Fast Fiction

Cái bẫy đón khách bật ngược

Quyên giật tập lệnh đón khách khỏi tay Linh ngay giữa vòng xe sảnh khách sạn, đầu bút dằn mạnh xuống dòng tên đỏ chót rồi hất ngược lại. “Em cầm tuyến B2. Xe của đoàn nhà máy sản xuất Hòa Tín, một khách Nhật, một khách Hàn, giờ đáp lệch. Trễ là em chịu.”

Cửa xe bốn chỗ vừa mở, gió nóng từ mặt đường hắt lên lẫn mùi xăng và nước hoa. Linh đứng nghiêng vai vì chiếc túi đựng bộ đàm kéo sụp cả nếp áo sơ mi đã nhàu từ ca sáng. Hộp cơm nguội mua ở cửa hàng tiện lợi còn nằm trên bậu kỹ thuật, nắp nhựa mờ đọng hơi nước cũ. Cô chưa kịp đáp, Quyên đã nói lớn hơn, đủ cho bác tài Nam và hai bạn lễ tân nghe thấy: “Nhà em còn nợ chị khoản viện phí của mẹ đấy. Việc này làm đi. Đừng để chị phải nhắc giữa chỗ đông.”

Linh siết ngón tay lên mép giấy, nghe tiếng sột khô của bìa mỏng. Cái tuyến B2 là tuyến rủi ro nhất tối nay: khách quốc tế bay chậm, xe đón phải vòng qua làn phụ, nếu đứt khâu nhận khách là người cầm tuyến bị đổ lỗi đầu tiên. Quyên ôm trọn bộ đàm điều phối chính, còn đẩy Linh sang làn xe khuất camera hơn, nơi chỉ cần một tài xế nghe nhầm là thành chuyện. “Thẻ tuyến đâu?” Linh hỏi ngắn.

Quyên rút thẻ nhựa xanh từ dây đeo cổ, quệt qua máy xác nhận lối phụ một cái “tít”, rồi nhét vào tay Linh. “Giữ cho kỹ. Mất là em tự giải trình. À, chị đã đổi người cầm biển tên. Hanh sẽ đứng nhận mặt ngoài, em chỉ việc dắt khách sang đúng xe. Dễ thôi, nếu em đừng vụng.”

Đó là cú đẩy quá tay đầu tiên. Người cầm biển tên là mắt xích nhận khách; Quyên đổi sang chị Hạnh phút chót mà không báo trong nhóm, nghĩa là chỉ cần chị Hạnh bước sai nửa nhịp, Linh sẽ thành kẻ bỏ khách. Nhưng ngay lúc đó, bác Nam khom người xuống cửa kính, chìa ra cuốn sổ chuyến đóng bìa đen. “Ai ký tuyến thì tôi theo người đó. Tối nay đông, tôi không nghe miệng.”

Quyên cười, kéo cuốn sổ về phía mình, ký tên ngay dòng B2 rồi đẩy thêm một tờ phiếu đón khách đã đóng dấu công ty cho Linh. “Thấy chưa? Chị giao hẳn cho em. Đến lúc xong, nhớ báo khách nhận bởi điều phối Quyên.” Câu cuối cô ta nói với anh Bảo, đại diện nhãn hàng đang đứng gần cột đèn xem giờ. Linh nhìn thấy anh chỉ gật theo phản xạ, như mọi lần Quyên vơ phần việc đã được người khác gánh xong.

Xe đoàn đầu tiên vừa chạm lề, Quyên lập tức chĩa tay. “Linh, chạy qua cửa phụ lấy thêm vòng đeo tay VIP. Linh, gọi lại cho bên ánh sáng. Linh, dẫn giúp khách nhà báo vào thang máy. Nhanh.” Mỗi việc chen vào đều cắt bớt đường quay lại làn B2 của cô. Cô giải từng nút trong khi Quyên đứng chỗ sáng đèn, nhận lời cảm ơn, cười với khách, đổi giọng mềm như chính cô ta đang giữ cả sảnh.

Khi Linh mang vòng đeo tay quay về, chị Hạnh đã cầm nhầm biển tên của đoàn khác. Linh chụp lấy trước khi xe trượt tới, đổi biển, kéo khách đúng hướng, rồi nghe Quyên nói oang với anh Bảo: “May chị để ý kịp, không thì loạn.” Chị Hạnh cúi xuống sửa váy, lảng đi. Bác Nam nhìn Linh một cái, không nói gì, nhưng ông gập cuốn sổ chuyến lại chậm hơn.

Làn B2 bắt đầu đông. Một xe Innova đen biển ngoại giao vừa vào, Quyên búng tay gọi Linh sát lại. “Khách VIP đến sớm hơn dự kiến. Em cầm thẻ tuyến sang hành lang phụ chờ. Chị đã cho người thay em nhận mặt ngoài rồi, khỏi lộ sơ suất.” Cô ta nói vậy nhưng tay đã kín đáo đẩy chị Hạnh ra mép ngoài, để nếu khách không thấy biển tên thì người đứng giữa sẽ là Linh.

Linh liếc phiếu đón khách trong tay. Ở góc dưới có chữ ký tươi của Quyên, nét móc rất mạnh, kèm ghi chú chuyển tuyến: “B2 nhận qua hành lang kỹ thuật, tài xế theo người giữ thẻ tuyến.” Ghi chú ấy là cái bẫy. Quyên tưởng đang khóa tội cô bằng một đường vòng khuất mắt, nhưng chính tay cô ta đã buộc bác tài và chuỗi nhận khách phải theo thẻ và phiếu đã ký, không theo tiếng quát ngoài miệng.

Cô không giải thích với ai. Cô chỉ gấp đôi phiếu, nhét vào bìa mica, rồi bước sang hành lang phụ đúng như lệnh. Đèn hành lang vàng nhạt, quạt thông gió thở đều trên trần. Mùi nước lau sàn lẫn với hơi lạnh từ kho kỹ thuật. Sau lưng, tiếng bộ đàm của Quyên vẫn vang đều như người nắm cả cuộc chơi.

Tiếng bánh xe vali đầu tiên lăn vào mép sảnh cùng lúc điện thoại bác Nam rung. Ông nhìn màn hình xác nhận chuyến, rồi nhìn thẻ tuyến đang ở tay Linh. Cánh cửa Innova mở bật. Một người đàn ông trung niên mặc vest xám bước xuống trước, theo sau là người phiên dịch. Chị Hạnh vội nâng biển tên lên sai nửa nhịp; khách chỉ liếc rồi quay hẳn về phía bác Nam. Ông chỉ sang Linh. “Tuyến B2 ở đây.”

Quyên lập tức chen tới, gót giày gõ mạnh trên nền đá. “Không, khách VIP này chị trực tiếp nhận. Linh, tránh ra. Đưa thẻ đây.” Cô ta đặt tay lên vai Linh, xoay cô lệch khỏi cửa xe như đẩy một nhân viên phạm lỗi ra khỏi khung nhìn của khách. Anh Bảo và hai lễ tân đều đang nhìn. Quyên chìa tay với bác Nam, giọng ngọt mà cứng: “Bác theo tôi. Tôi là điều phối chính.”

Linh không lùi thêm, cũng không cãi. Cô rút tờ phiếu đón khách từ bìa mica ra, mở đúng trang có chữ ký của Quyên và ghi chú chuyển tuyến, rồi đặt nó vào tay cô ta như trả một món đồ bị chủ cũ quên mất. “Chị ký tuyến nào,” cô nói rất nhỏ, “thì chị đi tuyến đó.”

Bác Nam đã nhìn xong cả chữ ký lẫn thẻ tuyến. Ông nghiêng người đón khách, nói ngắn gọn với phiên dịch: “Mời anh chị theo lối này, người giữ tuyến đang dẫn.” Rồi ông quay sang Linh. “Cô đi trước.” Người đàn ông vest xám liếc một vòng, thấy Linh cầm thẻ xanh đã quét cổng, liền nhấc cặp bước theo cô vào làn phụ đã đánh dấu sẵn. Phiên dịch kéo vali đi sát sau.

Quyên sững một nhịp, rồi quát theo: “Dừng lại, tuyến đó chỉ cho đoàn sản xuất Hòa Tín, khách VIP đi xe S-class ngoài sảnh!” Nhưng ngay lúc ấy, một tài xế khác từ cuối vòng đón khách chạy lên, tay cầm điện thoại xác nhận chuyến B2 và cúi đầu với Quyên: “Chị Quyên, hệ thống báo người ký tuyến tự dẫn đoàn Hòa Tín qua hành lang kỹ thuật. Xe đang đợi bên kia, cửa mở rồi.”

Đó là nhát bật ngược lạnh ngắt. Chính dòng ghi chú cô ta ký để tống Linh vào chỗ khuất giờ cột thẳng vào tên cô ta. Xe của đoàn sản xuất đã vào làn phụ theo lịch chậm, camera điểm quét đã mở một lượt bằng thẻ tuyến, không còn đổi miệng được nữa. Nếu cô ta không đi, đoàn quốc tế bị treo giữa đường. Nếu cô ta đi, khách VIP vừa giành khỏi tay Linh sẽ theo người giữ tuyến, không theo điều phối bằng miệng.

Quyên chồm lên định giật lại thẻ xanh, nhưng cổng phụ đã nhận lượt quét trước đó và khóa lối sau ba giây. Linh nghiêng người tránh, mở tay mời khách đi tiếp. Người phiên dịch nhìn bác Nam rồi đi theo Linh luôn, không hỏi thêm. Anh Bảo bước một bước tới, miệng vừa hé ra thì S-class ở ngoài sảnh đã lùi khỏi vị trí, vì không còn ai đủ thẩm quyền trên chuỗi nhận khách để ký nhận thay tuyến.

Quyên bị kẹt giữa hai dòng xe. Một bên là đoàn Hòa Tín đã tới đúng cửa kỹ thuật, tài xế bên đó bấm còi ngắn thúc người nhận; một bên là khách VIP đang theo Linh qua cổng phụ vì chuỗi xác nhận đã ăn theo thẻ và người dẫn. Chị Hạnh cầm biển tên đứng chới với ở vòng ngoài, không dám gọi. Tập phiếu đón khách trong tay Quyên nhàu đi ở góc, tiếng giấy sột lên khô và rất nhỏ, nhưng giữa mớ âm thanh máy lạnh, còi xe, bộ đàm, nó nghe như tiếng cái gì đó đứt hẳn.

“Linh, đứng lại.” Quyên rít qua kẽ răng, vẫn cố giữ nụ cười với khách. “Em tự ý đổi tuyến là em nghỉ việc luôn.”

Linh quay nửa người, đủ để ánh đèn hành lang cắt ngang mặt cô. “Em không đổi. Em đang đi đúng tuyến có chữ ký của chị.” Cô đưa bàn tay trống ra. “Phiếu ở tay chị. Xe của đoàn sản xuất đang chờ chị.”

Bác Nam đóng cửa xe sau lưng khách VIP, không nhìn Quyên nữa. Ông cầm sổ chuyến đi sát Linh qua cổng phụ. Hai lễ tân phía trong thấy thẻ tuyến xanh liền né dây chắn sang một bên, mở lối cho Linh vào trước. Quyền điều phối không rơi vào tiếng nói to nhất; nó trượt hẳn sang người mà tài xế, khách và cổng kiểm soát đang cùng nhận.

Quyên xoay phắt, chạy theo mũi tên “B2 kỹ thuật” trên vách, gót giày loạng choạng vì váy bút chì bó sát. Cô ta quẹt thẻ xanh lên máy đọc ở lối rẽ bên trong nhưng máy kêu “tít” khô rồi hiện đèn đỏ; lượt vào của tuyến đó đã đóng theo chuỗi vừa dùng. Bên kia, tài xế đoàn Hòa Tín gọi dồn qua bộ đàm, giọng gắt hẳn vì khách đang đứng dưới mái tôn nóng. Quyên ôm tập phiếu, bị ép phải lao sâu vào hành lang phụ bằng đường vòng bộ, nơi không còn cửa nào mở nhanh bằng thẻ nữa.

Linh dẫn khách VIP sang đúng xe thay thế ở lối ưu tiên trong, ký nhận một nét gọn với anh Bảo vừa kịp chạy tới cổng trong. Xong, cô tháo dây đeo thẻ tuyến xanh khỏi cổ tay, bước đến chỗ rẽ của hành lang kỹ thuật và đặt nó trở lại vào tay Quyên.

Đèn huỳnh quang trên trần hành lang ngân tiếng ù mỏng và dai. Trong tay Quyên, chiếc thẻ tuyến xanh lủng lẳng trước cửa rẽ cụt, phía trước chỉ còn bức tường xám, mũi tên B2 dán lệch, và lối đi hẹp chấm hết ở dãy cửa kho đã khóa. Linh buông tay, quay đi.