Fast Fiction

Sổ cũ lên tiếng, tên giả chết

“Dừng dòng khách ở cổng phụ hai phút nữa!” Kha đập cây bút xuống mép quầy hẹp đầy dây rút, thẻ nhựa và một hộp cơm nguội chưa mở, rồi chìa tờ sổ ca ra trước mặt bảo vệ. “Tên trực vận hành ở đây là tôi. Cứ theo sổ.”

Linh vừa dựng xe máy dưới mái bạt ướt mưa phùn Hà Nội, mép thẻ ra vào mòn quệt vào ngón tay, đã nghe câu đó. Cô bước thẳng tới quầy ghi nhận sau cánh gà, nhìn một lượt dòng người đang dồn ở lối vào khu trình diễn và nhìn xuống sổ ca. Dòng “Linh - điều phối tuyến khách mời” bị gạch ngang bằng nét bút mới. Chỗ đó được chèn tên Kha.

“Máy quét cổng phụ mất đồng bộ,” cô nói, không nhìn anh ta. “Nếu còn khóa cả hai đầu, năm phút nữa khách VIP dồn vào hành lang sẽ nghẽn.”

Kha không ngẩng lên. Anh ta kéo sổ lại gần mình, đặt bàn tay lên đúng chỗ tên bị gạch như đè lên một cái miệng. “Em tới trễ thì đứng phụ ngoài thôi. Đừng chen vào quầy.”

Linh với lấy bộ đàm trên mép bàn, bấm gọi thẳng cho kỹ thuật cổng. “Mở thủ công làn bên trái, đối chiếu mã khách qua danh sách in. Đừng quét lại. Ai đeo dây xanh cho vào trước.” Cô quay sang bảo vệ. “Anh lấy bảng số thứ tự ở cổng chính chuyển sang đây, treo ngược luồng.”

Bảo vệ nhìn Kha một nhịp. Kha còn đang mím môi, khách đã bắt đầu đập thẻ vào máy kêu tít tít vô ích. Linh nhấc luôn xấp danh sách dự phòng dưới chồng phong bì, lật đúng trang nhà tài trợ. Chỉ trong nửa phút, hàng người ở cổng phụ rẽ thành hai luồng; tiếng than phiền hạ xuống thành những câu càu nhàu ngắn.

Kha chộp lấy bộ đàm từ tay cô. “Làm theo tôi vừa nói.” Anh ta quay hẳn ra phía nhóm phụ trách sân khấu, cao giọng cho mấy người khách bên ngoài cũng nghe thấy. “Được rồi, tôi xử lý xong.”

Câu “tôi xử lý” rơi xuống đúng lúc một cô tiếp tân chạy bổ vào, mặt tái đi. “Bàn ký tên khách mời thiếu hai phong bì parking, bên ngoài đang cãi nhau.”

Linh đã thấy vấn đề trước khi cô ấy nói hết. Hai phong bì đậu xe dành cho nghệ sĩ bị lẫn vào túi thư mời báo chí vì cùng màu. Cô lôi ngăn kéo dưới cùng, rút xấp thẻ cứng bọc dây bạc, tách ra hai chiếc. “Dán ghi chú đỏ lên bàn báo chí. Chuyển hai chỗ đỗ này sang lối sau sân khấu. Nói với bên giữ xe đối chiếu biển số cuối 68 và 12.”

Kha cầm luôn hai chiếc thẻ từ tay cô, nhét vào túi áo sơ mi của mình rồi quay sang cô tiếp tân. “Đi đi, anh đã chuẩn bị sẵn.”

Cô tiếp tân gật đầu với anh ta theo phản xạ của người nhìn sổ rồi chạy đi. Linh đứng im một giây, nghe rõ tiếng răng mình chạm nhẹ vào nhau. Không phải lần đầu Kha cướp câu cuối. Nhưng hôm nay tên cô đã bị cắt khỏi sổ vận hành, và mọi cú cứu cháy đều biến thành bằng chứng cho quyền của anh ta.

Từ cuối quầy, Vy ôm laptop chạy tới, tóc rối và cổ áo thấm mồ hôi. “Mạng nội bộ lag. File danh sách ghế nhà tài trợ mở không ra. Chú Toàn dưới sảnh đang hỏi ai phụ trách chính.”

Kha đáp ngay, giọng trơn như vừa lau. “Anh đây. Em để máy xuống.”

Linh kéo laptop về phía mình trước. “Bản lưu ngoại tuyến ở máy in phụ.” Cô cúi người mở ngăn dưới chân quầy, lôi ra chiếc USB buộc dây chun vào nhãn cũ. “Vy, cắm vào máy bàn số ba. In theo mã khu, đừng in toàn bộ. Nếu in cả file sẽ treo hàng.”

“Em nghe anh Kha—” Vy khựng lại vì Linh đã chỉ chính xác mật khẩu viết bằng bút lông dưới đáy bàn phím. Ba mươi giây sau, máy in rít lên, từng chồng sơ đồ ghế chạy ra. Ở sảnh trước, tiếng loa gọi khách thôi bị ngắt quãng.

Kha nhấc một bản còn nóng, kẹp vào sổ của mình như chiến lợi phẩm. “Thấy chưa? Bàn điều phối vẫn trơn tru.”

Linh quay mặt đi, nhìn vệt trà nguội đóng vòng nâu trên quầy. Dấu vòng ấy có từ ca chiều, khi cô ngồi ở đây so lại từng mã khách một mình vì Kha bận dẫn nhà tài trợ đi chụp ảnh check-in. Cả tuần nay là vậy. Kha ra mặt, cô vá lỗ thủng. Bạn trong nghề nói đùa hai người “qua lại thường xuyên” nên phối hợp ăn ý; chỉ có Linh biết cái gần gũi ấy toàn là cô đứng trong vùng chết cho người khác bước ra sáng.

Đợt dồn tiếp theo tới nhanh hơn. Một nhóm nhà tài trợ sản xuất bước vào sai lối vì biển chỉ dẫn bị xoay ngược. Chú Toàn từ dưới sảnh đi lên, vest sẫm bị mưa hắt ướt gấu quần, sắc mặt đã chuyển sang kiểu lạnh của người tính thiệt hại.

“Ai đổi tuyến khách?” chú hỏi.

Kha bước lên nửa bước, đặt sổ lên quầy như bệ đỡ cho tiếng nói mình. “Con. Có chút trục trặc cổng phụ nhưng con giữ được.”

“Biển chỉ dẫn khu tài trợ bị xoay.” Linh cắt ngang, chỉ về camera góc hành lang hiện trên màn hình phụ. “Nếu để đoàn sản xuất đi qua khu báo chí, mười phút nữa sẽ vỡ hết lịch đón.”

Kha liếc cô cảnh cáo. “Em đừng chen lúc anh đang báo cáo.”

Chú Toàn nhìn qua màn hình, vừa đúng lúc thấy một mũi tên dẫn đoàn sản xuất về phía dãy backdrop. Linh không chờ thêm. Cô giật bộ dây đánh dấu đường, nhét vào tay một cậu chạy việc. “Đi với chị. Treo lại biển đỏ ở ngã rẽ cầu thang. Chặn khu báo chí ba phút.”

Kha quát theo: “Không ai đi nếu anh chưa duyệt!”

Nhưng cậu chạy việc đã chạy theo Linh xuống nửa cầu thang. Chú Toàn ngoái nhìn, không gọi lại. Hai phút sau, luồng khách trên màn hình quay đúng hướng. Đoàn sản xuất được tách ra, không còn va vào khu phỏng vấn.

Linh trở lại quầy, thở chưa đều. Kha đang cười với chú Toàn, giọng nhẹ như chuyện vừa rồi tự nó ổn. “Người của con xử lý kịp.”

“Người của anh?” Linh hỏi.

Kha quay sang, giọng hạ thấp đủ riêng tư mà độc địa. “Tên em không có trên sổ ca. Em chỉ là người làm thêm. Đừng quên vị trí.”

Ngay lúc ấy, một chị ở bàn đối soát tiền cọc gọi vọng lên: “Ai nhận bàn giao két tiền đầu ca? Mã ca lệch, em không khóa được biên nhận.”

Cả quầy khựng lại một nhịp. Két tiền đầu ca là khâu quan trọng nhất. Người nhận bàn giao ký sai mã, cuối đêm có thể mất luôn tiền đối soát.

Kha đáp ngay: “Anh nhận.”

Vy đang cắm dây sạc cho laptop, bỗng đứng thẳng lên. “Không đúng.” Cô mở điện thoại, lục vội trong thư mục ghi âm. “Hôm đầu giờ em có giữ tin nhắn thoại vì mạng yếu, sợ trôi mất.”

Kha cười nhạt. “Giờ này còn lôi điện thoại cá nhân ra làm gì?”

Vy không nhìn anh ta. Cô bước hẳn vào trong quầy, chạm vai Linh khi chen qua, mở file ghi âm gắn mã ca “E17-18h12”. Giọng ồn của sảnh và tiếng vali kéo lạo xạo tràn ra, rồi một giọng nam của kế toán ca chiều vang rõ: “Vy nghe đây, chị Linh đang cầm két thay vì anh Kha nhé. Anh Kha đi đón đoàn trên sân thượng chưa xuống kịp. Em ghi nhận bàn giao cho chị Linh, giờ mười tám mười hai.”

Vy giơ luôn màn hình cho chú Toàn thấy chuỗi thời gian đính kèm: 18:12 ghi âm, 18:13 ảnh chụp két có tay Linh cầm chìa, 18:14 tin nhắn xác nhận “đã nhận”. Tất cả nằm cùng mã ca.

Kha cứng mặt. “Một tin nhắn thoại thì chứng minh được gì? Bàn giao xong anh nhận lại sau đó.”

“Vậy ký nhận lại ở đâu?” chị đối soát tiền cọc hỏi ngay, tay vẫn đặt trên biên nhận chưa khóa. “Trong hệ thống không có.”

Không ai đáp hộ anh ta được lần này. Cái quyền đứng trước quầy của Kha sụt xuống thấy rõ, như chân ghế hụt mất một nấc. Chú Toàn chìa tay về phía chị đối soát. “Đưa biên nhận cho Linh khóa.”

Linh nhận tập giấy. Cô không nhìn Kha khi ký mã hiệu xác nhận, nhưng nghe tiếng anh ta kéo ghế lùi vào chân quầy. Chỉ một nhịp ấy, người đứng ở mép phòng thay đổi hẳn cách quay mặt. Không ai xin phép Kha nữa; họ nói thẳng với Linh, ngắn và chính xác.

Cơn nghẽn lớn nhất qua đi gần chín giờ. Khách đã vào gần kín, sân khấu lên đèn ổn định, quầy ghi nhận chỉ còn đống dây đeo thừa, hóa đơn tạm và tách trà nguội đọng thêm một vòng nâu mới. Linh cúi gom lại xấp biên nhận thì thấy mép dưới cuốn sổ cũ bị đè dưới khay ghim. Bìa nâu sẫm, góc sờn, là sổ trực của mùa sự kiện năm ngoái.

Cô kéo ra. Ở giữa những trang tên người trực luân phiên, có một dòng bị sửa nhiều lần đến nhòe giấy: ban đầu là “Linh - nhận bàn giao kho thẻ”, sau đó bị gạch, chèn “Kha - phụ trách hiện trường”. Mực hai màu khác nhau. Bên lề còn có chữ ký tắt của chú Toàn ngày cũ, nhưng không nằm cạnh tên Kha; nó nằm trên dòng đầu tiên, nơi tên Linh đã bị xóa.

Lưng cô lạnh đi. Không chỉ tối nay.

Kha đang gọi điện ngoài hành lang, giọng thấp và gắt. “Em đừng nghe linh tinh. Tối nay có nhầm chút thôi.” Chữ “nhầm” rơi vào tai Linh làm cô thấy buồn nôn. Cô mở tiếp trang sau. Một chuỗi thời gian lặp lại: tên cô ở phần nhận ca, tên anh ta ở phần báo cáo cuối. Những việc đã nuôi cái tiếng “Kha giữ hiện trường giỏi” suốt một năm hóa ra được dựng bằng một kiểu gạch tên đều tay, kín đáo và đủ lâu để thành thói quen.

Vy ghé sát lại, thấy trang sổ thì im đi. “Chị…”

“Đừng nói to.” Linh lật đến trang có ngày khai mạc mùa trước, rồi rút điện thoại mở lại chuỗi ghi âm lúc nãy. Cùng một kiểu mã ca. Cùng cùng một tay ghi sổ. Cùng cách tên cô bị đẩy sang lề trước khi biến mất. Cô nhìn sang bàn đối soát, nơi con dấu tròn của ban tổ chức đang nằm trên hộp mực đỏ.

Chú Toàn trở lại quầy khi Linh đã xếp ba thứ thành một hàng: sổ cũ, biên nhận tối nay, điện thoại của Vy mở chuỗi thời gian. Ông nhìn mặt cô trước, rồi nhìn xuống bàn. “Còn chuyện gì?”

Linh đặt ngón tay lên dòng mực cũ bị cạo giấy. “Không phải nhầm ca tối nay. Chỗ này mới là chỗ cần đọc lại.”

Kha bước vào đúng lúc đó. Có lẽ anh ta thấy mọi người đã tản bớt nên định kéo câu chuyện về riêng. “Chú, để mai kiểm tra. Đêm nay ưu tiên khóa hồ sơ trước.”

“Khóa kiểu nào?” Linh hỏi, giọng vẫn phẳng. Cô kéo biên nhận tối nay sát cạnh sổ cũ. “Tối nay, 18:12, em nhận két. Năm ngoái, cũng ở bàn này, em nhận kho thẻ. Chữ ký xác nhận nằm trên tên em trước khi bị gạch. Báo cáo cuối lại đổi sang tên anh. Một lần còn gọi là rối. Lặp cả chuỗi thời gian thì là sửa sổ.”

Quầy hẹp bỗng chật đến mức tiếng áo cọ vào mép bàn cũng nghe rõ. Chú Toàn cầm sổ cũ lên, mắt chạy từ chữ ký tắt của mình sang nét mực đè tên. Rồi ông cầm điện thoại của Vy, đối chiếu giờ. Ông không hỏi lại Kha. Chính sự im lặng ấy mới làm mặt Kha xám đi.

“Lấy mẫu chỉnh sửa hồ sơ,” Linh nói với chị đối soát tiền cọc. Không xin. “Bản giấy.”

Chị kia rút ngay từ ngăn dưới một tờ biểu mẫu trắng. Linh kéo nó về phía mình, ghi từng dòng ngắn, rõ nét: “Điều chỉnh tên chủ trách nhiệm nhận bàn giao ca E17… Căn cứ: ghi âm lưu mã ca, chuỗi thời gian xác nhận, đối chiếu sổ trực cũ…” Cô dừng một nhịp ở mục “người được khôi phục tên”, rồi viết tên mình không run.

Kha bước tới nửa bước. “Em làm quá lên rồi đấy. Chuyện nội bộ, để chú xử lý riêng.”

Linh ghim tờ chỉnh sửa vào đúng trang sổ cũ nơi tên mình bị xóa, ghim xuyên qua lớp giấy đã bị cạo mỏng. “Không riêng được nữa.” Cô xoay cuốn sổ về phía trong quầy, phía người giữ hồ sơ chứ không phải phía người đứng ngoài nhìn vào. “Vì anh sống bằng chỗ này.”

Chú Toàn đặt con dấu lên bàn, cạnh hộp mực. Ông không nói mềm đi, cũng không cứu thể diện cho ai. Chỉ hỏi đúng một câu: “Tên nào đọc đúng?”

Linh đẩy sổ lên, chỉ vào dòng chỉnh sửa và dòng cũ có chữ ký tắt. “Linh.”

Cô tự tay ấn mép giấy cho phẳng trên đống lộn xộn ở quầy: đầu ghim, vệt trà nguội, một góc hộp cơm lạnh, dây đeo thừa quấn vào nhau. Rồi cô cầm con dấu, chấm mực đỏ, đóng thẳng lên chỗ tên vừa được buộc lại.

Cộp.