Tên tôi bị dời lên bàn trên
Linh giật xấp thẻ bàn khỏi tay Mai, búng một cái cho mấy thẻ tên kêu lách tách rồi chỉ ra mép sân gần chỗ xe máy dựng ken kín. “Em đứng ngoài cổng phát phong bì đi. Bên này để người nhà lo.”
Gió đầu chiều ở Hà Nội lùa qua mái bạt cưới, hất mấy dải ruy băng vào mặt Mai. Trên bàn đón khách, hộp bút ký, sổ mừng và sơ đồ bàn đặt ngay giữa vòng người qua lại. Còn cô bị đẩy ra cạnh chồng ghế nhựa và thùng nước suối như một đứa đi làm thêm. Mấy cô bác nhà trai đến sớm quay đầu nhìn, ánh mắt dừng đúng chỗ Linh vừa cầm thẻ tên của cô như cầm đồ thừa.
Mai đặt chìa khóa phòng thay đồ lên góc bàn, tiếng kim loại chạm kính cộc một tiếng. Chìa khóa đó Linh giữ từ sáng, giờ mới trả lại, muộn hơn đúng lúc cần nhất. Mai không cãi. Cô kéo sợi dây phân luồng khách từ mép cổng sang cột sắt, tự tay chừa một lối đi thẳng vào sân rồi nói đủ nghe: “Nếu em đứng ngoài cổng, đừng ai đổi sơ đồ bàn nữa. Bàn họ nhà gái đang cấn tên.”
Linh cười, loại cười dành cho người quen mặt nên tưởng có quyền. “Em biết gì mà cấn với chả không? Qua lại thường xuyên với anh Khang không có nghĩa là được chen vào việc nhà anh ấy.”
Câu đó ném ra giữa sân mở, trúng đúng nhóm bạn chú rể đang bê thùng bia lên thềm. Một cậu khựng tay, nhìn Mai rồi nhìn Linh. Mai kéo nốt sợi dây, chặn lại lối ngoặt sai đang chĩa thẳng vào bàn đón khách. “Em biết ai ngồi cùng ai để đỡ vỡ mặt khi cô bác lên sảnh,” cô nói, mắt vẫn nhìn dòng người vào cổng. “Còn chị thích thì cứ để nhầm.”
Linh chưa kịp đáp, một đôi vợ chồng lớn tuổi bị nhóm quay phim dẫn nhầm sang lối trái, đụng đúng chỗ nhân viên bưng tháp ly đang ra. Tiếng thủy tinh khẽ va nhau dựng gáy. Sân cưới hẹp, chỉ cần hai dòng khách đổ ngược là tắc ngay từ cổng vào chân cầu thang.
Linh lập tức chỉ vào Mai. “Thấy chưa? Em đứng đó thì đứng cho ra việc, dẫn khách đi đi.” Nhưng sơ đồ bàn trong tay cô ta đã bị xếp lại lộn xộn; mấy thẻ tên bàn họ ngoại chèn lên bàn đối tác của chú rể. Mai nhìn một cái là biết có người đổi thứ tự để nhường bàn đẹp sát cầu thang cho nhóm bạn Linh.
Một cô ruột của chú rể xách túi trái cây bước vào, mắt đảo hai vòng rồi nhăn mặt. “Sao bàn nhà chị Hai lại tuốt dưới góc cuối thế này? Người bên xưởng sản xuất của cậu Thái tới rồi, định cho ngồi đâu?” Bà hỏi Linh, nhưng ngay lúc ấy phía cổng lại ùa thêm khách, máy chụp hình dựng chân giữa lối, tiếng gọi nhau chéo từ trong sảnh xuống. Linh ôm chặt xấp thẻ vào ngực như ôm quyền.
Mai đang bị giữ ngoài thẩm quyền, mà cái sai đã chín tới mức chỉ cần thêm năm phút là họ hàng hai bên cãi nhau ngay chân cầu thang.
Chị host Hương từ trong sảnh chạy cắt qua sân, bộ áo dài màu be bị quệt một vệt nước. Chị đứng ở bậc dưới cùng, đảo mắt từ dòng khách mắc ở dây phân luồng sang bàn thẻ tên lộn xộn, rồi đi thẳng qua Linh để đến chỗ Mai. “Em Mai,” chị gọi, giọng gấp mà vẫn hạ xuống kiểu chỉ dùng với người cần nể mặt, “em nhìn giúp chị, bàn nào kéo lên trước để mở lối?”
Linh sững một nhịp. Chị Hương còn nghiêng người né cột hoa, đưa hẳn cuốn sơ đồ in cho Mai, đồng thời giơ tay chặn một bạn phụ lễ định chen vào. “Mọi người tránh cho em ấy xem.”
Đó là cú khựng đầu tiên của cả sân. Không ai cần giải thích vẫn nhìn thấy chị host bỏ qua người đang ôm thẻ tên để hỏi người vừa bị sai ra mép cổng. Cô ruột chú rể lập tức nhích theo Mai, túi trái cây cọ vào đùi. Một anh bưng lễ cũng đứng chờ, không hỏi Linh nữa.
Mai cầm tờ sơ đồ, mép giấy khô quẹt vào tay nghe sột soạt. “Bàn họ nhà gái đổi với bàn bạn đại học. Bàn đối tác xưởng sản xuất kéo lên sát cầu thang, để chú Thái đón dễ. Lối trái bỏ, gom khách vào lối này.” Cô chỉ bằng đầu bút lên từng ô, ngắn, dứt. “Ai đã tới thì giữ nguyên mặt, chỉ dời thẻ chưa có người ngồi.”
Chị Hương quay phắt lại. “Làm theo em Mai nói.” Chị đích thân kéo sợi dây phân luồng về tay Mai, rồi bảo nhân viên quay phim nhấc chân máy ra khỏi lối. Vòng khách đang ùn ở cổng dịch sang một chút như nước gặp khe thoát.
Linh chen vào ngay. “Đó cũng là ý em vừa nói. Mai chỉ đọc lại thôi.” Cô ta vươn tay định lấy xấp thẻ từ cô phụ lễ, lại quay sang cô ruột chú rể cười nén. “Người ngoài biết chút việc là tưởng mình quyết được chỗ ngồi.”
Mai không nhìn cô ta. Cô xếp nhanh ba thẻ bàn lên cạnh nhau: Bàn Họ Nhà Gái, Bàn Đối Tác, Bàn Bạn Đại Học. Chữ in đậm, ai đứng gần cũng đọc được. “Nếu giữ theo sơ đồ chị Linh cầm,” cô nói thẳng với chị Hương, “cô Hai của anh Khang phải ngồi sau lưng bàn đối tác, còn người bên xưởng sản xuất bị đẩy xuống góc quạt nóng. Lên sảnh là lộ ngay.”
Cô ruột chú rể đặt mạnh túi trái cây xuống ghế nhựa. “Linh, ai cho con dời bàn chị Hai?”
Mặt Linh đổi màu nhưng vẫn cố siết giọng mềm. “Con chỉ muốn sắp xếp cho tiện người thân ngồi gần nhau.”
“Người thân nào?” Mai hỏi, cuối cùng mới nhìn cô ta. “Nhóm bạn chị ngồi đủ một dãy sát cầu thang, còn họ nhà gái tản xuống cuối sân. Tiện cho ai?”
Cái khó của Linh là không thể mắng tiếp như lúc đầu. Quanh họ bây giờ không chỉ có mấy người tò mò mà là cả những người đang chờ lệnh để cứu buổi tiệc khỏi rối. Ai cũng có việc dính vào chỗ ngồi: người đón đối tác, người dẫn họ hàng lớn tuổi, người bưng lễ lên sảnh. Linh càng giữ thẻ, cô ta càng giống người đang chặn đường.
Đúng lúc đó Khang từ ngoài cổng bước vào, áo vest còn chưa cài hết cúc, tay cầm hộp nhẫn vừa lấy từ xe. Anh đi qua chồng xe máy dựng san sát, dừng đúng giữa sân khi thấy ba thẻ bàn đặt thành hàng trên mép bàn kính và dòng khách đang đứng chờ hướng. “Có chuyện gì?”
Linh quay người nhanh đến mức tà váy quệt vào cạnh ghế. “Anh đến đúng lúc. Em đang chỉnh lại cho hợp, nhưng Mai cứ xen vào—”
“Khang.” Mai cắt ngang, giọng không cao. Cô nâng ba thẻ bàn lên, để anh nhìn rõ từng tên in. “Nếu giữ thẻ này theo thứ tự Linh vừa xếp, cô Hai ngồi dưới, đối tác của anh ngồi khuất, họ nhà gái bị tách. Em đã mở lại lối vào rồi. Còn chỗ ngồi, anh chọn ngay bây giờ.”
Chọn ngay bây giờ. Không còn chỗ cho kiểu dỗ dành riêng hay để qua sau. Vòng sân, chân cầu thang, bàn đón khách, tất cả mắt đều đang đổ vào ba tấm thẻ trên tay cô.
Linh bước lên một bước, chìa tay về phía Khang trước. “Anh, em là người nhà đứng đây từ sáng. Mai chỉ tới phụ—”
“Phụ mà biết bàn nào làm anh mất mặt hơn em.” Câu nói của Khang không lớn, nhưng đủ cắt đôi câu của Linh. Anh không nhận xấp thẻ trong tay cô ta. Anh quay sang Mai, chìa tay ra. “Đưa anh.”
Mai đặt ba thẻ vào tay anh, nhưng giữ lại tấm sơ đồ gốc. Khang nhìn một lượt, rồi làm điều không ai lẫn được: anh lấy cây bút dạ trên bàn ký tên, gạch tên bàn đối tác ở góc dưới, viết lại vào hàng sát cầu thang; kéo bàn họ nhà gái lên ngay sau bàn chính; bàn bạn đại học lùi xuống phần sân mát bên trái. Nét bút đè mạnh lên giấy, đen và dứt khoát.
Linh chụp lấy mép sơ đồ. “Anh viết lại thế này ai theo kịp? Em đã dặn nhân viên rồi.”
Khang giữ nguyên tờ giấy, không buông. “Dặn sai thì sửa.” Anh rút luôn thẻ Bàn Đối Tác từ tay cô phụ lễ vừa ngập ngừng giữa hai bên, đặt lại vào tay Mai. “Em dẫn lên.” Rồi anh lấy tiếp hai thẻ còn lại, đưa cho cô theo đúng thứ tự cô vừa xếp. “Theo thứ tự của Mai.”
Đó là cú đánh lộ xương. Thẻ bàn không đi qua tay Linh nữa. Quyền cầm vật đọc được, quyền chỉ người phải theo, đổi ngay giữa sân.
Chị Hương lập tức xoay người ra lệnh theo tên Mai. “Bên lễ, theo em Mai. Bàn đối tác trước. Anh quay phim né lối phải.” Cô ruột chú rể cũng nghiêng hẳn sang một bên để nhường đường, không đứng cạnh Linh nữa mà đứng phía sau Mai, như thể người nên được hỏi từ đầu vốn là cô.
Linh vẫn chưa chịu lùi. Cô ta bước chặn ngang chân cầu thang, cười gằn vì bị dồn đến chỗ chỉ còn mặt mũi để giữ. “Mai, em cầm thẻ thì cầm cho chắc. Đừng tưởng được anh Khang nói một câu là thành người nhà.”
Mai cầm ba tấm thẻ, tiến tới bậc đầu. “Em không cần tưởng.” Cô đưa tấm Bàn Đối Tác cho nhân viên dẫn khách, chỉ ngón tay lên khoảng trống gần lan can tầng trên. “Bàn này lên trước.” Rồi cô quay tấm Bàn Họ Nhà Gái về phía cô ruột chú rể. “Cô đi cùng cháu.” Cuối cùng, cô nhìn thẳng Linh, giơ tấm Bàn Bạn Đại Học ngang tầm mắt cô ta. “Bàn này của chị. Ở dưới bên trái, sau cột hoa.”
Mấy chữ in đậm trên thẻ trắng sáng lên dưới đèn vàng mái bạt. Không cần mắng, không cần nhắc lại ai trên ai dưới. Chỉ cần ai cầm thẻ nào, ai được đi trước, là cả sân phải đọc lại.
Mặt Linh căng cứng. Cô ta định với tay giật lại thẻ, nhưng Khang đã bước sang đứng chắn nửa bậc cầu thang, không đụng vào cô ta mà cũng không chừa đường cho cô ta chen lên trước Mai. “Linh,” anh nói, mắt vẫn nhìn theo hướng Mai vừa chỉ, “đứng đúng bàn của em.”
Cụm từ ấy đau hơn một cái tát. Vì nó trả cô ta từ chỗ tự phong điều phối về đúng vị trí in trên thẻ như mọi khách khác. Một anh bạn chú rể đang bê khay nước đi ngang nghe thấy, vội ép người vào cột bạt nhường lối cho Mai lên trước. Hai cô bên nhà gái cũng tự động né sang mép cầu thang, tay còn giữ tà áo dài. Dòng người trên bậc gãy khúc rồi xếp lại theo thứ tự mới.
Mai bước lên cầu thang trước, tay trái chạm nhẹ vào lan can sắt còn mát, tay phải giữ ba thẻ bàn ép vào ngực cho khỏi bay. Ở chiếu nghỉ, cô dừng nửa nhịp, xoay người trao tấm cuối cùng cho bạn phụ lễ đang đứng đợi dưới một bậc. “Bàn bạn đại học để sau cùng. Đừng cho đổi nữa.”
Nói xong, Mai buông tay khỏi lan can. Dưới chiếu nghỉ, Khang đứng lệch sang một bên, còn Linh và những người khác giữ lại đúng ở bậc dưới, khoảng cách giữa từng thân người đã thành hàng theo thứ tự cô vừa đặt.