Chủ suất quay lại, họ đứng ngoài
“Ghế đó không còn tên em nữa, đứng ra ngoài.”
Khanh đặt tập thẻ vào bàn kính trước quầy cấp phép, dùng đúng một ngón tay gạt chiếc túi vải của Linh khỏi băng ghế chờ sát quầy như gạt đồ thất lạc. Cốc cà phê mua ở cửa hàng tiện lợi còn nửa ngụm lăn nghiêng, nước nâu tràn ra mép ghế. Trên bảng thứ tự treo bên cạnh quầy, tờ giấy in tên “Linh — suất 03” đã bị rút xuống, thay bằng một dải giấy mới kẹp chéo: “Khách ưu tiên/KOL đoàn Khanh”. Hai bạn streamer đang cầm ring light quay sang nhìn. Một anh bảo vệ chắn nhẹ cánh tay trước ngực Linh, lịch sự mà cứng: “Chị chờ ngoài vạch vàng giúp em.”
Linh đứng lại đúng trước vạch sơn mòn, mùi nhựa nóng của đèn livestream quện với mùi bún bò nguội trong hộp xốp ai đó bỏ quên dưới chân ghế. Cái thẻ cửa kho treo ở khóa kéo ba lô cô vẫn còn vết mực cũ ở góc, dấu của những đêm qua lại thường xuyên giữa kho hàng và studio tầng năm. Hôm nay là buổi ra mắt dòng máy xay mini cho kênh bán hàng trực tiếp của nhãn, suất 03 là cửa vào khu điều phối nguồn hàng và quầy đóng dấu cho người được chạm vào tồn kho. Không có suất ấy, cô chỉ là người đứng nhìn người khác phá nát số hàng cô đã gom từ xưởng sản xuất suốt hai tuần.
Khanh cúi xuống nhặt cốc cà phê của Linh, đặt lên bậu cửa sổ như làm ơn rồi nói to vừa đủ cho cả dãy ghế nghe thấy: “Hôm nay mình ưu tiên gương mặt lên hình. Em phụ hậu cần thì đứng sau. Đừng làm khó quầy.” Cô gái ngồi vào chỗ Linh kéo váy chỉnh tóc, còn trợ lý của Khanh đặt ngay balô lên phần ghế trống còn lại như đóng mốc. Linh bước tới nửa bước, anh bảo vệ lại chặn, lần này bàn tay chạm hờ vào khuỷu tay cô. Bên trong quầy, nhân viên cấp phép đổi xấp phiếu, rút phiếu có tên Linh sang khay bên trái, khay chờ.
Tiếng đếm thử âm thanh từ trong studio vọng ra. “Mười lăm phút lên sóng.” Một màn hình ngoài hành lang đang chạy vòng chữ đỏ: hàng quà tặng chưa nhập đủ, cần xác nhận số lượng cuối. Nhóm streamer nhận hàng xì xào. Một cô trang điểm ghé đầu vào hỏi Khanh: “Máy xay đâu? Em nghe bảo màu kem thiếu.” Khanh không quay lại, chỉ đáp gọn: “Đang xử lý.”
Nhưng không ai xử lý được. Tủ hàng mẫu phía sau rèm trống hai khay, còn xe chở bổ sung chưa tới. Đó là lô Linh chốt từ xưởng ở Gia Lâm lúc ba giờ sáng, đổi đường vì một xe trước bị thủng lốp trên cầu. Cô nhìn đồng hồ, rồi nhìn cái điện thoại trong tay Khanh. Hắn đang cầm nhóm chat vận hành và giữ luôn mã đặt suất bốc dỡ ở cửa hông. Hắn không cần biết hàng ở đâu; hắn chỉ cần để mọi người tin hắn là người mở được cửa.
“Anh mở khóa cửa kho phụ cho em,” Linh nói với bảo vệ.
Khanh cười nhạt trước khi Tuan bảo vệ kịp trả lời. “Khóa đó chị Đào dặn chỉ theo phiếu ưu tiên. Tên em đã rút.” Hắn quay qua quầy cấp phép, gõ móng tay lên mặt kính. “Ai không có phiếu thì không vào tuyến trong. Làm đúng quy trình đi.”
Một khoảng ngắn im xuống không vì nể, mà vì ai cũng đang tính xem nên đứng phe nào cho an toàn. Linh móc từ túi ngoài ba lô ra chiếc chìa kho chậm trả từ đêm trước, đầu chìa sứt sơn xanh, đặt lên mép quầy. “Kho phụ tối qua em khóa. Hàng màu kem đi đường vòng. Nếu mở chậm năm phút nữa, tuyến live thiếu mẫu cầm tay, thiếu quà tặng ghim đơn.” Cô không nói lớn, nhưng đủ để cô nhân viên quầy ngẩng đầu lên. Tờ giấy chạy số trên màn hình ngoài hành lang vẫn nhấp đỏ.
Khanh lập tức đè lời: “Đừng đem việc riêng ra dọa. Xe hàng nào chả có thể thay. Chị Đào giao anh chịu đầu này.”
“Anh chịu đầu nào?” Linh hỏi.
Hắn khựng nửa nhịp, rồi lạnh mặt. “Đầu em không cần biết.”
Điện thoại Linh rung. Chị Đào gọi video, hình mặt chị bật lên trong ánh phản chiếu mờ bẩn của tấm inox thang máy phía cuối hành lang; phía sau là xe đang chen trong ngõ. Chị không hỏi han, nói ngay: “Linh, xe dự phòng của xưởng tới cổng hông rồi. Mã đặt khung livestream và suất bốc dỡ vẫn đứng tên em, vì hợp đồng nguồn hàng em ký với bên sản xuất, không phải Khanh. Em đang ở quầy nào?”
Linh xoay màn hình ra ngoài. Cả dãy ghế nhìn thấy. Cô nhân viên quầy cấp phép tái mặt, kéo bàn phím lại gần. Khanh bước xấn tới: “Chị Đào, em đang điều phối—”
“Đưa điện thoại cho quầy,” chị Đào cắt ngang.
Linh không đưa cho Khanh. Cô bước qua vạch vàng, lần này Tuan bảo vệ nhìn màn hình, rồi hạ tay xuống. Linh đặt điện thoại sát ô kính. Chị Đào nói gọn từng chữ: “Kiểm tra đặt chỗ bốc dỡ mã LS-03 và quyền cấp phiếu tuyến trong. Chủ xác nhận là Linh. Khôi phục ngay.”
Tiếng bàn phím lạch cạch nghe rõ hơn cả nhạc nền thử live. Cô nhân viên quầy nuốt nước bọt, lôi từ khay bên trái phiếu của Linh ra, đối chiếu trên màn hình rồi đổi sang khay ưu tiên. Tờ giấy tên “Khách ưu tiên/KOL đoàn Khanh” bị tháo xuống. Cô ta quay vội sang bảng thứ tự, kẹp lại dải giấy “Linh — suất 03” đúng giữa bảng. Một anh đang ngồi ghế đầu lập tức nhổm dậy theo phản xạ khi thấy quầy đổi tay.
Khanh chặn cạnh ghế, giọng hạ thấp nhưng méo đi: “Mã đó em chỉ giữ hộ đội thôi. Hôm nay phải theo hình ảnh chung.”
“Suất bốc dỡ không phải đồ giữ hộ.” Linh nhấc túi vải của mình lên, đặt lại vào đúng chỗ giữa băng ghế sát quầy, rồi ngồi xuống. Cô không nhìn Khanh nữa. “Ai cần vào tuyến trong, đợi em gọi.”
Cái ngồi xuống ấy làm cả dãy phải xê lại. Trợ lý của Khanh vội ôm balô đứng dậy tránh mép ghế. Tuan bảo vệ bước đến phía Linh, hỏi bằng giọng khác hẳn lúc nãy: “Xe dự phòng vào cửa hông ngay bây giờ hay chờ dấu?” Linh chỉ lên quầy cấp phép. “Cho xe vào mái hiên. Bốn người bốc, một người kiểm đếm ở đây. Không ai qua quầy nếu chưa có phiếu em duyệt.”
Lúc xe đẩy đầu tiên lăn qua hành lang, bánh cao su cán lên vệt cà phê khô loang trên sàn thành một đường nâu dài. Bốn thùng carton dán băng keo đỏ hiện ra, đúng màu của lô kem thiếu. Mấy bạn streamer lúc trước còn nghiêng đầu cười nói với Khanh giờ quay hẳn sang né nhường lối xe. Quầy cấp phép đưa xấp phiếu trắng ra trước mặt Linh thay vì trước mặt hắn. Khanh chìa tay đón theo thói quen, cô nhân viên giả như không thấy.
Khanh còn cố giữ mặt. Hắn bám theo xe hàng đến quầy, nói với người kiểm đếm: “Cứ chuyển hết vào trong cho anh. Danh sách khách anh chốt rồi.” Người kiểm đếm nhìn sang Linh. Không ai trả lời hắn. Màn hình ngoài hành lang vừa đổi sang đồng hồ đếm lùi mười phút. Một MC từ trong thò đầu ra, giọng gấp: “Thiếu mẫu để lên bàn top shot, ai quyết nhanh đi.”
Linh đứng dậy ngay, kéo thùng trên cùng về phía bàn kiểm. Dao rọc giấy mở băng keo, lớp xốp bật ra. Màu kem, màu xanh than, đủ. Cô lấy ba máy xay mẫu giao thẳng cho nhóm lên hình, đặt hai túi quà ghim đơn sang khay bên phải, rồi chỉ từng người. “Ba bạn vào tuyến trong theo phiếu mới. Hai bạn còn lại chờ lượt hai. Tuan, giữ vạch ghế. Ai không có dấu thì đứng ngoài.” Nhịp nói gọn như cô đã làm việc này cả trăm lần. Và đúng là cô đã làm, chỉ là thường đứng sau rèm, không ngồi ghế đầu.
“Còn anh?” Khanh hỏi, môi mím chặt. “Anh vào để điều phối khách.”
Linh quay sang quầy cấp phép. “Phiếu của anh đâu?”
Cô nhân viên lật xấp, ngập ngừng rút tờ phiếu mềm ghi tên Khanh ở tuyến ưu tiên cũ. Trên góc phiếu còn dấu bút mực đen khoanh vội. Linh cầm tờ đó bằng hai đầu ngón tay như cầm thứ không thuộc chỗ này, nhìn qua màn hình xác nhận rồi đặt xuống mặt kính.
Điện thoại chị Đào vẫn chưa tắt. Từ đầu dây kia, tiếng xe nâng lùi “tít tít” chen vào. “Linh, suất stream dự phòng của nhãn cũng vừa mở vì phòng bên hủy. Nếu bên em giữ được nguồn hàng thì quầy cấp phép cho quyền đóng dấu trực tiếp, không cần qua Khanh nữa.”
Câu đó rơi xuống như một cái khóa chốt. Quầy cấp phép vội kéo con dấu mực đỏ từ trong ngăn ra, đặt lên miếng nỉ tím sẫm ngay trước mặt Linh. Tuan bảo vệ dịch hẳn thanh chắn sang bên trái, mở lối thẳng từ băng ghế của cô vào tuyến trong. Cùng lúc, một nhân viên kỹ thuật đẩy thêm bộ đèn qua, né đúng người Linh gọi chứ không né Khanh. Quyền đi lại trong hành lang đổi chủ ngay trên nền gạch còn dính vệt bánh xe.
Khanh hiểu quá muộn, nên hắn lao vào đúng lúc không còn chỗ. “Khoan đã. Danh sách khách mời, phần thương lượng với KOL, phần đứng hình—anh đang giữ.”
“Giữ đi,” Linh nói. “Tuyến hàng và tuyến vào đang ở đây.”
Cô kéo xấp phiếu lại, viết nhanh ba tên cần vào trước. Nét bút cắm sâu, để lại vết hằn cũ chồng lên vết mực trên ngón tay cô. Người của nhóm lên hình xếp hàng sát ghế chờ, mắt dán vào tay Linh. Người từng ngồi chỗ cô nãy giờ lùi ra mép tường, ôm váy tránh bánh xe hàng. Khanh bước lên một bước nữa, Tuan hạ cánh tay ngang ngực hắn, lần này dứt khoát như với người lạ.
“Anh có thể vào sau khi có phiếu được đóng dấu,” Tuan nói.
“Anh đang phụ trách ở đây.”
“Không còn.”
Linh không ngẩng đầu. Cô rà tên, gạch một đường qua mục cũ của Khanh trên bảng chờ. Một đường mực đen ngắn thôi, nhưng xóa sạch cái dáng đứng mượn quyền của hắn trong suốt buổi sáng. Hắn quay sang quầy cấp phép như tìm một khe cứu mặt. Cô nhân viên quầy cúi xuống, đẩy lại tờ phiếu chưa đóng dấu về phía hắn, phía ngoài vạch ghế.
Bên trong rèm, MC gọi lớn hơn: “Lên bàn trong ba phút!”
“Cho nhóm mẫu số một vào.” Linh chìa ba phiếu đầu tiên cho quầy. “Đóng.”
Cộp. Cộp. Cộp.
Dấu đỏ ăn xuống từng tờ. Mỗi tiếng cộp, một người được lách qua thanh chắn đi vào. Khanh đứng nguyên ở ngoài đường ghế, nhìn tuyến người mà hắn vừa mất quyền xếp. Một bạn streamer đi ngang qua hắn, cúi đầu nhận phiếu từ tay Linh chứ không hỏi hắn nữa. Đến lượt cuối của nhóm đầu, Khanh đưa tay chặn mép quầy, giọng đã đổi sang nén gấp: “Ít nhất cho anh một phiếu tuyến trong. Anh còn phải lên báo cáo chị Đào.”
Linh cầm con dấu lên, xoay tờ phiếu của hắn sang mặt trắng. “Báo cáo thì đứng ở đây gọi cũng được.”
Hắn siết quai túi, môi giật nhẹ. “Em đang làm quá.”
“Không.” Linh đặt tờ phiếu của hắn ra ngoài khay chờ, tách hẳn khỏi xấp đã duyệt. “Em đang trả đúng chỗ.”
Xe dự phòng thứ hai trờ tới dưới mái hiên, tiếng bánh đẩy dồn dập. Mấy thùng hàng cuối cùng khiến quầy phải mở thêm lối bên phải. Người của kho, kỹ thuật, lên hình, tất cả đều quay sang đợi tay Linh chỉ đường. Cái tên của cô trên bảng thứ tự nằm ở dòng đầu, ngay trên ô kính quầy cấp phép, rõ hơn cả dòng chữ đỏ đồng hồ đang đếm từng giây.
Linh kéo tờ phiếu tuyến trong mới nhất về trước mặt mình, đặt lên mặt kính đã lấm tấm vết tay và một quầng nước cà phê khô. Ngón cái cô còn dính mực cũ giữ mép giấy phẳng xuống. Con dấu đỏ hạ xuống đúng ô xác nhận. Cộp. Khi cô nhấc tay lên, dấu cấp phép còn ướt nằm ngay ngắn trên phiếu, mực bóng dần se lại ở quầy, còn Khanh đứng phía bên kia vạch ghế.