Chủ ca thật đã quay lại
Nhi nghiêng cả khay ly sứ đang trượt khỏi mép bàn, chặn bằng cổ tay rồi xoay người lách qua một hàng khách đứng chờ trà đào, đúng lúc Chi Lam cầm bảng phân ca bước ra giữa lối phục vụ và cười với bên tổ chức như thể cô ta vừa giữ được cả buổi khai mạc khỏi đổ bể.
“Bàn B khu nghệ sĩ thiếu nước, ai đó bổ sung ngay nhé.” Chi Lam nói lớn, mắt không nhìn Nhi mà chìa cằm về phía quầy như gọi một người chạy việc vô danh.
Nhi đã chạy từ khu bếp nóng sang quầy lạnh ba lượt, dây tạp dề cọ đỏ ngang hông, hộp cơm nguội từ sáng còn nằm mở dở cạnh bồn rửa phía sau bạt che. Tờ giấy đơn mua thêm đá viên gấp làm tư nhét dưới bảng phân ca thò ra một góc nhàu. Tiền công tối nay đủ để cô đóng nốt tiền trọ đầu tháng ở ngõ Khâm Thiên, nếu không có gì sai nữa.
Một nữ MC tập chương trình quay sang Chi Lam, “Em điều phối chính hả? Bên chị cần đổi hướng khay bánh qua cánh phải.”
Chi Lam nhận ngay: “Vâng, để em sắp.”
Nhi đặt khay xuống bàn B, chỉnh lại khăn phủ đang xô lệch, rồi quay đầu nói gọn với Toàn ở quầy nước: “Đừng đẩy bánh qua cánh phải. Bên đó dây điện máy quay đang chéo lối.”
Toàn ngẩng lên, khựng một nhịp. Chi Lam lập tức quay lại: “Nhi, em cứ lo bê đồ đi. Phần tuyến chị đang giữ.”
Nhi nhìn thẳng vào sợi dây nguồn vắt ngang lối vận chuyển, nhìn luôn đôi giày cao gót của cô MC vừa suýt giẫm phải. Cô không cãi. Cô kéo một chồng ghế nhựa ở góc ra chặn mép dây, hất tay ra hiệu cho Toàn vòng qua bên trái trước khi Chi Lam kịp nói thêm. Khay bánh đầu tiên đi lọt.
Một anh quay phim đang ngồi nép ở góc ghế nhựa ngẩng mắt nhìn cô, rồi dời luôn cuộn cáp vào sát chân máy. Đó là phần thưởng đầu tiên, nhỏ và cộc, nhưng nó đến sớm hơn Nhi nghĩ: có người đã thôi nghe theo cái miệng đứng giữa lối.
Mười phút sau, khách bắt đầu tràn vào dày đặc dưới mái bạt, mùi nước sốt nóng quyện với mùi mưa bụi từ ngoài sân trường đại học thốc vào. Sự kiện của câu lạc bộ khởi nghiệp phối hợp với khoa sản xuất truyền thông, đông hơn mọi dự toán. Sinh viên mặc sơ mi trắng chen với phụ huynh, giảng viên, khách mời doanh nghiệp. Ai đứng ở làn phục vụ sẽ bị nhìn thấy; ai bị đẩy ra rìa thì xem như không tồn tại.
Chi Lam giữ bảng phân ca trước ngực như giữ một thứ huy hiệu. Cô ta lật giấy, bấm bút, nói liên tục với cô Hạnh bên tổ chức, nhưng phần việc xấu cứ rơi xuống chỗ Nhi. “Bên dãy C đổi từ nước suối sang trà chanh, em xử lý nhé. À, bàn tài trợ vừa phàn nàn khay trái cây lên chậm, em mang bổ sung luôn. Nhanh lên, khách đang nhìn.”
“Dãy C có hai khách dị ứng chanh.” Nhi nói.
Chi Lam đã quay đi. “Chị đã chốt rồi.”
Nhi cắn môi, chộp tờ đơn gọi thêm trái cây, chạy cắt ngang khu sau sân khấu. Cô lôi từ túi tạp dề ra mép thẻ xe buýt đã sờn, gạt qua máy chấm cửa phụ cho nhân viên, lách vào kho lạnh lấy bình nước lọc thay vì trà chanh. Nếu nghe Chi Lam, chỉ cần một ly đi nhầm ra bàn tài trợ là cả tối nay sẽ vỡ mặt trước khách. Nhưng nếu tự sửa, công lao vẫn nằm trong tay người đang giữ bảng.
Khi cô quay ra, Chi Lam đã đứng ở đầu làn, dịu giọng với bàn tài trợ: “Bên em đã điều chỉnh theo yêu cầu anh chị rồi ạ.”
Nhi nghe câu đó ngay lúc đặt bình nước xuống. Một vị khách trung niên nhìn lướt từ Chi Lam sang Nhi, mặc định ai chỉ là người bưng bê, ai mới là người “đã điều chỉnh”. Cái nhìn ấy cắt đúng chỗ khó chịu nhất: không phải mắng, mà là gạt tên mình ra khỏi công việc mình vừa cứu.
Anh Khang xuất hiện ở cửa hậu với hai thùng nước ngọt trên vai, áo đồng phục ướt mưa ở vai trái. Anh là người của đội hậu cần bên trường, qua lại thường xuyên với nhóm phục vụ mấy tháng nay vì cứ sự kiện nào đông là lại va nhau ở hành lang kho, bãi gửi xe, quầy phát vật dụng. Anh đặt thùng xuống, liếc bàn tài trợ rồi liếc Nhi. “Ai đổi nước vậy?”
Chi Lam cười nhanh: “Em đang điều phối tổng, bên này đông quá.”
Nhi không nói. Cô cúi mở nắp thùng, nhưng Khang đã kéo một chai nước lọc lên, đặt thẳng vào khay Nhi đang cầm. “Bàn tài trợ không dùng trà chanh đâu. Hôm trước cũng vậy.”
Câu đó nghe nhẹ tênh, như nói với không khí. Nhưng Chi Lam im mất một nhịp. Nhi bưng khay đi tiếp, lưng cô không còn bị dồn hẳn ra mép lối nữa.
Rắc rối thật sự nổ ra lúc chương trình đổi thứ tự tiết mục. Một tốp khách từ hội trường phụ bất ngờ đổ sang khu ăn nhẹ cùng lúc, còn dãy bàn bên trái lại bị chặn bởi đội vận chuyển đạo cụ. Khay bánh ra không vào được, ly bẩn tắc ở cửa sau, hai nhân viên mới đứng chết cạnh quầy trà vì không biết đi đường nào. Tiếng gọi món, tiếng micro thử âm, tiếng bếp thúc nhau dồn lại thành một đám đặc quánh.
Chi Lam vẫn giữ bảng phân ca nhưng chỉ còn biết nói “từ từ” với ba phía một lúc. Cô ta ra dấu cho một bạn nam đẩy xe qua lối hẹp, chiếc xe mắc ngay vào mép thảm. Một chồng ly nhựa đổ lăn ra. Một em sinh viên áo dài lùi vội, suýt giẫm lên nước loang.
“Nâng thảm lên, khóa lối đó lại.” Nhi buột ra, rồi không chờ ai cho phép, cô tóm ngay cuộn băng dán trên quầy, quỳ xuống dán chéo mép thảm vào sàn. “Toàn, chuyển trà sang cửa phụ. Hai bạn mới theo chị qua bạt sau. Không gom ly bẩn ở cửa chính nữa, để hết vào sọt xám. Khang, anh mở cổng bên bãi xe cho xe đá vào được không?”
Không ai tranh cãi. Toàn đã nhấc khay theo hướng tay cô chỉ. Hai bạn mới lập tức bám theo sau lưng Nhi như tìm thấy đường. Khang quay người chạy luôn ra phía bãi. Một lối mới mở ra dưới mái bạt, hẹp mà thông. Khách đang chen ở quầy bắt đầu nhận được đồ uống thay vì chỉ nhận lời xin đợi.
Chi Lam nói chen vào: “Ừ, mọi người theo phương án này.”
Nhưng câu đó đến sau. Và nó đến quá muộn để nhận là của mình.
Nhi kéo phắt tấm rèm nhựa ngăn khu rửa cho thoáng lối, đưa khay bánh cho em nhân viên thấp người nhất. “Em đi sát mép cột, đừng ôm giữa làn. Nếu ai gọi, bảo bàn nào lấy số trước thì ra trước.” Cô nói dứt khoát, nhanh, không lớn tiếng. Cái nhịp cũ quay lại như nó vốn nên nằm trong tay cô từ đầu.
Một bác phụ huynh vừa chờ vừa khó chịu nãy giờ cầm được cốc nước, hạ giọng xuống. Cô Hạnh từ bàn tổ chức ngó sang, không hỏi Chi Lam nữa mà hỏi thẳng Nhi: “Bên bánh mặn còn đủ cho dãy cuối không em?”
“Đủ mười tám phần. Nếu thêm khách, cắt đôi suất dự phòng.” Nhi đáp, tay vẫn ghi vội vào mép tờ hóa đơn gấp tư nhét dưới khay.
Cô Hạnh gật đầu ngay. Chuyển động ấy nhỏ thôi, nhưng đủ để người đứng gần nhìn ra ai là người đang thật sự giữ nhịp.
Lúc dòng khách tạm bớt, Chi Lam kéo Nhi vào sát cột bạt, giọng hạ thấp, mềm hẳn đi như thể cả hai chỉ đang nói chuyện chị em. “Em cứ làm tay chân như nãy rất ổn. Phần đối ngoại để chị đứng. Lỡ có gì trục trặc, chị nhận.”
Nhi lau nước đường dính trên ngón tay, nhìn cô ta. “Nhận kiểu nào?”
“Ý chị là… em không cần đứng ra. Chị cầm bảng, em chạy giúp chị cho đỡ rối. Mình phối hợp thôi.”
“Mình?” Nhi hỏi lại.
Chi Lam hơi cứng mặt, rồi cười: “Đông khách, đừng chấp câu chữ.”
Ngoài lối chính, một tràng vỗ tay nổi lên báo hiệu tiết mục kết thúc sớm hơn dự kiến. Nghĩa là đợt khách cuối sẽ tràn ra ngay bây giờ, dồn hết vào khu ăn nhẹ một lượt. Cửa bếp sau cũng vừa báo đá giao tới chậm. Nếu tiếp tục để Chi Lam đứng cầm bảng rồi ném sự cố xuống dưới, đợt cuối này sẽ đổ hết lên đầu Nhi lần nữa, chỉ khác là đông người chứng kiến hơn.
Chi Lam chìa bảng phân ca về phía ngực mình, xoay nó đi nửa vòng như theo phản xạ giữ chặt. “Em ra đầu quầy trước đi. Chị sẽ bảo mọi người…”
“Không.” Nhi cắt ngang.
Đó không phải tiếng quát. Chỉ là một tiếng ngắn, đủ cứng để chặn đường.
Đợt khách cuối ập ra như nước xả cống. Sinh viên, khách mời, hai thầy khoa, cả nhóm tài trợ cùng đổ tới; bàn bánh mặn hụt một nửa vì suất dự phòng bị gọi lên hội trường sớm. Một bạn phục vụ mới hoảng quá cầm nhầm khay đồ chay sang khu khác. Chi Lam quay mạnh người, vừa định nói câu “Nhi, em xử lý đi” như mọi lần, thì Nhi đã lùi đúng nửa bước, không nhận.
“Em không vá sau lưng chị nữa,” Nhi nói, mắt vẫn nhìn thẳng làn khách đang dồn tới. “Đưa bảng đây.”
Chi Lam sững lại. “Giờ này em còn làm mình làm mẩy à?”
“Đưa bảng cho em. Hoặc chị tự đứng đầu làn, tự đổi tuyến, tự nhận sai bàn, tự trả lời hết đi.” Nhi chìa tay ra. “Em chỉ vào nếu bảng ở tay em.”
Lời nói ngắn mà chặt, không còn đường vòng lịch sự để giấu dưới chữ phối hợp. Toàn đang ôm ba bình trà ở cửa phụ đứng khựng. Khang vừa đẩy xe đá vào đến mép bạt, thắng chân lại. Cô Hạnh quay đầu nhìn sang, không chen vào, chỉ đứng yên chờ.
Sự nguy hiểm nằm ngay trước mặt Chi Lam: nếu cô ta giữ bảng, cô ta phải thật sự điều cả đợt khách này bằng đôi tay mình; còn nếu giao bảng, cái mặt “điều phối chính” sẽ rơi ngay tại chỗ. Nhưng đám đông không chờ lòng tự ái của ai. Một bàn khách đã bắt đầu gọi thiếu nước. Bạn phục vụ nhầm khay đứng chết cứng sắp khóc.
Chi Lam siết bìa nhựa đến trắng khớp ngón tay. “Em nghĩ em là ai…”
“Người đang biết bàn nào thiếu, đường nào thông, và món nào còn,” Nhi đáp. “Đưa.”
Ngay sau lưng Nhi, Khang không nói gì. Anh chỉ dùng thân mình chặn nửa lối, giữ xe đá khỏi lấn vào, vô tình cũng chặn luôn đường để Chi Lam trượt ra đầu làn lấy lại thế đứng. Cử chỉ ấy kín, nhưng đủ. Không ai mở đường cho lối cũ nữa.
Một giây, rồi hai giây. Sau đó Chi Lam dúi mạnh bảng phân ca vào tay Nhi như ném đi thứ đang làm bỏng da mình.
Nhi nhận lấy bằng một tay, tay kia giật cây bút cài ở mép bìa. “Toàn, chuyển toàn bộ trà sang cửa phụ, bàn tài trợ ưu tiên nước lọc. Em áo dài đỏ, đổi khay với bạn kia, đồ chay đi dãy cuối. Anh Khang, cho xe đá vòng sau cột sắt rồi dừng ở bồn rửa, đừng cắt lối khách. Bạn nào rảnh gom ly bẩn theo sọt xám, không mang ngược qua cửa chính.”
Mọi người chuyển động ngay. Không một ai hỏi lại Chi Lam.
Nhi gạch ba đường lên ô giờ trên bảng, xé nửa tờ hóa đơn gấp tư nhét vào vị trí bàn bị hụt suất, rồi tự tay bê khay bánh cuối cùng ra đầu làn. Một thầy giáo đưa tay định gọi cô lại hỏi, nhưng thấy cô chỉ về đúng bàn rồi quay lưng đi tiếp, ông tự ngồi xuống đợi. Cái đám hỗn loạn mấy phút trước bỗng có trật tự thô ráp mà chắc chắn: người nào cần theo thì theo, người nào không biết thì nhìn tay Nhi mà làm.
Chi Lam đứng sát cột bạt, vẫn còn ở đó nhưng đã lùi khỏi luồng chính. Cô ta thử nói một câu với bạn nhân viên mới, bạn đó lại nhìn sang bảng trong tay Nhi trước rồi mới nhúc nhích. Mất mặt không nổ tung thành một màn công khai; nó chỉ diễn ra bằng chuyện không ai còn dám gửi nhịp vào nhầm người nữa.
Đợt khách cuối cùng được đẩy qua hết sau mười hai phút căng cứng. Mười hai phút đủ để mồ hôi chảy lạnh sau gáy, đủ để một bình trà cạn đá, đủ để mép tạp dề của Nhi hằn sâu hơn vào eo khi cô ôm liên tiếp hai khay nặng. Nhưng không có thêm bàn nào đợi quá lâu, không có sai món ra khu tài trợ, không có ai phải đi xin lỗi vì một chỉ đạo ngu ngốc từ trên thả xuống.
Khi chiếc khay cuối đi khỏi tay, Khang nhận lấy chồng ly rỗng từ cô như nhận một vật đang nóng. Ngón tay anh chạm rất ngắn vào mép cổ tay cô rồi rút ra, không thừa một cử chỉ nào. “Cửa sau thông rồi,” anh nói khẽ.
Nhi chỉ gật, bảng phân ca vẫn nằm chắc dưới bàn tay ướt của cô.
Sau mái bạt, góc dây phơi khăn lau còn đung nhẹ vì người vừa lách qua. Nhi đứng ở đó một nhịp để ghi nốt hai bàn phát sinh vào cuối trang, cạnh tờ giấy mua đá đã gấp mở đến mềm oặt. Hộp cơm nguội buổi sáng vẫn ở mép bồn rửa, chưa ai đụng. Cô nhét bút lại vào bìa, kẹp bảng phân ca dưới tay, rồi vuốt một lần xuống nếp tạp dề hằn ngang eo. Ở góc dây phơi sau mái che, phần vải ấy vẫn còn ấm từ chuyến khay nặng cuối cùng.