Sau cú vỡ đó, chúng tôi cùng gánh
“Đừng động vào bàn check-in nữa.”
Quang vừa quăng câu đó vừa giật tấm bảng sơ đồ ra khỏi tay Linh, rồi quay sang nhóm năm nhất đang ôm dây điện loay hoay dưới sân khấu ngoài trời. “Mấy em nghe anh, đổi luồng khách qua cổng phụ. Ý này anh đã tính từ nãy.” Trong khi đó, cái máy in mã vào cửa bên mép hội trường vẫn kẹt giấy đỏ đèn, và chính Linh là người đang quỳ dưới chân bàn, rút cái thẻ sinh viên bị nuốt dở ra khỏi khe đọc. Cô đặt lại dây mạng, nhét cuộn giấy mới vào, màn hình sáng lên xanh trở lại. Không ai nhìn. Quang đã chỉ vào cô: “Linh xuống kho lấy thêm nước và khăn lau. Việc ngoài mặt để người khác.”
Linh đứng dậy, vệt mực cũ trên ngón cái cà lên cạnh thùng carton. Cô không cãi. Buổi giao lưu khởi nghiệp của câu lạc bộ khoa Kinh tế mời cả nhà tài trợ đến, mất mặt một chút là cả nhóm bị chụp lên nhóm chat khoa ngay. Cô chỉ chìa cái pass cửa hậu vừa được bảo vệ trả muộn hơn nửa tiếng cho Quang. “Anh làm rơi.”
Quang nhét pass vào túi như thể đó vốn là đồ của anh. “Ừ, cảm ơn. Đi lấy nước đi.”
Vy đang đứng gần backdrop, cầm danh sách khách mời, mắt lướt qua Linh một nhịp rồi quay sang khách. Chỉ một nhịp thôi, nhưng là nhịp duy nhất trong cả khoảng sân có nghĩa: Vy bước lệch người, dùng vai che nửa tầm nhìn để Quang không thấy Linh lặng lẽ kéo dây nguồn cho quạt đứng khỏi đè lên lối đi. “Kho bên trái cầu thang bị khóa,” Vy nói nhỏ, vẫn nhìn về phía trước. “Chìa ở bàn lễ tân phụ.”
Lời nhắc đó giúp Linh khỏi mất thêm một vòng chạy vô ích. Một kiểu gánh rủi ro rất nhỏ, nhưng có thật.
Cầu thang sau tòa nhà A hầm hập hơi nóng, bóng đèn hành lang kêu ù ù trên đầu. Linh ôm hai lốc nước, một túi khăn giấy, tiện tay kéo thêm hộp băng dính đang bị bỏ quên cạnh cửa kho sản xuất. Vừa lên tới nơi đã thấy một bạn năm nhất tái mặt vì thiếu ba vòng tay vào cửa cho diễn giả khách mời. Quang đang bận cười với đại diện nhà tài trợ, tay khoát như muốn xua mọi trục trặc ra khỏi khung hình.
Linh đưa luôn thẻ cộng tác viên dự phòng của mình cho bạn kia. “Đeo tạm cái này, dẫn họ vào bằng cổng nhân sự. Đến bàn trong cùng hỏi anh bảo vệ Hùng, nói Linh gửi.”
Bạn năm nhất chộp lấy, chạy đi. Đúng lúc đó Quang quay lại, nhìn thấy khoảng trống trên dây đeo cổ cô thì mặt lạnh đi. “Thẻ của em đâu?”
“Em cho mượn năm phút.”
“Em thích tự quyết nhỉ? Lát bảo vệ chặn thì ai chịu?”
“Khách bị đứng ngoài cổng thì ai chịu?” Linh hỏi, giọng vẫn phẳng.
Quang cười nhạt. “Lúc nào cũng muốn tỏ ra mình biết hết. Người ta nhờ thì làm, đừng chen vào phần điều phối.”
Câu đó không to, nhưng đủ cho hai bạn trực âm thanh gần đấy nghe thấy. Một bạn ngừng ăn nắm xôi, đưa mắt nhìn Linh như nhìn người vừa làm điều gì sai phép. Linh cúi xuống dán lại đường băng dính đánh dấu lối đi bị bong lên, vì nếu ai vấp ngay trước giờ lên sân khấu thì người ngã không đọc được động cơ của cô đâu.
Đến khi khách vào gần kín hội trường, trời Hà Nội đổi gió. Một đám mây đen ép xuống mái bạt và tiếng nhạc tổng duyệt từ trong vọng ra như bị bóp méo. Anh Khoa, trưởng ban sản xuất năm cuối, đang tự leo lên khung treo đèn phụ để chỉnh lại góc rọi vì đội kỹ thuật ngoài thuê đến muộn. Quang đứng dưới chỉ tay, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh rất đẹp trước mặt giảng viên.
Linh vừa từ cửa hông quay vào đã thấy cái chân thang nhôm kê lệch trên nền gạch ẩm. “Anh Khoa, xuống đi,” cô gọi lớn hơn mức bình thường. “Đừng chỉnh trên đó.”
Không ai nghe kịp. Một tiếng trượt khô khốc cắt qua bản nhạc mở màn. Chân thang gập vào, khung đèn nghiêng, anh Khoa rơi nghiêng vai xuống mép bục rồi đập đầu vào cạnh thùng loa. Mọi thứ vỡ tung ngay giữa mấy hàng ghế đầu: tiếng nữ sinh kêu, mic hú lên, nhà tài trợ đứng bật dậy, Quang lùi nửa bước theo phản xạ rồi đứng sững.
Linh đã lao tới trước khi tiếng hú dứt. Cô quỳ xuống giữ đầu anh Khoa khỏi nghiêng thêm, giật cái khăn backdrop cuộn lại chèn hai bên cổ. “Đừng ai đỡ dậy.” Cô chỉ thẳng vào một bạn nam cao gầy. “Gọi 115, bật loa ngoài.” Chỉ vào Vy. “Chị lấy ví anh Khoa, điện thoại, thẻ bảo hiểm nếu có.” Chỉ vào người phụ trách âm thanh. “Tắt đèn sân khấu, dạt hết người ra, chừa lối từ cổng hông.”
Quang như tỉnh lại, chen vào: “Để anh—”
“Anh gọi bảo vệ mở cổng sau,” Linh cắt ngang, mắt không rời gương mặt đang tái dần của anh Khoa. “Ngay.”
Lần đầu tiên trong ngày, Quang bị dùng như người chạy việc ngay trước mặt người khác. Anh khựng một nhịp rồi vẫn phải quay đi, vì chẳng còn động tác nào nhìn có ích hơn.
Xe cấp cứu báo kẹt ở đường Trần Đại Nghĩa. Linh nghe qua loa ngoài, nhìn dòng xe máy dồn như sợi dây rối ngoài cổng trường, rồi tự quyết. “Không chờ được.” Cô ngửa đầu gọi bảo vệ Hùng đang mở thanh chắn. “Chú cho mượn xe bán tải chở đồ của trường, mở bạt sau.” Vừa nói cô vừa đọc số điện thoại “Mẹ” trên màn hình anh Khoa, nhưng ngón tay khựng lại ở giây cuối rồi chuyển sang số “Dì Lan” vì người nhà gần hơn được ghi chú dưới tên. “Dì ơi, cháu là Linh ở trường, anh Khoa bị ngã, đang đưa sang Bạch Mai, dì đi thẳng vào khoa cấp cứu giúp cháu.”
Vy chạy theo, tóc bung khỏi kẹp, tay ôm ví, điện thoại, chai nước và đôi dép của anh Khoa bị văng một chiếc. “Tớ đi cùng.”
“Đi.” Linh đứng lên, hai đầu gối dính bụi sân khấu. “Quang, anh ở lại hủy tiết mục đầu, giữ khách, đừng cho ai quay clip.”
Quang há miệng, rồi nhìn đám giảng viên đang quay sang mình. Anh gật gấp, như thể chính anh vừa nghĩ ra hết.
Trên xe, tiếng còi nhường đường lạc giữa dòng người tan tầm. Linh ngồi sau, một tay giữ vai anh Khoa, tay kia đặt thấp trước lòng, màn hình điện thoại sáng hắt vào lòng bàn tay cô. Tin nhắn trong nhóm điều hành nhảy liên tục: khách hỏi, MC hỏi, ảnh hiện trường bị ai đó chụp lén. Cô chỉ gửi ba dòng ngắn: “Tai nạn lao động. Đưa người đi viện. Tạm dừng chương trình 20 phút. Xóa ảnh nếu ai đăng.” Không thêm một chữ than thở nào. Vy ngồi đối diện, dùng khăn giấy ép vết rách ở trán anh Khoa, mắt dính vào Linh như vừa nhìn nhầm một người từ rất lâu.
Khoa cấp cứu Bạch Mai sáng trắng, lạnh và đầy mùi cồn sát trùng. Bóng đèn trên hành lang vẫn kêu cái tiếng ù đều đều như ở cầu thang sau hội trường, chỉ khó chịu hơn. Linh chạy làm thủ tục nhanh đến mức quầy tiếp nhận chưa kịp hỏi lần thứ hai. Tên bệnh nhân, năm sinh, trường, người liên hệ, tạm ứng bao nhiêu, chụp phim ở đâu—cô lật ví anh Khoa, lôi thẻ, lấy chứng minh, nhét biên lai vào bìa hồ sơ bằng một thứ trật tự lạnh đến khó tin.
Đến lúc bác sĩ kéo băng ca vào trong, Quang mới xuất hiện, áo sơ mi trước ngực còn phẳng, điện thoại kẹp bên tai như đang giải quyết thứ gì lớn lắm. Anh bước đến ngay chỗ Linh và chìa một túi nilon đựng thuốc cùng mấy giấy tờ mới đóng dấu. “Anh vừa thanh toán thêm. Em ngồi đây trông đi, anh phải quay lại trường chốt với giảng viên với bên tài trợ. Với lại… em quen mấy việc này hơn.”
Câu cuối cùng rơi ra nhẹ hẫng, như một lời khen. Thực ra là động tác đặt tất cả phần lấm bẩn còn lại vào tay cô rồi bước lui khỏi nó. Vy đang đứng ở máy nước cuối hành lang, cầm hai cốc giấy, nghe rõ.
Linh nhìn cái túi thuốc, rồi nhìn tấm số thứ tự tái khám và giấy chờ nhận đồ cá nhân của bệnh nhân trong tay Quang. Cô hiểu quá rõ nếu cô cầm hết, mọi việc từ đây đến lúc nửa đêm sẽ tự động bị xem là phần của cô; còn Quang vẫn có thể trở về hội trường với cái vẻ người “đã lo xong bệnh viện”.
Cô không đưa tay ra ngay. “Anh ký tên người bàn giao trước đi.”
Quang nhíu mày. “Rườm rà thế để làm gì?”
“Để khỏi quên ai để ai lại.”
Vy bước tới trước khi khoảng trống ấy vỡ ra. Cô đặt một cốc nước vào ghế sắt cạnh Linh, cầm lấy tấm số thứ tự từ tay Quang trước, nhanh và gọn. “Đưa em.”
Quang sững lại. “Vy, em về trường với anh đi. Ở đây Linh lo được mà.”
Vy nhìn xuống túi thuốc, rồi rút một nửa hồ sơ ra khỏi tay Quang, nhét lại phần biên lai vào ngực áo anh như trả đúng món nợ chưa thanh toán hết. “Anh mang cái này về nộp với trường nếu anh muốn. Còn hàng chờ, thuốc, đồ của anh Khoa, em với Linh ở lại.”
Quang cười gằn một tiếng rất nhỏ. “Hai đứa định thức ở đây đến sáng à?”
“Anh định không à?” Vy hỏi, giọng không cao.
Nơi quầy cấp phát thuốc, loa gọi số rè rè. Một bà mẹ bế con sốt trên ghế đối diện quay sang nhìn rồi lại thôi. Quang nhận ra không còn chỗ cho cái vẻ chỉ đạo đẹp mắt của mình ở hành lang này. Anh giật mạnh phần biên lai khỏi ngực áo, nhét vào túi quần. “Tùy.”
Anh quay đi nhanh đến mức quai túi va vào cạnh ghế kêu một tiếng cộc. Không ai gọi lại.
Linh thở ra, như thả một cái gì kẹt sau xương ức từ chiều đến giờ. Nhưng cô vẫn chưa nhận lấy trật tự mới đó. Cô đứng dậy trước, kéo chiếc túi thuốc về phía mình rồi tách ra: một túi nhỏ thuốc uống và giấy dặn dò đưa cho Vy, phần đồ cá nhân nặng hơn gồm ví, sạc, dép, chai nước, áo khoác bệnh nhân cô giữ. “Cậu cầm số thứ tự với thuốc. Tớ cầm đồ.” Cô ngó lên bảng điện tử đang nhảy số. “Đến lượt thì gọi tên anh ấy. Nếu đổi quầy, mình đổi cùng.”
Vy không nói cảm ơn. Cô chỉ chỉnh lại nếp gấp của tờ giấy trên tay, đứng sát hàng chờ bên phải để chừa cho Linh một khoảng vừa đủ bên trái. Không còn ai bị đẩy ra mép nữa.
Họ thay nhau chạy giữa quầy thuốc, cửa chụp phim và bàn nhận đồ. Khi y tá trả lại túi áo rách, ví và chìa khóa xe của anh Khoa, Linh lấy bút ký nhận; ngòi bút cũ để lại vết hằn quen trên ngón giữa. Vy chìa bàn tay giữ mép giấy cho cô khỏi trượt. Lúc lên tầng lấy kết quả phim, Vy tự động cầm phần nặng hơn của túi đồ trước khi Linh đổi tay. Khi xuống dưới lần nữa, Linh giật chiếc áo khoác khỏi vai mình phủ lên đầu gối Vy vì điều hòa phả thẳng. Những việc nhỏ nối tiếp nhau, gọn đến mức không cần gọi tên.
Đến gần mười một giờ, anh Khoa được chuyển ra phòng theo dõi ngắn hạn, khâu ba mũi ở trán, vai bó cố định. Dì Lan tới nơi, thở hổn hển, chân còn nguyên đôi dép đi chợ. Bà nhìn hai đứa con gái một đứa ôm túi thuốc, một đứa cầm hồ sơ, chỉ hỏi đúng một câu: “Đứa nào đi từ đầu?”
Linh chưa kịp đáp, Vy đã chìa phần giấy cần ký cho bà. “Dì ký chỗ này trước ạ, bọn cháu đi lấy nốt thuốc đêm.”
Họ ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài hành lang chờ cấp phát đợt cuối. Cái ghế sắt lạnh, sơn đã tróc ở mép. Hành lang vắng dần, chỉ còn tiếng máy lạnh thở đều và tiếng dép kéo lệt sệt. Linh để túi đồ ở giữa chân, màn hình điện thoại úp trong lòng bàn tay tắt đen hẳn; tin nhắn nhóm lớp vẫn rung nhưng cô không mở.
Một lúc sau, Vy nghiêng người lấy tờ số thứ tự từ tay mình đặt hẳn sang phía Linh. “Lát gọi, cậu đứng hàng bên trong cho nhanh. Tớ cầm túi.”
Linh nhìn tờ giấy mỏng đó, rồi đặt bàn tay lên quai túi trước. “Không. Chia đôi.” Cô mở khóa kéo, rút bớt chai nước, ví và áo khoác, chuyển sang tay Vy, chỉ để lại hồ sơ và thuốc nặng hơn cho mình. “Đi cùng thì đứng cùng.”
Vy gật, như thể câu đó chỉ là cách xếp đồ, không phải thứ gì khác.
Loa ré lên số của họ. Linh đứng dậy trước, đầu gối duỗi ra cùng lúc với tiếng sắt ghế cọ nền. Vy cũng đứng lên ngay sau, nhịp gối giữ bằng với cô. Chiếc ghế chờ cũ bị bỏ lại sau lưng, trống như chưa từng giữ ai ngồi riêng ở đó. Một người cầm hồ sơ và nửa túi, người kia giữ số thứ tự cùng phần còn lại; họ nhập vào cùng một hàng, đi cùng một lối dưới dải đèn hành lang ù nhẹ.