Fast Fiction

Kẻ xem thường tôi bị xếp dưới

“Mai, đứng sang bên kia. Đừng chặn lối khách VIP.”

Quỳnh Anh búng hai ngón tay ngay trước mặt Mai, rồi giật luôn cuộn dây phân làn khỏi tay cô, kéo cọc inox lệch sang một bên như dẹp một món đồ vướng chân. Mấy chiếc xe máy vừa tấp vào dưới mái bạt còn nhỏ nước mưa, khách nữ váy lụa và khách nam áo vest bước xuống, liếc qua Mai rồi liếc bảng đón tiếp. Chiếc thẻ đeo cổ của Mai đã sờn mép, cong lên vì bị gập cả ngày, bị Quỳnh Anh hất văng vào ngực cô.

“Em ra bưng thùng quà đi. Chỗ này để chị đứng.”

Mai giữ thăng bằng, vai áo vest đồng phục còn hằn nếp cứng của một ngày chạy kho và kiểm hàng từ xưởng sản xuất bên Gia Lâm sang tận khách sạn trong nội thành. Trong túi áo cô còn cấn tờ hóa đơn gấp đôi, mở ra gấp vào đến mềm mép vì phải tự ứng tiền mua thêm dây rút, băng dính, nước suối cho đội lắp dựng. Nhưng ngay trước cửa sân đón khách, thứ đáng giá hơn tiền là vị trí đứng. Quỳnh Anh lấy nó của cô quá dễ, như thể đó là điều hiển nhiên.

Một vị khách lớn tuổi đang đi thẳng vào làn bị Quỳnh Anh kéo sai hướng, suýt dẫm lên góc thảm chưa ép phẳng. Mai không cãi. Cô cúi xuống, một tay chặn góc thảm, tay kia kéo cọc inox trả đúng khoảng cách, nói gọn: “Mời bác đi làn giữa ạ. Làn này dẫn thẳng vào bàn tiếp tân.”

Người bảo vệ cổng vừa giơ tay định ngăn, thấy Mai sửa luồng khách kịp lúc thì theo phản xạ mở cánh cổng kính bên phải. Đó chỉ là một khe ưu tiên nhỏ, nhưng đủ để vị khách kia đi thẳng, không phải vòng qua dãy check-in đang ùn. Quỳnh Anh quay phắt lại, môi cứng ra.

“Em tự ý cái gì thế?”

“Em đỡ khách khỏi vấp thảm.” Mai đã cúi xuống nhấc thùng quà tặng lên thật, như thể lệnh sai vặt kia không làm đau nữa. Nhưng cái đau nằm ở chỗ mấy nhân viên cộng tác đứng gần đó đều nhìn thấy: người sửa lỗi vẫn bị đẩy xuống bưng đồ.

Sân đón khách mở rộng như một cái vòng phơi hết thứ bậc. Bên trái là tường xếp hạng chỗ ngồi dựng bằng foam cứng, in sơ đồ bàn và danh sách khách ở bàn chủ tọa. Bên phải là quầy check-in, sau nữa là lối dẫn vào sân trong treo đèn vàng. Quỳnh Anh đứng sát mép host stand, cầm bộ đàm như người cầm quyền. Cô ta không phải chủ sự kiện, cũng chẳng thuộc phía gia chủ; chỉ là người qua lại thường xuyên với anh Phúc, con trai bà Hảo, nên tự nhiên nói câu nào cũng như có người chống lưng.

“Mai, thùng quà để sau photobooth. Rồi quay lại lau sạch bàn số một. Trên đó có vệt nước.” Quỳnh Anh nói đủ to để hai cô PG nghe thấy. “Những việc cần đầu óc để chị lo.”

Mai đặt thùng xuống, liếc qua bàn số một ngay trong sân. Không có vệt nước. Có một chiếc thẻ tên bị đặt nhầm: một khách Nhật của đối tác bị đẩy xuống bàn phụ, còn cháu gọi bà Hảo bằng cô lại bị đặt lên sát bàn chủ tọa. Nếu cứ để vậy, đến lúc mời ngồi là nổ tung ngay.

Cô đi thẳng tới bàn, đổi lại hai thẻ tên cho đúng theo danh sách đã chốt từ trưa. Quỳnh Anh lập tức bước tới, chắn trước mặt cô.

“Ai cho em động vào?”

Mai rút tờ danh sách gấp tư từ túi áo ra, mép giấy mềm oặt vì mồ hôi tay. “Bản cuối chị Hảo duyệt lúc ba giờ. Tên này ngồi bàn bốn.”

Quỳnh Anh chụp lấy tờ giấy, liếc một cái, rồi gập lại nhét ngược vào tay Mai. “Bản cuối chị Hảo gửi cho chị.”

“Vậy chị lấy ra đối chiếu luôn đi.”

Một thoáng rất ngắn, mắt Quỳnh Anh giật nhẹ. Cô ta không lấy ra được gì cả. Nhưng đúng lúc đó một nhóm khách mới tràn vào sân, tiếng gót giày lẫn tiếng mưa tạt trên mái bạt làm khoảng dừng ấy bị nuốt mất. Quỳnh Anh quay sang chỉ đại: “Mai, ra cổng phụ đón xe. Nhanh.”

Mai quay người đi thật, không tranh thêm. Chỉ trước khi rời bàn, cô đặt lại chiếc thẻ tên khách Nhật lên mặt khăn trắng, thẳng hàng với logo mạ vàng. Một động tác nhỏ, nhưng hai cô PG nhìn thấy hết. Một người lặng lẽ nhích khay hoa sang cho Mai có lối đi, không đứng chắn nữa.

Lúc Mai vòng qua mép sân, điện trong hành lang hông rung một tiếng ù mỏng. Mùi thảm ẩm và kim loại lạnh từ dãy quạt đứng quẩn vào nhau. Cô vừa tới cổng phụ thì một chiếc xe bảy chỗ dừng sầm lại. Bà Hảo bước xuống trước, theo sau là anh Phúc và một người đàn ông trẻ mặc sơ mi trắng xắn tay, trên cổ còn nguyên vết hằn của dây an toàn. Duy. Trưởng bộ phận vận hành phía nhà máy, người chiều nay còn cùng Mai kiểm từng thùng quà, từng bộ hồ sơ khách mời.

Quỳnh Anh đã từ sân chính đi xộc tới, nở nụ cười rất nhanh. “Anh Phúc, em đón anh bên này. Bên trong em sắp xếp hết rồi.”

Duy không nhìn cô ta. Anh nhìn dãy xe phía sau, nhìn lối phụ đang nghẽn vì một xe giao hoa đậu sai chỗ, rồi hỏi ngay: “Danh sách bàn chủ tọa ai đang cầm?”

Quỳnh Anh đáp trước: “Em.”

Mai nói cùng lúc: “Em.”

Duy quay sang Mai, không cao giọng nhưng rõ từng chữ: “Mai, chị cầm theo tôi. Lối này dồn khách, khóa cổng phụ lại. Anh bảo vệ, mở lại cổng chính bên trái cho chị Mai đi trước.”

Chỉ trong một nhịp, trục người đổi chỗ. Người bảo vệ vừa rồi còn nghe lệnh Quỳnh Anh, giờ kéo cánh cổng kính về phía Mai, đứng lùi hẳn ra cho cô bước lên trước. Bà Hảo cũng quay sang: “Mai à, con vào cùng cô. Chỗ ngồi chắc lại có vấn đề.”

Quỳnh Anh đứng nguyên tại chỗ, nụ cười chưa kịp hạ đã cứng mặt. Mai không nhìn cô ta. Cô đi thẳng, Duy giữ nửa bước sau lưng cô, một tay xách luôn thùng hồ sơ từ bậc cửa lên, không để cô quay lại lấy. Mấy người giao hoa phải nghiêng xe sang, nhường một lối trống. Trong cái sân vừa rồi còn đọc Mai như người chạy việc, bây giờ những ánh mắt ấy phải đọc lại.

Tới trước tường xếp chỗ, Mai mở bộ hồ sơ. Chưa kịp chỉ ra lỗi, bà Hảo đã nhìn thấy tên em họ chồng bị nhét lên ghế thứ ba ở bàn chủ tọa, còn tên ông Nakamura của đối tác sản xuất lại tụt xuống hàng dưới. Bà siết quai túi, giọng mỏng mà sắc: “Ai xếp thế này?”

Quỳnh Anh vừa chen tới liền đáp: “Con đổi chút cho tiện quan hệ hai bên—”

“Tiện cho bên nào?” Mai hỏi, mắt vẫn trên bảng. Cô dùng đầu bút chấm vào từng dòng. “Ghế một là cô Hảo. Ghế hai anh Phúc. Ghế ba khách ký biên bản hợp tác. Ghế bốn mới tới người nhà. Nếu đảo thế này, lúc mời lên bàn, đối tác đứng đợi sau họ hàng.”

Duy rút chiếc kẹp bảng khỏi tay một nhân viên âm thanh đang đứng gần, đặt vào mép tấm sơ đồ cho Mai kê. “Nói tiếp đi.”

Quỳnh Anh cười nhạt. “Em làm như mình là chủ nhà.”

“Không.” Mai ngẩng lên, giọng bình đến lạnh. “Nhưng người chốt luồng khách và chỗ ngồi tối nay là tôi. Bản chị Hảo ký nằm trong túi tôi từ chiều. Chị cầm bản nào thì đem ra đây.”

Lần này khoảng trống không nuốt được Quỳnh Anh nữa. Chung quanh quá sáng, quá mở. Mấy khách đến sớm đã đứng gần khu bàn chủ tọa, vừa trò chuyện vừa liếc sang. Một người đàn ông đeo kính của phía đối tác nhìn tường xếp chỗ rồi nhìn Mai, không giấu nổi nét khó chịu vì tên sếp mình bị đặt thấp.

Quỳnh Anh vẫn cố giữ giọng: “Em chỉ đang đỡ việc thôi.”

“Đỡ bằng cách tự đổi thứ tự?” bà Hảo hỏi gắt. “Con đỡ kiểu này thì đêm nay tôi mang tiếng.”

Tiếng nhạc thử trong sân chính đập lên một nhịp bass, rồi tắt phụp. Một bên kỹ thuật chạy lại báo nhỏ với Duy rằng MC đang xin danh sách mời bàn chủ tọa để chuẩn bị xướng tên. Nếu còn chậm thêm ba phút, cả sân sẽ nghe sai thứ tự.

Mai nhìn thẳng lên bảng xếp hạng chỗ ngồi dựng cạnh lối vào bàn chủ tọa. Những hàng tên in đậm trên nền kem đang là thứ duy nhất buộc cả đêm nay phải tin vào. Giữ nó sai là giữ cái nhục cho cô và cái rủi cho chủ nhà. Sửa nó, là cắt luôn cái thế đứng Quỳnh Anh vừa mượn suốt tối.

“Cho tôi bút dạ và bộ thẻ bàn dự phòng.” Mai nói.

Một cô PG lật đật đưa ngay, không nhìn qua Quỳnh Anh nữa. Duy bước nửa vòng, đứng chặn ngang mép bảng, đủ để không ai chen tay vào. Quỳnh Anh xông tới một bước: “Mai, em không có quyền—”

“Có.” Mai cắt ngang, lần đầu tiên nói to vừa đủ để những người quanh bảng đều nghe. “Tôi nhận danh sách từ bộ phận vận hành, đối chiếu với xác nhận của cô Hảo, và tôi chịu trách nhiệm nếu bàn chủ tọa gọi sai người. Chị không chịu trách nhiệm gì hết, nên lùi ra.”

Đó là cú chạm đầu tiên vào quyền. Chưa ai phản ứng thành lời, nhưng Quỳnh Anh đã khựng lại, như bị lột mất thứ áo khoác vô hình đang mặc. Duy nghiêng đầu về phía bảo vệ cổng: “Không ai đổi vị trí trên bảng nếu chưa qua Mai.”

Lệnh ấy như đóng cọc giữa sân.

Mai nhấc tấm thẻ ghế số ba ra khỏi bảng. Mép keo dán bật một tiếng rách rất nhỏ mà ai đứng gần cũng nghe thấy. Cô đổi thẻ “Ông Trần Đức Minh” đang nằm nhầm lên trên với thẻ “Mr. Nakamura” ở dưới, rồi kéo tiếp hai thẻ người nhà lùi về đúng thứ tự sau khách ký kết. Những con số đỏ góc phải của từng thẻ hiện lên rõ ràng: 3, 4, 5, 6. Cô không làm nhanh cho đẹp mắt; cô làm vừa đủ chậm để ai cũng kịp đọc.

“Mai!” Quỳnh Anh gần như rít lên. “Em dám tự ý trước mặt khách?”

“Chính vì đang trước mặt khách nên mới phải sửa.” Mai ấn phẳng thẻ số ba mới lên bảng. “Sai thứ tự, chị đứng ra mời à? Chị giới thiệu đối tác của xưởng sản xuất cho bà Hảo à? Chị ký vào biên bản tối nay à?”

Mỗi câu đi ra, mặt Quỳnh Anh trắng thêm một chút. Cô ta quay sang anh Phúc như cầu cứu. Anh Phúc đã mất hẳn vẻ lấp lửng chiều cô ta từ đầu tối, chỉ cau mày nhìn bảng. “Quỳnh Anh, em đừng chạm vào nữa.”

Cái “đừng chạm vào nữa” ấy đánh thẳng vào tay cô ta đang nửa giơ lên. Cả quyền lẫn mặt mũi cùng rơi.

Nhưng cú chống cự cuối cùng vẫn đến. Quỳnh Anh chỉ vào ghế thứ hai ở bàn chủ tọa. “Ít nhất em vẫn ngồi cạnh anh Phúc để tiếp khách bên nhà mình. Em đã được báo như thế.”

Mai quay sang nhìn chiếc thẻ tên đang gắn trên dải chỉ dẫn lối vào bàn chủ tọa. Ghế hai là anh Phúc. Ghế phụ ngay sát đó vốn đang bị Quỳnh Anh tự chèn tên mình vào bằng một thẻ in vội, mép cắt còn xơ. Vì cái ghế này, cô ta mới đứng lấn hết tối nay, mới dám sai Mai như người làm.

Bà Hảo lạnh giọng: “Ai báo?”

Không ai trả lời.

Mai bước tới bàn phụ đặt sẵn chồng thẻ dự phòng, cầm lấy chiếc thẻ “Quỳnh Anh” mép xơ kia. Cô giơ nó lên một chút, đủ cho bà Hảo, anh Phúc, Duy và mấy vị khách gần đó nhìn thấy. Rồi cô đặt nó xuống hàng ghế khách thân hữu phía sau, dưới tên của chị họ bên ngoại, vị trí đọc là bàn tám, ghế sáu. Sau đó cô lấy thẻ trống, viết gọn một cái tên khác vào ghế phụ cạnh bàn chủ tọa: “Phiên dịch đối tác”.

Quỳnh Anh sững hẳn. “Em hạ chị xuống bàn tám?”

“Chị tự đưa mình lên sai chỗ.” Mai dùng đầu ngón tay đẩy thẳng mép thẻ mới, cho chữ nằm song song mép bàn. “Bàn chủ tọa chỉ giữ người có nhiệm vụ tối nay. Chị không có.”

Không còn đường lùi kín đáo nữa. Bảng xếp chỗ ở ngay lối vào, ai đi qua cũng đọc được. Mấy người phục vụ đang bưng súp khai vị phải đi chậm lại để tránh va vào nhóm trước bảng, thành ra họ cũng nhìn thấy chiếc thẻ tên Quỳnh Anh vừa bị dời xuống. Một ông khách tóc bạc dừng hẳn, nheo mắt đọc thứ tự mới rồi bước tránh sang, như tự điều chỉnh khoảng cách với người đứng thấp hơn.

Quỳnh Anh quay về phía Duy lần nữa, giọng gãy đi: “Anh để cô ấy làm nhục em như thế?”

Duy không nhìn cô ta. Anh cầm cây bút dạ Mai vừa đặt xuống, khoanh tròn nhẹ lên góc danh sách chuẩn rồi đưa cho nhân viên lễ tân. “In lại theo thứ tự này. Chuyển ngay cho MC.”

Quyền từ tay người này sang tay người kia rõ như vật thể chuyền trước mắt.

Mai chưa dừng. Cô kéo cả bảng xếp hạng chỗ ngồi sát thêm nửa bước về phía cửa bàn chủ tọa, nơi khách bắt buộc phải đi qua mới vào được. Tấm bảng cạ xuống nền tạo một tiếng sột khô. Cô chỉnh lại hàng số, đặt tên mình ở dòng phụ trách điều phối bàn chủ tọa phía trên tên Quỳnh Anh trong danh sách vận hành dán bên mép bảng. Không phải lời thanh minh. Là thứ tự đọc được.

“Chị Hảo,” Mai nói, mắt vẫn trên bảng, “từ giờ ai động vào thẻ bàn chủ tọa phải qua con.”

“Ừ.” Bà Hảo đáp ngay. “Cứ thế mà làm.”

Mai dùng ngón tay miết dọc cạnh tấm thẻ cuối cùng, ép cho keo dính chặt. Rồi cô rút chiếc thẻ đeo cổ nhàu nhĩ của mình ra khỏi mép áo, gài lên móc nam châm ở cạnh bảng điều phối, ngay trên vị trí phụ trách bàn chủ tọa. Tên “Mai” nằm cao hơn “Quỳnh Anh” một hàng, bên cạnh số thứ tự mới đã được viết lại bằng bút đỏ.

Bên cạnh cửa vào bàn chủ tọa, trên tường xếp hạng chỗ ngồi, bảng thứ tự vừa recut đứng im dưới ánh đèn vàng. Dòng tên Mai khóa ở trên Quỳnh Anh, những con số đỏ cạnh từng vị trí khô dần và đứng yên, để ai đi qua cũng phải ngẩng lên đọc.