Fast Fiction

Chủ booking quay lại, cả nhóm cô ta bị khóa ngoài

Trinh giật chiếc thẻ cứng màu vàng khỏi tay Linh, đặt phịch lên mặt quầy rồi hất cằm về dãy ghế băng sát tường. “Em ngồi chờ ở đó. Khu kỹ thuật đủ người rồi.”

Linh vẫn còn đội mũ bảo hiểm, quai mũ hằn một vệt đỏ dưới cằm. Túi vải đeo chéo của cô cộm lên vì sổ đối soát, bút dạ, dây rút và bảng tuyến giao hàng cô đã thức tới gần hai giờ sáng để chốt. Hộp cơm nguội mua ở cửa hàng tiện lợi trên đường Nguyễn Chí Thanh nằm ép trong túi, nước sốt đã chảy lạnh ra một góc nhựa. Trước mặt mọi người, Trinh kéo chiếc ghế đầu bàn livestream ra cho một cậu makeup ngồi, còn chỗ ghi tên Linh bằng bút xanh đã bị úp tờ lịch chạy chương trình lên trên.

“Chị đặt em ở line chờ?” Linh hỏi, giọng phẳng.

“Đặt gì mà đặt.” Trinh cười, tay vuốt lại mái tóc vừa làm. “Bên em là cộng tác thôi. Bên chị mới là đội trực tiếp làm launch. Có việc chị gọi.”

Mấy bạn chạy hàng đang đứng gần quầy nhìn sang rồi cúi đầu vào điện thoại. Một chị bán hàng của nhãn mỹ phẩm nhấp môi, giả vờ hỏi nước lọc ở đâu. Linh đặt mũ bảo hiểm xuống ghế băng cuối hàng, nơi đã có hai người giao mẫu ngồi chen nhau. Trên thanh inox trước mặt, vết lau kính thang máy còn mờ mờ dấu tay. Thẻ vào khu điều phối vẫn nằm trên quầy, ngay dưới ngón tay Trinh như một món đồ mượn rồi không định trả.

“Được,” Linh nói. Cô ngồi xuống.

Mười phút sau, buổi phát trực tiếp đáng ra phải lên sóng thì kẹt ở đoạn đầu. Huy từ kho tạm phía sau rèm đẩy xe hàng ra được nửa đường lại phải dừng. Trên xe là ba thùng carton in logo son dưỡng mới, loại hàng vừa mở bán đợt đầu, số lượng ít nên phải phát đúng tuyến lấy hàng. Bảo vệ Tuấn đứng ở chỗ dây xích ngăn làn nhận hàng, tay giữ sổ ký, chờ thẻ mở tuyến. Không có thẻ, không mở làn. Không mở làn, hàng không ra quầy demo đúng giờ.

“Chị Trinh, kho hỏi ai ký thả lô đầu?” Huy nói to, giọng bắt đầu gấp. “Mã tuyến bên chị giữ.”

Trinh vẫn đứng cạnh ring light, dặm phấn cho host, như thể chuyện ấy nhỏ hơn lớp nền bị mốc. “Đợi tí. Đang lên khung hình.”

“Đợi thêm nữa là comment hỏi hàng,” chị Thu của nhãn hàng nói, móng tay gõ cộc cộc vào bàn mica. “Bên tôi đã chạy quảng cáo giờ vàng rồi.”

Trinh quay sang, nở nụ cười mềm đúng kiểu người vẫn qua lại thường xuyên với khách nên rất biết giữ mặt mũi. “Em đang xử lý chị. Đừng căng.”

Nhưng cô ta không xử lý. Cô ta chỉ giữ. Giữ thẻ, giữ quyền ký, giữ cái cảm giác rằng mọi người phải nhìn qua vai mình mới được làm việc. Huy đứng kẹt giữa lối đi, xe hàng chặn nửa lối ra. Một bạn kỹ thuật phải nhấc chân bước vòng qua dây điện. Host trên ghế cao bắt đầu hỏi nhỏ: “Còn mấy phút nữa?”

Linh ở hàng ghế băng nhìn đồng hồ, rồi nhìn tờ tuyến lấy hàng dán trên tấm formex cạnh quầy. Tuyến đó sai thứ tự. Trinh đã đổi làn nhận để gom toàn bộ lượt đầu về một phía do bên cô ta đứng, làm cho kho không biết đẩy xe nào ra trước. Cái sai không phải ở lời nói, mà ở đường đi bị khóa chết.

Cô đứng lên. “Huy, xe số một lùi vào nửa mét. Đừng chắn đường camera.”

Trinh quay phắt lại. “Ai cho em chỉ?”

“Hàng đang nghẽn vì tuyến sai.” Linh bước tới quầy. “Booking quầy demo số hai là tên em. Phiếu chốt kho cũng tên em.”

“Em cộng tác theo ngày, đừng có nói như người giữ quầy.” Trinh chặn tay lên mép quầy, cười khẩy. “Tên em chỉ là tên đi lấy hộ. Phần điều phối chị đang cầm.”

Chị Thu nhíu mày. “Ai giữ booking gốc?”

Trinh đáp ngay: “Bên em.”

Linh mở khóa túi, rút ra tập giấy đã gập nhiều lần, mép giấy còn hằn vết bút bi. Trên cùng là biên nhận đặt quầy và phiếu nhận lô thử từ xưởng sản xuất ở Gia Lâm, đóng dấu đỏ còn rõ. Tên người nhận tuyến: Nguyễn Linh. Số điện thoại: của cô. Bên góc phải, nét bút xanh cũ kéo một đường kiểm hàng—chính nét bút cấn tay của Linh, đầu bút từng rơi xuống sàn nên để lại vết mẻ nhỏ trên nắp.

Cô đặt thẳng biên nhận lên quầy. “Chị Thu, chị hỏi quầy dịch vụ đi. Người mở booking là em. Trinh cầm hộ thẻ từ sáng vì em xuống bãi xe lấy kiện bù. Em quay lên thì chị ấy chưa trả.”

Hai khách mời ngồi ghế băng cùng lúc ngẩng đầu. Huy đứng nguyên, tay vẫn giữ càng xe. Tuấn nhìn từ chỗ dây xích sang quầy, rõ ràng đang đợi ai là người được quyền nói câu cuối.

Trinh cười khan. “Em nói chuyện như bị oan vậy. Chị cầm giúp cho nhanh thôi.”

“Vậy trả đi.” Linh chìa tay.

Trinh không trả. Cô ta quay sang nhân viên quầy dịch vụ đang ngồi sau máy in tem. “Em ơi, đừng nghe linh tinh. Bên chị đang chạy sự kiện.”

Linh không nhìn Trinh nữa. Cô kéo biên nhận về phía nhân viên quầy, đặt cạnh căn cước công dân và phiếu bàn giao kho. “Kiểm tra booking gốc. Quầy số hai, khung mười chín giờ. Ai giữ tên, người đó mở tuyến.”

Nhân viên quầy là một cô gái gầy, đã nãy giờ bị kéo vào giữa mà không dám chen. Cô ấy nhìn giấy, nhìn máy tính, rồi nhìn sang chị Thu. Chị Thu gật một cái rất nhỏ. Tiếng máy in tem ré lên. Cô gái rút một thẻ nhựa mới từ khay, bấm dấu, rồi với tay lấy chiếc bảng tuyến mini đang cắm trên chân đế mica. Trước mặt mọi người, cô ấy rút mảnh tên “Trinh” ra, nhét “Linh” vào vị trí quầy số hai.

“Booking gốc đứng tên chị Linh,” cô gái nói. “Quyền mở tuyến và nhận lô đầu trả về chị Linh.”

Không khí không vỡ tung. Nó chỉ lệch hẳn. Huy buông một hơi nghe rõ, đẩy xe tránh khỏi lối đi như vừa được tháo chốt. Tuấn đổi tư thế, quay thân về phía Linh. Trinh đứng cứng một nhịp, ngón tay còn đặt trên chiếc thẻ cũ như thể chậm nửa giây thôi là mọi thứ sẽ quay lại.

“Thẻ cũ thu hồi,” nhân viên quầy nói tiếp, chìa tay ra.

Trinh buộc phải đặt chiếc thẻ màu vàng xuống. Cô gái đẩy thẻ mới về phía Linh. Mép thẻ còn ấm vì vừa ép nhựa.

Linh cầm lấy. “Tuấn, mở đường cho xe số một vào khu demo. Huy theo tuyến bên trái. Lô hai giữ lại ba phút.”

“Rõ chị.” Tuấn nói ngay.

Trinh bước tới nửa bước, giọng thấp đi. “Em làm quá lên thế để làm gì? Cùng một đội cả.”

“Cùng việc thôi,” Linh đáp, mắt đã chuyển sang tờ sơ đồ tuyến. “Đội nào để sau.”

Buổi phát trực tiếp không còn chỗ cho ai giữ sĩ diện bằng cách chặn người khác. Đèn nóng dần, comment trên màn hình tăng nhanh, chị Thu bắt đầu ra hiệu cho host kéo tương tác thêm một phút trước khi chốt giỏ đầu. Huy và một bạn chạy hàng khác đứng chờ lời Linh trước mỗi lần đẩy xe. Linh không nhấc giọng. Cô chỉ chấm bút vào từng ô trên bảng tuyến, gọi đúng thứ tự: “Quầy demo trước, bàn soi chất liệu sau. Hàng mở nắp để sát camera. Lô dự phòng đừng chồng lên xe chính.”

Người lúc đầu tránh mắt cô giờ phải đứng cạnh chờ cô phân tuyến. Một cậu kỹ thuật hỏi nhỏ: “Chị Linh, cổng phụ hay lối bên kho?”

“Lối bên kho. Cổng phụ đang nghẽn khách thử màu.”

Cậu ấy quay đầu truyền lại y như thế. Một bạn PG vừa được Trinh dặn đi bê hàng giờ cũng bỏ sang phía Linh để lấy tem tuyến. Trinh còn đứng ở gần ring light, nhưng không ai hỏi cô ta nữa mỗi khi xe hàng dừng. Mặt cô ta vẫn giữ lớp cười xã giao, chỉ có vai bắt đầu căng lên khi cứ vài chục giây lại thấy một người khác đi ngang mặt mình để nghe Linh.

Lô son đầu lên sóng được hai phút thì số đơn vượt dự trù. Chị Thu đang ngồi xổm ngay cạnh quầy, váy ôm không cho phép ngồi kiểu ấy nhưng chị vẫn phải ngồi, tay bấm điện thoại tính lại số tồn. “Kho còn bao nhiêu?”

“Xe cuối đang lên,” Huy đáp, mồ hôi chảy dọc thái dương. “Nếu không mở kịp làn nhận thì khách bên ngoài đứng nghẽn.”

Bên cạnh dãy ghế băng là khu nhận hàng ngay tại sự kiện: hai làn hẹp ngăn bằng cọc inox và dây xích đen, mỗi làn dẫn vào một khoảng trống để khách lấy đơn đã chốt trên livestream. Theo lịch đầu, Trinh đã gom quyền mở cả hai làn về một đầu quầy để ai muốn nhận nhanh cũng phải qua người cô ta. Nhưng sau cú lật ở quầy dịch vụ, bảng tuyến mini đã được chuyển sang tay Linh, còn bảo vệ chỉ nghe người giữ booking gốc.

“Xe cuối đến đâu?” Linh hỏi.

“Ngay cửa sau.” Huy nói. “Nhưng chỉ kịp đẩy qua một làn thôi. Khách ngoài kia đã đứng chật, chain bên trái mở thì bên phải phải giữ, không đủ người gác.”

Đó là lúc Trinh lao tới. Cô ta nhìn đám khách đang sốt ruột ở khu nhận, nhìn comment chốt đơn trên màn hình, rồi đưa tay ra trước mặt Linh. “Đưa bảng tuyến đây. Bên chị đông khách hơn, mở làn phải trước.”

“Đơn làn phải là đơn gom từ tuyến chị tự đổi.” Linh nói.

“Thì sao? Bên ngoài ai biết.” Trinh nghiến giọng, vẫn cố giữ nụ cười vì camera phụ đang lia gần đó. “Em đừng chơi trò cá nhân lúc này.”

Linh nhìn sang xe cuối vừa được đẩy vào. Ba thùng hàng, trong đó chỉ một xe đủ mặt hàng đang hot; nếu dồn nhầm làn, phía còn lại sẽ đứng chết. Chị Thu đứng bật dậy. “Linh, quyết đi. Không còn thời gian.”

Trinh chụp vào mép bảng tuyến. Linh không giằng. Cô chỉ xoay cổ tay, để bảng tuyến lọt hẳn vào lòng bàn tay mình rồi bước lệch một nhịp ra ngoài, khiến Trinh chụp trượt vào không khí trước mặt bao người. Động tác nhỏ, nhưng quá sạch. Tuấn nhìn thấy, lập tức bước tới chắn ngang đầu làn phải.

“Tuấn,” Linh nói, giọng đủ nghe giữa tiếng loa giới thiệu sản phẩm, “mở chain làn trái. Xe cuối vào làn trái. Khóa làn phải.”

Trinh sững người. “Em dám?”

Linh đưa bảng tuyến cho Tuấn, đầu bút xanh của cô gạch thẳng một đường vào ô làn trái. “Theo tuyến gốc. Làn phải chờ đợt sau.”

“Không được!” Trinh vươn tay định níu xe. “Đơn bên phải của chị đang chờ—”

“Đơn bên phải,” Linh cắt ngang, “là phần chị tự chặn từ đầu. Em không mở lại.”

Huy không nhìn Trinh nữa. Cậu đẩy xe theo hướng Linh vừa chỉ. Bạn chạy hàng phía sau cúi người chui qua cọc inox, tháo chốt bánh. Tuấn móc ngón tay vào dây xích đen bên làn trái, nhấc lên. Sợi xích rung cạch một tiếng, tạo thành một khoảng hở đủ cho xe hàng lăn qua. Ở làn phải, dây xích vẫn căng nguyên giữa hai cọc inox, chặn trước mũi giày cao gót của Trinh.

Trinh quay sang chị Thu, giọng vỡ ra vì vẫn phải giữ thấp để khỏi lộ trước máy quay. “Chị để em đứng vậy à?”

Chị Thu nhìn thẳng vào xe hàng đang qua làn trái. “Ai giữ booking, người đó quyết.”

Xe cuối lăn qua khoảng hở, bánh cao su cán lên nền gạch nghe nặng mà trơn. Huy cúi đầu, gần như ôm cả thân xe để đẩy nhanh hơn. Hai bạn chạy hàng khác lập tức nối theo, bê thùng nhỏ và túi đơn mini vào cùng làn vừa mở. Khách ở hàng ghế băng bật dậy, tự động dồn về phía trái theo hướng Tuấn chỉ tay. Phía phải vẫn đứng nguyên một cục người bị chặn trước dây xích, còn Trinh mắc kẹt ngay đầu hàng của chính mình, muốn lách qua cũng không có khoảng trống.

“Linh, mở tạm bên này một phút.” Trinh nói gấp, không còn kịp giữ âm điệu mềm nữa. “Chị sẽ tự điều người.”

Linh đã quay sang kiểm thùng cuối. Cô dùng chính cây bút nắp sứt, chấm vào phiếu nhận hàng rồi đẩy một thùng nhỏ cho bạn PG bên cạnh. “Tem quà kèm để ngoài. Đơn nào ghi chú đổi màu chuyển sau.”

Trinh bước dạt theo, nhưng Tuấn chỉ khẽ đưa cánh tay ra trước làn phải là cô ta phải dừng lại, như một người đến muộn ở chỗ mình từng tưởng thuộc về mình. “Em nghe chị nói không?”

Linh nâng mắt, lạnh và ngắn. “Đứng chờ.”

Tuấn nhấc dây xích làn trái cao thêm một nấc. Xe hàng lăn qua khoảng hở ngay cạnh dãy ghế băng, còn ở làn phải, khoảng trống vẫn đóng kín sau sợi xích đen căng ngang trước mặt Trinh.