Cô giành chỗ đón khách trước mặt họ
Hưng giật tấm bảng tên khỏi tay Linh ngay ở mép làn xe, cạnh cái mái bạt còn đọng nước mưa, rồi dúi thẻ ra vào vào túi áo mình như thể đó là đồ riêng của anh ta. “Em ra bên kia đứng đi. Đừng chặn lối đón khách.” Anh nói đủ to để chị Mai ở bàn đón khách, đám nhân sự cầm bộ đàm và hai đại diện nhãn hàng đang chờ dưới hàng cờ đều nghe thấy.
Linh vẫn cầm hộp cơm nguội từ trưa, nắp nhựa mờ hơi hấp lên vì cô vừa đặt gần ấm nước. Cô bỏ hộp cơm xuống góc ghế nhựa, nơi cái chân ghế đã lệch hẳn một bên vì bị kéo đi kéo lại cả ngày, rồi chìa tay ra. “Thẻ đó của đội vận hành.”
Hưng cười nhạt, liếc qua hai đối tác. “Đội vận hành do anh điều phối. Em hỗ trợ thì đứng ngoài luồng. Đừng làm như mình quan trọng.”
Câu đó đau vì Linh đã chạy từ bảy giờ sáng, dựng line check, gọi lại nhà cung cấp backdrop, bù cả người cho ca thiếu. Cũng chính cô là người bị kéo sang làm việc này vì bên sản xuất thiếu đầu mối ở khu đón khách. Nhưng ở cái mép đường này, nơi cửa xe mở ra là ai cũng nhìn thấy người nào được đứng đầu, công sức cả ngày chẳng có giá bằng một tấm bảng tên trên tay. Linh không xin lại nữa. Cô lùi hẳn vào mép cột bạt, chỗ tường dán sơ đồ đón khách và danh sách giờ đến, mắt lướt nhanh một vòng.
Chiếc Innova đầu tiên vừa ghé bánh. Tài xế hạ kính, thò đầu ra: “Xe chị Thảo agency đến đâu đỗ?” Hưng đã cầm bảng tên sai người, bước lên hai bước rồi đứng khựng vì không biết nên cho xe tấp vào khoảng trống nào. Khu đỗ sát sảnh phải chừa cho xe của chủ thương hiệu đến sau. Bên trái lại đang có xe tải dỡ standee chắn nửa làn. Chị Mai ở bàn đón khách ngó sang, tay vẫn lật sổ ký nhận.
Linh quay sang cậu bảo vệ đang loay hoay với dải cọc mềm. “Anh Phúc, nhấc cọc xanh lên cho xe agency lùi vào mép trái, đầu xe hướng ra ngoài. Đừng cho nó chĩa mũi vào cửa chính.” Cậu bảo vệ nhìn Hưng trước, rồi nhìn chiếc xe đã bắt đầu bấm còi vì phía sau có thêm hai xe nữa trờ tới. Linh nói tiếp, không nâng giọng: “Nếu đầu xe quay vào trong, lát xe ông Khải tới là không xoay kịp.”
Anh Phúc chần chừ đúng một nhịp, rồi kéo cọc xanh. Bánh xe agency trượt vào đúng khoảng trống như một miếng ghép. Hưng ngoái lại, mặt sượng đi. Đó chỉ là một khe nứt nhỏ, nhưng đủ để mấy cái đầu bên hàng cờ ngẩng lên nhìn Linh thay vì chỉ nhìn anh ta.
Dòng xe bắt đầu dồn. Một xe bảy chỗ chở khách mời KOL tới sớm hơn lịch, còn xe của giám đốc khu vực từ sân bay báo về kẹt ở cầu Nhật Tân, đổi thứ tự vào làn ngay phút chót. Người của nhãn hàng đứng dưới mái bạt bắt đầu hỏi gấp, ai cầm bảng nào, ai dẫn khách nào, ai mở cửa hông để đi thẳng vào khu chụp ảnh thay vì vòng qua sảnh chính.
Hưng ôm hết. Anh ta giữ thẻ ra vào, giữ bảng tên, giữ cả chìa khóa cửa hông vừa lấy từ chùm chìa của đội hành chính mà trả muộn hơn giờ hẹn gần bốn mươi phút. “Cứ theo anh,” anh nói, rồi chỉ lo sắp hàng cho đẹp mắt trước mặt đối tác. Nhưng cửa hông muốn mở phải có người đứng ở trong nhả chốt từ tủ điện phụ. Người đó hôm nay nghỉ, chỉ Linh biết vì chính cô là người làm biên bản bàn giao sáng nay.
Tiếng bộ đàm lép bép. “Xe biển xanh năm số cuối 268 đang vào cổng phụ. Nhắc lại, vào cổng phụ.”
Chị Mai ngẩng bật dậy. Đó là xe chở ông Khải—cổ đông lớn đi cùng tổng giám đốc khu vực, người mà nhãn hàng dặn phải đón thẳng bằng lối riêng vì truyền thông đã đứng kín mặt trước. Nếu cửa hông không mở, cả đoàn sẽ phải vòng qua sảnh chính giữa đèn flash, chen vào đám khách mời đang xếp hàng check-in. Chỉ cần kẹt ba phút, toàn bộ lịch phát biểu lệch.
Linh nhìn cái chìa khóa tròn đầu đỏ đang ló khỏi túi Hưng. “Anh đưa chìa đây.”
Hưng chặn ngay, nhăn mặt như bị xúc phạm. “Em đừng nhảy vào lúc này. Anh đang xử lý.”
“Anh xử lý bằng cách nào?” Linh hỏi.
“Cứ mở cửa hông.”
Linh nhìn thẳng vào anh ta, không cần thêm một bước. “Tủ điện phụ nằm ở đâu?”
Câu hỏi rơi đúng lúc chị Mai, anh Phúc, hai nhân sự cầm bộ đàm và cả tài xế xe agency đều quay đầu lại. Hưng mở miệng, rồi ngậm. Anh ta biết cửa hông có chìa. Anh ta không biết ổ nhả chốt nằm trong tủ điện phụ phía sau màn LED, càng không biết muốn bật phải gạt aptomat nào vì sáng nay chính anh ta đẩy Linh khỏi cuộc họp kiểm tra tuyến.
“Ở… bên trong,” Hưng nói.
“Bên trong chỗ nào?” Linh hỏi tiếp, giọng vẫn bằng. “Nếu anh không nói được, giao chìa đây. Xe ông Khải còn chưa đầy hai phút.”
Một nhân sự trẻ ôm máy in badge nuốt khan, tự động tránh sang bên để nhìn cho rõ. Hưng rút chìa ra nửa chừng rồi lại siết lại. Đó là lúc cái vỏ bọc của anh ta rạn thật sự, không phải vì bị cãi, mà vì trước mặt những người đang cần câu trả lời ngay, anh ta chỉ còn mỗi điệu bộ giữ đồ.
Chị Mai lên tiếng trước, ngắn và sắc: “Hưng, đưa chìa cho Linh.”
Anh ta quay sang chị Mai, như chờ một lối thoát. Không có. Tiếng bộ đàm vang lên lần nữa, gấp hơn: “Xe 268 đã tới vòng ngoài.”
Linh giật lấy đúng khoảnh khắc Hưng còn lưỡng lự. Chìa khóa cạ qua tay cô, cạnh kim loại cấn vào cái thẻ ra vào sờn mép mà cô vẫn đeo suốt mấy tháng qua lại thường xuyên giữa kho, sảnh và bãi xe. Cô quay người ngay. “Anh Phúc, giữ trống làn giữa. Chị Mai, chuyển bảng tên ông Khải cho em. Em dẫn xe vào cửa hông. Cậu Tân chạy vào sau màn LED, mở tủ điện phụ, gạt aptomat số ba lên.”
“Em lấy đâu ra quyền—” Hưng bật theo.
Linh không quay lại. “Nếu anh biết, anh làm đi.”
Câu nói lạnh đến mức cắt đôi đám ồn. Cậu Tân chạy thật. Chị Mai đã rút bảng tên “ÔNG KHẢI – HỘI ĐỒNG CỐ VẤN” từ xấp bảng, dúi vào tay Linh. Đó là lần đầu trong buổi chiều, một món đồ đón khách đi thẳng qua Hưng như đi qua khoảng trống. Linh bước xuống mép curb, váy công sở quệt vào vệt nước bắn từ lốp xe. Cô giơ bàn tay trống ra hiệu xe trước dừng, tay kia giữ bảng tên ngang ngực.
Cửa hông bật mở khi xe biển xanh lăn tới. Một cái “tách” rất khẽ từ phía sau màn LED nghe rõ giữa đống động cơ. Linh chỉ vào khe đỗ vừa được giữ trống. “Anh đánh lái sát phải, đầu xe thẳng. Dừng ở đây.” Tài xế xe biển xanh nhìn qua kính, thấy bảng tên đúng người, thấy cửa hông đã mở sẵn, lập tức nghe theo. Bánh xe chạm vạch, Linh bước lên một bước, mở cửa sau.
Ông Khải xuống trước, áo vest còn vương mùi điều hòa xe. Ông nhìn một vòng nhanh, mắt dừng ở Linh, rồi ở Hưng đang chen tới muộn một nhịp với nụ cười chưa kịp gắn lên mặt. Cùng lúc, một chiếc Mercedes khác thắng nhẹ ngoài cọc xanh. Tổng giám đốc khu vực đến cùng đoàn, sớm hơn thông báo ba phút.
Hưng thấy cơ hội bèn nhào lên, vội giơ tấm bảng tên sai người lên cao như muốn vá lại toàn bộ. Anh ta nói liền miệng: “Dạ em là người phụ trách đón—”
Ông Khải đã quay đầu hỏi thẳng, không nhìn bảng của Hưng: “Ai đang điều phối ở đây?”
Một nhịp thôi, nhưng đủ chết. Hưng đứng ngay mép cửa xe, tay cầm bảng lệch tên, túi áo vẫn hở ra vì vừa mất chìa. Sau lưng anh ta, cửa hông đang mở nhờ lệnh của Linh; trước mặt anh ta, làn giữa đang trống nhờ anh Phúc nghe Linh; bên cạnh anh ta, chị Mai cầm sổ ký nhận nhưng không nhìn anh ta nữa.
Linh bước hẳn lên curb, tấm bảng tên trong tay ngang tầm ngực, mép bảng phản đèn. “Tôi điều phối luồng đón khách. Mời ông đi lối này.” Cô nghiêng vai nhường đúng độ, không quá thấp, không xin phép thay ai cả.
Ông Khải gật ngay, xoay sang phía cô. Đó là cú lật mà mọi người đều đọc được tức thì: người quan trọng đi theo ai, người đó đang nắm đất. Tài xế Mercedes hạ kính hỏi với ra: “Xe tổng giám đốc đỗ đâu?” Hưng há miệng, nhưng chính cậu Phúc đáp trước, theo hướng tay Linh: “Sát cọc xanh, chờ chị Linh ra đón.”
Tên của cô bật ra công khai ngay ở làn xe, gọn như một dấu đóng. Hưng quay ngoắt lại, cố chen lên phía đầu Mercedes. Linh cắt luôn đường đó bằng một động tác nhỏ mà dứt khoát: cô rút thẻ ra vào khỏi tay anh ta khi anh ta còn đang giữ nửa chừng, đưa thẳng cho cậu Tân. “Cậu đứng cửa hông. Từ giờ ai vào lối này, cậu nhận chỉ dẫn từ tôi.”
Cậu Tân nhận thẻ ngay, không nhìn Hưng. Thẻ nhựa sờn mép chuyển chủ giữa không trung, trước mặt cả đối tác, bảo vệ và lái xe. Hưng chộp hụt, ngón tay chỉ quét vào khoảng không. Đó không còn là chuyện ai đúng nữa; đó là anh ta vừa mất quyền chặn cửa.
Mercedes dừng. Tổng giám đốc khu vực bước xuống, đi cùng một phụ nữ ngoại quốc và hai người trợ lý Việt Nam. Bảng tên Hưng giơ lên vẫn viết tên của KOL từ xe trước, lạc lõng như một trò hỏng. Linh không để khoảng trống cho anh ta vá. Cô nghiêng đầu về chị Mai: “Chị, bảng tên bà Sofia.” Chị Mai đã chuẩn bị sẵn, chuyển qua ngay. Linh đón lấy, tiến một bước, gọi đúng người, dẫn đoàn tách vào cửa hông đang mở. Hai trợ lý tự động xếp theo cô thành hàng ngắn.
Hưng cố với tay chắn trước mũi một trợ lý. “Mời bên này, tôi—”
Người trợ lý liếc tấm bảng sai tên trong tay anh ta rồi nhìn sang Linh đang mở lối, lập tức tránh anh ta như tránh một cọc chắn thừa. Mặt Hưng đỏ bừng đến tận mang tai. Đối tác nhãn hàng đứng dưới mái bạt lúc này mới bước tới, nhưng họ không hỏi anh ta nữa. Một người nói thẳng với Linh: “Còn ba xe khách mời nữa, em giữ nhịp này nhé.”
“Được.” Linh chỉ luôn: “Xe media không vào làn giữa. Cho vòng sang bãi sau. Khách mời có phù hiệu bạc đợi ở ghế nhựa bên trái, không đứng chắn bảng chỉ dẫn. Chị Mai, chuyển danh sách in cho em.”
Hưng cướp lời: “Anh đã sắp rồi—”
“Anh sắp ai vào cửa hông mà không biết tủ điện phụ ở đâu?” Linh hỏi, lần này không lớn tiếng nhưng đủ gần để ông Khải vừa bước qua cũng nghe được. Câu hỏi cũ trở lại, lưỡi dao quay đúng chỗ nứt. Hưng im bặt. Đó là cú đẩy cuối cùng: không tranh chấp, không thanh minh, chỉ trả lại đúng cái lỗ hổng anh ta vừa phơi ra.
Từ đó mọi thứ chạy theo tay cô nhanh đến tàn nhẫn. Xe nào đến, tài xế nhìn bảng tên trong tay Linh. Cửa nào mở, cậu Tân nhìn thẻ từ cô. Anh Phúc kéo cọc theo dấu chân cô. Chị Mai chuyền danh sách theo cái ngoắc tay của cô. Hưng vẫn đứng trong khung cảnh ấy, nhưng giống một người đi nhầm phần việc: tay còn cầm bảng sai, miệng mở ra không ai chờ. Một lần anh ta bước xuống mép curb để giành chỗ trước đầu xe khách mời cuối, Linh không chạm vào anh ta, chỉ đưa bảng đúng tên lên trước tầm mắt tài xế và nói: “Xe này vào sau, nhường lối cho xe lãnh đạo.” Tài xế nghe cô, bánh xe lăn qua mặt Hưng khiến anh ta phải lùi lại một bước xuống vũng nước.
Nước bắn lên gấu quần tây của anh ta. Không ai cười. Càng tệ hơn thế.
Khi đợt xe cuối đã qua, mái bạt rung nhẹ vì gió điều hòa từ sảnh thổi ra, Linh đi thẳng đến bức tường thông báo sát làn đón khách. Tờ sơ đồ, danh sách giờ đến và mấy thông báo in vội còn kẹp lộn xộn dưới thanh nam châm. Cô lấy tấm bảng tên “ĐIỀU PHỐI ĐÓN KHÁCH – LINH” từ chồng bảng vừa được chị Mai chuyển tới, ép nó ngay ngắn lên bảng thông báo ở ngang tầm mắt, dưới ô tuyến cửa hông đang mở, rồi dùng chính chiếc thẻ ra vào sờn mép miết một đường cho bốn chữ trên nền trắng nằm phẳng và giữ nguyên.