Fast Fiction

Cả sảnh cược cô thua trước

“Vy, em xuống dưới coi xe đi. Trên này để chị.”

Lan nói vậy ngay trước cửa cầu thang hẹp dẫn lên tầng hai của trung tâm hội nghị ở Hà Nội, tay đã giật xấp thẻ màu khỏi khay nhựa trong tay Vy rồi xoay người chào đón đoàn khách như thể mọi thứ trên tầng này do chính cô ta dựng lên. Mấy bạn cộng tác viên đứng sát tường lập tức né ra cho Lan đi trước. Còn Vy bị đẩy lùi về góc cạnh một chiếc ghế nhựa, nơi cốc trà nguội để quên đã đóng một vệt nâu tròn trên tay ghế. Áo sơ mi của cô vẫn còn nếp gấp cứng ở khuỷu tay, cái mỏi sau ba đêm chạy bảng đăng ký chưa kịp tan. Toàn bộ lộ trình khách mời, sơ đồ chỗ ngồi và quy trình bỏ phiếu cho buổi ra mắt dòng máy đóng gói mới của công ty sản xuất đều nằm trong đầu cô; nhưng trước mặt đối tác, Lan chỉ hất cằm như phát phần việc cho người bưng nước.

Vy đặt khay trống xuống chiếc ghế nhựa, không đi xuống bãi xe. Cô cúi người kéo cuộn dây phân luồng đang vướng dưới chân MC Phúc sang sát chân tường, rồi ngắn gọn bảo cậu cộng tác viên cạnh mình: “Khóa lối bên phải năm phút. Đoàn nhà phân phối lên hết đã.” Đó không phải việc Lan giao. Nhưng nếu không làm, luồng khách sẽ đâm thẳng vào cửa phòng bỏ phiếu vừa mở hé. Cậu kia ngập ngừng nhìn Lan. Phía trên, Lan vẫn đang cười với anh Khoa, giám đốc khối kinh doanh, như thể nghe không thấy.

Đúng lúc đó, tốp khách đầu tiên từ dưới sảnh tràn lên. Một bác đại lý lớn tuổi chống tay vào lan can hỏi to: “Phòng bỏ phiếu ở đâu cháu?” Lan quay xuống, nụ cười hơi cứng, chỉ tay qua lối phải. Vừa chỉ xong, cánh cửa lối phải đã bị một thùng backdrop chặn ngang chưa kịp dời, ba người đứng đầu khựng lại, phía sau dồn lên làm cả chiếu nghỉ nghẹn cứng.

Vy bước qua trước khi ai kịp gọi tên cô. Cô tóm một đầu thùng, nghiêng sang mép tường, đẩy nó trượt sát chân cầu thang rồi chỉ thẳng: “Đi giữa, theo hàng này. Thẻ xanh vào trước, thẻ vàng chờ nửa nhịp.” Mấy người phía trước lập tức rẽ theo tay cô. Dòng người đang tắc bật ra thành một luồng gọn, như nước tìm đúng rãnh. Anh Khoa đang đứng cùng Lan ở đầu trên nhìn xuống, lông mày nhấc khẽ. Lan cười chữa: “Đấy, bên chị đã tính rồi.”

Nhưng cái nứt đầu tiên đã lộ quá rõ. Cộng tác viên khóa dây lối phải không nhìn Lan nữa, quay sang chờ mắt Vy. MC Phúc cầm mic thấp giọng: “Vy, khách nhà máy Bắc Ninh lên sau nhé?” Vy đáp ngay: “Cho đứng sát vách trái, đừng cắt đoàn Ninh Bình.” Lan nghe vậy liền chen vào, giọng sắc đi: “Em đừng tự ý điều người. Ai hỏi thì chuyển chị.”

Chiếu nghỉ giữa hai vế cầu thang chật đến mức hai người tránh nhau phải nghiêng vai. Lan bước xuống một bậc, đứng chặn ngay giữa luồng lên, tay đặt trên lan can như trấn giữ. “Vy,” cô ta nói đủ lớn cho mấy đại lý gần đó nghe, “chị bảo em lo phần dưới. Trên này là phần điều phối khách mời cấp cao. Em đứng đây làm rối quy trình.”

Vy vẫn không ngẩng đầu ngay. Cô đang nhìn màn hình điện thoại sáng mờ trong lòng bàn tay, nơi danh sách màu thẻ và thứ tự biểu quyết do chính cô lập từ tối qua. Ánh sáng xanh hắt lên ngón tay cô, thấp và kín, không phô ra. Cô cất điện thoại, ngước nhìn Lan lần đầu từ đầu buổi.

“Vậy chị nói luôn đi,” Vy hỏi, giọng bình như đang xác nhận một món hàng giao thiếu, “thẻ vàng của đại lý miền Trung đi đường nào để không cắt ngang bàn ký xác nhận ở cửa phòng bỏ phiếu?”

Lan khựng lại.

Đó là câu hỏi trả ngược rất nhỏ, nhưng rơi đúng chỗ hở. Vì thẻ vàng là nhóm phải ký nhận phiếu trước, nếu đi lối giữa giờ này sẽ đâm vào nhóm nhà phân phối xanh đang được ưu tiên vào ổn định chỗ. Lan đã đứng đầu buổi họp briefing, đã nói như thể tự mình nắm hết luồng. Mấy người xung quanh không cần hiểu hết quy trình; họ chỉ cần thấy Lan không trả lời được ngay.

“Thì… đi lối phải,” Lan nói, rồi lập tức nhìn sang cái thùng backdrop vừa chắn lối khi nãy.

Vy không nhường khoảng im lặng đó. “Lối phải đang thu hẹp còn một người đi. Nếu chị vẫn cho thẻ vàng rẽ phải, bàn ký sẽ tắc lên chiếu nghỉ. Chị chốt vậy không?”

Câu “chị chốt vậy không” nghe lịch sự đến lạnh gáy. Nó không tranh cãi. Nó buộc Lan phải nhận quyền quyết định ngay trước mặt đám đông, trong khi quyết định đó sai ai cũng sắp thấy.

Lan liếc lên anh Khoa, như tìm một bậc thang khác để leo. Nhưng anh Khoa đã nhìn xuống dòng người sau lưng, không đỡ lời. Một bà chủ đại lý đứng ở bậc dưới nhăn mặt vì bị ép sát lan can. MC Phúc hạ mic xuống ngang ngực. Không khí trên chiếu nghỉ không đứng im; nó dồn, ép, chờ.

Vy xoay người, không chờ nữa. “Thẻ vàng bám vách trái. Ai chưa ký thì theo em.” Cô đưa tay chỉ sát mép tường trong, nơi đủ cho từng người lách qua một. “Anh Tuấn, nhấc dây lên. Đừng khóa nữa.”

Lần này người ta làm theo cô nhanh đến trơ trẽn. Sợi dây phân luồng được kéo lên. Một hàng khách nghiêng người lách qua bên trái, men theo cầu thang lên tiếp. Những người đã đứng chôn chân quanh Lan bắt đầu phải nhường, người nọ né người kia, giày gõ lộp cộp vào bậc đá. Lan vẫn đứng giữa chiếu nghỉ một nhịp quá lâu, thành ra chính cô ta là chỗ tắc. Một anh giao tài liệu ôm thùng phiếu phụ phải nghiêng người lách qua lưng cô ta mới kịp lên tầng.

“Để đó chị đi trước,” Lan quát với anh này, tay với ra giữ thùng.

Anh ta lại nhìn Vy.

“Đưa thẳng lên bàn trong,” Vy nói.

Anh giao tài liệu leo qua. Vai anh quệt vào khuỷu tay Lan làm cô ta phải bấu lan can một cái mới đứng vững. Nụ cười xã giao trên mặt cô ta biến mất hẳn. Chị Hạnh bên phòng kế toán, người vốn qua lại thường xuyên với mẹ Lan nên trước giờ luôn thiên về phía cô ta, giờ cũng chỉ lùi sát cột trang trí, nhấc tà áo dài khỏi mép giày để tránh dòng người theo lệnh Vy.

Từ dưới sảnh, thêm một tốp khách nữa đang lên, có cả hai người phía nhà máy tỉnh xuống và một đại diện chuỗi siêu thị. Nếu chiếu nghỉ nghẹn lần nữa trước giờ bỏ phiếu biểu quyết mẫu bao bì, buổi ra mắt sẽ thành trò cười ngay trước dàn đối tác. Lan hiểu nên cố giành lại. Cô ta bước chéo lên trước Vy, hạ giọng gấp: “Em tránh sang bên. Chị đã báo với anh Khoa là chị phụ trách phần vote floor.”

Vy nhìn cánh tay Lan chìa ngang trước ngực mình. Không gạt ra. Không lùi.

“Báo là một chuyện,” cô nói. “Ai đang giữ thẻ vào sàn bỏ phiếu?”

Lan sững.

Bộ thẻ cứng phân quyền vào khu ghế biểu quyết vẫn ở trong tay Vy từ đầu giờ, vì tối qua Lan bắt cô làm đến gần mười một giờ rồi quên mất chuyện bàn giao. Chính vì nghĩ Vy sẽ ngoan ngoãn đi xuống bãi xe, Lan mới không nhớ lấy lại. Xấp thẻ cứng bo góc, buộc dây đỏ, nằm gọn trong tay trái Vy như một món không ai để ý cho tới khi bị gọi tên.

Từ trên cửa phòng bỏ phiếu, nhân viên bảo vệ thò đầu ra: “Chị ơi, còn hai phút nữa mở sàn. Danh sách cuối đâu ạ?”

Lan quay phắt lại: “Đợi chị.”

Vy nói luôn: “Danh sách ở đây.”

Cô cất bước lên trước. Lan chụp cổ tay cô ngay giữa chiếu nghỉ. Cái chụp ấy không mạnh, nhưng quá đủ để mấy người gần nhất nhìn thấy sự thật trần trụi: Lan không còn gọi được ai bằng lời nên phải dùng tay chặn đường.

“Em định làm gì?” Lan rít qua kẽ răng.

“Ngừng che cho chị.” Vy đáp.

Cô rút cổ tay ra, không giật mạnh, chỉ xoay đúng góc khiến ngón Lan trượt khỏi da áo. Rồi cô leo thêm ba bậc. Những người sau lưng cô tự nhiên tách ra thành một lối hẹp. Ở nơi chật như vậy, ai được đi thẳng và ai phải ép người vào mép tường chính là thứ đọc vị quyền lực nhanh hơn mọi xưng hô.

Cửa phòng bỏ phiếu mở hẳn. Bên trong là dãy ghế nệm màu kem xếp thành vòng cung, màn hình led đang chạy clip thương hiệu, ánh sáng trắng lạnh hắt xuống sàn. Sát lối bên hông có một bàn ký nhận phiếu với chồng phong bì niêm kín. Anh Khoa vừa bước lên tới cửa thì Lan đã chen ngang, nói lớn hòng cứu thế: “Bộ phận hậu cần chưa bàn giao xong nên tạm hoãn—”

Vy cắt ngang ngay trên lối bên hông, không nâng giọng mà vẫn đủ rõ: “Không hoãn.”

Cô giơ xấp thẻ cứng lên ngang tầm mắt mọi người. Dây đỏ buông xuống từ ngón tay cô, đung nhẹ. Mặt trước của thẻ in rõ dấu xác nhận vào sàn bỏ phiếu, đủ để ai ở hàng đầu cũng đọc được.

“Thẻ vào sàn do tôi giữ,” Vy nói. “Tuyến vào, bàn ký và thứ tự gọi đại lý do tôi lập từ ba đêm trước. Ai có tên, theo thẻ của tôi vào. Ai muốn đổi luồng ngay bây giờ, tự đứng ra nhận việc nghẽn cửa với anh Khoa.”

Không dài. Không xin phép. Không giải thích thêm. Chỉ là một lời nhận quyền sở hữu công việc ngay trước mặt tất cả những người từ nãy vẫn đọc cô như nhân viên sai vặt.

Cái đau nhất không phải câu nói, mà là thứ xảy ra sau đó trong một nhịp ngắn và rất thực. Bảo vệ ở cửa quay sang phía Vy trước. MC Phúc nhấc mic hỏi theo quán tính: “Mời đại lý thẻ xanh theo chị Vy?” Anh Khoa không nhìn Lan, chỉ chìa tay về phía bàn ký như xác nhận đường vào. Người đại diện chuỗi siêu thị vừa lên tới nơi rút lại nửa bước định theo Lan, xoay sang xếp sau tay chỉ của Vy. Quyền gọi người, giữ cửa, mở lối — từng mẩu nhỏ của buổi này rời khỏi Lan ngay trên mặt cô ta.

Lan lao lên lần cuối, giọng vỡ ra vì gấp: “Em là ai mà đứng đó nhận?”

Vy quay sang nhìn thẳng, vẫn giơ thẻ đủ cao. “Người đang cầm đường vào.”

Rồi cô nghiêng cổ tay, chỉ bằng xấp thẻ chứ không bằng ngón tay. “Thẻ xanh vào. Thẻ vàng chờ vách trái. Không chen lên chiếu nghỉ.”

Lệnh đi ra, và căn phòng đáp lại bằng chuyển động chứ không phải lời nói. Hàng đầu bước vào theo tay cô. Người đứng sát lối bên hông tự giác ép vai nhường thành đường. Lan bị cắt khỏi trục chính, dạt sang mép bàn ký, nơi muốn bước lên nữa cũng phải đợi người khác đi hết. Một cộng tác viên ôm bảng tên đi ngang qua mặt cô ta, không dừng lại hỏi nữa. Chị Hạnh đến lúc này mới khẽ kéo lại tà áo rồi lùi hẳn sau cột, đứng sai phía của Lan một cách trắng trợn.

Lan còn định với tay lấy xấp thẻ. Vy nâng cao hơn.

“Muốn chặn,” cô nói, “chị chặn trước mặt đối tác luôn đi.”

Câu đó không to, nhưng đủ để người ở hàng ghế đầu nghe được. Lan rụt tay lại như chạm phải bề mặt nóng. Mặt cô ta trắng bệch dưới đèn led. Sự chống đỡ cuối cùng gãy ở đúng thứ cô ta sống nhờ nhất: mặt mũi trước người ngoài.

Một nhân viên phát phiếu bên trong gọi ra: “Mời chuẩn bị giơ thẻ biểu quyết.”

Vy không nhìn Lan nữa. Cô đứng hẳn vào lối bên hông của vote floor, chân chặn đúng mép thảm nơi dòng người phải đi qua, cánh tay cầm thẻ nâng lên vừa đủ cao để đường vào thông một mạch. Hàng ghế đầu lần lượt ngồi xuống. Ngoài rìa, vài cánh tay còn đang lưng chừng vì không biết theo ai thì hạ xuống từng cái một quanh tấm thẻ đỏ trong tay cô. Vy giữ thẻ cao hơn đầu vai, và lối đi mở hẳn; những bàn tay khác rơi xuống theo, cắt một vệt dứt trên sàn bỏ phiếu.