Fast Fiction

Quầy đó chỉ nhận tay tôi

“Linh, cái thẻ khách mời VIP đâu rồi?” Trâm đập xấp dây đeo xuống quầy check-in làm mấy chiếc kẹp nhựa bắn loảng xoảng. “Em ngồi đó thì ngồi cho có ích vào, đừng để chị nhắc.”

Linh đang cúi sửa lại danh sách tuyến đón nhà tài trợ bị in lệch cột. Cô không ngẩng đầu ngay, chỉ với tay kéo chiếc hộp cơm nguội đã dạt sát mép bàn vào trong để khỏi rơi xuống chân khách. Quầy dựng dưới mái bạt ngoài sân trường, gió tháng ba ở Hà Nội lùa tấm phướn tuyển tài trợ phần phật; phía sau lưng cô, nhóm hậu cần đang kéo thùng backdrop, loa thử âm bật rè rè như sắp vỡ. Từ năm giờ sáng, Linh đã đi xe máy từ phòng trọ qua đây, thay ba lần sơ đồ tuyến vì nhà tài trợ đổi giờ, đổi cổng, đổi người đi cùng. Trâm đến sau, đeo bảng điều phối viên trước ngực như đi nhận ảnh.

“Thẻ VIP em đã chia theo túi tên rồi,” Linh nói, tay vẫn rà bút dạ lên cột xe vào cổng Đông. “Chị vừa bốc lộn túi của đoàn diễn giả.”

Trâm kéo phắt túi nhựa khỏi khay, liếc qua rồi chậc một tiếng như lỗi đó vẫn thuộc về Linh. “Thì em nói từ đầu đi chứ. Lát nữa bên tài trợ tới, em đứng lùi vào sau. Để chị nói chuyện. Em chỉ phụ quầy thôi.”

Chỉ phụ quầy. Cái câu đó Trâm dùng suốt hai tuần, trong khi lịch xe, sơ đồ bàn, thẻ đeo, danh sách ăn chay ăn mặn, cả file in dự phòng đều nằm trong chiếc cặp hồ sơ xám của Linh. Cô rút đúng túi VIP đưa ra trước mặt Trâm, không vòng vo: “Nếu em chỉ phụ, chị đừng lấy bản tuyến em sửa. Chị tự cầm bản chị làm.”

Trâm khựng một nhịp, mắt hẹp lại. Quanh quầy, hai bạn năm nhất đang cột dây bạt ngó qua rồi giả vờ cúi xuống. Trâm cười nhạt, giật tờ sơ đồ khỏi kẹp mica. “Em căng cái gì vậy? Đội này làm chung. Chị đứng ngoài chịu mặt mũi, em ngồi trong thì đỡ phần giấy tờ là bình thường.”

Linh không trả lời. Cô xoay bảng số thứ tự check-in sang mặt còn trống, dán lại nhãn đoàn theo đúng thứ tự xe cập cổng. Đó là việc Trâm không nghĩ cô sẽ làm lúc bị gạt ra sau: chỉnh dòng chảy ngay trước mắt mọi người, để ai bước vào quầy cũng phải đi theo thứ tự cô vừa đặt. Khoa, phụ trách âm thanh, ôm bộ đàm đi qua, nhìn bảng rồi dừng lại hỏi: “Ai đổi thứ tự đoàn thế? Đỡ nghẽn hơn đấy.”

“Linh,” một em năm nhất đáp nhanh hơn cả Trâm.

Phần thưởng đầu tiên nhỏ đến mức chỉ là một tiếng đáp, nhưng nó mắc lại trong không khí khó chịu như cái móc kẹp trên dây đeo cũ của Linh.

Bảy giờ kém mười, xe đầu tiên của nhà tài trợ tấp vào lề. Dòng người mặc sơ mi, váy công sở và sinh viên tình nguyện lẫn vào nhau dưới mái bạt. Trâm lập tức bước ra ngoài mép quầy, nở nụ cười sáng nhất, miệng nói liên tục như toàn bộ chương trình nằm trong cổ họng chị ta. “Dạ bên em chuẩn bị hết rồi ạ, đoàn mình cứ theo em.”

Một người đàn ông trung niên dừng lại trước quầy, cau mày: “Tôi đăng ký ba người. Sao giờ thẻ còn hai?”

Trâm quay đầu rất đẹp về phía sau. “Linh, kiểm tra lại ngay. Nhanh lên em.”

Linh lật danh sách. Tên công ty nằm ở dòng có ghi chú đỏ từ tối qua: thêm một khách phút chót, phải ghép xe với đoàn sản xuất media. Cô vừa mở miệng, Trâm đã giành lấy tờ giấy trên tay cô, đọc lướt rồi nói với khách: “Có rồi anh, do bên em cập nhật chậm một chút.”

Đọc chưa hết mà đã nói. Linh nhìn thấy ngay Trâm cầm nhầm bản cũ, bản chưa có thêm người. Nếu để chị ta dẫn đoàn đi, sẽ thiếu một chỗ ngồi, thiếu một suất thẻ vào hậu trường, và người bị đổ lên đầu sẽ vẫn là cô.

“Bản đó cũ.” Linh nói đủ lớn để người trước quầy nghe thấy. “Anh chờ em ba mươi giây.”

Trâm không quay lại, chỉ nghiến giọng sau nụ cười: “Em đừng chen lời.”

Nhưng người đàn ông đã nhìn sang Linh, vì tay cô đang mở đúng khay tên công ty ông ta, rút ra chiếc thẻ thứ ba còn mới mực, kèm tờ ghi chú ghim vào tuyến xe số 2. “Khách thêm ngồi cùng xe media, vào cổng phụ phía nhà thi đấu để đỡ vướng đường sân khấu. Bên em đã báo bảo vệ rồi.”

Ông ta cầm lấy, mắt dịu đi một chút. “À, vậy được.”

Trâm cười gượng, giơ tay như thể vừa tự mình sắp xong. “Đấy anh, bên em linh hoạt lắm.”

Chữ “linh hoạt” vừa dứt, phía cổng Tây có tiếng gọi dồn: một đoàn khác tới sớm mười lăm phút, trong khi dây đeo của họ chưa được chuyển sang quầy. Một bạn tình nguyện chạy tới, mặt trắng bệch: “Chị Trâm, bên tài trợ Thành Lộc hỏi hồ sơ tuyến có chữ ký của ban quản lý đâu. Bảo vệ không cho xe vào tầng hầm nếu không có.”

Linh ngẩng lên ngay. Bộ hồ sơ tuyến có chữ ký là một bìa xám dày, cô đã kẹp riêng trong cặp từ đêm qua vì sợ mưa. Sáng nay Trâm lấy ra đem theo để “đứng ngoài nói chuyện cho tiện”. Bây giờ bìa xám không còn trên quầy.

Trâm xoay người, nụ cười trên mặt rạn đi. “Ở đây chứ đâu.”

Chị ta lật túi, lật khay, lật chồng thẻ, càng lật càng mạnh. Mấy sợi dây đeo rơi xuống nền ẩm, kẹp nhựa cạ vào chân bàn kêu rít. Người của Thành Lộc đứng chờ trước quầy bắt đầu nhìn đồng hồ. Từ phía cổng, bộ đàm nổ liên tiếp: xe đang chắn lối, bảo vệ không mở barie.

“Bìa xám có dán nhãn cổng Đông, cổng Tây, tầng hầm,” Linh nói. “Chị cầm nó lúc sáu giờ bốn mươi.”

“Thì chị nhớ mà.” Trâm lục balô thêm một lần, rồi quay sang Linh, giọng hạ thấp nhưng sắc như cứa giấy. “Em cất đâu thì lấy ra ngay. Đừng làm trò lúc này.”

Linh nhìn bàn tay mình. Móng tay cô còn dính vệt mực xanh từ lúc sửa tuyến. Câu buộc tội ấy quá quen: thứ gì thất lạc cũng có thể ném về phía người ngồi sau quầy. Nhưng hôm nay trước mặt không chỉ có sinh viên trong đội. Có nhà tài trợ, bảo vệ, đại diện ban quản lý và Khoa vừa đứng cách đó hai bước, bộ đàm trên tay.

“Em không cầm.” Linh chìa tay về phía balô của Trâm. “Chị mở ngăn trong cùng.”

Trâm đứng yên nửa giây, rồi giật khóa quá mạnh, làm chiếc gương phấn và tập kịch bản rơi ra. Bìa xám trượt theo, cạnh bìa sượt qua mũi giày Linh. Trên gáy còn nguyên băng dính chữ viết tay của cô.

Khoa cúi nhặt lên theo phản xạ, lật đúng trang đầu tiên có dấu đỏ và chữ ký. Anh không nói kiểu bênh vực; anh chỉ quay luôn sang người của Thành Lộc: “Hồ sơ đây. Ai theo tuyến tầng hầm thì qua bên này.”

Rồi anh đặt thẳng bìa xám vào tay Linh, không đưa cho Trâm.

Khoảnh khắc ấy ngắn đến mức nếu ai quay mặt đi sẽ không thấy gì ngoài một động tác tiện tay. Nhưng người đứng quanh quầy đều thấy Khoa không hỏi Trâm nữa. Anh chờ Linh lật trang, chờ Linh chỉ đúng tuyến, rồi mới nhấc bộ đàm lên gọi cổng.

Trâm chụp lấy mép bìa. “Đưa chị. Chị ra dẫn đoàn.”

Linh giữ nguyên. “Không. Ai cầm hồ sơ thì người đó ngồi quầy và chịu luôn phần còn lại.”

“Em đang làm quá lên đấy.” Trâm cắn răng cười về phía khách, tiếng nói mỏng đi. “Một cái bìa thôi mà.”

“Một cái bìa có chữ ký để mở cổng, đổi tuyến, xác nhận người.” Linh kéo bìa về sát người, đặt ngang trên mặt quầy. “Chị muốn đứng ngoài giữ mặt mũi thì được. Nhưng từ giờ đừng lấy giấy của em rồi bảo em chỉ phụ.”

Gió tạt tấm bạt xuống thấp, mép nhựa quất vào vai Trâm. Chị ta nhìn Linh như muốn xô cô ra ngay tại chỗ, nhưng phía trước đã có thêm ba người tiến tới, mỗi người một câu hỏi, mỗi câu đều đòi đúng một cái tên, một xe, một cổng. Trâm đưa tay với bảng số thứ tự, định xoay lại phía mình.

Linh chặn trước. “Nếu chị nhận quầy, chị tự trả hết. Không hỏi lại em.”

Cô nói xong, im bặt. Không giải thích thêm, không nhượng một nửa để đẹp lòng. Chính sự im đó mới làm căn quầy đổi chủ. Trâm ngập ngừng một nhịp, mắt lia qua hàng người đang dày lên, qua bìa hồ sơ, qua bộ đàm Khoa đang chờ thông tin. Chị ta không dám nhận hết vì chị ta không biết hết.

Tiếng loa tổng duyệt sân khấu dội vào sân trường như một cú thúc lưng. Từ cổng ngoài, thêm hai xe dừng lại cùng lúc. Nhà tài trợ, khách mời, đội media, phụ huynh của một câu lạc bộ nào đó trộn thành một hàng cong dưới mái bạt. Một bác bảo vệ bước nhanh đến quầy, giọng gấp: “Xe tầng hầm đứng cả dãy rồi. Ai quyết đi đường nào nói một lần cho tôi.”

Trâm mở miệng. “Để chị—”

“Chú nghe em.” Linh đã kéo bảng tuyến về trước, cây bút dạ trong tay. Cô chỉ ba mũi tên lên sơ đồ, nói liền, gọn, không ngẩng nhiều. “Thành Lộc và đoàn sản xuất media đi cổng nhà thi đấu, xuống tầng hầm theo danh sách này. Hai xe còn lại vòng cổng Đông, trả khách trước sảnh A. Bạn áo cam cầm bảng số 3 sang bên trái, số 5 đứng giữ lối này, đừng để dồn vào một hàng.”

Bác bảo vệ quay hẳn người theo tay cô. Khoa nhắc lại trên bộ đàm y như vậy. Hai em năm nhất vừa rồi còn sợ run lập tức xách bảng chạy đi đúng hướng Linh chỉ. Dòng người trước quầy không tan ngay, nhưng nó thôi đè lên nhau. Mỗi câu hỏi ném tới đều gặp thứ có thể cầm, có thể đọc, có thể theo: thẻ, tuyến, danh sách, ký nhận.

Trâm vẫn đứng cạnh đó, cố chen vài câu “bên em mời anh chị” vào khoảng hở. Nhưng những khoảng hở ngày càng ít. Người ta hỏi “bản ký đâu”, “xe nào”, “vào cửa nào”, mắt họ tự tìm xuống bìa xám dưới tay Linh. Một chị đại diện nhãn hàng chìa bút: “Ai ký xác nhận bên tôi đến rồi?”

Trâm đón lấy. “Em ký cho chị.”

Linh rút tờ xác nhận khỏi bìa, đặt sang bên phải mình. “Phần này theo phân công bàn giấy là em giữ. Chị cần thì ký danh sách tiếp khách ngoài kia.”

Trâm sững lại. Câu từ lịch sự, nhưng đường cắt rất rõ. Khoa đứng chếch phía quầy, không nhìn Trâm, chỉ đẩy con dấu ngày tháng lại gần tay Linh. Động tác nhỏ ấy còn đau hơn một câu phán xử.

Đúng lúc đó, cú nghẽn thật sự ập xuống. Một người từ đoàn tài trợ mới tới đập tay lên quầy: “Bên tôi không có tên trong tuyến tầng hầm, mà thư mời ghi rõ vào bằng lối kỹ thuật. Nếu chậm giờ, ai chịu?”

Trong bìa xám thiếu một tờ phụ lục có chữ ký bổ sung cho tuyến kỹ thuật; Linh nhớ rõ vì tờ đó mới xin thêm lúc sáng sớm. Nếu không có nó, bảo vệ sẽ chặn cứng. Trâm đã cầm cả tập đi một vòng, rất có thể làm rơi ở đâu đó ngoài lối sân khấu. Hàng người sau lưng người kia bắt đầu xô tới, ai cũng sợ mình bị chậm theo.

“Cho tôi gặp trưởng ban.” Người đàn ông nói, giọng đủ cho cả quầy nghe.

“Em là điều phối—” Trâm bước lên một bước.

“Phụ lục đâu?” ông ta cắt ngang.

Trâm nghẹn. Một giây. Hai giây. Đủ để nụ cười trên mặt chị ta lộ cái rỗng bên trong.

Linh kéo bìa lại, rút kẹp giấy, lật đến bản chính có dấu tròn. Không có phụ lục. Cô nhìn ra khoảng hành lang bên sân khấu, nơi gió cứ tạt và người ra vào liên tục. Nếu chạy đi tìm, quầy sẽ vỡ. Nếu để Trâm giữ quầy, quầy vẫn vỡ.

Cô ngẩng lên đúng lúc Khoa đặt bộ đàm xuống và tháo chiếc kẹp thẻ điều phối khỏi túi áo mình. Đó là loại thẻ cứng có dải màu đỏ, chỉ người trực quầy mới dùng để qua cổng kỹ thuật và ký bổ sung giấy tờ với ban quản lý trong giờ mở cửa. Khoa không hỏi Trâm. Anh nhìn Linh một lần, rất ngắn, như hỏi cô có nhận không.

Linh giơ tay.

Kẹp thẻ rơi gọn vào lòng bàn tay cô, lạnh và nặng hơn vẻ ngoài.

“Em giữ quầy,” cô nói, cài luôn nó vào dây đeo cũ bạc màu trước ngực mình. “Khoa, anh chạy lối sân khấu tìm phụ lục chữ ký bổ sung, khả năng rơi gần bàn nước. Chú bảo vệ cho xe kỹ thuật đứng né sang phải ba phút. Anh” — cô quay sang người đang nổi nóng — “thư mời của anh cho em xem. Nếu đúng mã tuyến K, em viết xác nhận tạm theo bản chính, phụ lục về tới em đóng kèm ngay. Anh đi trước một người, không cả đoàn.”

Ông ta đưa thư mời ra, vẫn khó chịu nhưng đã đưa. Cô đối chiếu mã, viết tay mấy dòng xác nhận tạm ngay mép dưới, đóng dấu ngày tháng, ký tên người trực quầy. Khi bác bảo vệ cầm tờ đó chạy đi, người trong hàng không nhìn Trâm nữa. Họ dồn câu hỏi vào chỗ Linh đứng, nhưng đó là kiểu dồn khiến quầy sống lại: theo trật tự cô tạo ra, theo đồ vật cô cầm.

Trâm chìa tay tới chỗ kẹp thẻ trên ngực Linh. “Đưa chị. Chị là điều phối viên chính.”

Linh lùi nửa bước, tránh cái chạm ấy ngay trước mép quầy. “Không. Chị ra ngoài đón khách.”

“Em tưởng em là ai?”

“Người đang ký giấy cho xe vào.” Linh trả lời, mắt vẫn ở trên danh sách. “Muốn lấy lại, chị tự ngồi đây từ đầu đến cuối. Không đẩy xuống nữa.”

Câu đó không lớn. Nó chỉ đủ để Trâm nghe, Khoa nghe khi anh quay về với tờ phụ lục nhăn mép vì bị gió thổi lùa dưới bàn nước, và chị đại diện nhãn hàng nghe khi đang đợi ký nhận. Trâm rụt tay lại trước ánh nhìn rất ngắn của ba người ấy. Không ai mắng chị ta. Càng không ai cứu mặt mũi cho chị ta. Hiện thực tự chừa chị ta ra ngoài vì nó không chờ người diễn xong.

Từ đó đến gần trưa, quầy chạy theo nhịp tay Linh. Bìa xám mở, đóng, lật, ghim; kẹp thẻ đỏ cọ nhè nhẹ vào dây đeo cũ mỗi lần cô cúi xuống ký. Các đoàn đến sau tự xếp đúng hàng vì bảng số thứ tự không bị xoay lung tung nữa. Những câu “chị hỏi bên kia” biến mất, thay bằng “đưa đây em xem”, “mời anh chờ một phút”, “xe này sang cổng Đông”. Khoa chỉ đứng chếch bên cạnh đủ gần để lấy đồ, chuyển giấy, chặn người chen sai hàng; giữa hai người không có câu nào thừa, chỉ có cái kiểu qua lại thường xuyên của những người đã làm chung đủ lâu để biết khi nào nên chìa băng dính, khi nào nên giữ yên một khoảng trống ở mép quầy.

Đến lúc khách cuối cùng đi hết, sân trường chỉ còn mùi bạt nóng, cà phê đổ và bụi loa. Mặt quầy loang vệt bút dạ, băng dính cắt dở, mấy dây đeo thừa cuộn lại như rắn ngủ. Vai Linh mỏi cứng, lưng áo nhăn thành nếp dài của một ca làm quá sức. Trâm không quay vào quầy nữa. Chị ta bận đứng đâu đó phía sân khấu với nhóm truyền thông, giọng vẫn cao nhưng không còn can dự được vào giấy tờ trước mặt cô.

Linh ngồi xuống ghế nhựa thấp, kéo bìa xám về phía mình. Tờ phụ lục vừa tìm lại được nằm bên trên, góc giấy còn dấu nước. Cô kẹp nó vào đúng vị trí, rồi rút tờ biên bản bàn giao ca trực từ dưới cùng ra. Chỗ ký người phụ trách quầy còn trống.

Cô ký tên mình trước.

Xong, Linh gỡ chiếc kẹp thẻ đỏ khỏi dây đeo, đặt xuống bên phải bìa hồ sơ. Tờ bàn giao nằm ngay ngắn chờ chữ ký còn lại. Cái kẹp thẻ chạm vào lòng bàn tay cô một tiếng rất khẽ trước khi nằm yên hẳn trên phía quầy của cô.