Fast Fiction

Cả hàng chờ phải nhường đường cho tôi

“Mai, ngồi xuống đó. Đừng chắn lối khách VIP.”

Linh nói xong còn đặt luôn xấp dây đeo thẻ vào lòng Mai như đặt lên ghế một món đồ dự phòng. Dãy ghế băng trước quầy đăng ký tầng hội nghị khách sạn chật cứng người, ai cũng nhìn thấy. Trên mép quầy, ly trà giấy bỏ quên đã để nguội từ lâu, in một vòng nước loang cạnh máy quét mã và cuộn băng dán. Hộp cơm trưa của Mai còn nguyên, nắp nhựa mờ đi vì nguội lạnh. Cô vừa dựng xe máy dưới tầng hầm xong, mép thẻ xe sờn cấn vào ngón tay, vậy mà vẫn bị giữ lại ở cuối dãy như người chạy việc.

Hai cô influencer đến muộn kéo vali lên, Linh lập tức đổi giọng ngọt như rót mật. “Chị đi trước đi ạ, khu head table em để sẵn rồi.” Cô ta nghiêng người mở dây chắn, gọi bảo vệ kéo cọc ra. Mai đứng dậy theo phản xạ thì Linh quay ngoắt lại, hạ giọng vừa đủ để cả hàng ghế nghe. “Em ngồi yên. Chưa tới lượt. Nếu thiếu người dán backdrop chị gọi.”

Một chị bên đội nhãn hàng liếc Mai rồi liếc Linh, chọn đứng về phía an toàn, cúi xuống chỉnh túi xách như không thấy. Mai đặt lại xấp dây đeo lên ghế, không ngồi. Cô bước tới mép quầy, kéo ly trà giấy ra khỏi chỗ máy quét, dẹp cái vòng nước loang sang bên bằng một tờ khăn, rồi lạnh tanh nói với cậu bảo vệ đang cầm cọc dây: “Anh giữ nguyên lối trái. Nếu mở cả hai bên lúc này, khách check-in sẽ dồn ngược vào luồng livestream.”

Linh bật cười mỏng. “Em chỉ là người hỗ trợ hôm nay thôi, đừng bày.”

Nhưng cậu bảo vệ chần chừ đúng một nhịp, chưa kéo nốt cọc dây ra. Chỉ một nhịp ấy thôi cũng đủ làm mấy người trên ghế băng quay đầu nhìn Mai kỹ hơn.

Mười phút sau, sự cố nổ tung đúng kiểu Hà Nội giờ cao điểm: khách mời chen từ thang máy tràn ra, dãy đèn logo ở sảnh phụ lại tắt một nửa, điện thoại bên phía MC báo danh sách ghế danh dự in sai thứ tự. Linh không chạy đi sửa. Cô ta đứng giữa lối, miệng liên tục gọi tên người này người kia, nhưng thứ cô ta quăng cho Mai đều là việc bẩn nhất và gấp nhất.

“Mai, xuống kho lấy bản in mới.”

“Mai, mang thêm nước lên cho bàn ngoài.”

“Mai, chạy qua sân khấu hỏi bên kỹ thuật còn mấy phút.”

Mỗi lần Mai quay lại quầy, Linh lại chiếm chỗ đầu luồng, vẫn đứng trong phần dây chắn dành cho người được đi trước. Miệng sai việc không ngừng, nhưng đến lúc ký xác nhận khách quan trọng, Linh lại nhận hết về mình, như thể Mai chỉ là đôi chân mượn tạm.

Mai chạy xuống rồi lên liên tục đến mức quai túi cấn đỏ vai. Cô lách qua cầu thang thoát hiểm, ôm chồng bảng tên mới in còn nóng. Vừa tới nơi đã nghe Linh nói với chị Hảo bên nhãn hàng, cố ý nói lớn: “Nó làm ở xưởng sản xuất quen tay chân thôi chị, em cho lên phụ vì thiếu người. Chứ chuyện tiếp khách với xếp chỗ để em lo.”

Mai dừng lại đúng trước mặt họ, đặt tập bảng tên xuống quầy nghe cộp một tiếng. “Danh sách cũ chị tự sửa tay hai chỗ, nên lệch tên nhà đầu tư với ghế danh dự. Danh sách mới em kéo lại theo file gốc.” Cô lật ngay tờ đầu tiên, chỉ vào hai dòng đỏ đánh dấu. “Nếu dùng bản chị đang cầm, đến lúc dẫn vào head table sẽ sai người.”

Chị Hảo giật tờ giấy khỏi tay Linh, mắt lia một vòng. Nét mặt chị thay đổi rất nhanh, nhưng Linh vẫn cắn môi cười. “Thì nó biết sửa file, tốt. Sửa xong rồi lại về ghế chờ đi, ở đây đang rối.”

Ngay lúc đó, phía đầu quầy có tiếng ồn bật lên. Một nhà bán hàng lớn tới sớm hơn lịch, kéo theo đội quay và hai người tài xế chở quà. Luồng đăng ký nghẽn cứng. Cọc dây bên phải bị một vali hất đổ, dây nhung chùng xuống chắn ngang lối. Người trên ghế băng, khách đứng chờ, nhân viên hậu cần, ai cũng mắc kẹt nhìn vào cùng một điểm.

Anh Khoa từ thang máy bước ra, áo vest chưa cài hết cúc, điện thoại còn áp tai. Anh là chủ chuỗi livestream tối nay, người mà cả tầng hội nghị từ sáng cứ nhắc tên như nhắc giờ phát. Anh nhìn cái nút nghẽn trước quầy, nhìn Linh đang chắn lối đầu tiên, rồi nhìn tập bảng tên Mai đang giữ.

“Bản đúng ở đâu?” anh hỏi ngắn.

Mai giơ ngay lên. “Ở đây.”

“Lối nào thông vào trong nhanh nhất?”

“Bỏ lối phải. Mở lối trái một chiều, khách check-in xong vòng qua cột LED. Nếu không, đội quà sẽ dội ngược vào dãy ghế.”

Linh lập tức chen lên nửa bước. “Em đang xử lý rồi anh. Để em dẫn—”

“Anh bảo ai cầm bản đúng thì đi trước.”

Khoa cắt ngang, hất tay vào cọc dây bên trái. Cậu bảo vệ hiểu ý, kéo phăng dây nhung sang một bên. Thân người trong hàng chờ xô nhẹ, rồi tách ra thành một khe hẹp. “Mai, đi.”

Đó là lần đầu tiên trong cả buổi, tên cô được gọi ở vị trí đầu. Mai luồn qua trước, tập bảng tên ép sát ngực. Linh bị chặn lại nửa bước vì dây bên phải chưa dựng lên, một bánh vali kẹt ngay chân cô ta. Cả dãy ghế băng đều thấy rõ người nào được vẫy qua trước, người nào phải đứng tránh sang mép cột.

Mai không quay đầu. Cô vừa đi vừa chỉ nhanh: “Anh bảo bên ngoài giữ khách theo mã màu, khách head table đi dây bạc. Đội quà để sát tường. Chị Hảo theo em xác nhận thứ tự tên.” Giọng cô không cao, nhưng mạch lạc đến mức bảo vệ, lễ tân, cả cô thực tập sinh ôm hoa đều tự động dịch theo.

Từ đó, mọi thứ chạy bằng nhịp của Mai. Cô chỉnh lại thứ tự thẻ tên, đổi một lối dẫn người lên đầu sảnh, đẩy hộp quà vướng chân vào mép tường, nhắc kỹ thuật kéo sáng lại cụm đèn logo bên trái cho khung hình livestream khỏi lệch. Khi MC xuống hỏi ai duyệt danh sách dẫn đầu đoàn vào bàn chính, Khoa chỉ sang Mai. Không có lời khen nào bay ra. Chỉ có những cái chỉ tay ngắn và những người trước đó giả mù bắt đầu nhìn theo hướng cô đứng.

Linh không biến mất. Cô ta lùi đi đúng lúc cần lùi, rồi đến khi sự cố đã lắng được bảy phần, lại tìm đường lấy mặt. Cô ta cầm xấp place card đầu bàn, nói với người phục vụ: “Đưa đây chị xếp. Mai chỉ phụ khâu rối lúc nãy thôi, phần nghi thức để chị.”

Câu đó không nói với Mai. Câu đó nói với những người đang nhìn. Vài người chững lại. Một người phục vụ cầm khăn phủ bàn đứng giữa hai lệnh, không biết phải theo ai. Đó mới là lúc cái nhục bị đẩy lên cao nhất: làm hết việc dơ, đến phút hiện ra trước đèn thì bị đẩy trả về vai “phụ”.

Mai đang đứng ở đầu lối dẫn vào head table, tay còn giữ danh sách đoàn vào bàn chính. Trên bàn dài phủ khăn trắng, từng place card đã đặt sẵn, riêng chỗ sát phải Khoa còn để trống một khe, có lẽ để người điều phối chính đứng ghép đoàn rồi mới vào. Linh cầm đúng tấm thẻ đó, xoay nhẹ trong tay như thứ vốn thuộc về mình.

“Em đưa chị,” Linh nói, nụ cười mỏng đi. “Đừng làm quá lên trước mặt khách.”

Mai bước tới một bước, không đưa tay nhận. “Tên trên thẻ đó là ai?”

Linh khựng lại một nhịp rồi đáp luôn: “Người điều phối đầu bàn.”

“Vậy đọc tên đi.”

Mấy người phục vụ, chị Hảo, cả cậu bảo vệ đứng gần lối dây đều im, không phải vì kính nể mà vì họ đang tính xem nên quay về phía nào để đỡ mất mặt nhất. Linh siết mép tấm thẻ. “Tên ai thì anh Khoa biết.”

“Em hỏi chị đọc tên.”

Linh chưa kịp trả lời, Khoa đã bước tới từ phía sau đoàn khách. Anh nhìn thẳng vào tấm place card trong tay Linh, rồi nhìn danh sách trong tay Mai. “Đưa tôi.”

Linh cười, cố giữ giọng dịu. “Em đang xếp lại cho chuẩn anh. Mai làm việc nhanh, nhưng phần này để em đứng đầu cho gọn.”

Đó là cú níu cuối cùng của trật tự cũ, rất công khai, rất trơ tráo. Cô ta vừa nói vừa nghiêng người đặt chân vào khe đứng trống đầu hàng procession dẫn lên head table, như thể chỉ cần thân người cô ta chạm được vào vị trí ấy thì cả phòng sẽ mặc nhận.

Mai không lùi. Cô nâng danh sách lên ngang ngực, nói đủ rõ để nhóm khách gần đó nghe được: “Danh sách dẫn đoàn do em chốt lại, luồng vào do em mở, tên vị trí đầu bàn cũng do file gốc em sửa. Nếu chị đứng vào đó, đoàn sẽ theo sai người.”

Câu nói không dài, nhưng nó khóa hết đường né. Người phục vụ cầm khăn phủ bàn nhìn sang Khoa, tay đã nhấc lên nửa chừng. Chị Hảo bấu chặt góc điện thoại. Linh vẫn đứng trong khe đầu hàng, tay giữ tấm thẻ như giữ mặt mũi cuối cùng.

Khoa đưa tay ra. “Mai.”

Mai tiến lên, nhận tấm place card từ tay anh khi anh giật nó khỏi tay Linh. Tấm thẻ cứng cạ qua móng tay Linh, phát ra tiếng khô nhỏ nhưng sắc. Khoa xoay người, chỉ thẳng vào chỗ đứng đầu hàng procession ngay bên phải mình. “Em đứng đây.”

Rồi anh quay sang cậu bảo vệ đang giữ dây nhung. “Khóa lối này.”

Cậu bảo vệ lập tức kéo cọc dây nghiêng vào, chặn đúng khoảng Linh vừa định lấn thêm nửa bước. Bánh chân ghế chạm sàn kêu sượt. Linh bị ép lùi khỏi khe đầu hàng, tay trống không. Đó là cú đánh nhìn thấy được: tấm thẻ không còn trong tay cô ta, lối đứng cũng không còn cho cô ta chen vào.

Mai không nhìn Linh. Cô cúi đặt place card xuống đúng vị trí Khoa vừa chỉ, ngay mép khăn bàn đầu dãy. Tấm thẻ trắng có tên cô nằm thẳng hàng dưới ánh đèn, rõ ràng, không còn chỗ cho ai giả vờ hiểu sai. Linh thở gấp một cái, bước vòng sang mé khác như muốn chộp lấy một chỗ gần tương đương, nhưng Khoa đã nhấc tấm marker còn lại cạnh đó lên, đặt lùi xuống sau một ghế và nói ngắn đến lạnh người: “Vị trí này không dành cho người tự nhận.”

Mặt Linh tái đi hẳn. Cô ta mở miệng, rồi đóng lại, vì quanh cô ta lúc ấy chẳng còn ai dám đỡ lời. Người phục vụ quay sang chỉnh hàng khăn theo tấm thẻ mới. Chị Hảo né hẳn một bước khỏi phía Linh để nhường lối cho đoàn khách. Ngay cả cô influencer tới muộn lúc đầu cũng dừng giày cao gót ở ngoài dây, không dám đi tắt nữa.

Mai đặt danh sách dẫn đoàn xuống bàn, dùng hai ngón tay kéo rất nhẹ mép khăn trắng cho phẳng dưới place card của mình. “Đoàn head table, theo em.”

Cô bước vào đầu hàng procession.

Khoảng trống nơi Linh vừa tính đứng vẫn bỏ không; chỗ marker lẽ ra ở đó không còn nữa, chỉ còn mặt khăn bàn trắng gần place card mới của Mai khẽ chùng xuống rồi nằm yên.