Họ khóa lối, tôi vẫn vào #2
“Linh, ai cho em chạm vào dàn đèn?”
Tiếng Trinh quất ngang sảnh như cái thước nhựa quật lên bàn. Linh đang kiễng chân, một tay giữ chân stand ánh sáng, tay kia ghì vai một nữ cộng tác viên vừa bị choáng vì nóng và đói. Cô gái kia mặt trắng bệch, son môi lem ra mép cốc trà sữa đổ trên sàn. Nếu Linh không kéo cái ổ điện tránh khỏi vũng nước vừa bị đá tung, cả dãy đèn hắt vào khu check-in đã tắt ngóm từ mười giây trước.
“Chị ấy tụt đường huyết.” Linh nói ngắn, không ngẩng lên. “Ổ cắm dính nước.”
“Việc y tế có người lo. Việc kỹ thuật cũng có người lo.” Trinh bước đến, giật cuộn băng dính khỏi tay Linh, quay đầu cười với hai nhà tài trợ đứng gần đó. “Mấy bạn năm nhất hay sốt sắng quá.”
Câu cuối nhẹ như gió, nhưng vừa đủ để xóa phăng phần việc Linh đang làm. Mấy người quanh đó bật cười xã giao. Trên mép sân khấu phụ, hộp cơm giấy của Linh mở nắp từ đầu giờ đã nguội ngắt, miếng trứng rán co lại như miếng cao su. Cô đặt cô gái bị choáng ngồi vào góc ghế nhựa, rút viên kẹo trong túi áo khoác nhét vào tay chị ấy rồi mới đứng lên. Chưa kịp lùi, Trinh đã chìa một xấp phong bì bọc giấy nghe sột soạt.
“Em đi phát thư cảm ơn cho khách ở dãy ngoài nhé. Đừng đứng đây nữa, chắn luồng vào.”
Chắn luồng vào. Linh nghe rõ từng chữ. Từ đầu tuần đến giờ, tên cô không có trong bảng phân khu, nhưng chân chạy của cô lại có ở khắp nơi: bê nước, vá phông nền, đón loa tăng âm, mua dây rút, gọi xe chở backdrop. Dùng thì nhớ. Đến lúc đứng gần chỗ có ánh đèn và khách nhìn vào, cô thành vật cản.
Linh cầm phong bì, mép giấy khô cứa đầu ngón tay. Cô xoay người đi về dãy ngoài, ngang qua lối hông có rèm nhựa dẫn vào phòng nghỉ đội vận hành thì bảo vệ Tuấn chặn tay: “Thẻ đâu em?”
“Em vừa ở trong—”
“Danh sách mới cập nhật rồi. Không có tên thì không vào.” Tuấn hất cằm về phía hành lang. “Trinh dặn.”
Một nhịp nghẹn mỏng kẹt ngang cổ Linh. Trời Hà Nội tháng ba nồm ẩm, vậy mà gáy cô lạnh như vừa bị ai đổ gáo nước. Cô chưa kịp quay đi thì Khoa từ trong phòng nghỉ bước ra, cổ áo sơ mi hằn nếp nhăn của ca làm từ sáng. Cậu ôm một thùng nước suối, nhìn lướt qua tay Linh đầy phong bì rồi nhìn Tuấn.
“Thẻ dự phòng của đội hậu cần đâu?”
“Trinh giữ.”
Khoa đặt thùng nước xuống, rút chiếc thẻ nhựa treo ở túi quần mình, móc dây vào cổ tay Linh luôn, như thể động tác ấy đã thuộc sẵn đường đi. “Dùng tạm cái này. Xong quay lại trả anh.”
Tuấn nhíu mày: “Không đúng quy trình đâu.”
“Vậy ghi tên tôi.” Khoa đẩy rèm nhựa sang một bên, chừa đủ khoảng để Linh đi lọt. “Vào đặt phong bì lên bàn rồi quay ra tuyến trong. Thiếu người.”
Đó không phải câu bênh vực. Cũng không phải lời giải thích. Chỉ là một lối vào vừa được mở ra, rất thực, rất nhỏ, nhưng đủ để tim Linh đang co lại nới ra một chút. Cô cúi đầu luồn qua rèm, mùi điều hòa cũ pha mùi áo mưa ẩm và cà phê hòa tan quện vào nhau. Trên một góc bàn, ghế nhựa còn chừa sẵn khoảng trống cạnh ba cuộn poster. Khoa dùng đầu gối đẩy ghế lại gần hơn một chút rồi quay ra bê nước tiếp.
Linh không ngồi. Cô đặt phong bì xuống, quay lại tuyến trong ngay như cậu nói.
Gần tám giờ, sảnh đông đặc. Phụ huynh, sinh viên, khách mời chen nhau dưới ánh đèn hắt. Trinh đứng ở quầy check-in, váy ôm màu kem, tay chỉ liên tục vào bảng tên, giọng vẫn ngọt mà sắc. “Mã QR bên này. Bạn nào không có thư mời giấy thì sang quầy phụ.”
Quầy phụ là một cái bàn gấp chênh vênh đặt sát cột, nơi mọi thứ chậm hơn và dễ bị đổ lỗi hơn. Linh bị đẩy về đó cùng hai bạn năm nhất. Cô còn chưa kịp thở hết một hơi thì hệ thống quét mã đứng hình. Màn hình máy tính bảng đơ cứng giữa dòng danh sách, hàng người bắt đầu nhích vai, phụ huynh sốt ruột hỏi dồn, một vị khách lớn tuổi cau mày nhìn đồng hồ.
“Wi-Fi đâu?” Trinh quay ngoắt. “Ai phụ trách đường truyền?”
“Em chỉ nhận bàn phụ—” một bạn năm nhất lắp bắp.
“Đừng nói nhận gì nữa, giải quyết đi.”
Cái cách Trinh dằn chữ giải quyết nghe như ném người ta xuống nước rồi bảo tự bơi. Khoa chạy qua với bộ đàm trên tay, vừa định chen vào thì một cọc khung ảnh ngoài lối vào bị ai va mạnh, nghiêng hẳn về phía hàng khách. Linh không suy nghĩ. Cô lao khỏi quầy, một tay chặn khung, tay kia kéo đứa bé đang bám váy mẹ tránh ra. Khung ảnh nặng chúi xuống vai làm cánh tay cô tê rần, nhưng Khoa đã kịp xông tới giữ cạnh bên kia.
“Dây siết ở chân bị lỏng,” Linh nói gấp. “Cho em dây rút.”
Khoa không hỏi lại, cúi người giật ngay nắm dây rút trên hộp dụng cụ. Linh quỳ xuống nền, váy quệt bụi và nước giày người khác để lại, luồn dây qua điểm nối, xiết một phát gọn đến mức khung dựng thẳng lại ngay. Cô ngẩng lên, thấy đôi vợ chồng có con nhỏ vẫn đứng đó. Đứa bé sợ quá mắt đỏ hoe. Linh lấy cái sticker còn thừa trên bàn check-in, dán lên tay bé. “Xong rồi ạ. Đi lối này an toàn hơn.”
Người mẹ cảm ơn theo phản xạ rồi kéo con đi. Một giây ngắn ngủi, Khoa nhìn Linh như vừa đọc lại tên một dụng cụ quan trọng bị để sai ngăn quá lâu. Còn phía quầy chính, Trinh đã nói lớn với nhà tài trợ: “May có Khoa phản ứng nhanh.”
Linh nghe thấy. Nghe rất rõ. Nhưng lần này, vài người gần đó cũng nhìn thấy hai đầu gối cô dính bụi, ngón tay hằn đỏ vì dây rút, vai áo lệch hẳn vì vừa gánh khung. Chị Hạnh phụ trách bên âm thanh đưa cho Linh chai nước, không hỏi gì nhiều, chỉ nói: “Em đứng đây, ai hỏi bảng tên khách đến muộn thì đưa qua chị.”
Một sự chuyển chỗ nhỏ thôi. Từ bàn phụ chênh vênh sát cột, Linh được kéo vào đúng luồng xử lý, nơi người ta phải nhìn cô như một người làm được việc. Khoa còn dời luôn bảng số thứ tự sang gần tay cô. “Em giữ đây. Ai vỡ hàng thì gọi anh.”
Nửa tiếng sau, mưa đổ xuống Hà Nội bất ngờ như ai lật úp cả mặt hồ lên mái kính. Người đến muộn ùa vào dưới mái hiên, nước tạt qua bậc thềm, xe máy dồn thành hàng rối trước sảnh. Sự kiện kéo sang phần giao lưu, đáng lẽ đội hậu cần được thay phiên vào phòng nghỉ ăn tạm, nhưng Trinh cầm bảng phân ca mới, dùng bút đỏ gạch tên Linh khỏi cột nghỉ.
“Em ở ngoài nhận hàng tiếp tế. Bên trong hết chỗ rồi.”
Linh nhìn qua vai Trinh. Trong phòng nghỉ vẫn còn cái ghế nhựa trống ở góc gần kệ đồ, chính chỗ Khoa đã đẩy ra ban nãy. “Em chỉ vào lấy áo mưa với sạc điện thoại.”
“Không được. Đồ cá nhân để lung tung mất kiểm soát.” Trinh cười mệt nhưng mắt lạnh. “Em làm ngoài thì ngoài hẳn đi, đừng lúc nào cũng kiếm cớ đi vào.”
Không to tiếng. Không bêu rếu. Chỉ là một cú khóa rất sạch, đúng kiểu người quen dùng phép lịch sự để xóa ai đó khỏi mép cửa. Trinh đưa chìa khóa phụ phòng nghỉ cho Tuấn rồi quay đi đón khách như chưa có gì. Tuấn kéo cửa kính, then vào.
Linh đứng ngoài hành lang hẹp, mưa hắt qua tạt lạnh nửa ống quần. Điện thoại cô còn mười phần trăm pin. Áo khoác mỏng đã ẩm. Dưới chân là hai thùng standee vừa ship tới, bọc giấy dầu kêu sột soạt mỗi lần cô kéo dịch cho khỏi ướt. Chị Hạnh lướt qua, muốn nói gì đó nhưng nhìn quầy khách đông thêm lại thôi.
Khoa bận ở sân khấu chính, chỉ kịp ngang qua hỏi: “Em ăn gì chưa?”
Linh lắc đầu.
Cậu dúi vào tay cô hộp sữa đậu nành mát lạnh vừa lấy từ tủ mini trong phòng nghỉ ra, chắc là tranh thủ lúc cửa còn mở. “Uống tạm. Mưa này còn đợt cuối.”
Linh cắm ống hút, uống một ngụm nhỏ. Sữa lạnh chạm cổ họng mà không làm dịu nổi cái cảm giác bị để ngoài. Cô chưa từng cần được ai tuyên bố cho mình một vị trí. Nhưng bị xóa tên khỏi lối trú như thế này đau hơn nhiều câu nặng lời.
Đợt cuối đến lúc gần mười giờ. Một diễn giả nổi tiếng vừa kết thúc phần chia sẻ thì phía cổng sau báo xe chở quà tặng và bộ tài liệu dư bị kẹt ngoài phố vì mưa, phải dỡ nhanh ở đầu ngõ. Nếu không chuyển vào ngay, carton ngấm nước là hỏng cả lô. Người của đội đã mệt rũ. Trinh quét mắt một vòng rồi chỉ ngay vào Khoa: “Em đi với anh Phước. Linh ở đây canh hàng lẻ, không cần chạy.”
Nói không cần, thực chất là bỏ cô lại ngoài mưa, ngoài lối, ngoài phần việc quan trọng có thể giữ người ở lại sau cùng. Khoa cầm mũ bảo hiểm, nhìn bãi xe lầy nước rồi nhìn sang Linh đang đứng cạnh đống hàng bọc giấy. “Cô ấy quen tuyến sau. Chỗ xe vào phải lách qua khu sản xuất của hội trường, anh Phước không biết.”
Trinh hạ giọng, đủ để người gần đó nghe loáng thoáng chứ không thành cãi nhau. “Em kéo ai cũng được, nhưng xong chuyến này phòng nghỉ khóa luôn. Danh sách chốt rồi. Đừng làm khó chị trước mặt mọi người.”
Đó mới là cái Trinh cần: giữ mặt mũi. Cho Khoa chọn cách yên ổn, cứ để Linh hoàn thành phần mưa gió xong rồi đứng ngoài cho đến khi tự về. Không ồn ào, không sai quy trình, cũng không ai bắt bẻ được.
Linh đặt hộp sữa rỗng lên bậc cửa, nói rất bình với Khoa: “Anh đi đi. Em kéo hàng vào được.”
Cô nói thế vì cô không muốn xin. Không muốn đứng trước một lối khóa và chìa ra nhu cầu của mình như người đi vay. Nhưng Khoa nhìn thẳng vào cô một nhịp, đủ dài để cái mệt trong mắt cả hai chạm nhau. Rồi cậu quay sang Tuấn.
“Mở cổng sau.”
“Lệnh chị Trinh là chỉ người có thẻ—”
Khoa rút chìa khóa xe, móc cùng cái thẻ nhân sự vẫn đang cài ở túi áo, đặt vào tay Linh. “Em cầm. Đi chuyến này với anh.”
Trinh khựng lại: “Khoa.”
Cậu không nâng giọng, cũng không quay ra nhìn đông người. “Nếu Linh đi, cô ấy vào bằng tuyến sau luôn. Xong hàng thì vào phòng nghỉ. Em chịu trách nhiệm.”
“Nhưng—”
“Em chịu trách nhiệm.”
Mưa dội xuống mái tôn phía cổng sau nghe như cả ngàn viên bi ném cùng lúc. Tuấn chần chừ vài giây, rồi mở khóa. Cửa sắt trượt sang một bên, lối hông tối ẩm dẫn ra bãi xe sau hiện ra dưới ánh đèn vàng nhòe nước. Linh siết chặt chìa khóa trong lòng bàn tay đến nỗi răng cưa in vào da. Cô không đứng yên chờ được dắt nữa. Vừa khi cánh cửa đủ rộng, cô đã cúi người ôm đầu thùng carton trước, kéo ra ngoài trước Khoa.
Con ngõ sau hội trường hẹp, nước mưa chảy thành dòng đen lấp lánh. Xe tải nhỏ đỗ xéo trước một cửa hàng tiện lợi còn sáng đèn. Anh tài xế càu nhàu vì chờ lâu. Thùng quà tặng thấm nước ở đáy, nặng lên từng phút. Linh không để ai sắp xếp nữa, cô trèo hẳn lên thùng xe, đẩy từng kiện ra mép cho Khoa đón. Hai người gần như không cần nói. “Bên trái.” “Thùng này ướt, bế cao.” “Tài liệu để trên cùng.” Mưa đánh ướt tóc, ướt lưng, áo dính vào da lạnh ngắt. Khoa một lần trượt chân trên mép vỉa, Linh thò tay giữ chắc khuỷu tay cậu, rồi chính cô suýt ngã khi nhảy xuống với kiện carton cuối. Bàn tay Khoa đỡ sau lưng cô chỉ một nhịp ngắn, đủ để cô lấy lại thăng bằng mà không va vào cửa cuốn.
Họ chở được hai chuyến bằng xe đẩy, chuyến cuối cùng phải ôm tay không vì bánh xe sa vào rãnh nước. Vừa tới lối hông, Trinh đã đứng dưới mái che, điện thoại áp tai, mặt vẫn giữ nguyên nụ cười xã giao dành cho người ở đầu dây bên kia. Cô nghiêng người chừa đúng một khe vừa cho Khoa lách qua với thùng hàng, rồi đưa tay chặn trước ngực Linh.
“Để hàng ngoài này. Trong phòng nghỉ đầy rồi.”
Lúc ấy mưa đánh xiên sau lưng, người ra vào cổng sau đều nhìn thấy. Không đông như sảnh chính, nhưng đủ mắt nhìn để ai cũng biết đây là khoảnh khắc chọn người. Linh ôm kiện tài liệu cuối cùng, mép thùng rã nước xuống cổ tay. Bên trong, lối sang phòng nghỉ sáng đèn, khô ráo, ấm hơn hẳn hành lang. Chỉ một bước qua ngưỡng đó là khác.
Khoa đặt phịch thùng hàng xuống nền, quay lại ngay. “Dạt ra.”
Trinh hạ điện thoại xuống, giọng vẫn nhỏ mà cứng. “Chị đang xử lý khách. Đừng làm quá lên chỉ vì một bạn cộng tác.”
“Không phải làm quá.” Khoa đưa tay cầm hẳn mép cửa kính phụ, kéo rộng ra thêm. “Là để người đang làm việc xong được vào trong.”
“Danh sách—”
“Danh sách của chị không bê được thùng này ngoài mưa.” Cậu quay sang Linh, mắt dính nước mưa mà sáng rất rõ. “Đi trước.”
Cái đi trước ấy không phải xin phép. Là phần của cô. Linh nhìn cánh tay Trinh còn chặn nửa lối, rồi tự mình nhấc cao kiện tài liệu, bước thẳng vào khe cửa Khoa đang giữ. Vai cô sượt qua mép tay Trinh. Không mạnh, nhưng đủ để tay chặn kia phải rút lại nếu không muốn làm đổ cả chồng tài liệu. Linh qua ngưỡng trước, giày ướt để lại hai dấu nước đen trên nền gạch khô. Cô không dừng. Cô đặt kiện cuối cùng lên kệ trong, sát những thùng vừa chuyển xong, rồi quay lại đón thùng còn ngoài tay Khoa.
Khoa bế nốt kiện quà tặng đi vào. Khi cả hai đã lọt hẳn dưới mái che, cậu với tay kéo cửa kính lại một nửa, vừa đủ chặn mưa tạt và bỏ luôn khoảng đứng đẹp nhất của Trinh ở lối đó. Tuấn nhìn sang, cuối cùng chỉ im lặng kéo then giữ cửa mở về phía trong.
Bên trong phòng nghỉ, điều hòa vẫn cũ, ghế nhựa vẫn chật, áo mưa treo thành một hàng nhỏ giọt. Nhưng giờ Linh đã đứng ở đây, thở dốc, tóc ướt dính má, tay còn cầm chìa khóa xe và thẻ nhân sự của Khoa. Cậu lấy thùng giấy từ tay cô đặt hẳn xuống sàn, rồi nhận lại chìa khóa. Không nói cảm ơn, không nói em thấy chưa, không tô đậm gì hết. Chỉ kéo cái ghế góc kệ đồ ra cho cô, đúng cái chỗ trống ban nãy.
“Ngồi hai phút rồi ra sắp tiếp,” cậu nói.
Linh đặt thẻ lên bàn, không ngồi ngay. Cô cúi xuống tháo đôi giày ướt, xếp gọn vào dưới ghế như người biết mình còn quay lại chỗ này. Rồi cô ngồi xuống thật, vai buông lần đầu trong cả tối, bàn tay đang run khẽ cuối cùng cũng chịu mở ra. Vết răng chìa khóa hằn trên da lòng bàn tay đỏ thành một vòng cong nho nhỏ.
Cô đứng dậy trước. Tự lấy áo mưa khô trên móc, tự treo lại áo ướt của mình lên cạnh hàng áo của đội, rồi cầm cuộn băng dính quay ra tuyến trong.
Sát cửa dưới mái che, trên kệ thấp cạnh hàng mũ bảo hiểm, có một khoảng trống vừa đủ. Chiếc áo mưa gấp gọn màu xanh xám của Linh đã được đặt về đúng chỗ ấy, chừa ra một ô sẵn để sáng mai cô rút xuống dùng tiếp.