Cả sân cược cô thua nhục
Lan Anh giật tấm thẻ tuyến màu đỏ khỏi tay My Linh ngay giữa vòng check-in, móng tay sơn nude quệt vào mép thẻ sờn cạnh thành một tiếng rít khó chịu. “Em ra mép sân đi. Đứng đây chỉ vướng luồng khách.” Cô ta nhét thẻ vào dây đeo của mình, rồi chỉ luôn về góc ghế nhựa xếp lệch dưới mái bạt. “Cầm danh sách nước với khăn giấy. Có gì chị gọi.”
Khách mời từ cổng trường đổ vào sân ngoài trời của khu sự kiện ở Hà Nội, xe máy ken dọc lề, loa thử âm thanh giật lên từng nhịp ngắn. Trên bàn check-in, một cốc trà nguội để lâu đã hằn vòng nước nâu lên mặt nhựa. My Linh vẫn đang cầm xấp phiếu phân tuyến gập mở nhiều lần đến mềm góc; chính cô chia luồng nhà đầu tư, đội startup sản xuất, khách báo chí từ sáng. Nhưng trước mặt đội hậu cần, trước mặt chị Hòa bên doanh nghiệp tài trợ, Lan Anh lại gọi cô như đứa chạy việc.
My Linh không cãi. Cô đặt xấp phiếu xuống cạnh vòng nước trà, xoay bảng chỉ dẫn hướng vào sâu hơn ba mươi phân để khách khỏi chắn lối xe chở mô hình vào sân, rồi nói đủ to: “Nếu chị đẩy em ra mép, chị tự nhớ tuyến khách nhà máy mẫu và tuyến hội đồng.” Nói xong cô xách thùng khăn giấy đi thẳng về góc ghế nhựa, không đứng lại xin chỗ.
Một cậu phụ trách âm thanh đang định cắm ngang dây điện giữa lối bỗng ngẩng lên nhìn bảng chỉ dẫn vừa được xoay. Cậu khựng chân, kéo dây sát mép bồn cây. Chị Hòa nhìn theo động tác của My Linh, môi mím lại một chút. Cái mím môi ấy nhỏ thôi, nhưng là vết nứt đầu tiên trên vẻ tự tin trơn tru của Lan Anh.
Lan Anh thấy vậy, mặt vẫn cười mà giọng mỏng hẳn. “Đừng làm như em nắm cả sân. Đưa đây điện thoại công việc.” Cô ta chìa tay trước mặt mấy bạn tình nguyện viên. “Nhóm nhà đầu tư, khách trường, xe chở mẫu, để chị điều. Em chỉ việc chạy.”
My Linh móc chiếc điện thoại cũ từ túi quần jean, màn hình còn dính mảnh băng keo ở góc, đưa ra. Lan Anh lấy luôn, tiện tay hất chồng thẻ phụ sang bên kia bàn, chỉ chừa My Linh một thẻ khách lẻ màu xám. “Thẻ đỏ là người đứng tuyến. Em cầm thẻ này nếu bảo vệ hỏi.”
Câu đó nặng hơn cái giật tay lúc nãy. Thẻ xám là thẻ đi ké, được vào vì thiếu người chứ không có quyền điều ai cả. Hai bạn sinh viên năm nhất liếc xuống cái dây đeo xám trong tay My Linh rồi lùi ra, nhường chỗ cạnh bàn cho một cô gái váy kem mới đến. Lan Anh kéo cô gái ấy lên phía trước. “Đây, Phương sẽ đứng check-in mặt tiền với chị. Trông sáng sủa hơn.”
My Linh cúi xuống nhặt tấm sơ đồ rơi dưới chân bàn. Mép giấy quệt vào ống quần, để lại một vệt bụi xám. Cô không nhìn Lan Anh nữa, chỉ quay qua bảo vệ ở cổng phụ: “Chú ơi, xe chở mô hình cánh tay robot mười lăm phút nữa tới, đừng cho đỗ trước bảng tên. Chắc chắn nghẽn.” Bảo vệ gật ngay, vì từ ba ngày set-up tới giờ người qua lại thường xuyên với ông ở cổng phụ chỉ có My Linh, sáng nào cũng dúi ông cái bánh mì nóng.
Lan Anh chặn ngang: “Không cần nghe em ấy. Chú nghe tôi.” Nhưng đúng lúc đó điện thoại công việc trong tay cô ta rung dồn. Một xe khách chở đoàn nhà đầu tư Nhật đến sớm hơn lịch tám phút, cổng chính lại đang kẹt vì một đội startup dựng sa bàn tràn lối. Phía trong, MC bắt đầu mời khách vào khu bình chọn thử tuyến đầu tiên ở sân tròn, nơi ai cầm thẻ đỏ sẽ dẫn đoàn đi theo các trạm.
Lan Anh quay cuống, vừa áp điện thoại lên tai vừa ra lệnh loạn hướng. “Cho xe vào cổng chính… không, vòng sau thư viện… ê, bê cái mô hình kia sang trái… My Linh, em đứng yên đó.” Cô ta nói “đứng yên” mà mắt vẫn lia tìm người làm thay.
Nhưng lối đi đã gãy rồi. Xe chở mô hình cánh tay robot từ khoa cơ khí lù lù trườn tới cổng phụ đúng như My Linh nói. Cổng chính nghẽn, cổng phụ bị một hàng ghế nhựa xếp đợi lễ khai mạc chắn ngang. Nếu xe không lọt trong ba phút, đoàn nhà đầu tư xuống xe khách sẽ phải đi bộ vòng qua khu bãi xe máy lộn xộn, lướt qua đám dây điện và thùng carton. Một cú mất mặt công khai cho cả trường lẫn bên tài trợ.
My Linh đặt thùng khăn giấy xuống góc ghế nhựa. “Dẹp hàng ghế bên phải. Chừa lối cho xe lùi mũi vào.” Cô không hô to, nhưng giọng cắt thẳng. Cậu âm thanh là người nhúc nhích đầu tiên; cậu bế ngay hai ghế chạy đi. Một chú bảo vệ ở cổng phụ kéo thanh chắn lên. Hai bạn hậu cần khác quay vai, đổi hướng bước khỏi chỗ Lan Anh vừa chỉ, chạy theo tay My Linh đang vạch đường. Bên mép sân, một anh bốc xếp đẩy xe đựng bảng tên cũng né khỏi Phương, lao về phía My Linh hỏi: “Để bảng bình chọn đâu?”
“Dọc vạch gạch trắng, sát bồn cây. Chừa vòng cho khách đứng.” My Linh đưa tay chỉ. Người này nối người kia, chân giẫm sột soạt trên sân gạch còn ẩm hơi chiều, cả một dải vai áo quay khỏi Lan Anh như luồng gió đổi hướng. Cô ta còn đang giữ điện thoại bên tai, cánh tay giơ nửa chừng mà chẳng ai đón lệnh nữa.
Khang từ khu sân khấu phụ chạy sang, áo sơ mi đen dính một vệt bụi từ thùng mô hình. Anh vốn là đại diện quỹ đầu tư đồng tổ chức, cháu gọi chị Hòa bằng dì, người Lan Anh vẫn cố giữ ở phạm vi mình. Anh nhìn chiếc xe chở mô hình, nhìn đoàn khách vừa xuống xe khách ở mép cổng, rồi nhìn thẳng My Linh. “Tuyến nào thông nhất?”
“Cổng phụ mở. Cắt đoàn nhà đầu tư qua vòng bình chọn trước, tránh sa bàn bên trái. Nếu để qua cổng chính là đụng xe mẫu.” My Linh trả lời ngay, không bước lên gần hơn nửa bước.
Khang quay người rất nhanh. “Nghe Linh. Cả đoàn đi cổng phụ.” Anh giơ tay ra hiệu cho nhóm phiên dịch và khách mời bám theo. Những đôi giày da đang hướng vào cổng chính đổi mũi ngay trên nền gạch. Chị Hòa từ bàn tiếp đón cũng rời chỗ, xách tà áo dài bước thẳng về phía My Linh thay vì phía Lan Anh. Cú quay người ấy còn đau hơn một câu mắng.
Lan Anh tắt phụt cuộc gọi, lao tới. “Khang, em ấy chỉ là người hỗ trợ vận hành, không phải người giữ tuyến. Thẻ đỏ đang ở chị.” Cô ta rút tấm thẻ khỏi ngực, giơ lên như bằng chứng, mặt đã bắt đầu căng vì phải giữ nụ cười trước khách.
Đúng lúc đoàn nhà đầu tư đầu tiên bước vào vòng sân tròn, một vị giáo sư già trong hội đồng bình chọn dừng lại ngay vạch sơn giữa sân, chống gậy nhìn quanh. “Ai đang giữ tuyến dẫn đoàn? Chúng tôi theo ai?” Câu hỏi không lớn, nhưng vì mic sân khấu đang tắt nhạc nền để nhường phần giới thiệu, nó bay rất rõ qua khoảng sân mở.
Mắt cả vòng dội về tấm thẻ đỏ trong tay Lan Anh, rồi trượt sang đường xe vừa được mở, hàng bảng bình chọn vừa được kê thẳng, và My Linh đứng ở mép vạch gạch trắng với dây đeo xám cũ trên cổ. Cái đọc mặt trong sân bắt đầu lệch. Không phải vì ai giải thích hộ cô, mà vì cả lối đi đang mang dấu tay cô.
Lan Anh thấy lệch ấy, liền bước nhanh cắt ngang trước mặt My Linh, chìa tấm thẻ đỏ về phía đoàn khách như muốn chốt lại quyền. “Mọi người theo tôi. Linh, em lui ra sau, đẩy nước lên khu chờ. Đừng chen vào vòng bình chọn.”
Tay cô ta vừa đưa lên, Khang đã với qua định lấy tấm thẻ. Lan Anh giật lại, sống mũi trắng bệch. “Em đừng làm rối thêm. Đang đông khách.”
My Linh nhìn bàn tay đang giằng tấm thẻ, nhìn luôn những người vừa dọn ghế cho xe vào vẫn còn đứng chờ lệnh ở mép sân. Nếu cô im, mọi thứ sẽ lại như mọi lần: cô làm, người khác đứng giữa vòng nhận mặt. Chỉ khác là lần này cả sân đã thấy đủ để sự im lặng trở thành nhục thêm lần nữa.
Cô bước lên nửa bước, chặn ngay đường Lan Anh xoay người về phía đoàn khách. “Không.” Một chữ rơi gọn, làm Lan Anh khựng lại. My Linh đưa tay ra, không cao giọng, không xin xỏ. “Thẻ tuyến đưa cho em. Ngay bây giờ.”
Lan Anh bật cười mỏng. “Em dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc tuyến này đang chạy theo em.” My Linh nói, mắt không rời tấm thẻ. “Xe mẫu vào bằng cổng phụ theo em. Bảng bình chọn kê lại theo em. Đoàn khách vừa đổi đường theo em. Chị muốn em làm trong bóng nữa thì không có.” Cô nghiêng đầu về phía giáo sư và chị Hòa, giọng vẫn đủ cho cả vòng nghe rõ. “Ai muốn em chịu trách nhiệm dẫn tuyến này, đưa thẻ cho em trước mặt mọi người.”
Cú đòi ấy xé phăng cái kiểu “hỗ trợ thôi” mà Lan Anh nuôi cả buổi. Giữa vòng sân, trước khách, trước hội đồng, trước đội vận hành vốn quen nhìn cô ở mép ghế nhựa, My Linh tự gọi tên phần việc của mình và đòi vật chứng đi kèm. Không còn đường lui kiểu nhét công cho cô sau cánh gà.
Khang không đợi thêm. Anh nắm cổ tay Lan Anh, không mạnh nhưng dứt khoát, kéo tấm thẻ đỏ khỏi những ngón tay đã siết trắng của cô ta. Dây đeo bật vào không khí một tiếng chát nhỏ. Mặt Lan Anh sầm xuống thấy rõ; cô ta theo bản năng với lên lần nữa hòng chụp lại, nhưng chú bảo vệ ở cổng phụ vừa bước tới chắn ngang nửa bước vì đoàn khách đang tràn vào. Cánh tay cô ta lơ lửng giữa khoảng trống, vô dụng và lộ liễu.
Khang không cài thẻ cho My Linh. Anh đặt nó vào tay cô, ngay giữa vòng sơn bình chọn. “Cầm đi.”
My Linh nhận lấy, ngón cái miết qua mép nhựa đã sờn như quen tay từ lâu. Lan Anh còn định nói, nhưng một vị khách nữ trong đoàn đã quay sang hỏi thẳng My Linh: “Lối trạm robot ở đâu?” Câu hỏi đó như cái tát thứ hai; người cần được nghe đã chọn đúng người để hỏi.
My Linh giơ tấm thẻ đỏ lên ngang vai, mặt thẻ bắt ánh đèn chiều lẫn bóng mái bạt. “Tuyến này do em dẫn.” Cô nói rõ từng tiếng, rồi quay sang đội hậu cần đang đứng rải quanh vòng sân. “Mở lối bên phải. Nước đưa về khu chờ sau năm phút. Đoàn nhà đầu tư theo em.”
Cú chuyển quyền diễn ra trong đúng vài nhịp chân. Cậu âm thanh xách dây điện lùi khỏi lối phải. Hai bạn tình nguyện viên lập tức xoay người chắn đám người xem hiếu kỳ sang một bên. Phương, cô gái váy kem vừa được kéo lên mặt tiền, đang cầm bảng tên cũng phải né ra sau lưng chị Hòa. Lan Anh mở miệng lần nữa, nhưng tiếng cô ta bị tiếng bánh xe mô hình lăn qua gạch và tiếng bước chân đoàn khách cắt mất. Không ai đợi cô ta cho phép nữa.
My Linh đi trước, không nhanh cũng không chần chừ, tấm thẻ đỏ vẫn giơ cao vừa đủ để bảo vệ, hậu cần, khách mời đều nhìn thấy. Trên nền gạch tròn của khu bình chọn, khoảng đứng trước mặt cô tự mở ra từng lớp: khách dạt sang, dây điện được nhấc lên, bảng tên được xoay đúng hướng. Ở rìa vòng, bàn tay Lan Anh còn treo giữa không, rồi từ từ rơi xuống. Bên kia, mấy bàn tay phe cô ta cũng hạ theo, rời khỏi bảng, khỏi dây đeo, khỏi mép bàn. Tấm thẻ tuyến đứng một nhịp trong tay My Linh, đỏ và đọc được rõ trên nền sân bỏ phiếu, rồi cô chỉ thẳng lối phải: “Đội em theo tuyến này.”