Fast Fiction

Anh gọi cô ra đứng tuyến đầu

“Linh, em ra sau ngồi tạm đi.” Vy giật phắt cuốn danh sách khách khỏi tay Linh, nhét vào ngực mình rồi chỉ thẳng về góc ghế nhựa sát mái hiên. “Bàn đón khách để người nhà đứng. Em trông hộ thùng phong bì với nước suối ở lối phụ.”

Mấy cô bên họ nhà gái đang chỉnh trâm trên tóc cùng ngoái lại. Một chú chạy xe máy giao đá chậm tay thắng, bánh trước lệch ngay mép cổng. Linh vẫn còn cầm chiếc bút bi có vết mực cũ hằn ở thân, đầu ngón tay còn dính bụi từ mấy xấp phong bì vừa xếp. Cô đã ở đây từ sáu giờ sáng, chở hai vòng hoa trên xe, nhận chìa khóa kho đạo cụ từ tối qua muộn hơn đáng lẽ phải trả, còn đem theo tờ hóa đơn gấp đôi gấp ba nhét trong túi áo vì Vy bảo cứ ứng trước tiền băng dính, khăn giấy, bút tên bàn rồi tính sau. Bây giờ, trước mặt cả sân, Vy cướp hết phần đứng tuyến đầu.

Linh đặt bút xuống mặt bàn phủ khăn đỏ, không cãi. Cô ôm thùng nước, đi thẳng về lối phụ như bị đẩy. Đi được ba bước, cô dừng lại, quay đầu nói vừa đủ nghe: “Bảng tên bàn số bảy bị xếp nhầm sang họ nhà trai. Nếu chị không đổi ngay, tí nữa nhà bác Phúc xuống sẽ đứng chắn cổng.”

Vy cười nhạt, tay vẫn cầm danh sách như cầm quyền. “Em cứ lo phần em đi. Ở đây chị biết làm.”

Linh kéo chiếc ghế nhựa ở góc hiên ra ngồi, nhưng không ngồi hẳn. Cô đặt thùng nước xuống, nhìn vòng sân cưới ngoài trời trong ngõ lớn của một khách sạn tư nhân ở Hà Nội đang nóng dần như cái chảo. Xe máy dồn trước cổng, nhân viên bê khay nước lách qua chân khách, bên trong tiếng thử micro rè nhẹ rồi im. Ở bàn đón khách, Vy đang cười đón người quen, miệng giới thiệu như thể cả sơ đồ bàn tiệc do chính cô ta sắp. Còn tờ hóa đơn gấp nửa trong túi Linh cứ cấn vào sườn, một nhát cấn nhỏ mà khó nuốt.

Nhà bác Phúc tới thật. Ba người xuống xe, bà bác mặc áo dài tím, vừa bước vào đã hỏi bàn số. Vy liếc danh sách, đọc nhầm sang bàn mười một bên họ nhà trai. Linh chưa kịp đứng thì bà bác đã đi nửa vòng sân, gặp đúng bàn có tên người khác, mặt sượng lại. Con dâu bác quay về hỏi lớn. Mấy người ở cổng đồng loạt nhìn sang bàn đón khách.

Vy vẫn giữ nụ cười, nhưng cổ cứng ra. “Linh!” cô ta gọi, như gọi chân sai vặt. “Em chạy ra trong kia xem lại giúp chị.”

Linh bước vào vòng sân, không chạm tới danh sách trong tay Vy. Cô đi thẳng đến bàn số bảy, nhấc tấm bảng mica đặt sai, đổi lại đúng vị trí rồi quay sang bà bác. “Bàn mình ở đây ạ. Cháu xin lỗi vì bị xô thứ tự lúc kê bàn.” Cô kéo ghế cho bà bác trước, rồi nghiêng người tránh khay nước đang lao qua. Động tác gọn đến mức hai nhân viên phục vụ đang đứng chờ ở mép cột cũng tự nhường nửa bước cho cô.

Vy cướp lời ngay khi bà bác vừa ngồi. “Ừ, may có chị kiểm tra lại từ trước.” Cô ta quay ra cổng, cười tươi với nhóm khách mới đến, như thể chính mình vừa chữa cháy.

Linh không nhìn Vy. Cô chỉ cúi nhặt tấm bảng tên cũ, cạnh mica sứt nhẹ, đem về bàn đón khách. Khi cô đặt xuống, một cô bên họ nhà trai hỏi nhỏ: “Em ơi, nhà chị Hảo bàn nào nhỉ?” Câu hỏi không nhắm vào Vy đang đứng ngay đó, mà nhắm vào Linh. Vy giật mình chậm nửa nhịp rồi chen vào đáp. Cô nói trước, nhưng ánh mắt người hỏi vẫn chờ ở Linh.

Dòng khách bắt đầu dày. Một xe bảy chỗ tấp đầu ngõ, khách đi bộ vào thành cụm. Có tên bị ghi thiếu, có phong bì bị gửi hộ, có hai người trong cùng một gia đình lại tách bàn vì đứa cháu đăng ký qua mẹ mà danh sách qua bố. Vy càng nói lớn càng lộ chỗ hở; cô ta chỉ biết bám vào tờ danh sách in cứng, trong khi tên gọi trong họ ở ngoài đời chằng chịt khác nhau. Linh từ lối phụ bước ra, không xin phép nữa. Cô đứng cách bàn đón khách một sải tay, hỏi nhanh từng người theo cách gọi thân quen: “Bên bác Thuỷ ở xưởng sản xuất Gia Lâm đi cùng cô Hạnh đúng không ạ? Dạ, nhà mình ngồi bàn chín. Anh để xe sang mép trái giúp em, chừa lối cho nhà chú rể vào.”

Người đàn ông dắt xe theo lời ngay. Một cô nhân viên giữ bảng sơ đồ cũng quay vai theo phía Linh chỉ. Chỉ trong vài phút, mũi người ở cổng không còn xoay về chỗ Vy nữa. Họ nhìn bàn đón khách rồi nhìn tay Linh, nhìn hướng chân cô dịch đâu thì dịch theo đó. Ở vòng sân mở, sự đổi phe xảy ra rất thô: một hàng dép quay từ phải sang trái, hai nhân viên bưng trà thôi chờ lệnh Vy, lách theo đường Linh vừa mở, cả chú bảo vệ cầm vé xe cũng nghiêng vai chừa cho người mà nãy còn bị đẩy ra góc ghế nhựa.

Vy nhận ra trước ai hết. Cô ta kéo phắt bảng sơ đồ bàn lại gần mình, ngăn đúng đường tay Linh với tới. “Em đứng xa ra. Đừng làm loạn thêm.”

“Loạn là do chị giữ sai lối vào,” Linh nói, giọng thấp mà cắt. “Xe nhà gái đang chèn xe nhà trai ngoài cổng. Nếu không tách là nghẽn.”

“Chị đang xử lý.”

Nhưng ngay lúc đó, tiếng thắng xe rít lên ngoài ngõ. Nhà trai từ xe 16 chỗ xuống cùng lúc với đoàn bên cô dâu đi chụp ảnh về. Hai luồng khách đâm đầu vào nhau ở cổ chai trước mái hiên. Người bưng tráp bị kẹt giữa cổng và quầy nước. Một mâm quả suýt quệt vào thành cột. Bên trong, MC đã bắt đầu gọi khách ổn định chỗ ngồi. Nếu tắc ở cổng thêm hai phút, cả sân cưới sẽ nhìn thấy nhà trai đứng chờ giữa đám xe máy như đứng ở đám giỗ chật ngõ. Mất mặt không phải chuyện nhỏ.

Giữa cái thắt cổ chai ấy, Khang xuất hiện ở mép sân. Anh mặc sơ mi trắng, cổ tay xắn lên, vừa từ trong sảnh ra, theo sau là chú ruột và hai người bên họ chú rể. Khang không nói ngay. Anh đứng ở khoảng trống nhìn thẳng vòng sân, nhìn bàn đón khách, nhìn Vy đang ôm bảng sơ đồ như ôm phao, rồi nhìn Linh đang đứng chếch ngoài đường khách, tay trống nhưng mắt đã tính xong lối mở.

Vy thấy Khang, lập tức đổi giọng. “Anh yên tâm, em đang lo ở ngoài này. Linh chỉ phụ thôi.”

Chữ “chỉ” rơi xuống đúng lúc người bưng tráp kêu khẽ vì quai giỏ mắc vào ghi-đông xe dựng chéo. Một bà bên họ chú rể cao giọng hỏi ai dẫn vào. Chú bảo vệ bước lên rồi lùi xuống, không biết nghe ai. Khang vẫn nhìn, im đến mức sự im lặng của anh làm cái sân căng thêm.

Linh bước ra một bước, vừa đủ vào tuyến giữa cổng. “Nếu muốn cứu lối vào, phải dẹp dãy xe này trước. Chị Hảo, cho em mượn chìa khóa hàng rào gấp.”

Chị Hảo, quản lý sảnh, sờ ngay túi tạp dề. Chị rút chùm chìa khóa, còn lưỡng lự vì Vy chưa gật. Vy quát lên: “Đưa cho chị!”

Chị Hảo quay đầu về phía Khang trước. Khang vẫn chưa nói. Chính sự chưa nói ấy làm cả sân nín theo; ai cũng biết người nào được anh gọi tên ngay lúc này sẽ giữ mặt mũi cho cả hai họ.

Vy cắn răng, tiến lên chắn nửa người trước Linh. “Anh Khang, để em cầm tuyến ngoài. Em quen khách hơn.”

“Quen khách hơn” vừa dứt thì bà bác Phúc từ bàn bảy đứng lên ở xa xa, chỉ thẳng về phía cổng: “Con bé ban nãy xếp đúng bàn cho bác đâu? Gọi nó ra đây. Chứ cô này nãy còn chỉ nhầm.”

Mũi đọc vị của cả sân bẻ rộp một cái, nhưng Vy vẫn cố níu. Cô ta chìa bảng sơ đồ về phía Khang như đưa chứng cứ quyền lực. “Danh sách ở em.”

Khang bước xuống hai bậc, đi thẳng đến bàn đón khách. Anh không cầm bảng từ tay Vy. Anh vòng qua, lấy chùm chìa khóa từ tay chị Hảo, rồi quay người, đặt nó vào lòng bàn tay Linh trước mặt tất cả mọi người.

“Linh, em đứng tuyến đầu.” Giọng anh không lớn, nhưng rõ đến mức MC trong sảnh phải ngừng một nhịp. “Cổng, lối xe, dẫn nhà trai vào sân — em quyết. Ai ngoài này nghe Linh.”

Chìa khóa lạnh trong tay Linh. Vy như bị ai xé mất da mặt giữa ban ngày. Cô ta bật ra: “Anh, sao anh lại—”

Khang quay sang, lần đầu nhìn thẳng cô ta. “Vy lùi vào trong nhận khách ở bàn số. Tuyến ngoài không thuộc em.”

Không cần thêm câu nào. Chú bảo vệ bước hẳn sang chỗ Linh. Hai nhân viên bê nước quay người theo cô trước. Chị Hảo đẩy hàng rào di động lách kẹt khỏi dãy xe. Cả vành sân chuyển hướng bằng thân người: vai xoay, chân dạt, lối mở ra từng khoảng. Vy còn đứng giữa luồng, nhưng dòng khách không vòng qua cô nữa; họ tránh cô như tránh một ghế nhựa đặt sai giữa lối đi.

Linh đã vào việc. “Anh Nam, dắt ba xe này sang bãi sau. Đừng xếp ngang cổng. Chú ơi, mâm quả đi bên phải cột. Nhà gái tạm đứng dưới hiên hai phút. Bác, mời bác đi theo cháu.” Cô vừa nói vừa tự tay nhấc một chiếc ghế nhựa chắn lối ném sát vào góc cũ nơi mình từng bị đẩy ngồi. Chùm chìa khóa va vào cổ tay leng keng. Bàn tay có vết mực cũ giữ chặt nó, chắc như quyền vừa được đọc công khai.

Dòng người đi theo cô ngay. Nhà trai được tách thành một luồng thẳng, đi qua khoảng sân vừa mở. Người bưng tráp không còn mắc quai. Xe máy được dắt lùi từng chiếc. Chị Hảo mở cánh cổng phụ phía bãi sau, chú bảo vệ đứng chặn đúng chỗ Linh chỉ. Ngay cả mấy cô bên họ nhà gái lúc nãy còn nhìn Linh như người làm thuê cũng xách váy nép sang một bên cho cô dẫn đường. Mất chưa đầy một phút, cái nút thắt cổ chai tan ra, và thứ tan nhanh hơn là tiếng nói của Vy.

Vy vẫn cố bước theo, đưa tay giữ danh sách như muốn giành lại một phần quyền. “Tên khách phải qua chị—”

Linh không giằng, cũng không xin. Cô quay lại trước mặt bàn đón khách, chìa tay ra. “Đưa em danh sách.”

“Em lấy quyền gì mà—”

“Quyền đứng tuyến đầu.” Linh nói, mắt không rời mắt Vy. “Anh Khang vừa giao.”

Cái sân không ồn, nhưng đủ người nhìn để câu ấy nặng như vật thật. Vy chậm mất đúng một nhịp, và nửa nhịp đó đủ làm cô ta thua. Chị Hảo là người ra tay trước; chị kéo tấm bảng sơ đồ khỏi khuỷu tay Vy, đặt xuống bàn theo phía Linh. Chú bảo vệ với sang lấy xấp danh sách trong tay Vy, đặt luôn cạnh chùm chìa khóa. Tất cả đều diễn ra công khai, không tranh cãi, không biện hộ. Quyền đi bằng đường đồ vật trước mặt khách.

Môi Vy trắng bệch. “Em làm như thế trước mặt hai họ à?”

Linh cầm danh sách, lật nhanh đến trang có dấu gấp cũ của mình. “Vâng. Vì chị làm sai cũng trước mặt hai họ.” Cô chỉ ngay xuống dãy tên nhà chú rể, giọng đều như dao đặt đúng thớt. “Giờ chị vào trong nhận phong bì. Đừng đứng giữa lối nữa.”

Vy đứng đực ra nửa giây, đủ để một đôi vợ chồng lớn tuổi đi tới không hỏi cô mà hỏi Linh. Cú hỏi ấy như cái tát thứ hai. Vy lùi một bước để tránh đường, gót giày mắc vào chân ghế nhựa bị Linh ném sát góc, suýt khuỵu. Cô ta bám mép bàn đỏ mới đứng vững, còn tấm khăn phủ bị kéo xô lệch xuống, lộ cái chân bàn trơ trọi bên dưới.

Linh không nhìn cú khựng ấy. Cô đưa danh sách cho khách, chỉ bàn, gọi bảo vệ, mở cổng phụ, xoay luồng người vào trong. Mỗi câu của cô đều có người nhận. Mỗi bước cô dịch, lối đi lại trống ra thêm. Khang đi cùng một đoạn ngắn ở mép sân, tự tay đỡ mâm quả khỏi quệt cột rồi trả đường lại cho cô, như xác nhận lần cuối ai đang giữ tuyến ngoài. Vy không chen vào nổi nữa; cô ta bị dồn hẳn về phía bàn phong bì, chỗ chỉ còn việc nhận cúi đầu và mỉm cười.

Khi luồng nhà trai cuối cùng qua cổng, Linh gập cuốn danh sách lại. Tờ hóa đơn gấp nhiều lần trong túi áo cọ vào sườn thêm lần nữa. Cô rút nó ra, ép phẳng lên bàn, đặt cạnh thùng phong bì trước mặt Vy. “Tiền em ứng băng dính, khăn giấy, bút tên bàn. Chị thanh toán lại sau tiệc. Thiếu một nghìn cũng không được.”

Nói xong, Linh quay người, cầm chùm chìa khóa mở hẳn cánh cổng phụ cho chuyến xe cuối lùi vào. Dưới mép mái hiên, những bàn tay đang giơ giữa chừng tự hạ xuống. Bóng sân trong khoảng trống vừa mở chậm rãi trườn lại theo đường nắng xế, mép bạt đung một cái, và Linh đứng ở đó, để lối đi thông suốt dưới vệt bóng đang dịch ngược về chân mình.