Fast Fiction

Ghế điều phối quay lại tay tôi

Xe tải lùi một nhịp gắt vào lối nhận hàng phía sau, còi tít tít cắt ngang tiếng quạt công nghiệp, còn Hưng đang ngồi đúng ghế điều phối của Linh, một chân gác lên thanh sắt dưới bàn, quát: “Cửa số hai trước, pallet sữa để đó!” Ngay trước mặt anh ta, mép bàn điều phối chật như cái bậu cửa sống qua cả ngày dài: phiếu nhập nhàu, bút lông không nắp, chai nước vơi nửa, bộ đàm, chìa khóa cửa cuốn chưa trả đúng chỗ. Linh đứng ngoài vạch sơn vàng, tay áo đồng phục còn hằn nếp cuối ca sáng, nhìn ba xe đẩy kẹt cứng giữa hai pallet mì gói và nước giặt. Hôm nay là đợt đẩy doanh số cuối tuần của siêu thị ở Hà Nội; phía ngoài khách đông đến mức chỉ cần lối sau nghẽn thêm mười phút, quầy khuyến mãi trống hàng sẽ lộ ngay.

“Anh tránh ra,” Linh nói, giọng phẳng. “Danh sách nhả cửa em đã xếp từ trước.”

Hưng không quay đầu. Anh ta lướt ngón tay loạn trên màn hình, cố tỏ ra bận rộn trước mặt chị Thảo bên kế toán hàng vào, anh Bảy lái xe giao nước giải khát và Tú bên kho lạnh. “Hôm nay quản lý giao anh cầm tổng. Em xuống kéo hàng đi.”

Đó là cách Hưng luôn làm: lấy chỗ của người khác trước, rồi nói như thể chỗ ấy vốn thuộc mình. Hôm qua anh ta còn mượn chìa khóa tủ console của Linh đến hết ca mới trả, để trên bàn ăn ca như trả một cái muỗng. Linh không cãi. Cô bước thẳng vào lối hẹp giữa hai pallet, dùng mũi giày đẩy lệch một bánh xe đẩy đang chèn miệng cửa số ba, tạo ra một khe vừa đủ cho anh Bảy kéo đầu xe vào. Một khoảng hở nhỏ mở ra giữa đống nghẽn. Tú nhìn thấy, lập tức lách qua khe đó đẩy xe đá khô ra ngoài.

Hưng quát theo: “Ai cho đổi luồng? Để nguyên!”

Không ai dừng lại. Chỉ một nhịp thôi, nhưng cái khe Linh mở đã khiến bánh xe bắt đầu lăn.

Rồi Hưng phá hỏng ngay nhịp đó. Anh ta đọc nhầm mã lô, cho mở cửa số hai đón hàng đông lạnh trong khi kho lạnh bên trong còn chưa dọn lối. Tấm cửa cuốn vừa nâng lên nửa chừng, hai xe đẩy từ trong nhào ra, đụng thẳng vào pallet sữa đang chờ ngoài cửa. Thùng sữa tầng trên rung lên, đổ nghiêng một dải xuống nền xi măng. Anh Bảy chửi thề, giậm chân né nước sữa trắng bắn vào gấu quần.

“Anh nói cửa hai!” Tú gắt lên, tay giữ xe đẩy khỏi đổ.

“Hàng lạnh đi trước chứ!” Hưng cãi, mặt đỏ lên. “Nhanh còn quay đầu xe!”

“Kho lạnh kín rồi,” Linh nói. “Em đã khóa luồng đó từ mười phút trước.”

“Em im đi.” Hưng gõ bộ đàm lên bàn. “Không tới lượt em chỉ.”

Xe thứ hai ở ngoài ngõ phía sau bắt đầu bóp còi dài. Một tài xế thò đầu qua cửa sắt, mồ hôi nhễu xuống quai hàm. “Bên em nhận kiểu gì vậy? Anh còn hai điểm nữa!”

Hưng quay ra cười xòa, cái kiểu cười xin người ngoài tin mình vẫn đang nắm được tình hình. Rồi anh ta lại gọi sai tiếp: cho xe hàng đồ gia dụng vào cửa số bốn, trong khi cửa đó đang để trống cho lô giấy vệ sinh cần đưa thẳng lên khu khuyến mãi. Hai luồng hàng cắt chéo nhau. Bốn xe đẩy chụm đầu như đàn cá mắc cạn, tay kéo tay đẩy vướng thành một cục người và sắt. Chị Thảo ôm xấp phiếu, đứng nép sát tường vì sợ bị bánh xe cán vào chân, mắt nhìn từ màn hình sang Linh rồi quay lại Hưng.

“Anh đọc phiếu kiểu gì vậy?” chị Thảo hỏi, không còn giữ giọng xã giao nữa. “Mã đợt này khác mã sản xuất thường. Sai cửa là sai luôn thứ tự lên quầy.”

Hưng gắt: “Ai làm thì biết. Chị đừng chen.”

Linh đã nhặt xấp phiếu rơi dưới góc bàn từ lúc nào. Cô không lại gần console, chỉ đứng ngay mép vạch, lật đúng tờ có đánh dấu đỏ. “Giấy vệ sinh phải đi trước. Quầy ngoài đang hụt. Xe nước giải khát chờ cửa ba. Hàng lạnh nằm yên cho tới khi Tú báo trống.”

Hưng chìa tay giật lại xấp phiếu. “Anh bảo em xuống kéo hàng cơ mà. Đừng đứng đây dạy.”

Anh ta giật mạnh đến mức phiếu trượt khỏi tay cả hai, tung xuống nền dính sữa. Anh Bảy nhìn cảnh đó, mặt sầm hẳn. Lái xe ghét nhất là chờ, nhưng còn ghét hơn kiểu người ngồi ghế mát làm bẩn giờ của người khác.

Tiếng điện thoại nội bộ réo vang trên bàn. Hưng chộp lấy, “A lô” được nửa câu thì mặt tái đi. Phía quầy ngoài gọi gắt vì kệ khuyến mãi trống một dãy, khách đứng chụp ảnh đăng lên nhóm cư dân tòa nhà. Chị Thảo nghe loáng thoáng, khẽ buông một câu đủ gần: “Mất mặt với khách rồi.”

Hưng đặt máy xuống mạnh quá làm chai nước lăn vào bộ đàm. Anh ta quay sang Linh, vẫn cố giữ cái giọng bề trên nhưng hụt hẳn hơi. “Em đứng đó thì làm được gì? Vào kéo cửa ba đi.”

“Cho em console,” Linh nói.

“Không.”

Ngoài ngõ, xe thứ ba vừa tới, đầu xe chắn luôn lối quay xe máy của nhân viên. Tiếng máy nổ hòa với mùi sữa đổ, mùi carton ẩm và hơi nóng hắt từ mái tôn xuống. Một nhân viên quầy ngoài chạy vào, thở dốc: “Chị Linh, bên trên hỏi bao giờ có giấy? Khách đang bốc số.”

Linh không trả lời cậu ấy. Cô nhìn thẳng Hưng. “Anh giữ ghế để làm gì nếu anh không nhả được hàng?”

Hưng đứng bật dậy, ghế nhựa kéo kèn kẹt ra sau. “Em nói chuyện cho đúng vai.”

Nhưng đúng lúc đó, cửa số ba kẹt. Xe nước giải khát của anh Bảy đã vào nửa thân, pallet phía sau lại bị một xe đồ gia dụng chặn bánh. Không ai tiến được, không ai lùi được. Hai đầu xe đẩy ghì vào nhau, phát tiếng rin rít ghê răng. Nếu pallet nước nghiêng, hàng chục két thủy tinh sẽ đổ dây chuyền ra nền.

Tú đập tay lên thành xe. “Ai quyết đi! Một bên lùi, một bên kéo! Chờ gì nữa?”

Hưng lao tới, giật bộ đàm khỏi bàn, chen qua đám xe đẩy. Anh ta hô trái một câu, phải một câu, người trong kho nghe một nửa, tài xế ngoài nghe một nửa. Cái nút nghẽn chỉ siết chặt hơn. Một bánh xe đẩy leo lên mép pallet, thùng nước tầng trên trượt lệch.

Linh bước tới. “Đưa đây.”

“Tránh ra!” Hưng gầm, nhưng bàn tay anh ta đang run vì phải giữ thành xe khỏi đổ.

Thùng nước trên cùng rơi đánh choang xuống nền, vỡ tan. Nước ngọt bắn lên ống quần Hưng, chảy qua mũi giày bóng của anh ta. Anh Bảy chửi thẳng mặt: “Cậu không biết điều phối thì nhả người biết làm đi!”

Đó là khoảnh khắc Hưng hết đường giữ mặt. Trước mặt chị Thảo, Tú, hai tài xế và cậu nhân viên quầy ngoài, anh ta quay phắt, dúi cả bộ đàm lẫn chùm chìa khóa cửa cuốn vào tay Linh như ném một cục than bỏng. “Cầm! Làm đi!”

Linh nhận bằng một tay, tay kia đẩy luôn vai xe đồ gia dụng lùi nửa bánh. “Tú, khóa cửa hai. Anh Bảy, giữ nguyên đầu xe, đừng ép thêm. Cậu Minh, ra bảo xe ngoài cùng tắt máy, lùi sát tường trái. Chị Thảo đưa em phiếu giấy vệ sinh.”

Mọi người chuyển động ngay khi cô dứt câu, như thể họ chỉ chờ một giọng nói không lạc nhịp. Tú quay người chạy, chìa khóa va vào cửa cuốn lạch cạch rồi tiếng mô-tơ ngừng hẳn. Anh Bảy siết tay lái, nén cơn tức mà giữ xe đứng im. Cậu Minh phóng ra ngõ sau, vừa chạy vừa vẫy tay ra hiệu. Linh nhảy lên bậc thấp của lối nhận hàng, bấm bộ đàm một lần ngắn. “Bên trong, dồn trống cửa bốn ba mét. Hàng giấy đi thẳng. Đồ gia dụng neo sang vạch xanh.”

Cái nút tắc nhúc nhích.

Cô không nhìn Hưng nữa. Cô chỉ nhìn bánh xe, khoảng hở, hướng đầu pallet và độ rộng từng cánh cửa như nhìn mặt bàn quen tay. “Một, hai, kéo.” Xe đồ gia dụng lùi ra đúng nửa thân. “Anh Bảy, tiến một bánh.” Pallet nước chui qua miệng cửa ba sát đến mức thùng carton cạ vào khung thép kêu rẹt một tiếng nhưng không đổ. “Tú, mở lại cửa hai chưa? Không mở. Chờ em gọi.”

Giấy vệ sinh được chuyển sang cửa bốn. Linh quét mắt qua xấp phiếu dính vệt sữa, tách đúng ba tờ ra, kẹp dưới bộ đàm. “Lô này lên quầy ngay. Xe đẩy trống đâu? Cho hai xe sang bên phải. Đừng chặn lối quay.” Mỗi mệnh lệnh của cô ngắn, cứng, đi thẳng vào vật cần nhúc nhích. Cửa bốn mở. Hai xe đẩy trống lao tới. Pallet giấy lăn qua như một cục nghẹn vừa bị khều bật ra khỏi cổ.

Chị Thảo đứng bên mép tường, môi mím chặt, rồi lặng lẽ nhét chồng phiếu còn sạch vào tay Linh thay vì đưa cho Hưng. Một chuyển động nhỏ, nhưng đủ đau. Hưng thấy, mặt anh ta sạm lại. Anh ta bước tới một bước, nói to để gỡ uy: “Được rồi, để anh nhập console. Em chỉ ngoài lane thôi.”

Linh không quay đầu. “Anh đừng chạm vào bàn.”

Cô kéo thẳng một xe đẩy trống chắn ngang lối vào ghế điều phối, như dựng một vạch cấm bằng sắt. Hưng khựng lại trước chính cái ghế anh ta vừa ngồi. Cậu Minh từ ngoài chạy vào, theo thói quen suýt hỏi Hưng, rồi nhìn thấy Linh cầm bộ đàm và tự động đổi hướng: “Chị, xe cuối là hàng vệ sinh cá nhân.”

“Cho chờ cửa ba sau nước giải khát. Nếu tài xế sốt ruột, bảo ký thứ tự tại đây.” Linh gõ đầu bút lên mép pallet, chỉ ngay một vị trí trống cạnh bàn điều phối. “Để phiếu ở đó.”

Người ta bắt đầu xếp hàng theo chỗ cô chỉ.

Ba phút sau, lối sau không còn là một cục nghẽn mù nữa mà thành luồng có thứ tự: cửa bốn nhả giấy, cửa ba nhận nước giải khát, cửa hai chờ kho lạnh mở, xe ngoài ngõ lùi thành hàng dọc sát tường. Tiếng còi thưa dần. Tiếng chửi biến thành tiếng kéo bánh xe và gọi nhau ngắn gọn. Ở quầy ngoài, điện thoại nội bộ im bặt.

Chính lúc nhịp đã trở lại, Hưng mới hoảng thật sự. Lúc còn hỗn loạn, anh ta còn bấu vào danh nghĩa. Khi mọi thứ chạy theo giọng Linh, anh ta không còn cái gì để bấu nữa. Anh ta vòng qua đầu kia bàn, định chen vào ghế. “Tránh ra để anh đăng nhập. Tài khoản điều phối tổng là của anh ca này.”

Linh quay lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mặt anh ta từ lúc nhận bộ đàm. “Anh có đăng nhập được không?”

Hưng chìa tay về phía bàn. Chị Thảo rút tấm thẻ từ trên xấp phiếu, không đưa. “Mã chủ ca trước giờ vẫn để Linh cầm. Hồi sáng anh lấy ghế chứ đâu có được cấp quyền.”

Một khoảng lặng ngắn cứng lại trên mép bàn bừa bộn. Hưng cười gượng, đưa tay gạt chai nước sang một bên như muốn tỏ ra mọi thứ chỉ là hiểu lầm thủ tục. “Thì đưa đây, anh nhập.”

Đúng lúc đó, tiếng Tú bật qua bộ đàm: “Kho lạnh trống nửa lối rồi nhưng cửa hai chỉ mở được nếu thứ tự lô bên ngoài đổi lại. Không đổi là kẹt tiếp.”

Một nút thắt mới hình thành ngay trên miệng cửa hai. Tất cả cùng quay về phía bàn điều phối: phiếu, thứ tự xe, console khóa màn hình, chùm chìa khóa, bộ đàm trong tay Linh. Không ai hỏi nữa. Cả lối nhận hàng đứng chờ một người ra quyết định mà không làm đổ thêm thứ gì.

Hưng vẫn còn cố. “Đưa anh, anh ngồi đây.”

“Anh ngồi rồi đấy,” Linh nói. “Kết quả đang nằm ngoài nền.”

Nước ngọt vỡ chưa kịp lau loang dưới chân anh ta, dính lấp lánh trên mũi giày. Anh Bảy nhìn thẳng vào đó rồi nhìn lên mặt Hưng, không che nổi vẻ khinh. Tú từ trong kho ló đầu ra, không gọi “anh Hưng” nữa mà hét: “Chị Linh, chốt thứ tự đi!”

Đấy là cú xoay cuối cùng. Không cần ai tuyên bố, cái ghế đã đổi chủ trước cả khi người ngồi chạm vào nó.

Linh bước tới bàn điều phối, dùng cổ tay gạt xấp phiếu ướt sang một bên, đặt bộ đàm xuống mép phải, chìa khóa xuống khay nhựa, rồi kéo ghế vào. Hưng đứng ngay cạnh, nhưng phải né ra vì xe đẩy trống vẫn chắn nửa lối. Cô ngồi xuống đúng vị trí của mình, lưng thẳng, tay trái giữ phiếu, tay phải mở bảng thứ tự xe. “Xe vệ sinh cá nhân đổi sau kho lạnh. Xe ngoài cùng ký lại vào ô ba. Anh Bảy, cửa ba xong là quay đầu ngay. Tú, em mở cửa hai theo lệnh của chị.”

Không ai đợi Hưng xác nhận. Bên ngoài, tiếng máy xe nổ rồi tắt đúng theo nhịp cô gọi. Bên trong, cửa cuốn số hai nâng lên, bánh xe đẩy ôm cua gọn qua khoảng trống vừa đủ. Hưng nói gì đó, nhưng bị tiếng mô-tơ cửa và tiếng bộ đàm nuốt mất. Anh ta đứng cạnh bàn mà giống người đi lạc vào chỗ đang làm việc của kẻ khác.

Linh với tay lấy tấm thẻ từ chị Thảo vừa đặt xuống, áp vào đầu đọc cạnh console. Màn hình đăng nhập hiện khóa cứng một nhịp. Cô gõ mật khẩu chủ ca của mình. Ở bàn điều phối chật chội giữa lối nhận hàng, màn hình mở ra, sáng hẳn.