Fast Fiction

Ngay trước cổng cưới, hàng mở cho cô

“Mai, né ra.”

Linh chặn ngang ngay trước cổng sân cưới, một tay giữ sợi dây phân làn đỏ, một tay chỉ sang mép hiên bạt nơi mấy thùng nước ngọt còn nguyên màng co chất chênh vênh. “Em đứng đó phụ bê đồ thôi. Lối này để người nhà với khách quan trọng vào.” Nói xong, Linh nghiêng người che hẳn khoảng trống giữa hai chậu lan hồ điệp, đẩy Mai ra khỏi đường nhìn của đám khách đang xuống xe. Trên bàn tiếp đón bên cạnh, ly trà để quên đã nguội, để lại một vệt tròn sẫm trên khay inox.

Mai đứng yên nửa nhịp. Cô đi từ bảy giờ sáng, còn mang theo tờ giấy in sơ đồ bàn gấp làm đôi đến mềm góc vì mở ra gấp vào quá nhiều lần. Họ nhà trai ở Hà Nội, khách làm ăn của bác Hạnh bên nhà gái có người từ khu công nghiệp Bắc Thăng Long xuống, danh sách bàn chỉ lệch một chút là bẽ mặt ngay giữa sân. Vậy mà trước mặt mấy cô họ hàng qua lại thường xuyên với nhà này, Linh chỉ hất cằm như đuổi một người làm thời vụ.

“Được.” Mai cất tờ sơ đồ vào túi áo, lùi hẳn khỏi làn chính như Linh muốn. Nhưng cô không ra chỗ thùng nước. Cô quay người, kéo luôn chiếc chân standee đang chắn nửa lối xe điện chở ông bà lớn tuổi từ ngoài cổng phụ vào. “Cái này đổ là đè vào người ta đấy.”

Linh vừa cười mỏng vừa quay sang bắt chuyện với nhóm khách mới đến, cố tình nói lớn: “Mấy việc lặt vặt để ai rảnh thì làm. Bên em đang điều phối.”

Xe điện đã trờ tới. Bánh trước quệt sát chân standee vừa được Mai kéo gọn. Người lái thắng gấp, mặt tái đi rồi thở phào. Bà cụ ngồi trên xe ôm giỏ quà run tay, nhìn khoảng trống vừa đủ mở ra. Một chú quay phim đang lùi máy cũng phải né sang, liếc Mai một cái rất nhanh rồi liếc Linh. Vết nứt đầu tiên trong cái giọng “điều phối” của Linh lộ ra ngay trước cổng.

Linh sượng một nhịp, nhưng lập tức bước lên nắm lấy tay vịn xe điện như thể chính mình đã sắp chỗ từ trước. “Dạ, xe này vào bên trái, rất đúng rồi ạ.” Cô ta quay lại, thấp giọng mà đủ để mấy nhân viên bàn tiếp đón nghe thấy: “Mai, em đừng tự ý đụng vào setup nữa. Sai một ly là đổ hết.”

Mai không đáp. Cô cúi xuống nhặt tấm biển nhỏ ghi “Bàn 06 - Họ nhà gái” vừa rung rơi khỏi kẹp. Trên ngón tay cô còn vệt mực xanh cũ ở chỗ hay tì bút. Cô cắm lại biển đúng khe rồi ngẩng lên. Từ trong sảnh kính, thang máy sát tường phản một mảng sáng đục, mặt gương loang dấu lau cũ và vân tay. Bên trong đó, bóng Linh đứng giữa lối, bóng Mai bị đẩy ra rìa.

Đúng lúc lễ tân hốt hoảng kêu lên, cục diện đổi từ khó chịu sang nguy hiểm thật. Hai đoàn khách tới gần như cùng lúc, một bên là họ hàng nhà trai, một bên là ba người đàn ông mặc sơ mi trắng đi cùng chị Hạnh—chị gái cô dâu, người đang đứng tên phần tiền sảnh và mời riêng mấy đối tác xưởng sản xuất. Trên bàn tiếp đón, bộ phong bì ký tên lẫn vào danh sách bàn; nếu phát nhầm tên, bên nào cũng mất mặt.

Linh vươn tay chộp tập danh sách, miệng cười quá nhanh. “Để em.” Nhưng cô ta lật sang nhầm mặt sau, mắt đảo một vòng rồi vẫn đứng chắn giữa bàn như không có chuyện gì.

Mai bước vào đúng một khoảng tay với tới. “Danh sách khách chị Hạnh mời có dấu chấm xanh ở mép phải.” Cô không giành tập giấy, chỉ rút từ dưới khay ra bản sao mình đã kẹp riêng bằng chiếc kẹp đen. “Bên họ nhà trai dùng giấy dày hơn, góc trái có dập nổi.” Nói xong, cô đưa đúng bản có chấm xanh cho người đàn ông đứng đầu vừa chìa thiệp.

Ông ta nhận lấy, đọc qua, gật đầu. Cùng lúc đó, phong bì mừng của họ nhà trai được nhân viên còn lại phát đúng khay bạc bên kia. Nếu Mai chậm một nhịp, hai bên đã tráo hẳn.

“Ừ, đúng rồi, tôi cũng định bảo vậy.” Linh chụp luôn lời, quay sang ra lệnh cho hai bạn sinh viên phụ bàn: “Tách ra như chị nói từ đầu. Nhanh lên.” Cô ta đặt lại tập giấy trước mặt mình, thân người vẫn chiếm chính giữa, không cho Mai đứng vào đường nhìn của khách.

Mai chỉ rút tay về. Đám khách không ai nói gì, nhưng anh quay phim đổi góc đứng; một cô em họ nhà trai thôi xì xào, nhìn Linh lâu hơn lúc nãy. Cái khó chịu của Mai chưa được trả, chỉ được chứng minh là cô không thừa.

Tiếng xe máy ngoài cổng dồn thêm. Một chiếc ôtô đen đỗ sát mép sân, bảo vệ luống cuống kéo dây phân làn để chừa lối vào. Anh Khoa từ phía bãi xe chạy lên, áo vest xám chưa cài khuy, tai còn đeo bộ đàm. Anh là em họ chú rể, người giữ luồng khách bên phía chủ nhà. “Nhường làn giữa,” anh nói ngắn với bảo vệ, rồi nhìn một vòng tìm người tiếp nhận đoàn khách lớn tuổi từ xe vào sảnh.

Linh lập tức bước tới trước, giơ tay như đã đứng sẵn ở vị trí đó. “Em đây anh.”

Nhưng cùng lúc, một nhân viên đẩy xe nước đá từ khu bếp lao cắt ngang, bánh xe sắp đâm vào mũi giày vị khách già đang bước xuống. Mai phản xạ nhanh hơn cả lời gọi. Cô chặn đầu xe đẩy, xoay thân che khoảng hở, tay kia giữ cánh cửa xe. Anh Khoa đổi hướng ngay, đi thẳng tới chỗ Mai. “Bên này.”

Anh nghiêng người chắn luồng người đang ép vào, mở hẳn sợi dây đỏ cho Mai đứng vào giữa làn, bàn tay chỉ đường rất rõ. “Mai, dẫn bác lên trước. Đừng để ai cắt ngang.” Anh nói đủ to để cả bảo vệ lẫn bàn tiếp đón nghe thấy, rồi quay vai chặn Linh lại phía ngoài sợi dây. “Linh, em giữ khách vãng lai bên ngoài một phút.”

Linh đứng khựng ngay mép dây, nụ cười cứng lại. Cô ta vừa giơ tay đã phải hạ xuống vì anh Khoa đã xoay lưng theo Mai. Lối đi vừa rồi còn đẩy Mai ra rìa, giờ chính sợi dây đỏ được nhấc lên cho cô đi trước. Bà cụ trên xe điện bấu vào tay Mai bước xuống, miệng gọi “cháu ơi” tự nhiên như người trong nhà, còn Linh bị kẹt ngoài làn chính, phải tránh vai mấy người mang tráp đi qua.

Mai đưa khách lớn tuổi tới chân bậc sảnh thì chị Hạnh từ trong nhà kính đi ra. Chị mặc áo dài xanh đậm, cổ tay còn dính chút kim tuyến từ bàn ký tên, nét mặt đã mệt đến sắc đi vì chạy từ lễ gia tiên sang tiếp khách. Vừa nhìn thấy ba vị đối tác xưởng sản xuất bước vào sân, chị quét mắt tìm người đứng mũi trước bàn tiếp đón. Linh đã sửa lại tóc, định chen lên nhận việc.

“Mai.” Chị Hạnh gọi thẳng, không nhìn Linh. “Em đứng đầu bàn cho chị. Khách của chị tới là em nhận.”

Một câu ngắn, nhưng cả dãy người chờ vào sảnh đều nghe rõ. Chị Hạnh rút cây bút ký tên cài ở sổ, dúi vào tay Mai luôn. “Bút của chị hay tắc mực, em cầm đi.” Đầu bút có vết lõm cũ nơi ngón tay hay siết, truyền qua tay Mai như một cách trao vị trí chứ không phải nhờ vả. Linh mở miệng: “Chị Hạnh, em—”

“Em đứng hỗ trợ sau bàn.” Chị Hạnh cắt ngang, mắt vẫn dõi về phía cổng xe vừa mở. “Đừng chắn đường nhìn.”

Linh lùi nửa bước mà như bị tát giữa sân. Từ đó trở đi, khách đến đều theo thói quen mới: nhìn thẳng vào Mai trước, đưa thiệp cho Mai trước, hỏi bàn cũng hỏi Mai. Linh còn ở đó, nhưng thành người phải nghiêng vai né ra sau kệ hoa để khỏi vướng.

Rắc rối lớn nhất ập xuống đúng lúc tiếng nhạc chuyển sang phần đón quan khách vào sảnh chính. Một tốp khách quan trọng tới muộn, trong đó có hai ông chú bên họ nhà trai đi cùng đối tác làm ăn của bố chú rể. Họ dừng ngay chân cầu thang dẫn lên sảnh, nơi đặt bảng sơ đồ bàn lớn bằng mica trong và hai hàng biển tên ưu tiên cho người lên trước. Nếu sắp sai thứ tự ở đây, không chỉ là lúng túng ở cổng nữa; cả phòng tiệc sẽ đọc thấy ai được đặt trên ai.

Linh chớp thời cơ, lao lên trước bảng. “Danh sách ưu tiên em đã xếp rồi ạ.” Cô ta chỉ vào hàng biển tên trên cùng, cố giữ giọng ổn. Trên đó có một biển “Linh - điều phối đón khách” cài ngay sát mép lối bên trong, còn thẻ tên của Mai bị kẹp thấp hơn, gần chỗ nhân viên bê khay phải tránh đường. Một cú cài tên trắng trợn, tự nâng mình lên làn được nhìn thấy nhất.

Mai nhìn đúng một cái. Cô không tranh cãi. Cô bước lên bậc đầu, đưa tay đỡ khuỷu tay ông cụ vừa tới, để người lớn tuổi không phải đứng chờ giữa chỗ mọi người đang nhìn. “Bác đi chậm thôi.”

Linh lập tức nói lớn: “Mai, chỗ em ở dưới. Trên này để người phụ trách—”

“Người phụ trách ở đây.” Giọng đàn ông vang xuống từ chiếu nghỉ.

Duy vừa từ tầng sảnh trên đi xuống. Anh là chú rể, nhưng cả buổi sáng gần như bị lễ nghi giữ chặt trong nhà, ít ai thấy anh lộ mặt ở khu đón khách. Áo vest đen trên người anh đã tháo cúc ngoài, vai trái hơi nhăn như vừa bị ai kéo lúc làm nghi thức. Anh xuống nhanh hai bậc, ánh mắt quét từ biển tên đến cách mọi người đang đứng mà không cần ai giải thích.

Linh cười gượng, lập tức đổi giọng mềm đi. “Em sắp để thuận đường cho—”

Duy không nghe hết. Anh cầm ngay thẻ tên “Linh - điều phối đón khách”, rút khỏi khe mica trước mặt tất cả mọi người. Miếng nhựa trượt ra kêu tách một tiếng rất khô. Tay còn lại của anh lấy thẻ “Mai” ở hàng dưới, cài thẳng lên vị trí cao nhất bên phải lối ưu tiên dẫn vào sảnh, ngay dưới biển “Gia đình chủ tiệc”. Rồi anh kéo sợi dây phân làn ở chân cầu thang sang một nấc, mở hẳn lối trong cho Mai đứng sát mép bậc thứ hai.

“Mai đứng đây.” Anh đặt từng chữ rõ ràng, không to nhưng đủ để những người đang ngẩng lên bảng đều nghe. “Khách của nhà tôi, Mai nhận trước. Linh xuống dưới, giữ ngoài làn.”

Cái đau của Linh xảy ra ngay trên mặt bảng, không còn chỗ nào để cãi bằng lời. Tên cô ta bị rút khỏi hàng trên, lộ khoảng trống chưa kịp lau dấu kẹp. Tên Mai ở vị trí mới sáng lên dưới đèn vàng sảnh, nơi ai bước lên cầu thang cũng phải đọc thấy trước. Hai ông chú bên họ nhà trai nhìn bảng rồi nhìn Mai, tự động dạt sang nhường khoảng giữa cho cô dẫn lối. Bảo vệ ở chân cầu thang cũng theo phản xạ mới, xoay cột dây đỏ chặn nửa thân Linh ngoài mép.

Linh vẫn cố cứu mặt. “Duy, em làm từ đầu tới giờ, tự nhiên đổi thế này khách sẽ rối—”

“Rối vì em tự cài tên mình lên trên.” Mai nói, mắt nhìn thẳng vào cô ta lần đầu từ lúc vào cổng. Giọng cô rất bình, nhưng bàn tay đã đặt lên mép bảng sơ đồ. “Bản bàn 12 và 14 em cũng đổi vị trí lúc nãy để sát đường nhìn. Trả lại chỗ cũ đi.”

Linh quay phắt sang bảng như bị chọc trúng sống lưng. Quả thật hai hàng bàn 12 và 14 bị đổi, khiến nhóm khách chị Hạnh mời phải đi vòng xa hơn còn bên Linh quen biết lại gần lối trong. Mấy tờ thẻ mica chưa gài chặt nên lệch hẳn ra. Duy nhìn xuống đó, rồi không nói thêm với Linh nữa. Anh rút luôn hai thẻ bàn, đổi chỗ ngay trước mặt những người đang chờ lên sảnh. Miếng mica cọ nhau nghe rin rít. Vị trí gần lối trong trở lại với khách của chị Hạnh; đường lên bậc cũng theo đó recut hẳn.

“Anh Khoa.” Mai đưa tay nhận hai thẻ phụ từ khay bên cạnh, tự mình cài thêm biển nhỏ “ưu tiên người lớn tuổi” lên hàng trong. “Mở lối này.”

Anh Khoa không cần hỏi lại. Anh xoay cột dây, kéo hàng người thành hai nhánh. Nhánh trong mở thẳng cho Mai dẫn khách lên trước; nhánh ngoài dạt sang trái, đúng chỗ Linh phải đứng giữ. Linh định bước lách vào, nhưng xe chở quà cưới vừa trờ tới, chắn ngang đầu gối cô ta. Cô ta lùi lại một bước, giày gót mắc vào khe gạch, tay chới với bám mép bàn mà vẫn không chen được vào làn mới mở.

Duy cởi áo vest ngoài, khoác hờ lên vai Mai khi thấy cánh điều hòa từ sảnh tạt xuống làm cô rùng mình sau cả buổi đứng gió. Đó không phải cử chỉ dịu dàng để xoa dịu; nó giống một dấu nhận người của phía chủ nhà hơn. Vạt áo chạm vai cô, trượt xuống đúng chỗ cổ tay áo đã mỏi vì đỡ khách, để lại một nếp hằn mờ trên mặt vải đen. Anh lùi nửa bước, nhường cho cô đứng trên bậc cao hơn mình đúng một cấp.

“Tiếp khách.” Duy nói.

Mai đặt tay lên mép bảng một lần nữa, nhìn biển tên của mình ở hàng trên cùng, rồi nhìn xuống Linh đang kẹt ngoài dây phân làn. “Linh, em giữ đúng phần dưới. Đừng động vào bảng nữa.”

Cô xoay người về phía lối trong, đứng ở chiếu nghỉ đầu cầu thang, nơi tên mình và đường lên sảnh đã được cắt lại quanh cô. Vạt áo vest phía chủ nhà còn vương nếp hằn nơi vai Mai, buông thẳng xuống cạnh bậc, im phẳng trong làn gió điều hòa vừa đổi chiều.