Fast Fiction

Kẻ bị xem thường lại đứng trên

“Đừng mở cửa bên này.” Vy giơ thẻ cứng lên trước mặt bảo vệ, chỉ thẳng về phía lối đón khách chính dưới mái kính còn đọng nước mưa. “Khách tuyến một đi với tôi. Linh xuống khu kỹ thuật, nhận đồ rồi vòng cửa hông.”

Cánh cửa xe bảy chỗ vừa bật ra, hai nhân viên lễ tân lập tức nghiêng người về phía Vy. Linh vẫn đứng sát dải sơn vàng ở curb, túi đựng sơ đồ bàn tiệc kẹp dưới nách, cạnh hộp cơm nguội từ trưa còn nằm trong túi vải. Trên cổ cô, thẻ ra vào đã sờn mép cọ vào xương quai xanh. Cô là người dựng toàn bộ luồng đón cho đêm ra mắt quỹ hợp tác sản xuất giữa tập đoàn Trường Minh và đối tác Nhật, vậy mà ngay lúc xe khách bắt đầu dồn tới, Vy lại cướp lối đầu tiên như đó là chỗ đương nhiên thuộc về mình.

“Em đã khóa tuyến xe theo danh sách.” Linh nói, giọng đủ cho mấy người đứng gần nghe. “Nếu chị đẩy em ra cửa hông, năm phút nữa khách cấp A sẽ đâm vào đoàn truyền thông.”

Vy cười mỏng, đưa chìa khóa kho thiết bị cho một cậu hậu cần rồi để cậu đó chìa ngược về phía Linh như bố thí. “Em cầm cái này. Đồ của em là việc chạy, không phải đứng đón. Đừng lẫn vai.”

Một cái liếc nữa, đám nhân viên lễ tân quay lưng theo Vy. Linh nhận chìa khóa muộn hơn nó đáng lẽ phải được trả, khối kim loại lạnh ngắt trong lòng bàn tay như một cái tát. Cô không cãi nữa. Cô xoay người, đi thẳng sang cột phân luồng, giật tấm bảng “Khách mời đoàn sản xuất” đang cắm sai bên làn xe VIP, đổi sang làn ngoài. Đó là phần việc Vy không ngờ cô dám đụng tới trước mặt bao người.

Ngay lúc ấy, một chiếc xe đen phía sau bị chặn cứng vì dải barrier kéo nhầm hướng. Tài xế hạ kính, tiếng gắt bật ra. Mấy máy ảnh đã quay sang. Linh lao tới trước khi cơn nghẽn biến thành trò cười. Cô kéo dây phân làn, ra hiệu cho cậu hậu cần nhấc chân đế standee vào trong nửa mét, rồi gõ lên kính xe đầu đoàn.

“Xe này lùi mười phân, bánh phải ôm vạch. Xe sau tiến theo tay tôi. Mời đoàn truyền thông sang hàng mái hiên bên trái, không đứng tràn curb.”

Mọi thứ chạy lại trong chưa đầy một phút. Dòng xe thở ra, đèn pha quét lên váy áo và mặt nền mưa loang. Chị Hạnh bên phía khách hàng ôm tập hồ sơ, thở mạnh rồi bước xuống khỏi bậc hiên. “Ai chỉnh luồng vừa rồi?”

Vy đã đứng chắn ngay trước tầm nhìn của chị ta. “Bên em xử lý ổn rồi chị, em có phương án—”

“Danh sách seat card của bàn chủ tọa đâu?” Chị Hạnh cắt ngang. “Khách Nhật đổi người đại diện, phải sửa ngay trước giờ vào.”

Linh giơ túi sơ đồ lên. “Ở đây.”

Vy quay phắt lại, mắt sắc đi. “Em chỉ cần chuyển đồ. Phần đó để chị.”

Nhưng chị Hạnh đã đưa tay cho Linh. “Theo tôi.”

Linh bước lên bậc hiên, nghe rõ phía sau tiếng gót Vy nện xuống nền đá. Phần thưởng đầu tiên nhỏ thôi: không ai mời Vy đi cùng trong khoảnh khắc đó. Chỉ cần một lối ưu tiên lệch đi nửa nhịp, cả curb đã nhìn thấy.

Trong phòng đệm sau sảnh, gương thang máy còn vệt lau cũ và dấu tay lẫn ánh đèn vàng. Linh đặt sơ đồ xuống bàn gấp, lật nhanh chỗ bàn chủ tọa. Tên đại diện mới của phía đối tác chen vào đúng vị trí Khải dự tính dùng để kéo thế cân bằng hai họ trước mặt báo chí và gia đình cổ đông. Vy áp sát, mùi nước hoa sắc như lưỡi giấy.

“Đừng tự tiện sửa thứ em không hiểu.” Vy chụp một xấp place card. “Bàn này do chị duyệt.”

Linh giữ tay cô ta lại bằng hai ngón, không mạnh nhưng đủ để tấm card khỏi xô lệch. “Nếu để đại diện sản xuất ngồi lệch sau nhà tài trợ phụ, phía Nhật sẽ đọc đây là coi nhẹ hợp tác. Chị muốn ai trả lời phần đó?”

Khải xuất hiện ở cửa thang máy, áo vest còn dính một giọt mưa ở tay áo. Anh là cháu đích tôn nhà Trường Minh, cũng là người vì sức ép gia đình mà đã công khai với mọi người rằng Linh chỉ là “người hợp thức hóa cho một đính ước tạm”, một cuộc hôn ước giả để chặn một mối ghép khác. Họ qua lại thường xuyên như người một nhà, ăn chung mâm, đi chung xe, nhưng ở những chỗ cần sĩ diện, Linh luôn bị hạ xuống đúng vai “người làm việc”.

Khải nhìn sơ đồ, rồi nhìn dòng xe đang phản chiếu trong kính. “Ai nắm luồng vào?”

“Em.” Vy đáp ngay.

“Linh nắm.” Chị Hạnh nói, không ngẩng đầu. “Nếu không có cô ấy, khách của tôi còn mắc ngoài curb.”

Một nhịp im ngắn đến mức chỉ nghe tiếng máy in thẻ chạy rè rè. Vy rút tay lại, cười nhạt. “Được. Linh giỏi việc xoay xở. Nhưng đón ai trước, cho ai ngồi đâu, chuyện đó phải đúng vị trí.”

“Vậy thì để đúng vị trí trên sơ đồ.” Linh rút bút lông, gạch một đường đỏ, chuyển tên đại diện phía sản xuất lên cạnh trung tâm bàn. “Khải ngồi bên phải người đó. Nhà mình muốn ký, không phải chụp ảnh đẹp.”

Khải nhìn đường bút đỏ một giây rồi gật đầu. “In lại.”

Vy tái mặt đi một nửa vì mệnh lệnh không rơi vào tay mình. Nhưng cô ta chưa chịu thua. Khi tiếng bộ đàm báo đoàn chủ tịch nhà Trường Minh đã tới cổng ngoài, Vy chộp lấy cơ hội, quàng ngay cánh tay vào khuỷu Khải như thể đó là vị trí vốn dĩ của mình.

“Anh ra đón bác Phúc với em,” Vy nói đủ lớn. “Linh mang bản in mới vào trước, đừng lẫn vào tuyến gia đình.”

Lời đó vừa là chỉ đạo vừa là đóng dấu. Mấy cô lễ tân nghe thấy lập tức dịch sang hai bên, chừa lối giữa cho Vy và Khải. Cả khu đón khách nhìn theo cặp họ như nhìn một kết quả đã định.

Đoàn xe của anh Phúc—chú ruột Khải, người cầm phần vốn sản xuất—rẽ vào vòng tròn trước sảnh giữa tiếng mưa hắt lên mái kính. Chiếc đầu dừng lệch vì tài xế mới không quen khoảng lùi. Nếu mở cửa lúc này, người bước xuống sẽ bị chắn bởi chân standee và dải dây còn chùng. Vy giục bảo vệ kéo cửa, chỉ muốn chớp lấy khoảnh khắc xuất hiện trước ống kính.

“Khoan.” Linh đi thẳng ra làn xe, giơ bàn tay ra hiệu dừng.

Vy sầm mặt. “Em có quyền gì ngăn?”

“Quyền không để khách chúi gót vào chân đế.” Linh cúi xuống, đẩy mạnh chân standee sát bồn cây, tự tay giật dây phân luồng sang móc bên kia. Nước mưa tạt ướt gấu váy cô. “Mở cửa bây giờ.”

Cửa xe đầu tiên bật ra. Anh Phúc chưa xuống ngay mà quay đầu nói với người trong xe. Tất cả mắt dồn về khe cửa. Người bước ra đầu tiên lại là bà nội Khải, chống gậy mun, khăn lụa phủ vai. Không ai trong đội đón biết bà đổi xe vào phút chót. Vy đã đứng đúng giữa làn, chắn nửa đường gậy đặt xuống.

Bà cụ nhíu mày vì chân standee vừa dời vẫn còn một cạnh kim loại nhô ra. Linh bước tới trước, đỡ nhẹ khuỷu tay bà bằng lòng bàn tay khô còn lại. “Bà đi bên này, nền bằng hơn.”

Bà cụ gật một cái. Chỉ một cái ấy thôi. Cả tuyến đón lập tức đổi trật tự: bảo vệ lùi dây, lễ tân nghiêng người theo hướng Linh dẫn, còn Vy phải tự nhấc gấu váy sang mép phải để nhường lối gậy mun đi qua. Khải theo sau bà nội, không đi cạnh Vy nữa mà đi chậm nửa bước sau Linh để che khoảng trượt trên nền đá.

Mấy ống kính đang chĩa vào logo sảnh chuyển hết sang đoàn vừa vào. Ai bước trước, ai được nhận trước, ai phải né khỏi đường đi—mọi thứ đều hiện ra rõ như vạch sơn vừa mới quét lại. Trên bậc hiên, chị Hạnh đón bằng hai tay với người bà nắm. Không phải Vy.

Vy kịp lấy lại giọng ở ngay cửa sảnh. “Mời bà và gia đình vào phòng chờ tuyến chính. Linh, em đưa đồ vào sau.”

Bà cụ dừng gậy. “Con bé này đi cùng ta.” Bà nhìn thẳng về phía bảng tên cài trên ngực Linh. “Nó biết đường.”

Lời đó không ồn, nhưng đủ cắt phăng cái tuyến chính Vy vừa nhận về mình. Linh bước cùng bà qua cửa kính, nghe phía sau tiếng gót Vy khựng đúng một nhịp. Cả hàng người trước đó còn lặp lại câu chuyện sai về vai của cô giờ phải tránh sang hai bên để cô dẫn đường.

Sảnh tiệc sáng rực, tường bên phải treo ranking wall với tên các đối tác và mức tài trợ, bên dưới là bàn dài đặt sa bàn chỗ ngồi. Vy đã chạy tắt vào trước. Khi Linh đưa bà cụ vào tới nơi, cô ta đang đứng ngay bàn chủ tọa, tay đặt lên tấm place card của mình cạnh chỗ Khải, còn tấm của Linh bị đẩy lùi xuống mép bàn phụ dành cho “điều phối hỗ trợ”.

“Bên truyền thông cần xác nhận ngay ai ngồi cạnh anh Khải và ai đại diện đầu mối tiếp khách của Trường Minh.” Vy nói to, quay nửa người về phía chị Hạnh và mấy khách đối tác vừa vào sảnh. “Em là người phụ trách chính từ đầu. Linh chỉ hỗ trợ hiện trường. Chỗ ngồi cứ theo bản em đã chốt.”

Đó là cái bẫy không lùi được. Trước mặt khách, trước mặt họ hàng nhà Trường Minh, trước cả dãy máy ảnh, nếu Linh im, cái vai sai vị trí sẽ bị đóng luôn thành thật. Nếu cãi nửa vời, cô sẽ thành kẻ phá sự kiện. Vy chọn đúng chỗ đau nhất: place card, tuyến ưu tiên, và người ngồi cạnh vị trí trung tâm.

Khải nhìn sang Linh. Anh không cứu. Cũng không ra mặt với Vy. Chính sự chậm đó làm cơn bực trong Linh lạnh hẳn đi, sắc như mép thẻ đã sờn ở cổ. Bao tháng qua, anh để cô ở trong một cuộc hôn ước giả cho nhà mình yên mặt mũi; để mọi người tùy ý gọi cô là “phương án tạm”, “đứa biết việc”, “người nhà nhưng không phải nhà”. Nếu hôm nay cô còn lùi, cả đêm này sẽ thuộc về kẻ biết cướp chỗ chứ không phải người gánh việc.

Linh bước tới bàn chủ tọa. Cô không nhìn Vy trước, mà nhìn thẳng chị Hạnh. “Chị cần xác nhận đầu mối tiếp khách và thứ tự ưu tiên, đúng không?”

“Đúng. Khách của tôi vào trong ba phút nữa.”

“Vậy em xác nhận công khai.” Linh đặt bàn tay lên tấm place card bị đẩy xuống mép bàn phụ, rút nó lên. “Em là người đại diện đầu mối của phần hợp tác sản xuất tối nay. Chỗ này của em.”

Vy bật cười, nhưng tiếng cười gãy ở cuối. “Dựa vào đâu?”

“Dựa vào người thực sự giữ luồng khách, giữ bàn ký và giữ mặt mũi cho chương trình.” Linh quay sang ranking wall, nơi bảng xếp hạng đối tác đang cài bằng các thanh nam châm nhỏ. Dòng tên “Khối sản xuất Trường Minh – phụ trách: VY NGUYỄN” nằm ngay trên tên bộ phận vận hành. Cô với tay rút thanh tên của Vy ra khỏi khe trên cùng. Cú rút dứt khoát đến mức miếng nam châm va vào bảng kêu cạch một tiếng, vài con số tài trợ rung lên lệch hàng.

Đó là vết rạn đầu tiên hiện ra trước mắt cả phòng.

“Linh!” Vy nhào tới chụp lại bảng. “Em không được đụng—”

Linh nghiêng vai chặn tay cô ta, rồi cắm thanh tên mới vào đúng khe trên: “Khối sản xuất Trường Minh – đầu mối: LINH TRẦN”. Ngay bên dưới, cô cài thanh tên của Vy xuống dòng phụ trách hỗ trợ đối ngoại. Thứ tự trên bảng đổi chỗ trong đúng một động tác. Số thứ tự điện tử ở mép bảng nhảy từ 02 lên 01 cạnh tên Linh, còn tên Vy tụt xuống 03 vì thanh nam châm chạm mạch cảm ứng.

Tiếng hút gió khẽ bật ra từ phía bàn truyền thông. Không ai cần nghe giải thích nữa; cái bảng đã đọc thay cả phòng.

Vy đỏ bừng mặt, quay sang Khải như người sắp ném cho anh trách nhiệm cứu mình. “Anh nói gì đi. Chuyện này không thể—”

“Có thể.” Linh cắt ngang, giọng phẳng. Cô xoay lại bàn chủ tọa, nhấc place card ghi tên Vy khỏi vị trí cạnh Khải. Tấm giấy cứng trắng ngà run nhẹ giữa hai ngón tay cô, rất dễ đọc, rất dễ đau. Cô đặt nó xuống hẳn bàn phụ dành cho điều phối. Sau đó cô kéo place card mang tên mình lên ghế bên phải Khải, chỉnh thẳng mép theo đường khăn trải bàn.

Đó là cú thứ hai, rõ hơn, đau hơn.

Mấy nhân viên lễ tân đứng gần gần như đổi đội ngay tức khắc. Một người bước tới sau lưng Linh chờ nhận lệnh; người khác quay sang bàn phụ, lặng lẽ dời bình hoa để chừa chỗ cho vị trí vừa bị hạ xuống. Chị Hạnh đưa tập hồ sơ ký sang tay Linh, không qua Vy nữa. Bảo vệ mở hẳn tuyến dây trước bàn chủ tọa cho bà cụ và phía đối tác tiến vào, còn chặn cánh Vy lại ở nửa bước ngoài vì cô ta vẫn cố chen về lối đầu.

Khải đứng yên nhìn place card mới được đặt. Có lẽ lần đầu tiên trong tối nay anh hiểu rằng chậm một nhịp cũng là đứng sai hàng. Nhưng người chốt không phải anh.

Vy vẫn chưa chịu rơi. “Linh, em lấy tư cách gì ngồi đó? Em chỉ là—”

“Vị hôn thê công khai của Khải.” Linh nói, đủ lớn cho bàn chủ tọa và dãy khách đầu nghe rõ. “Người nhà anh ấy dùng em để chặn một cuộc hôn sự khác thì ít nhất tối nay đừng gọi em là người chạy việc. Nếu đã mang em ra trước mặt thiên hạ, em ngồi đúng chỗ của mình.”

Lời đó không phải tỏ tình. Nó là hóa đơn bị ép ký nhiều tháng, giờ đặt lên mặt bàn cho tất cả cùng đọc.

Bà cụ gõ đầu gậy xuống nền một tiếng khô. “Đúng chỗ thì ngồi đúng chỗ.” Bà không nhìn Vy. “Sắp khách vào rồi.”

Cái chống lưng cuối cùng mà Vy bấu vào vừa rời tay. Cô ta lùi hẳn một bước, đụng cạnh bàn phụ làm ly nước rung lên tràn một vệt xuống khăn. Son môi ở khóe môi cô ta bị kéo lệch vì cắn quá mạnh. Đó là cú thứ ba: không còn quyền nói, không còn chỗ đứng, không còn ai đỡ lời.

Linh cầm hồ sơ từ tay chị Hạnh, ngồi xuống ghế bên phải Khải trước khi bất kỳ ai kịp đề nghị một phương án “êm hơn”. Cô không nhìn anh. Cô chỉ nghiêng đầu về phía lễ tân đứng đợi.

“Đón khách theo thứ tự mới,” cô nói. “Mở tuyến một.”

Rồi cô đứng lên nửa chừng, với tay sang ranking wall lần cuối, ấn chặt thanh tên mình cho khít mạch và vuốt phẳng mép bảng đang xô lệch. Trên bức tường xếp hạng cạnh sảnh, số 01 sáng cứng bên cạnh LINH TRẦN, còn tên VY NGUYỄN nằm dưới một dòng, các con số đứng im ở đó.