Họ khóa cửa, cô vẫn bước vào
“Linh, tránh ra!”
Tiếng Khánh quật ngang lúc Linh vừa kịp kéo tấm phông lệch khỏi đầu bàn tiếp đón nhà tài trợ. Một cốc cà phê giấy bị ai đó quệt đổ, chảy lách tách xuống mép quầy lộn xộn dây sạc, bút lông và xấp thẻ đeo. Linh quăng khăn lau lên vệt nước trước khi nó ngấm vào danh sách khách, một tay giữ chân standee khỏi đổ sang phía chị Hòa. Khánh sải tới, giật lấy cuộn băng dính từ tay cô như bắt quả tang ai chen việc.
“Ai bảo em đụng khu này? Đây là bàn đối ngoại.”
Linh nuốt cơn hụt hơi. Dây đeo thẻ trên cổ cô đã sờn mép, cọ vào gáy rát buốt từ sáng. “Nếu em không giữ thì standee đè vào khách.”
“Khách chưa đến. Em làm quá lên.” Khánh quay sang hai bạn năm nhất đang đứng chết trân. “Đứng nhìn gì, dọn nhanh lên. Linh, chạy xuống sảnh B lấy thêm nước suối. Đừng tự ý chạm vào chỗ này nữa.”
Cô đặt lại danh sách khách cho vuông, lặng lẽ lùi ra. Ngay lúc ấy, An từ cửa hội trường nhìn sang. Chỉ một cái liếc ngắn, đủ thấy cả vệt cà phê chưa kịp lau sạch lẫn bàn tay Linh đỏ lên vì giữ khung sắt. Anh không nói gì trước mặt Khánh, nhưng khi cô đi ngang, anh nhấc chiếc túi vải đang chắn lối trên ghế nhựa sang ghế bên cạnh, chừa đúng một chỗ trống sát tường.
“Để chai nước ở đây rồi đi tiếp,” anh nói.
Một câu ngắn, như chuyện quen tay. Linh đặt thùng nước xuống ghế, vặn nắp uống một ngụm trong ba giây hiếm hoi không ai giục, rồi lại chạy.
Buổi chiều ở trường như bị ép nhỏ lại bởi loa thử âm, mùi bạt mới và cơn mưa bụi Hà Nội lất phất ngoài mái hiên. Sự kiện đêm nhạc gây quỹ của câu lạc bộ khởi nghiệp kéo theo đủ thứ người: sinh viên, cựu thành viên, nhà tài trợ, một xưởng sản xuất đồ lưu niệm đang đòi logo phải đặt đúng vị trí cam kết. Linh không có chức danh đẹp. Tên cô nằm ở cuối bảng phân công, chỗ ai hở thì lấp. Nhưng từ ba giờ, cô đã đổi lộ trình giao hàng hai lần, tự chạy ra cửa hàng tiện lợi mua băng keo bản to, rồi dắt xe chở thêm áo mưa cho đội cổng.
Khánh đứng giữa sảnh như người sở hữu mọi đường đi. Mỗi lần có rắc rối, anh ta chỉ tay. “Linh làm đi.” “Linh xuống kho.” “Linh chạy sang cổng phụ.” Khi MC tập chương trình lần ba, phía tài trợ phát hiện dãy quà tặng trưng bày thiếu tám túi mẫu. Bạn phụ trách kho quýnh lên, nói ship kẹt ở Ngã Tư Sở. Khánh quay sang quát đủ to để mấy người bàn đối tác nghe thấy.
“Em quản kho kiểu gì vậy Linh?”
Linh đang ôm hai cuộn backdrop suýt bật cười vì mệt. “Kho quà không phải phần em.”
“Nhưng giờ người rảnh là em.” Khánh hạ giọng, vẫn đủ sắc để ai cũng nghe. “Hay em chỉ giỏi chen vào chỗ dễ thấy?”
Tám túi mẫu nằm trong cốp xe của đội truyền thông từ chiều, Linh nhớ vì chính cô đã phụ khiêng thùng lên. Cô đặt mạnh cuộn backdrop xuống, gân tay nổi cộm. “Xe Minh đỗ sau nhà xe C. Nếu giờ lấy vòng ngoài sẽ mất mười phút. Đi cầu thang sau, cắt qua xưởng thực hành, ba phút.”
Khánh nhếch môi. “Ai cho em đổi lộ trình?”
“Không đổi thì lát chị Hòa đứng trước kệ trống.”
Linh không chờ nữa. Cô lách qua dãy bàn ghế, chạy thẳng ra hành lang sau. Đầu gối cô như bị gõ rỗng vì cả ngày leo cầu thang, ống tay áo nhăn hằn lên từ những lần khiêng thùng. Tới nhà xe, cô chui nửa người vào giữa hai chiếc xe máy, lôi được thùng quà ra đúng lúc mưa tạt nghiêng vào nền xi măng. Khi cô kéo thùng về tới sảnh, tóc mái đã dính bết vào trán.
Chị Hòa đang tiếp một người từ bên xưởng sản xuất, sắc mặt bắt đầu cứng lại vì kệ trưng bày trống một khoảng rất xấu. Linh quỳ xuống, xé băng keo, bày tám túi mẫu theo đúng thứ tự màu. Khánh bước tới trước, cười nhận với khách: “May quá, đội em xử lý kịp.”
Linh vẫn quỳ, tay ấn mép giấy gói cho phẳng. Không ai đỡ cô đứng dậy. Chỉ có An, từ bàn điều phối ánh sáng, nhìn thấy ống quần cô loang nước mưa đến tận đầu gối. Anh đi ngang, đặt vào cạnh kệ một túi bánh mì tam giác còn ấm.
“Ăn lúc nào được thì ăn.”
Khánh liếc, cười nhạt. “Anh An ưu ái người chạy vặt ghê.”
An chỉnh lại bộ đàm trên cổ, không nhìn Khánh. “Người nào đang giữ cho luồng vận hành không gãy thì để người đó ăn.”
Câu ấy không lớn. Nhưng đủ để chị Hòa ngẩng lên một nhịp, đủ để Khánh ngậm miệng trong hai giây hiếm hoi.
Khủng hoảng nổ ra lúc hơn bảy giờ tối, ngay trước giờ mở cửa. Cổng check-in bên sảnh chính nghẽn cứng vì máy quét mã lỗi mạng, khách mời xếp hàng dồn ngược ra thềm. Bên trong, đội biểu diễn sắp lên sân khấu; bên ngoài, người của nhà tài trợ đã đến. Khánh đứng chắn trước bàn tiếp đón, nhất quyết giữ khách đi một cổng để “hình ảnh cho đẹp”, trong khi hàng người bị ép cong qua tận bậc tam cấp.
Linh vừa từ cổng phụ chạy lên, nhìn một vòng rồi giật bảng tên phân làn khỏi chân quầy. “Mở lối bên hành lang thư viện. Dùng check-in tay cho khách mời có danh sách. Sinh viên quét mã đi cổng phụ.”
Khánh chặn tay cô. “Ai cho em chuyển luồng? Lỡ sót khách VIP thì ai chịu?”
“Để nghẽn thế này nhà tài trợ đứng ngoài mưa thì ai chịu?” Linh kéo bảng ra. “Danh sách khách mời bản giấy ở đây.”
“Bỏ xuống.”
Người đầu hàng quay sang bắt đầu bực bội. Một cô bên đối tác cầm ô bước lùi vì bị xô vai. Đúng lúc ấy, chị Hòa từ phía ngoài tiến vào, giày gót dính nước, hỏi gấp: “Sao còn chưa cho khách vào?”
Khánh nói ngay: “Máy quét trục trặc, em đang giữ một luồng cho an toàn.”
Linh không chờ anh ta kết câu. Cô giơ cuốn danh sách bị cà phê làm quăn mép từ chiều. “Nếu mở hành lang thư viện, em nhận check tay khách mời. Cổng phụ tách sinh viên. Không thì năm phút nữa chị đón đối tác ở ngoài hiên.”
Một giây ngắn và khó chịu kéo qua. Rồi An từ bàn kỹ thuật đi thẳng đến, rút xấp dây chặn lối màu đỏ khỏi móc. Anh không hỏi Khánh. Anh cắm cọc phân luồng xuống nền, đẩy bảng tên từ tay Linh ra đầu hành lang thư viện, quay sang đội âm thanh: “Hai bạn ra cổng phụ. Ai có mã thì dẫn sang bên kia. Khách mời đi theo Linh.”
Đó là cú lật ngay giữa đèn sáng và mắt người. Luồng người đổi hướng lập tức. Hàng khách trước mặt chị Hòa tách làm đôi; người cầm ô, người mang giày da, người ôm túi quà đều theo mũi tên Linh dựng lên. Cô đứng ở đầu hành lang, lật danh sách, đọc tên, đánh dấu, xin lỗi ngắn gọn rồi cho vào liên tiếp. Khánh đứng chơ vơ cạnh máy quét đang quay vòng vô ích, bàn tay vẫn còn đặt trên chiếc máy như bám một thứ quyền vừa rời khỏi tay.
Mười phút sau, sảnh thông. Nhà tài trợ vào đủ, không ai phải đứng ngoài mưa thêm. Khi chị Hòa đi ngang qua, chị chỉ nói một câu với An: “Giữ lối này đến hết đợt khách.”
Chị không nhìn Khánh.
Sau phần mở màn, hội trường tối đi, áp lực ngoài sảnh hạ xuống một bậc. Linh ôm thùng nước trống ra phía sau cánh gà thì cơn choáng ập tới gọn và dữ. Cả ngày cô mới ăn nửa chiếc bánh. Thùng nhựa va vào chân tường kêu cộc. Cô kịp chống tay lên khung cửa kho đạo cụ, nhưng đầu gối vẫn khuỵu.
“Để đó.”
An tới trước khi thùng đổ. Anh giữ lấy quai nhựa, đặt xuống sàn, rồi nghiêng người che hẳn cửa kho đúng lúc hai bạn hậu cần đi ngang định hỏi thêm việc. “Ra ngoài lấy mic dự phòng đi,” anh nói, không cho họ thò đầu vào.
Khi hành lang vắng lại, Linh mới chịu ngồi xuống mép ghế nhựa sát khung cửa. Cô cúi đầu, hai vai co cứng như vẫn còn sẵn sàng bật dậy nếu ai gọi tên. An mở túi giấy, đưa cô hộp sữa và chiếc bánh mì đã nguội mất một nửa.
“Ăn hết đi rồi mới đứng lên.”
Linh cười khan. “Lát nữa em còn phải dọn cổng phụ.”
“Cổng phụ có người.” Anh rút khăn giấy khỏi túi đồ nghề, đưa luôn cho cô. “Còn đường về thì không có người giữ cho em, đúng không?”
Câu ấy làm cổ họng cô nghẹn lại khó chịu hơn mọi lời hỏi thăm. Linh lau vệt mưa cũ đã khô muối trên gáy, không ngẩng lên. “Em ở nhờ bên khu trọ sau chợ đêm. Mười một giờ họ khoá cổng. Hôm nào muộn phải ngồi ở bậc cầu thang chờ bạn cùng phòng.”
An im một nhịp. Bên ngoài, tiếng nhạc dội qua tường mỏng, nền rung lăn tăn dưới chân ghế. Anh không an ủi, không hỏi vì sao. Chỉ kéo chiếc ghế xếp bị gãy một chân sang bên, dọn chỗ trống trong kho cho thùng nước và túi đồ của cô, như thể chỗ đó từ đầu đã dành để đồ Linh.
“Ăn xong để túi ở đây. Khi tan, đi theo lối sau.”
Linh ngước lên. “Lối sau khóa lúc mười một rưỡi.”
“Thường thôi.” An đáp, mắt nhìn ra hành lang. “Tối nay không.”
Cô không hỏi thêm. Lần đầu tiên từ sáng, một câu hứa nghe không giống xã giao.
Đêm nhạc kết thúc muộn hơn dự kiến gần bốn mươi phút vì tiết mục cuối kéo dài. Khi đèn sân khấu vừa tắt, cả đội bung ra như dây chun đứt. Người tháo phông, người trả bộ đàm, người tranh thủ xin ảnh với khách mời. Linh xốc balô, chạy nốt chuyến cuối mang đạo cụ ra khu xe tải mini. Đến lúc quay lại, mồ hôi lạnh bám lưng áo dù gió đêm Hà Nội đã se.
Cổng sau dẫn ra bãi gửi xe giáo viên đã kéo nửa lá sắt. Bác bảo vệ đứng cạnh chốt, tay cầm chùm chìa khóa, đang cho từng người ra theo danh sách. Khánh ở đó trước, dựa vào quầy gỗ hẹp bày ấm trà và sổ trực, nói với bác bằng giọng nửa cười nửa than: “Mấy bạn ngoài danh sách thì để mai hẵng lấy xe cũng được bác ạ. Đêm rồi, đi lại phức tạp.”
Linh sững lại. Xe cô gửi trong bãi sau vì chiều phải chở đồ. Nếu cổng đóng, cô không lấy được xe, không kịp về khu trọ trước giờ khoá. Khánh quay thấy cô, mắt sáng lên như vừa nhặt lại được quyền gì đó.
“Ơ, Linh chưa ra à? Danh sách cổng sau chỉ có trưởng ban với kỹ thuật thôi. Em đi cổng chính vòng ra.”
Cổng chính cách một vòng dài qua sân tối và ra mặt đường đang mưa lại. Từ đó về khu trọ bên chợ đêm, cô chắc chắn trễ. Bác bảo vệ nhìn đồng hồ, bắt đầu kéo thêm lá cổng.
“Cháu thông cảm, quy định—”
“Bác cho cháu lấy xe trong ba phút.” Linh bước tới, giọng vẫn giữ được thẳng. “Xe cháu ở dãy trong, biển—”
Khánh chen vào: “Không đúng danh sách thì khó cho bác lắm. Với lại lát em còn phải khóa phòng thiết bị, không ai đứng đây chờ được.”
Cái bất công cuối cùng đến đúng lúc cơ thể cô cạn sạch. Linh siết quai balô đến trắng khớp tay. Cô không xin thêm nữa. Cô lách sang mép cổng đang khép, định bỏ luôn xe mà đi bộ ra ngoài.
“Đứng lại.”
Giọng An cắt ngang từ phía bậc thềm. Anh đi nhanh xuống, trên vai vẫn còn đeo túi thiết bị, tay cầm bảng kê trả đồ. Không ai gọi mà anh tới đúng lúc lá cổng sắp chạm nhau. Anh đặt bảng kê lên quầy gỗ, chặn tay bác bảo vệ đang kéo khóa.
“Bác, mở hết cổng sau cho em thêm năm phút.”
Bác ngần ngừ. “Danh sách—”
“Em bổ sung.” An kéo cây bút khỏi dây sổ trực, viết tên Linh vào dòng cuối, rồi đẩy cuốn sổ về phía bác. “Xe bạn ấy vào theo lệnh vận chuyển của đội kỹ thuật chiều nay. Em chịu.”
Khánh bật cười gằn. “Anh làm thế không đúng quy trình.”
An quay sang, lần đầu nhìn thẳng vào anh ta cả buổi tối. “Quy trình nào? Quy trình dùng người chạy từ sáng đến đêm rồi chặn đường về?”
Khánh cứng mặt. “Anh đừng vì—”
“Linh.” An không để anh ta nói hết. Anh chìa chìa khóa xe của cô; không biết từ lúc nào anh đã cầm sẵn từ khay gửi tạm trên quầy. “Em vào lấy xe. Cứ đi lối này.”
Đó không còn là chừa ghế, đưa nước hay nói đỡ một câu. Đó là mở hẳn đường trước mặt người khác, ngay tại chỗ người ta đang định khép nó lại. Linh nhìn chìa khóa trong tay anh một nhịp ngắn, rồi nhận lấy. Lòng bàn tay cô lạnh ngắt, đầu ngón tay anh dính bụi kim tuyến từ sân khấu.
Khánh bước lên nửa bước, như còn muốn giữ thể diện với bác bảo vệ. “Nếu ai cũng tự tiện—”
An kéo hẳn lá cổng sang một bên, đứng vào khoảng trống vừa mở. Không ồn ào, không tranh phần hơn. Chỉ là thân người anh chiếm đúng chỗ khiến Khánh không thể chen tay vào kéo lại nữa. “Tối nay, bạn ấy đi lối này. Những tối sau, nếu còn làm muộn với đội anh, bạn ấy vẫn đi lối này.”
Bác bảo vệ ngó An, rồi ngó Linh, cuối cùng lùi ra cho rộng đường. Cơn mưa bụi ngoài bãi xe đã tạnh, chỉ còn nước đọng mỏng phản ánh đèn vàng. Linh đi qua ngưỡng cổng đang mở, mỗi bước đều nghe rõ đế giày mình chạm nền xi măng ướt.
Cô lấy xe rất nhanh, nhưng khi dắt ra, An không quay lại hội trường. Anh xách túi thiết bị, đi trước mở lối qua dãy xe, tránh cho ghi-đông cô va vào thùng đạo cụ chất sát tường. Đến cổng, Linh dừng lại.
“Khu trọ của em khóa rồi,” cô nói, lần này không cố giấu nữa.
An gật như đã tính từ trước. “Đi theo anh.”
Đường từ trường về khu thuê của An cắt qua một đoạn chợ đêm vừa dọn, mùi mì xào còn vướng trong không khí ẩm. Linh chạy xe sau đuôi xe anh, qua lại thường xuyên đến mức người giữ xe đầu ngõ chỉ liếc một cái rồi nhấc thanh chắn cho cả hai vào. Căn nhà thuê là tầng ba một ngõ hẹp, cầu thang ngoài trời vẫn còn treo chiếc áo mưa chưa khô. An lên trước, mở cửa, bật đèn bếp nhỏ rồi để cánh cửa hé nguyên.
Linh đứng ở khung cửa, tay vẫn nắm quai balô như người khách đến nhầm chỗ. Bên trong chỉ là căn phòng thuê mỏng tường, bàn gỗ nhỏ, giá sách thấp, góc bếp có hai cái bát úp sẵn. Nhưng không có ai hỏi cô định ở bao lâu, không có ai làm vẻ miễn cưỡng.
An đặt túi thiết bị xuống sát chân bàn, dời chậu cây khỏi chiếc ghế gần cửa cho thoáng lối. “Vào đi. Nhà tắm có nước nóng. Khăn ở ngăn trên.”
Linh bước qua ngưỡng.
Cô tự tháo dây thẻ sờn khỏi cổ, đặt balô xuống, rồi khép cửa lại bằng chính tay mình.
Trên tấm thảm cạnh giường, đôi giày thể thao của Linh nằm cạnh đôi giày sẫm màu của An, mũi giày cùng quay vào trong.