Fast Fiction

Họ khóa lối, tôi vẫn bước vào

“Linh, băng dính đâu? Nhanh lên!”

Linh đang quỳ dưới chân sân khấu, một tay giữ chặt mép phông vừa bung, tay kia kéo cuộn băng dính bằng răng. Tấm backdrop tài trợ bị gió quạt công nghiệp hất phập phồng như sắp rách toạc giữa hội trường. Trên hàng ghế đầu, chỗ ghế nhựa kê sát quạt đã có mấy bạn truyền thông ngồi từ lúc nào, chai nước lạnh đặt sẵn dưới chân. Hộp cơm nguội của Linh còn nằm mở nắp sau cánh gà, miếng trứng kho đã se mặt dầu từ đầu giờ chiều.

Khôi bước ngang qua, cầm bộ đàm, giọng đủ to để ba cộng tác viên gần đó cùng nghe: “Ai phụ trách phần này mà để bung lúc đón khách vậy? Linh, em đứng ở hậu cần thì để ý hơn chứ.”

Cô không ngẩng lên. “Keo loại kia dính lên bạt không ăn. Em đang cố định bằng dây rút.”

“Ừ, nhưng nói sau. Xử lý đi.” Khôi khoát tay, rồi quay ngay sang mỉm cười với đại diện nhà tài trợ vừa bước vào, như thể cái phông đang rung phía sau lưng anh không liên quan gì đến mình.

Linh cắn đứt dây rút, siết nút, đổi góc quạt, kéo luôn thùng loa phụ chặn chân khung. Tấm bạt đứng im. Cô lùi lại, mu bàn tay quệt mồ hôi lên tay áo đồng phục đã nhăn cứng vì chạy từ sáng. Một bạn năm nhất huých vai bạn bên cạnh, cười nhỏ: “Chị Linh lúc nào cũng ở dưới gầm sân khấu.”

An nghe thấy. Cậu đang đứng ở mép hành lang nối hội trường với khu check-in, áo sơ mi trắng xắn tay, bảng tên ban tổ chức đeo lệch. Cậu nhìn Linh một nhịp lâu hơn mức xã giao rồi dùng chân kéo chiếc ghế nhựa ở góc cột ra, đặt sát phía trong cánh gà. “Ngồi hai phút đi. Chỗ này đỡ bị dẫm.”

Đó chỉ là một cái ghế nhựa xanh cũ, một góc khuất bớt gió, nhưng Linh vẫn khựng lại. Từ đầu buổi đến giờ, cô toàn đứng nép ở lối kỹ thuật như người giao hàng lạc vào sự kiện. “Em còn phải chuyển nước lên tầng hai.”

“Đặt đồ xuống rồi đi.” An nói ngắn, như thể chuyện chừa cho cô một chỗ trong guồng quay này là việc đương nhiên.

Linh vừa kịp ngồi mép ghế, chưa chạm lưng thì tiếng bên ngoài nổi lên. Máy in mã QR ở bàn check-in nuốt giấy rồi im bặt. Hàng sinh viên mời tham dự kéo dài tới tận hiên. Một chị khách mời cau mày nhìn đồng hồ. Khôi từ đầu bàn tiếp tân quay phắt lại, gương mặt vẫn giữ nụ cười tiếp khách nhưng mắt đã tóe khó chịu. “Ai kiểm tra máy in? Linh đâu? Em làm hậu cần mà để thế này à?”

Câu đổ xuống quá nhanh, như một thói quen đã luyện sẵn. Linh đứng lên ngay, ghế nhựa kêu cọt kẹt. Cô không cãi, chỉ xách túi dụng cụ chạy ra. Máy in đặt sát bình hoa, dây nguồn cắm chồng lên ổ chia của đèn led trang trí. Cô rút phích đèn, chuyển ổ, mở nắp, lôi mẩu giấy kẹt ra. Khôi đứng sau lưng chị khách mời, miệng xin lỗi trơn tru: “Bên em có bạn mới hơi lúng túng.”

“Bạn mới” là Linh, người đã đi cùng đội này hơn nửa năm, ai bí việc cũng gọi. Cô nghe mà bàn tay vẫn đều. Cô kéo màn hình đặt lại, thấy danh sách check-in trên máy tính bảng đã lệch thứ tự vì mạng chập. “Không in kịp đâu,” cô nói, mắt vẫn dán vào dãy tên. “Chuyển sang chia hai luồng. Người có mã sẵn quét tay trái, người chưa có mã viết số điện thoại ra giấy. Đưa em tập giấy bọc quà.”

Tiếng giấy mỏng sột soạt trong tay cô. Linh lật mặt trắng phía trong của bao gói quà, xé thành từng tờ nhỏ, ghi số thứ tự bằng bút lông, rồi đẩy cho từng bạn đứng bàn. “Bạn nào thấy tên rồi khoanh luôn, đừng để khách đứng chờ.” Cô tự bước ra đầu hàng, giọng không lớn nhưng dứt: “Anh chị có mã rồi cho em xin qua bên này ạ. Ai chưa tìm thấy, em ghi tay trước để vào hội trường.”

Dòng người bắt đầu trôi. Một chị giảng viên khó tính đang sắp nổi cáu được dắt đúng lối, không phải đứng chen với sinh viên. Mấy bạn năm nhất nhìn Linh như nhìn thấy lối thoát. Khôi vẫn đứng chỗ sáng nhất, vẫn cười, nhưng phải lùi ra để cô xếp lại nhịp.

An từ trong hội trường bước ra đúng lúc chị khách mời bị hụt gót vì mép thảm cuộn lên. Linh đang cúi ghi tên cho một người khác, không kịp nhìn. An vừa đỡ khuỷu tay chị kia vừa nghe Linh nói rất nhanh: “Kéo thảm sang trái năm phân. Đừng để chân người bước xuống chạm nếp gấp.” Cậu làm theo gần như theo phản xạ. Khi thảm phẳng lại, chị khách mời đi qua, An mới nhận ra mình vừa nghe lời cô trước cả khi nghĩ.

Cậu quay sang. Linh vẫn đứng giữa đám đông như một cái chốt cố định, tóc mai ướt dính vào má, tay cầm xấp giấy trắng xé từ bao gói quà. Không ai cảm ơn cô; mọi người mặc nhiên nương theo nhịp cô dựng lên. Chính cái mặc nhiên ấy làm An thấy cổ họng nghèn nghẹn khó chịu.

Phần talkshow vừa lên sân khấu thì mic của diễn giả chính mất tiếng. Khôi đang ở dưới hàng ghế VIP, mặt tái đi nhưng vẫn cố giữ dáng bình thản. Kỹ thuật viên thuê ngoài chạy tìm pin trong thùng đồ mà không thấy. Đúng lúc đó, một âm thanh rít chói bật ra, làm cả hội trường rùng mình. Diễn giả khựng lời, mấy máy quay chĩa thẳng lên sân khấu. Mất mặt chỉ còn tính bằng giây.

Linh đã ở sát bậc lên xuống từ lúc nào. Cô giật chiếc mic dự phòng khỏi chân đế phụ, bọc đầu mic bằng khăn giấy để cắt bớt hú, ra dấu cho kỹ thuật tắt loa monitor bên cánh phải. “Anh giữ dây cho em.” Cô nói với người gần nhất, không ngờ đó là An. Cậu giữ thật, đứng chắn nửa thân mình cô khỏi tầm máy quay khi cô chui xuống sau bục sân khấu cắm lại cổng thu. Tiếng hú tắt. Giọng diễn giả trở về, hơi nhỏ một nhịp rồi đầy lên.

Ở dưới ánh đèn, Linh vẫn ngồi xổm sau bục, bàn tay đè chặt bó dây như đang giữ một vết thương không cho bật ra. An nhìn xuống đúng lúc cô ngẩng lên. Mắt cô không xin ai công nhận, chỉ hỏi ngắn: “Giữ thêm ba mươi giây được không?”

“Được.”

Ba mươi giây ấy dài như kéo dây qua cả hội trường. Khi chương trình chạy lại êm, An vẫn chưa buông sợi cáp trong tay. Khôi bước lên cánh gà, thấp giọng nhưng đủ lạnh: “Xong rồi thì ra ngoài đi, đừng để ảnh chụp thấy người ngồi dưới chân bục.”

Linh đứng lên, cổ tay in vệt đỏ của đầu dây. Cô né máy quay như một thói quen lâu năm. An nhìn vệt đỏ đó, rồi nhìn Khôi, lần đầu tiên thấy cái cách Khôi giữ sự kiện gọn ghẽ bằng cách đẩy người gánh việc ra khỏi khung hình.

Kết thúc chương trình, khách đã về gần hết, hội trường còn mùi hoa héo lẫn mùi băng dính bóc dở. Hộp cơm của Linh vẫn chưa đụng thêm miếng nào. Cô cùng đội thu backdrop, gỡ standee, bê thùng quà thừa xuống tầng hầm gửi xe. Khôi phát nước cho mấy bạn truyền thông trước, gọi đồ ăn khuya cho nhóm “nội dung chính”, rồi nhìn sang Linh đang cột dây quanh thùng đạo cụ. “Phần kho tối nay em chốt nhé. Anh phải đưa chị nhà tài trợ ra xe.”

“Chìa khóa kho ai giữ?” Linh hỏi.

“Em tự tìm chị Hảo đi.” Khôi đáp, đã quay người. “À, phòng nghỉ cộng tác viên kín rồi. Mấy bạn media ngủ lại để mai trả đồ sớm.”

Linh im một nhịp. Cả tuần nay cô chạy sự kiện nối sự kiện, tiền trọ tháng này vừa gửi về phụ mẹ đóng viện phí cho em trai. Phòng cô thuê ghép tận bên Gia Lâm, giờ này về qua hai chặng xe ôm thì tiền còn lại trong ví mỏng như mép giấy gói quà. Nhưng cô chỉ kéo thùng lên, nói: “Được.”

An xốc nốt bao dây cáp lên vai. “Tớ đi cùng.”

“Cậu không cần.” Linh đáp, rồi thấy cậu đã cúi nhặt giúp mình cuộn bạt còn vướng dưới chân ghế. Hai người cùng đi qua hành lang tối, đèn cảm ứng bật lên từng quầng trắng ngắn. Mỗi lần đặt thùng xuống đổi tay, vai Linh lại rút cứng vì mỏi. Tay áo cô còn nguyên nếp gấp cũ, thứ nếp của một ngày dài không có chỗ ngả lưng.

Chị Hảo ở phòng y tế tạm cạnh sân trong, đang kiểm đồ cấp cứu. Nghe Linh hỏi chìa khóa kho, chị ngước lên: “Khôi chưa bàn giao à? Lúc chiều chị đưa nó.”

“Anh ấy bận.” Linh nói.

Chị Hảo liếc hai đứa, hiểu nhanh kiểu hiểu của người từng trông nhiều ca sự kiện hơn cả bọn sinh viên cộng lại. Chị móc chìa khóa kho và thêm một phong bánh quy nhỏ bọc giấy nâu, đặt lên nắp thùng. “Ăn đi rồi làm. Đừng để tụt đường.”

Tiếng giấy nâu khô khốc vang lên trong tay Linh. Cô định từ chối, chị Hảo đã xua: “Cầm. Mai trả chị cái vỏ cũng được.”

Kho ở cuối dãy nhà thực hành, gần khu câu lạc bộ sản xuất media của trường. Cửa cuốn nặng, bụi bám đầy mép ray. Linh mở khóa, An giữ cửa, hai người bê từng thùng vào trong. Ánh đèn tuýp trắng chập chờn soi những giá sắt chất loa, phông, bảng chỉ dẫn. Cái mệt thật bắt đầu lộ ra khi việc lớn gần xong; người ta không còn chạy bằng quán tính nữa, mà bằng phần còn sót lại của ý chí.

“Em lúc nào cũng bị giao đoạn cuối thế này à?” An đặt thùng xuống, chống đầu gối thở.

“Không phải lúc nào.” Linh bẻ mẩu bánh quy, giọng đều. “Có hôm còn bị giao mở đầu với dọn cuối.”

Nghe như đùa, mà không có chút cười nào. An kéo cuộn dây từ tay cô, bắt đầu quấn lại cùng chiều. Hai người ngồi xổm trên nền kho, vai gần chạm vai, cùng thu những thứ người khác dùng xong rồi bỏ lại. Bên ngoài có tiếng xe máy nổ ga ngoài cổng, tiếng ai đó gọi nhau đi ăn đêm. Trong kho chỉ còn tiếng băng dính bị giật khỏi mặt thùng, tiếng giấy gói bánh quy xào xạc, tiếng khớp vai mỏi kêu rất khẽ khi Linh với tay lên giá cao.

An nhìn thấy ở cổ tay cô vết hằn cũ mới chồng nhau. “Tối nay em về đâu?”

“Về phòng trọ.”

“Giờ này?”

“Ừ.”

“Tiền xe?”

Linh đặt cây standee cuối cùng vào góc, không đáp ngay. “Em còn đủ để về, không chắc còn đủ cho mai.”

Câu nói bị cắt thô, như cô không cho phép nó dài ra thành than thở. An đứng lặng một giây rồi nghe bên ngoài có tiếng bước chân. Khôi xuất hiện ở cửa kho, áo vẫn phẳng phiu, mùi nước hoa mới lẫn mùi xe lạnh. Anh đưa chìa khóa xe cho một bạn nam đứng sau, như thể vừa hoàn tất một vai rất bận rộn. “Ủa, vẫn chưa xong à? Linh, mai bảy giờ có mặt sớm nhé. Đừng để mọi người phải chờ.”

Linh đang bê thùng phụ kiện cuối, tay khựng lại vì câu “đừng để mọi người phải chờ” nghe quá trơn sau cả ngày bị đẩy xuống phần chờ. Cô đặt thùng xuống ngay ngắn, ngẩng lên lần đầu tiên đối diện thẳng với Khôi. “Mai em không chắc kịp.”

Khôi cau mày. “Sao? Việc có tí vậy mà—”

“Khóa kho em trả chị Hảo.” Linh cắt lời, không cao giọng. “Còn lịch mai anh tự sắp người khác.”

Không gian nhỏ đi hẳn. Bạn nam đứng sau Khôi lúng túng dịch chân. Khôi bật cười nhạt, kiểu cười người nắm quyền quen chắc rằng người đối diện chỉ dọa. “Em lại làm căng. Có mỗi chỗ ngủ tạm ở phòng cộng tác viên, anh nói rồi, kín.”

An đặt cuộn dây xuống. “Phòng của tôi còn chỗ.”

Khôi quay phắt sang. “An, đừng có lẫn lộn. Khu đó là căn chị họ cậu cho ở nhờ, không phải ký túc xá muốn đưa ai vào cũng được.”

“Em biết.” An bước ra chắn nửa lối kho, đủ để Khôi phải dừng ở ngoài mép cửa. “Chìa khóa em giữ. Người vào hay không, em quyết.”

Khôi nhìn qua vai cậu vào trong kho, nhìn Linh, rồi lại nhìn cậu. Anh hiểu ngay điều gì đang mất khỏi tay mình: không phải một đêm chỗ ngủ, mà là cái quyền để Linh luôn phải chờ ai đó sắp xếp. Anh hạ giọng, cố kéo lại vẻ hợp lý. “Cậu nghĩ người ta sẽ nói gì? Qua lại thường xuyên trong đội, giờ đưa thẳng về phòng—”

“Người ta nói gì cũng không giúp cô ấy xách nổi từng này đồ, cũng không trả tiền xe cho cô ấy.” An chìa tay ra sau mà không quay đầu. “Linh, chìa khóa kho.”

Linh nhìn bàn tay mở sẵn đó. Một lựa chọn rất nhỏ, mà nặng như bậc thềm. Nếu cô đưa chìa khóa, nghĩa là cô không tiếp tục đứng trong cái trật tự cũ thêm tối nay nữa. Nếu không, sáng mai mọi thứ vẫn như cũ: cô lại có mặt sớm, lại đỡ việc, lại bị gạt khỏi phần “ở lại”.

Cô bước đến, đặt chùm chìa khóa kho vào tay An, rồi quay sang chị Hảo vừa đi tới đầu hành lang. “Chị, em gửi lại chìa khóa kho. Mai em nhận phần khác sau.”

Chị Hảo nhìn một vòng, không hỏi nhiều. “Ừ, gửi đây.”

Khôi còn định nói gì, nhưng An đã nghiêng người chặn hẳn lối, động tác lịch sự đến mức không bắt bẻ được mà cũng rõ ràng đến mức không thể giả vờ không hiểu. “Bọn em đi trước.”

Ra khỏi dãy nhà, đêm Hà Nội đã muộn, gió từ mặt đường lùa qua bãi xe làm áo đồng phục dính lạnh lên lưng. An dắt xe máy ra, treo túi dụng cụ của Linh lên móc trước như thể nó vẫn luôn thuộc chỗ đó. “Mũ bảo hiểm ở cốp bên trái.”

Linh đứng yên vài giây. “Em có thể tự bắt xe.”

“Biết.” An mở cốp, lấy chiếc mũ còn thơm mùi xà phòng, đưa cho cô. “Nhưng tối nay không cần.”

Đó không phải lời dỗ dành. Chỉ là một lối đi được mở ra, cụ thể đến mức chạm tay vào được. Linh đội mũ, lên xe sau. Khi xe nổ máy, cô vẫn giữ khoảng cách vừa đủ giữa hai người, hai tay đặt hờ lên cạnh yên. Đến ngã tư đèn đỏ đầu tiên, một cú phanh gấp phía trước khiến xe chồm nhẹ, lòng bàn tay cô đập vào sống lưng An rồi giữ nguyên ở đó.

Căn hộ nằm trong ngõ nhỏ gần trường, trên tầng ba của một nhà ống có ban công phơi đầy áo sơ mi và khăn mặt. Không sang, chỉ gọn. An lên trước hai bậc, mở khóa cổng sắt, rồi mở cửa gỗ bên trong bằng một chìa khác nhỏ hơn. Hành lang chung tối, nhưng phía cuối có ánh đèn vàng hắt ra từ cánh cửa bên trái.

“Chị họ em đi công tác ba ngày,” An nói, đặt túi dụng cụ của cô vào trong trước. “Phòng ngoài em ở. Phòng trong để trống, vẫn thay ga từ tuần trước. Nếu em không muốn ở một mình, em ngủ phòng trong, em nằm ngoài ghế dài. Nếu em muốn về sớm mai, chìa khóa này giữ.”

Cậu đặt chiếc chìa khóa nhỏ lên kệ giày. Không nhét lại túi. Không cầm hờ rồi đổi ý. Đặt xuống, như đặt một thói quen mới vào đúng chỗ của nó.

Linh đứng ngoài ngưỡng một nhịp. Trong phòng có mùi nước giặt sạch, mùi sách cũ, mùi cơm điện đã tắt lâu nhưng còn ấm rất nhẹ. Một chiếc khăn mặt gấp sẵn trên tay ghế. Cốc nước đặt trên bàn. Không phải chỗ ngủ tạm được bày vội để làm ơn; là một chỗ ở có nếp, và khoảng trống trong nếp ấy vừa được chừa cho cô.

“Em vào nhé,” cô nói.

“Ừ.”

Linh bước qua ngưỡng, đặt đôi giày bụi của mình sát mép kệ như người hiểu quy củ nhà này. Cô cầm chiếc chìa khóa nhỏ, siết một cái rồi bỏ vào túi áo khoác. An kéo cửa khép bớt gió hành lang, vươn tay bật công tắc đèn phòng trong, rồi đi ra ngoài đặt chốt cổng sắt cho chắc.

Bên trong, ga giường phẳng, hộp cơm nguội đã được bỏ lại ở hội trường, còn trên bàn cạnh giường là một chiếc đèn nhỏ vẫn để sáng, hắt bóng vàng ấm lên mép chăn gấp sẵn.