Ten toi duoc day len tren
“Thao, em đứng ra kia đi.” Lan Anh dùng ngay cuộn dây phân luồng đỏ chặn ngang trước đầu gối Thao, rồi quay sang cô lễ tân bàn tiếp đón, cười như mình mới là chủ nhà. “Khách bên nhà trai tới trước. Để bạn ấy chờ sau ghế băng.”
Dãy ghế băng sát quầy đã kín nửa hàng, phong bì mừng cưới sột soạt trong tay khách, ai cũng nhìn thấy Thao bị đẩy lệch khỏi lối vào. Cô đang cầm bảng tên bàn VIP và chùm thẻ từ phòng cô dâu trả muộn hơn dự kiến, móc trên dây đeo màu kem còn in chữ khách sạn. Chỉ chậm một nhịp, Lan Anh đã chiếm chỗ trước quầy, nhận luôn câu chào của họ hàng như thể mọi việc phải qua tay mình.
Thao đặt chùm thẻ từ xuống mép quầy, không lùi hẳn ra góc như Lan Anh muốn. “Chị nói em chờ sau ghế băng cũng được,” cô nói, giọng phẳng, “nhưng bảng tên bàn chính đang ở tay em. Ai nhận, em trao người đó.”
Lan Anh liếc bảng tên, khóe miệng giật rất nhẹ. “Có mỗi việc cầm hộ mà cũng làm như mình quan trọng lắm. Em qua lại thường xuyên với anh Quan thì giữ ý một chút, đừng đứng chắn mặt người lớn.”
Một bác trai vừa dựng xe ngoài mái hiên bước vào, nghe chữ “qua lại thường xuyên” thì nhìn Thao lâu hơn một nhịp, kiểu nhìn rất Hà Nội: không hỏi thẳng, nhưng đủ để xếp người ta vào một ngăn thấp hơn. Lan Anh lập tức nghiêng người đón bác, hai tay nhận phong bì, đẩy một tập thiệp mời sang cho cô lễ tân. Dòng người ở dãy ghế băng dịch lên, còn Thao bị cắt ra ngoài lane như người mang đồ tạm.
Cánh cửa kính bên trái vừa mở, một nhóm khách nhà gái bước vào cùng lúc với đội bê tháp champagne. Lối giữa kẹt cứng. Một bé nhân viên run tay làm rơi xấp sơ đồ bàn; giấy cứng trượt trên nền gạch, xào xạc khô và sắc. Cô lễ tân đỏ mặt, nhìn quanh tìm người biết sắp luồng khách. Lan Anh còn đang mải chụp lấy những phong bì vừa nhận được, quay đầu quát nhỏ: “Xếp lại đi chứ, đứng đó làm gì?”
Thao cúi xuống nhặt sơ đồ trước khi giấy bị giẫm cong. Cô lật đúng trang bàn họ nhà gái, chỉ nhanh vào hai bàn ghép thêm cạnh sân khấu. “Bác ạ, bên này đi thẳng, qua cột hoa là bàn 12 đến 15. Những ai có chữ ‘họ Nguyễn Đình’ ngồi vế này.” Cô đưa ngay một tấm sơ đồ cho bé nhân viên, một tấm cho cô lễ tân, tay còn lại kéo tháp champagne dịch sát vào chân cầu thang để mở lối. “Đừng chặn giữa. Để khoảng trống cho người vào gửi phong bì.”
Khách bắt đầu trôi đi theo tay cô. Một cô trung niên đang cau mặt vì không thấy tên chồng mình trên danh sách liền dịu xuống khi Thao lật mặt sau tờ sơ đồ, chỉ đúng bàn ghép thêm. Cô lễ tân thở mạnh một cái, nhận lại nhịp. Lan Anh xoay người, thấy luồng đã thông thì lập tức tươi mặt với bác trai lúc nãy. “May quá, em vừa sắp xong. Hôm nay đông nên hơi rối.”
Thao nghe rõ chữ “em vừa sắp xong”, nhưng chỉ đặt tập sơ đồ đã vuốt phẳng lên quầy. Vài đôi mắt từ dãy ghế băng chuyển từ Lan Anh sang cô, không nói gì, song cái nhìn đã khác một chút: không còn là người đứng ké. Cái nứt đầu tiên chỉ bé bằng đầu móng tay, nhưng nó có thật.
Chuông báo thang máy ding một tiếng. Khách bên nhà trai tràn ra cùng lúc với hai mâm hoa quả bưng từ bếp lên. Lối tiếp đón lại bóp nghẹt. Lan Anh vung tay kéo dây phân luồng, định tạo một hàng mới ngay trước mũi Thao. “Bên này trước, bên kia ngồi ghế chờ. Ai chưa ghi tên thì chờ.”
“Chờ kiểu đó tắc cả cầu thang,” cô lễ tân buột miệng. Cô vừa nói xong thì giật mình nhìn Lan Anh.
Đúng lúc ấy, bác Toàn—ông cậu bên nhà trai, người đang phụ coi danh sách họ hàng lớn tuổi—đi từ trong sảnh ra, nhíu mày vì thấy luồng khách nghẽn đến chân cầu thang. Ông không hỏi Lan Anh. Ông nhìn thẳng Thao, vì trên tay cô vẫn là bộ bảng tên bàn chính. “Cháu, mở lối nào vào nhanh nhất?”
Thao giơ tay chỉ. “Bỏ dây giữa đi. Để người đã có tên vào trước theo bên trái quầy. Ai cần dò bàn thì ngồi ghế băng bên phải.” Cô bước một bước, tự tay nhấc móc dây đỏ khỏi trụ inox. “Bên có tên đi trước ạ.”
Một khoảng lane bật mở ngay trước mắt. Thân người đang chen khựng lại, rồi tự nhiên tách đôi theo hướng cô vừa chỉ. Bác Toàn khoát tay rất dứt: “Nghe cháu này. Có tên thì vào trước.” Ông nghiêng người nhường đúng cho Thao đi qua đầu lối để đưa bảng sơ đồ vào trong.
Lan Anh đang đứng ở chỗ đầu dây, thành người bị chặn lại phía sau. Cô ta há miệng như muốn gọi, nhưng nhóm khách đã theo cánh tay Thao mà chuyển hết về bên trái. Một bà cô lúc nãy còn ngồi ghế băng đứng phắt dậy, ôm túi đi trước Lan Anh. Cái thứ tự cũ gãy ngay tại chỗ; người luôn đứng đầu không còn là người đầu nữa.
Thao vừa đi qua quầy thì chi Hiền từ trong phòng cô dâu ló ra ở khung cửa hé, tay ôm hộp cơm nguội để quên từ chiều. “Em ơi, bảng tên bàn chính đâu? Nhà gái đòi xem lại. Có người nói chỗ ngồi trên cùng bị đặt sai.”
Lan Anh lập tức chen lên. “Đưa chị. Chị phụ trách bàn chính.” Cô ta chộp vào góc tập bảng mica. “Bên nhà trai đã dặn rồi.”
Thao không buông. Cô nhìn thẳng vào tập bảng tên trong tay mình: từng miếng mica cắm trên đế gỗ, hàng chữ đen đọc được từ xa. Một tấm ghi “Lan Anh – đại diện đón khách”. Một tấm khác mỏng hơn, vẫn còn bọc giấy kiếng, ghi “Thảo – chủ trì bên nhà trai”, nét chữ đặt cao hơn một bậc, để bàn trên chiếu nghỉ cầu thang dẫn vào tầng tiệc. Tờ bọc kêu sột một tiếng khô khi ngón tay Lan Anh miết mạnh lên mép.
“Chị chưa hề đặt tấm này ra ngoài,” Lan Anh nói nhanh, mặt vẫn cười với những người đang nhìn. “Chắc khách sạn in thừa. Em đừng tự ý cầm.”
“Khách sạn không tự in tên người nhà,” Thao đáp. “Tên ai gửi file, in tên đó.”
Câu nói vừa dứt thì Minh Quan từ trong sảnh bước xuống, vest chưa cài nút, cổ tay còn dính vệt băng dính bạc vì tự treo biển chỉ dẫn từ đầu giờ. Anh dừng ngay ở bậc cuối, mắt lướt qua lane vừa bị cắt lại, qua Lan Anh đang nắm bảng, rồi dừng ở tấm mica bọc giấy kiếng trong tay Thao.
Lan Anh như bắt được phao, quay phắt sang anh. “Anh Quan, em đang định sắp lại cho gọn. Thao cầm nhầm bảng tên thôi. Chỗ đó để em ngồi cho tiện đón họ hàng, còn bạn ấy cứ hỗ trợ ngoài quầy như từ đầu—”
“Như từ đầu?” Thao cắt ngang, vẫn giữ nguyên tấm bảng trong tay. “Từ đầu là chị bảo em đứng ngoài lane, nhận việc nhưng không được nhận chỗ.”
Một bác gái đang ký tên sổ mừng cưới ngừng bút giữa dòng. Cô lễ tân cũng rụt tay khỏi xấp phong bì. Không ai chen lời nữa, vì bây giờ không phải chuyện ai khéo miệng hơn; tất cả đang nhìn vào mấy cái tên đọc được trên mica.
Lan Anh đưa tay giật luôn tấm “Thảo – chủ trì bên nhà trai”. “Tên để cao hay thấp không quan trọng. Quan trọng là biết mình đứng đâu.”
Lần này Thao không kéo co. Cô buông hẳn một mép để Lan Anh giật lệch cả đế gỗ, rồi quay sang Minh Quan, nói đủ cho dãy ghế băng và quầy nghe thấy: “Anh, em hỏi một lần ở đây. Tên em đặt ở đâu?”
Không khí khựng lại đúng ở cái ngưỡng cửa kính nửa mở, nơi tiếng điều hòa và tiếng xe ngoài mái hiên chạm nhau thành một khoảng lạnh mỏng. Minh Quan bước xuống hết bậc cuối. Anh không nhìn Lan Anh nữa. Anh đưa tay nhận toàn bộ tập bảng tên từ giữa hai người, cả những tấm đang xô lệch.
Lan Anh còn cười được, nhưng giọng đã mỏng đi. “Anh để em sắp. Mọi người quen mặt em hơn. Đang đông khách, đừng làm lớn—”
Minh Quan rút riêng hai tấm. Một tấm “Lan Anh – đại diện đón khách”. Một tấm “Thảo – chủ trì bên nhà trai”. Anh cầm rất rõ trước mặt mọi người, rồi cúi người nhấc đế mica của Lan Anh khỏi bàn đầu quầy. Cái chân gỗ cạ mặt kính kêu cộc một tiếng, nhỏ mà đau mặt.
“Không,” anh nói. “Chỗ này không phải của em.”
Anh đặt tấm tên của Lan Anh xuống bàn phụ sát dãy ghế băng, nơi người tra danh sách ngồi chờ đến lượt, thấp hơn hẳn một bậc nhìn. Ngay sau đó, anh xoay người, đi thẳng lên hai bậc chiếu nghỉ cầu thang giữa sảnh và quầy đón khách, nơi ai bước vào cũng phải ngẩng lên mới thấy. Anh cắm tấm “Thảo – chủ trì bên nhà trai” vào giữa giá hoa nhỏ cạnh lan can.
Tên Thảo nằm cao hơn hàng đầu quầy, cao hơn chỗ Lan Anh vừa đứng giữ cả buổi.
Một tiếng hít mạnh bật ra từ đâu đó ở dãy ghế băng. Bác Toàn bỏ luôn cây bút ký danh sách xuống, bước tới đứng dưới chiếu nghỉ như xác nhận vị trí mới. Cô lễ tân ôm xấp phong bì, tự động quay đầu hỏi: “Chị Thảo, bàn chính đón khách bên nào ạ?”
Lan Anh bước gấp một bước theo cầu thang, tay còn muốn với lên gỡ tấm mica xuống. “Anh Quan, em chỉ đang giữ mặt mũi cho nhà mình. Bạn ấy—”
Minh Quan chặn ngang bằng chính bàn tay đang cầm đế gỗ còn lại. Không đụng vào người cô ta, nhưng cắt sạch đường với. “Đứng đúng vị trí của em.” Anh nghiêng đầu sang phía bàn phụ sát ghế băng, nơi tấm tên của Lan Anh vừa bị hạ xuống. “Ngồi đó. Ai cần dò danh sách thì em trả lời.”
Mặt Lan Anh tái đi rất nhanh, lớp nền vẫn còn mịn mà không che nổi. Cái đau nhất không nằm ở câu nói; nó nằm ở chỗ mọi người đều có thể nhìn theo hướng tay anh và thấy chỗ cô ta bị đẩy xuống. Từ người đứng đầu lane, cô ta thành người ngồi bàn phụ. Từ chỗ mặt tiền, cô ta tụt sang chỗ chờ.
Thao bước lên một bậc, đứng ngay dưới tấm tên của mình. Cô không cần nói lớn. “Khách có tên trong danh sách đi bên trái. Bàn chính theo em.”
Những người đầu hàng lập tức xoay hướng như vừa được mở cổng. Bác gái đang cầm bút đổi sang đưa phong bì cho cô lễ tân rồi đi theo lối Thao chỉ. Hai mâm hoa quả được bê gọn sang mép phải. Cô lễ tân kéo lại dây phân luồng theo hướng mới, buộc đầu móc vào trụ bên dưới chiếu nghỉ. Cả lối vào được cắt lại bằng tay Thao và câu nói của cô, ngay trên vị trí vừa được đặt cao.
Lan Anh còn đứng giữa một nhịp cầu thang lỡ dở, không lên được mà cũng không thể quay về như cũ. Cô ta cố cười với một bác họ hàng, nhưng bác ấy chỉ hỏi trống: “Danh sách bàn phụ ở đâu?” rồi quay hẳn sang phía cái tên đang cắm trên cao.
Minh Quan đặt nốt tập bảng còn lại vào tay Thao. Ở cổ tay áo cô có một miếng băng dán host màu kem vừa được anh dán nhanh từ đầu buổi để ra vào khu sân khấu, mép dán nổi bật trên nền vải xanh nhạt. Anh nói đủ nghe, cũng đủ để quầy nhận lệnh: “Từ giờ, ai hỏi bên nhà trai, tìm Thảo.”
Thao nhận bảng, xoay người đi lên chiếu nghỉ cầu thang. Dưới chân cô, mặt sảnh phản ánh dải đèn vàng và bóng người vừa đổi hướng. Cô dừng ở bậc cao hơn một nấc, vệt dấu host còn nằm trên tay áo, cạnh lan can treo sợi ruy băng kem. Khi cô đứng yên, dải ruy băng cũng thôi đung đưa, rủ xuống lặng ngắt.