Fast Fiction

Ranh giới cháy mà chưa đứt

“Đẩy thùng đèn vào trong, nhanh lên— không phải bên đó!”

Tiếng quát của Linh chém ngang lối hậu cần hẹp như một cái tát. Thảo vừa kẹp bộ đàm vào cổ áo, vừa nghiêng người né mép flight case sượt qua hông thì tấm bảng phân tuyến trên tay Linh đã bị giật sang phía Minh. “Em đứng ra ngoài đi. Lúc nào cũng chậm một nhịp, để Minh cầm route.”

Cả dãy hành lang sau sân khấu rít mùi dây điện nóng, băng dính vải và mồ hôi. Trên chiếc bàn inox sát tường, ly trà bỏ quên đã để nguội, vòng nước nâu in trên mặt bàn như một vết bẩn không ai có thời gian lau. Tờ danh sách giao nhận của Thảo bị gấp mở nhiều lần, mép giấy mềm oặt trong túi quần; thẻ ra vào cũ cọ vào đùi theo từng bước lùi. Buổi ra mắt dòng thiết bị nhà bếp của một hãng sản xuất lớn ở Hà Nội mà hỏng phần đón khách VIP thì tối nay không chỉ mất tiền công.

“Em đã đi sơ đồ này từ sáng,” Thảo nói, giọng thấp, nhưng Linh đã quay sang phía hai bạn cộng tác viên đang đứng xem.

“Thì giờ chị đang nói Minh làm. Em lui ra, đừng chắn lối.”

Minh nhận bảng, gật đầu rất to như thể vừa được phong chức. Cái kiểu nhận hộ công việc của người khác rồi làm như cứu cả đội ấy khiến Thảo lạnh gáy hơn cả tiếng quát. Cô lùi sát vào khe giữa tường và đống chân backdrop xếp đứng. Đúng lúc đó, cửa chống cháy ở cuối lối bật mở, anh Khang bước vào từ phía sảnh chính, tay áo sơ mi xắn cao, điện thoại còn dán bên tai.

Anh là giám đốc vận hành của công ty đối tác, người Linh gọi một tiếng là “anh” nhưng nói chuyện luôn giữ khoảng cách. Anh đi rất nhanh, vừa nói vừa quét mắt qua hành lang hỗn loạn. Minh xông ra trước, bảng phân tuyến giơ lên như bằng chứng công lao. Thảo tránh sang thêm nửa bước để nhường lối, gót giày mắc vào sợi cáp chưa buộc gọn. Người cô chao đi. Bàn tay đang giữ điện thoại của Khang hạ xuống bản năng, chặn ngay trước vai cô, chưa chạm mà đủ gần để cô khựng lại trong vùng nhiệt phả ra từ cổ tay anh.

“Đi đâu?” anh hỏi, mắt vẫn ở trên cô, không nhìn Minh.

Linh chen vào trước. “Bạn ấy làm rối route phía sau, em đổi người rồi.”

Một nhịp ngắn, rất ngắn. Khang nhìn cái bảng trên tay Minh, rồi nhìn khoảng trống Thảo vừa bị ép vào. “Ai vẽ sơ đồ tải từ kho lên tầng ba?”

Thảo chưa kịp đáp, Linh đã cười gượng. “Đội em làm chung—”

“Người nào?” Giọng anh không lớn, nhưng dứt.

Thảo ngẩng lên. “Em.”

Ánh mắt anh giữ nguyên thêm nửa nhịp rồi mới lệch đi. “Thảo ở lại route sau. Minh xuống cổng phụ nhận xe lạnh. Đừng đổi người giữa giờ.”

Không ai cãi được câu ấy ở thời điểm đèn sân khấu đang chạy thử lần cuối. Minh đứng khựng, tay còn cầm bảng. Khang đã đi qua, vai áo lướt sát mép flight case. Thảo phải ép lưng thêm vào tường để nhường đường; bàn tay anh đã rút lại trước khi thật sự chạm vào cô, nhưng khoảng hụt đó nóng ran như bị ai vạch một đường ngay giữa lối đi.

Chưa đầy hai mươi phút sau, lối vận chuyển lên tầng ba khóa cứng.

Thang hàng bị kẹt ở tầng hầm vì bên âm thanh chất nhầm pallet. Khách của nhãn hàng bắt đầu lên từ sảnh trước. Hai đầu bộ đàm cùng lúc réo tên Linh. Chị ta đứng giữa hành lang, mặt tái đi vì mất thế, vẫn cố gân cổ: “Cho bê vòng qua thang bộ trước sảnh phụ.”

“Không lọt.” Thảo đáp ngay. “Case màn hình dài quá khúc cua chiếu nghỉ.”

Linh quay phắt lại. “Em làm hay chị làm?”

“Chị cứ thử thì sẽ tắc luôn cả dòng khách.”

Đúng lúc ấy Khang xuất hiện ở đầu hành lang cùng chị Hương bên phía khách hàng. Chị Hương mặc áo dài xanh than, tay cầm tập hồ sơ, mắt đã bắt đầu có vẻ khó chịu của người sắp phải ra mặt trước truyền thông. “Anh Khang, năm phút nữa khách mời cấp cao lên. Hàng demo đâu?”

Linh giành nói. “Bọn em đang chuyển, chỉ là thang hàng—”

“Đi đường kho bếp,” Thảo cắt ngang, nhanh đến mức chính cô cũng thấy mình liều. Mấy cái đầu quay về phía cô. “Có cửa kỹ thuật nối sang thang phục vụ của nhà hàng. Khúc đó rộng, nhưng phải mở bằng thẻ từ cũ của tòa nhà.”

Linh cười bật, tiếng cười khô. “Em biết hay ghê, hay tưởng tượng?”

“Em từng chạy sự kiện cưới ở đây bốn lần.” Thảo nhìn thẳng. “Lối đó có gương máy bẩn ngay cửa chuyển tầng, ai đi qua cũng để lại vệt tay trên panel inox.”

Chị Hương nhìn sang Khang. “Có không?”

Khang không hỏi thêm một câu. “Theo Thảo.” Anh giật bảng phân tuyến khỏi tay Minh, ấn lại cho cô. “Em dẫn đường. Hai người đi cùng đẩy hàng. Linh ở đây giữ đầu sảnh.”

Câu cuối cùng làm mặt Linh cứng như bị tát trước đám nhân sự. Nhưng chị ta không thể phản đối khi chị Hương còn đứng đấy. Thảo quay người chạy trước. Khang bám ngay sau, sát đến mức mỗi lần cô nghiêng tránh thùng hàng, mép tay áo anh quét qua luồng khí bên vai cô.

Cửa kỹ thuật nằm sau khu bếp lạnh, đúng như trí nhớ của Thảo. Bên cạnh bảng điện cũ là panel inox mờ đục vì những vệt lau cẩu thả chồng lên dấu tay. Cô rút cái thẻ ra vào sờn mép trong ví, quẹt thử một lần không được, lần hai vẫn đỏ. Hơi thở nóng và tiếng bánh xe rít dồn cả vào gáy. Sau lưng, một cộng tác viên bắt đầu hốt hoảng: “Không mở thì chết.”

“Đưa đây.”

Giọng Khang ở ngay sau tai làm Thảo giật mình quay nửa người. Khoảng cách hẹp đến nỗi nếu cô ngả thêm một chút sẽ đụng ngực anh. Anh không lấy thẻ. Anh giữ cổ tay cô, rất chắc, xoay đúng góc để mặt chip áp sát hơn rồi buông ra ngay. Đèn chuyển xanh.

Không ai trong nhóm dám cười vì nhẹ nhõm, chỉ lo dồn case qua cửa. Thảo đi giật lùi để canh bánh xe khỏi mắc gờ nhôm, lưng suýt chạm Khang khi anh đứng chặn cánh cửa nặng cho cả đoàn đi lọt. Anh có thể tránh đi, nhưng anh đứng đấy, chọn đúng vị trí của cô, rồi khi case cuối cùng qua xong mới thả cửa lại, bàn tay rời khỏi mép thép trước khi chạm vào lưng cô.

Ba chuyến như vậy kéo được đủ hàng lên tầng ba trước giờ mở màn. Đèn sân khấu vào cue đầu tiên, dàn khách đã kín nửa hội trường. Linh mất quyền điều phối ở route sau nhưng chưa chịu mất mặt hẳn. Chị ta bắt đầu nói bóng gió ngay cạnh quầy nước: “Có người chỉ giỏi chui lối tắt với qua lại thường xuyên ở mấy venue cũ nên tưởng mình hơn hẳn. Làm thuê thì nhớ phần mình.”

Câu ấy nói đủ lớn để hai bạn lễ tân nghe thấy. Thảo đang dán lại góc tem trên thùng sản phẩm, tay dừng đúng một nhịp. Cô không quay lại. Những câu kiểu này, nếu cãi, người mất mặt vẫn là kẻ thấp hơn.

Nhưng phần trình diễn bếp mẫu vừa bắt đầu thì tai họa thật sự ập đến. Một bộ nguồn của khu quầy trải nghiệm bị cắm lệch chuẩn, màn hình demo tắt đen trước mặt khách và camera. Chị Hương biến sắc. Linh cuống lên chỉ người chạy dây loạn xạ, càng làm khách đứng chặn lối.

“Dừng khách ở line B.” Khang nói vào bộ đàm rồi bước thẳng tới chỗ sự cố. Linh chặn ngang: “Anh để em xử lý.”

“Em đang chắn đường.”

Chỉ năm chữ, rất vừa giọng, nhưng Linh phải lùi. Thảo đã quỳ xuống trước ổ điện từ lúc câu nói đó rơi ra. Cô liếc một cái là thấy đầu chuyển nguồn bị đổi nhầm giữa lô châu Âu và lô trưng bày trong nước. “Đổi bộ ở thùng phụ, ngay sau màn LED.”

“Chìa khóa?” Khang hỏi.

“Linh giữ.”

Mọi mắt nhìn sang. Linh nắm chùm chìa, cằm hất lên. “Thùng phụ là đồ dự phòng của nhãn, ai cho tự ý mở—”

Khang giơ tay. “Đưa.”

Chị ta chậm nửa giây, nửa giây đủ để lộ ý tiếc quyền lực, rồi mới đặt chùm chìa vào tay anh. Anh không giữ. Anh đặt thẳng vào lòng bàn tay Thảo. “Mở. Em quyết.”

Cả khu trải nghiệm đông khách, người qua kẻ lại, câu ấy không khác gì đẩy hẳn cán lái sang cô trước mặt tất cả, mà vẫn không cho ai một chữ nào để vin vào. Thảo đứng dậy, chạy vòng sau màn LED. Khang theo sau một nhịp. Ở góc khuất giữa vách dựng và cột đèn, cô cúi mở khóa thùng, nắp kim loại bật mạnh. Một dây cáp rơi xuống chân. Cô với theo, Khang cũng cúi cùng lúc. Mu bàn tay hai người hụt nhau chỉ một đốt ngón. Anh dừng lại trước, rút tay về, để cô chạm vào sợi cáp trước rồi mới đỡ nắp thùng khỏi sập vào cổ tay cô.

“Cái màu xám bên trái.” cô nói.

“Ừ.”

Một tiếng ừ thấp, gần quá, làm không gian phía sau màn LED như bị ép nhỏ lại. Nhưng anh vẫn lùi nửa bước, đủ để cô đi qua trước với bộ nguồn trong tay.

Màn hình sáng lại sau ba mươi bảy giây đếm trên đồng hồ đeo tay của Khang. Chị Hương thở ra, quay ra phía khách với nụ cười liền mạch như chưa hề có lỗ hổng. Đám cộng tác viên nhìn Thảo bằng thứ ánh mắt khác đi, nhưng chỉ dám nhìn lén vì Linh còn đứng đấy, môi căng đến trắng.

Lẽ ra đến đó là xong, nếu Linh không bị dồn đến mức phải kéo cả hai người xuống cùng mình.

Sau phần phát biểu chính, khách bắt đầu di chuyển lên khu tiệc đứng ở tầng lửng. Linh chặn ngay lối hậu cần, giọng mềm hẳn đi theo kiểu nguy hiểm nhất. “Anh Khang, để Thảo lên khu khách không ổn đâu. Nhân sự thời vụ mà qua lại thường xuyên với anh thế này, người ngoài nhìn vào sẽ nói công ty mình thiên vị.”

Mấy nhân sự gần đó đồng loạt im tay. Cái im đó còn khó chịu hơn ồn ào. Linh không tố cáo thẳng; chị ta chỉ ném ra đúng thứ làm mọi người tự ghép nốt. Thảo đứng cách một xe đựng ly thủy tinh hai bước, biết rõ mình mà mở miệng phản ứng lúc này sẽ biến thành chứng cứ.

Khang không nhìn Linh ngay. Anh nhìn chiếc xe ly đang chặn đúng eo cầu thang lên tầng lửng, nhìn dòng khách đang dồn từ hội trường ra. Rồi anh quay sang Thảo, giọng vẫn là giọng công việc: “Em phụ trách tuyến bổ sung khay nóng lên tầng lửng. Thẻ cửa bếp, chìa kho thùng phụ, route sau — em giữ đến hết chương trình.”

Đó không phải bênh. Đó là tước sạch mọi cớ để Linh đụng vào cô thêm lần nữa, bằng quyền điều phối công khai mà ai ở đây cũng buộc phải nghe. Anh nói tiếp với bảo vệ đang đứng gần đó: “Xe này chặn lối. Dạt sang phải, chừa hành lang cho Thảo đi trước. Người khác tránh tuyến của cô ấy.”

Chữ “cô ấy” rơi xuống gọn, đủ rõ, không một phân thân mật, nhưng lại làm mặt Linh đổi màu dữ hơn mọi lời cãi. Vì từ đầu tối đến giờ, quyền đi đường ở đây mới là thứ đáng giá nhất.

Sự kiện được kéo qua đoạn nguy hiểm nhất bằng chuỗi quyết định ngắn và gắt. Thảo chạy khay nóng giữa bếp và tầng lửng hai chuyến liền, gót chân rát bỏng trong giày. Minh tránh mắt cô mỗi lần phải nhường lối. Linh không biến mất; chị ta đứng ở mép sảnh, cười với khách, nhưng ánh nhìn cứ bám theo route của Thảo như muốn bắt lỗi từng bước.

Đến gần cuối, một nhà báo trẻ chặn Minh hỏi đường ra khu phỏng vấn. Minh chỉ nhầm lên cầu thang kỹ thuật cạnh kho. Linh lập tức ném trách nhiệm sang: “Thảo, em coi lại người của em đi.”

“Không phải người của em.” Thảo đáp, vẫn ôm thùng khăn giấy dự phòng.

“Thế em tưởng em là gì ở đây?”

Câu hỏi bật ra sắc lẹm, trước mặt bảo vệ, lễ tân, cả một anh quay phim vừa tắt máy. Linh chọn đúng chỗ sáng, đúng lúc tiếng nhạc nền nhỏ đi. Chị ta muốn đóng đinh vai của Thảo tại chỗ ấy, trước khi tối nay kết thúc.

Khang từ dưới chân cầu thang đi lên, nghe trọn câu cuối. Anh cầm bộ đàm, đứng thấp hơn một bậc mà không hề thấp thế. “Là người đang làm đúng phần việc chị giao không nổi.”

Linh sững lại. “Anh—”

“Chị xuống kiểm khách ở cổng phụ.” Anh cắt ngang. “Khu tầng lửng không cần chị nữa.”

Một sự điều đi ngay trước mặt mấy chục con mắt, không nặng lời mà tàn nhẫn hơn nặng lời. Linh đứng chết một nhịp rồi buộc phải quay đi vì có hai khách vừa bước vào cổng phụ thật. Thảo nhìn chị ta đi khuất qua tấm kính mới thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi đến mức làm mềm cả tờ phiếu xuất kho gấp mở quá nhiều lần trong túi.

Chương trình hạ nhiệt dần sau đó. Khách đã thưa, sân khấu chuyển sang nhạc nền, bếp dưới đang dọn phần cuối. Thảo ôm chồng menu thừa lên cầu thang kỹ thuật để trả về kho tầng trên. Cầu thang hẹp, mùi sơn cũ và bụi giấy. Đèn neon trên chiếu nghỉ chớp chớp, soi thanh vịn inox xước mờ.

Cô vừa lên tới chiếu nghỉ giữa tầng thì Linh từ cửa kho phía trên bước xuống. Son môi chị ta đã nhạt, tiếng guốc vẫn nện cứng. “Khá nhỉ,” chị ta nói, chặn đúng giữa lối. “Tận dụng được cơ hội ghê.”

Thảo ôm chồng menu sát hơn vào ngực. “Chị tránh đường.”

“Em nghĩ anh ấy nhìn em là vì em giỏi à?” Linh cười nhạt. “Nhân sự thời vụ thì vẫn là nhân sự thời vụ. Đừng lẫn lộn một tối được dùng với—”

Tiếng bước chân từ dưới cầu thang cắt ngang. Khang đi lên nhanh, dừng ngay bậc cuối của chiếu nghỉ. Không gian vốn đã hẹp, ba người thành một thế kẹt kín. Linh quay xuống, như tìm đồng minh cuối cùng. “Anh tới đúng lúc. Em nói chuyện cho rõ với bạn ấy thôi.”

Khang bước thêm một bậc, đứng chếch vào giữa lối thay vì đứng ngoài quan sát. Một cử động nhỏ, nhưng đủ khóa đường Linh xuống gần Thảo. “Xuống dưới,” anh nói.

Linh cắn môi. “Em chỉ—”

“Xuống.”

Không to tiếng. Không giải thích. Chỉ là một mệnh lệnh khiến người ta hiểu mình đã bị đẩy khỏi vị trí vừa cố chiếm. Linh nhìn từ anh sang Thảo, như chờ ít nhất một người mềm đi. Không ai mềm. Cuối cùng chị ta nghiến gót quay nghiêng, định lách qua Khang để xuống.

Anh giữ nguyên chỗ đứng, nhường cho Linh một khe vừa đủ đi lọt. Chỉ khi chị ta khuất khỏi góc thang, anh mới bước hẳn lên chiếu nghỉ và nghiêng người sang bên, mở lối phía trên cho Thảo trước.

Đó lẽ ra là một cử chỉ bình thường nếu anh không làm quá chậm.

Chồng menu trong tay Thảo cấn vào cẳng tay. Cô đi tới, buộc phải sượt rất gần mới qua được khoảng hẹp giữa anh và lan can. Gió từ giếng trời hút lên mang theo mùi bếp, mùi dây điện, mùi đêm Hà Nội ẩm sau lớp kính. Không còn khách, không còn lý do công việc nào sót lại giữa họ. Chỉ còn một nửa bước chân nữa là đủ phá hỏng mọi khoảng cách cả tối nay đã gắng giữ.

Thảo đặt một tay lên thanh vịn inox để giữ thăng bằng. Kim loại lạnh ngắt dưới lòng bàn tay ướt mồ hôi.

Khang đã dọn đường xong. Việc của anh đáng lẽ kết thúc ở đó. Nhưng anh vẫn đứng yên, mắt hạ xuống đúng chỗ ngón tay cô siết trắng trên thanh vịn, rồi trở lại khuôn mặt cô. Sự chú ý ấy hẹp đến mức làm cầu thang tối đi xung quanh.

Anh nhấc tay lên.

Không vội, không run. Bàn tay ấy đi qua khoảng không giữa họ, như thể sẽ chạm vào cổ tay cô, hay giữ lấy mép chồng menu sắp trượt, hay làm bất cứ điều gì mà người ta có thể viện ra cho hợp lý. Nhưng đến nửa bước cuối, anh dừng lại.

Khoảng cách còn lại mỏng như một làn hơi thở.

Rồi anh khóa tay mình lại giữa không trung, ngay trước khi chạm tới, và để nó đứng đó một nhịp ngắn đến tàn nhẫn trước khi hạ xuống bên cạnh người.

Bàn tay Thảo siết cứng thanh vịn trên chiếu nghỉ cầu thang. Còn tay anh dừng ngắn nửa bước, cách cô đúng một đường ranh vừa cháy đỏ.