Cái chạm đã không xảy ra
“Linh, em đứng đó làm gì, mang thùng quà lên sảnh ngay!”
Tiếng Mỹ quất ngang lưng khi Linh đang kẹp bộ đàm dưới cằm, một tay giữ xấp danh sách gấp mở đến mềm nhũn, một tay ghì thùng backdrop mẫu vừa nặng vừa cấn vào xương hông. Mép thẻ ra vào sờn trắng cứa vào ngón cái cô. Trước cửa thang máy tầng hầm, gương inox mờ vệt lau cũ phản ra hình cô bị cắt làm đôi: áo đen đồng phục dính bụi xưởng sản xuất, tóc búi lệch, còn Mỹ thì đứng rảnh tay, đang cười với phía khách mời như thể mọi thứ đã đâu vào đấy.
“Bên âm thanh hỏi file chạy đâu rồi?” một cậu kỹ thuật ló đầu ra.
Mỹ quay ngay, giọng ngọt đi một tầng. “Linh giữ file. Cả buổi em ấy ôm hết, giờ hỏi em ấy.”
Linh ngẩng lên. “File ở máy điều phối, em đã—”
“Đừng giải thích nữa.” Mỹ chặn ngang, hất cằm về phía thùng quà. “Nếu chương trình trễ, chị báo anh Khoa là do em tự ý đổi thứ tự.”
Cái đau không phải câu đổ lỗi. Là ba người quanh đó nghe thấy, đều mặc nhiên coi cô là người phải nuốt. Linh xiết chặt xấp giấy nhàu, nhớ tiền trọ còn thiếu một tuần, nhớ mẹ vừa nhắn tối qua đừng chuyển ít như tháng trước. Cô nhấc thùng lên, đúng lúc cửa thang máy khép lại quá nhanh.
Một cánh tay thò vào chặn. Cửa bật ra. Khoa đứng bên trong, áo sơ mi xắn tay, vẻ mặt lạnh như thể anh không hề vừa làm động tác thiếu kiên nhẫn đó vì ai. Linh bước gấp vào, thùng quà chao khỏi tay. Khoa nghiêng người đỡ cạnh đáy thùng trước khi nó trượt xuống chân cô; mu bàn tay anh sượt qua cổ tay cô quá nhanh, quá sát. Không ai nói gì. Mỹ đứng ngoài cửa, nụ cười chậm đi nửa nhịp khi thấy Khoa vẫn giữ cửa cho đến lúc Linh lách hẳn vào trong.
Thang máy đi lên, chật đến mức thùng quà ép Linh sát vào vách gương loang vết tay. Khoa đứng chếch trước mặt, vừa đủ gần để cô ngửi thấy mùi mưa bám trên cổ áo anh. Bộ đàm của cô rè lên: “Màn LED không nhận tín hiệu, khách nhà tài trợ đã đến.”
Linh theo phản xạ định bấm trả lời, nhưng thùng quà trượt xuống. Khoa đưa tay giữ chắc phần cạnh ngay trước eo cô, cánh tay anh khóa một khoảng hẹp giữa cô và vách inox. Một giây thôi, nhưng quá mức cho một thang máy có camera và khoảng cách công việc vốn phải sạch sẽ. Anh nói ngắn: “Lên sảnh, giao thùng cho người khác. Qua phòng điều phối.”
Không phải đề nghị. Cũng không phải câu anh thường nói với nhân viên bị xem là chạy việc lặt vặt.
Cửa mở ra tầng ba, sảnh tiền tiệc sáng rực. Mỹ đã lên cầu thang bộ trước, đang đứng cạnh bàn đón khách giải thích gì đó với đại diện nhà tài trợ. Vừa thấy Linh, chị ta ra hiệu như gọi người bưng nước. “Đặt đấy rồi ra xin lỗi bên em LED đi. Em gây ra thì em ra.”
Trong phòng điều phối phía sau sân khấu, màn hình giám sát nhấp nháy, tiếng nhạc chờ bị cắt cụt từng khúc. Phúc, tổ trưởng kỹ thuật, toát mồ hôi đứng trước bàn switcher. “Nguồn tín hiệu chính mất. File mở không lên. Mỹ bảo ban đầu Linh sắp sai folder.”
Mỹ bám ngay câu đó như nắm được phao trước đám đông đang nhìn. “Em nói từ đầu rồi, giao mấy việc lõi cho người chạy hiện trường dễ loạn. Nếu để em làm—”
“Nếu để chị làm,” Linh cắt ngang lần đầu tiên trong tối nay, đặt xấp danh sách xuống cạnh một cốc trà nguội đóng vành nâu, “thì chị đã không đổi tên thư mục để ‘cho gọn’.”
Mỹ khựng lại. “Em nói gì?”
Linh kéo bàn phím về phía mình. Trên màn hình, cấu trúc file bị đổi ký hiệu chỉ còn chữ viết tắt vô nghĩa. Đồng hồ đếm lùi còn bốn phút. Ngoài kia MC đã bắt đầu câu chào đầu tiên. Đại diện khách đứng ngay cửa, mặt cứng như gỗ đánh bóng.
“Folder gốc có mã theo tuyến chạy sân khấu,” Linh nói, ngón tay lướt nhanh. “Chị gom lại theo tên đẹp mắt để dễ trình, nhưng đường gọi của LED đọc theo mã cũ.”
“Em đừng đổ—”
“Im.” Khoa nói một chữ, đủ làm cả phòng nín lại.
Anh đứng phía sau Linh từ lúc nào, không chen vào máy, không giành lấy việc như kiểu người có chức thường làm để cứu mặt mình. Linh mở log, kéo lại đường dẫn dự phòng cô đã tự tạo từ chiều vì đoán trước sẽ có người “dọn” file. Màn hình phụ bật sáng. Tín hiệu nhảy lên đúng bài mở. Phúc hét qua bộ đàm cho sân khấu. Ngoài kia, nhạc intro ập vào đúng khoảnh khắc MC vừa giơ tay mời khách hướng mắt lên LED. Mặt đại diện nhà tài trợ giãn ra, còn Mỹ thì trắng hẳn, như vừa bị kéo tuột cái ghế dưới chân trước mặt mọi người.
Phúc quay phắt sang Mỹ. “Ai đổi tên thư mục?”
Mỹ mấp máy môi. “Chị chỉ muốn gọn—”
“Lần sau đừng đụng vào tuyến chạy.” Linh nói, mắt vẫn trên màn hình, giọng thấp mà rõ. Không xin công, không dằn mặt. Nhưng cả phòng đều nghe.
Cái lật không ồn. Nó nằm ở chỗ từ đó trở đi, ai hỏi đường chạy file cũng nhìn qua vai Linh trước. Khoa không khen. Anh chỉ gạt xấp giấy ghi cue khỏi chỗ cốc trà đang rịn lạnh, đặt về phía tay cô như trả lại đúng chỗ của một người đang giữ mạch chương trình.
Buổi lễ vừa qua tiết mục thứ hai thì rắc rối khác tới. Một khách mời cấp cao đòi thêm ghế hàng đầu cho đoàn đi kèm, làm Mỹ cuống lên đổi sơ đồ chỗ ngồi. Chị ta dí vào tay Linh xấp thẻ tên mới in, giọng nhỏ nhưng đủ chua để mấy bạn lễ tân nghe thấy. “Em xuống dưới xin lỗi bên họ đi. Em phụ trách danh sách thì em chịu.”
Linh nhìn xấp thẻ. Sai không phải từ cô. Nhưng đi xin lỗi trước đám đông nghĩa là nhận cái nhãn bất cẩn thay cho người khác, một lần nữa, ngay giữa lúc khách và đội vận hành đang qua lại thường xuyên như mắc cửi ở lối cánh gà. Cô vừa đưa tay nhận cho xong việc thì một bàn tay chặn lại.
Khoa giữ cổ tay cô.
Không phải kéo mạnh. Chỉ là năm ngón tay siết đúng chỗ mạch đập, chặn cú đưa tay giữa lối đi hẹp sau sân khấu, nơi một bạn lễ tân đang ôm hoa đứng khựng lại, Phúc quay đầu nhìn, cả Mỹ cũng sững ra vì động tác ấy không thuộc bất cứ nghi thức lịch sự nào ở chỗ làm.
“Người đổi sơ đồ,” Khoa nói, mắt không rời Mỹ, “tự đi.”
Cổ tay Linh nóng rực dưới tay anh. Mỹ cười gượng. “Anh, em chỉ đang phân việc cho nhanh.”
“Vậy chị nhanh đi.” Phúc buột miệng, rồi vội quay đi như vừa lỡ xem thứ không nên xem.
Khoa buông tay Linh ngay sau đó, như thể không có gì. Nhưng khoảng không vừa được buông ra lại giữ nguyên hình bàn tay anh thêm vài nhịp. Mỹ ôm xấp thẻ tên, mặt cứng đờ, cuối cùng vẫn phải tự bước ra ngoài sảnh, lưng thẳng quá mức của người đang mất mặt mà còn phải giữ dáng.
Sau tiết mục chính, mưa Hà Nội đổ xuống mái tôn sau nhà bạt như trút đá. Khách bắt đầu dồn về cửa phụ để tránh kẹt xe trước mặt tiền. Khu hậu cần lập tức thành một mê cung người, xe đẩy, thùng hoa, dây điện cuộn dở. Linh kiểm lại tuyến dỡ thiết bị, vừa nói với kho vừa nhìn đồng hồ. Nếu chậm ba mươi phút, xe tải vào phố cổ sẽ bị chặn giờ.
Mỹ trở lại như chưa hề vừa bị đẩy ra xin lỗi thay phần mình. Chị ta chặn đầu một bạn bảo vệ đang mở cổng phụ. “Cho xe của bên chị ra trước. Đồ decor cần đi trước, quan trọng hơn.”
“Xe âm thanh mà mắc ở đây là đội sản xuất ăn đủ.” Phúc gắt.
“Thì bảo Linh chờ chút.” Mỹ nói, như thể việc giữ người khác kẹt lại là quyền mặc nhiên của chị ta. “Em ấy quen rồi.”
Linh đang kéo bảng gắn thẻ tuyến xe thì Khoa đi thẳng tới cổng phụ. Anh cầm lấy chốt khóa trượt, tự tay kéo cánh cổng sắt nặng mở rộng thêm một nấc, đủ cho xe chở thiết bị lọt trước. Sau đó anh quay nửa người, chìa bảng tuyến về phía Linh. “Em dẫn xe âm thanh qua. Lối này.”
Mỹ bước lên. “Anh, xe decor của em—”
Khoa đặt cánh tay ngang lối, không chạm vào chị ta, chỉ tạo ra một khoảng chắn sạch sẽ đến lạnh người. “Đợi.”
Một chữ như lúc trong phòng điều phối, nhưng lần này giữa cổng phụ mưa tạt, trước mặt bảo vệ, tài xế, đội kho và mấy bạn lễ tân đang né nước dưới mái hiên. Không ai tranh nổi đường anh vừa mở. Linh nhận bảng tuyến. Mép nhựa cấn vào lòng bàn tay ướt mưa, mà thứ làm cô khựng lại là việc anh không giao cho Phúc, cũng không ném cho bảo vệ. Anh mở lối cho cô và chặn người còn lại ngay tại đó.
“Xe số hai theo em!” Linh bật giọng, bản năng công việc trở về sắc lẹm.
Đội kho lập tức xoay hướng. Thùng thiết bị được chuyền từ tay này qua tay khác. Linh đi lùi trước đầu xe, soi đèn pin xuống vũng nước chỉ bánh, bộ đàm dính vào má lạnh ngắt. Khoa đi phía hông xe, một tay giữ cánh cổng khỏi bật ngược vì gió. Mấy lần bánh xe suýt cạ bậc, anh dịch người quá gần để chắn đầu kim loại khỏi quệt vào vai cô. Không hề chạm, nhưng khoảng cách bị ép mỏng đi đến mức mỗi lần cô xoay người là thấy mép tay áo anh ngay bên cạnh sườn mình.
Xe thứ nhất ra được, rồi xe thứ hai. Mỹ bị kẹt lại bên trong với dãy chậu hoa giả và hai thùng nơ ruy băng, đứng dưới mái hiên nhìn con đường vừa bị tước khỏi tay mình. Một bạn bảo vệ, không biết vô tình hay cố ý, cầm bảng tuyến xe décor hỏi: “Chị Mỹ, giờ chị xếp sau cùng nhé?”
Cái bẽ mặt nhỏ đó nhẹ thôi, nhưng đủ cho chị ta cắn răng.
Linh tưởng thế là xong, nhưng một dàn đèn moving-head cuối cùng lại chết máy bánh khóa giữa đường dốc xuống kho, chắn nửa lối ra. Mưa tạt, mặt đường nhớp. Phúc chửi thề vì nếu để đó, xe tải sau không thể lùi. Mỹ đứng trên bậc hiên, không nhúc nhích, chỉ nói vọng xuống: “Tháo đầu đèn ra riêng đi, đổ thì đội kỹ thuật chịu.”
“Tháo ở đây là ngấm nước, mai đền bằng gì?” Phúc quạu.
Linh cúi xuống nhìn chốt. Bánh bị kẹt vì dây rút quấn vào trục. Muốn gỡ phải nằm hẳn xuống nền ướt, luồn tay vào gầm. Cô giao đèn pin cho cậu kho, quỳ một gối xuống, tà quần đồng phục lập tức thấm bẩn. “Giữ nghiêng cho tôi.”
“Để người khác—” Phúc nói.
“Người khác không biết khóa phụ ở đâu.” Linh luồn tay vào, nước mưa chảy dọc cổ tay. Dây rút cứa da. Cô nghiến răng kéo. Bánh nhúc nhích được nửa nấc rồi mắc cứng.
Ánh đèn pin trên đầu cô đổi góc. Khoa đã ngồi xuống phía đối diện, sơ mi dính nước mưa, một tay giữ thân đèn, một tay chặn cho bánh khỏi trượt ngược. Anh không hỏi cô có cần không, cũng không ra lệnh vòng vo. “Bên trái thêm một chút.”
Linh kéo lại. Dây bật ra. Bánh xe xoay tự do. “Đẩy!”
Cả khối đèn nặng lừ lừ trượt xuống dốc đúng tuyến. Vai Linh suýt bị quật vào thành xe, Khoa nghiêng người chắn ngang trước khi cạnh sắt chạm vào cô. Một khoảng sát đến nguy hiểm, giữa mưa, giữa tiếng lốp nghiến nước, giữa mấy người đang hối nhau dọn đường. Cô ngẩng lên quá gần cằm anh, đủ thấy một giọt nước chạy từ hàm xuống cổ áo. Anh vẫn giữ nguyên tư thế chắn nửa nhịp lâu hơn cần thiết rồi lùi lại.
Mọi thứ chỉ thực sự yên khi xe cuối cùng rời cổng. Nhà bạt xẹp đi tiếng người, chỉ còn tiếng mưa thưa dần trên mái và mùi dây điện ẩm. Linh ôm xấp biên bản ký nhận, leo cầu thang sau lên tầng lửng lấy áo khoác để về khu trọ. Hành lang hẹp, đèn cảm ứng sáng chậm. Cuối hành lang là nhà vệ sinh nhân sự, cửa mở hé. Cô bước vào rửa tay, nước từ vòi chảy lạnh ngắt trên vệt đỏ ở cổ tay, nơi năm ngón tay Khoa đã siết lúc nãy như một dấu tạm thời không thuộc về đồng phục.
Cửa khép lại sau lưng cô.
Không khóa. Chỉ khép.
Gương dài trên bồn rửa còn nguyên những vệt lau cũ và dấu tay mờ. Trong mặt gương, Khoa đứng ở khoảng cách đủ sai để thành một vấn đề, đủ đúng để không ai bắt được câu gì nếu bị hỏi. Áo anh còn ướt vai. Hành lang ngoài kia vọng tiếng bánh vali kéo qua, xa dần.
Anh đặt xấp biên bản ký nhận lên mép bồn, ngay cạnh tờ hóa đơn cửa hàng tiện lợi bị cô gấp làm tư nhét trong túi từ chiều. “Thiếu một chữ ký bên xe ánh sáng.”
“Em biết.”
“Mai hãy lấy.”
Linh không quay lại ngay. Cô nhìn bàn tay mình dưới vòi nước, ngón cái miết qua mép thẻ ra vào sờn cạnh treo trước bụng. “Anh theo em lên đây để nói việc đó?”
“Không.”
Từ gương, cô thấy anh tiến một bước. Khoảng cách sau lưng co lại. Đây là kiểu gần mà cả tối nay họ đã đi tới mấy lần rồi dừng lại, như có một sợi chỉ căng ngang giữa hai người, cứ chạm vào là ngân lên. Khoa nâng tay lên, rất chậm, như thể lần đầu tiên anh cũng biết mình đang làm một việc không nên lặp lại. Đầu ngón tay anh dừng cách cổ tay cô một khoảng mỏng bằng một lần thở.
Linh xoay người.
Một bước nữa là đủ đẩy mọi thứ qua chỗ không thể gọi tên bằng công việc. Một bước nữa là chấp nhận cái nhìn dồn đến nghẹt suốt cả buổi, cái cách anh đã chặn cửa, chặn người, mở lối, giữ phần đổ xuống khỏi chạm vào cô. Phần thưởng ấy nóng, nguy hiểm, và đến quá muộn sau quá nhiều lần cô bị xóa khỏi chính việc mình làm.
Cô lùi nửa bước trước.
“Đủ rồi, anh Khoa.”
Giọng cô không lớn. Nhưng nó cắt thẳng khoảng không giữa hai người thành hai phần rõ ràng. Linh đặt tay mình xuống mép bồn rửa, giữ nguyên khoảng cách vừa tạo ra, ngẩng lên nhìn anh qua đường chia dọc của tấm gương. Không né. Không nhận. Cũng không để anh cứu nốt bằng một cử chỉ khác.
Hơi thở hai người hắt lên mặt gương loang vệt mờ, dừng lại thành một lớp sương mỏng trên đường phản chiếu rồi giữ nguyên trong ánh đèn trắng lạnh, trước khi tan chậm.