Fast Fiction

Cả sân cược nhầm người thua

Huyền giật bảng tuyến khỏi tay Linh ngay giữa vòng sân đón khách, móng tay sơn đỏ cào qua vệt mực cũ trên mép nhựa, rồi hất cằm về phía dãy bàn nước dưới mái hiên. “Em xuống kia châm trà đi. Khu đón đoàn để chị đứng.”

Cả sân trường cao đẳng ở Hà Nội đang mở toang như một cái lòng chảo. Xe máy dồn ngoài cổng, sinh viên tình nguyện áo trắng cầm biển tên doanh nghiệp, giảng viên đi qua đi lại nhìn đồng hồ. Bảng tuyến ấy là Linh thức đến gần một giờ sáng để vạch: đoàn ngành sản xuất từ Khu công nghiệp Bắc Thăng Long vào cổng nào, xe bảy chỗ quay đầu ở đâu, khách cấp trường đứng dưới mái hiên nào để khỏi nắng hắt. Vậy mà trước mặt từng ấy người, Huyền cướp nó như cướp một cái khay nhựa.

Linh không cãi. Cô buông tay ngay khi Huyền kéo mạnh, để cả góc bảng lệch khỏi kẹp, một xấp thẻ đón khách rơi xuống nền gạch. Mấy sinh viên giật mình cúi nhặt. Linh chỉ cúi một lần, nhặt chiếc thẻ ra vào của mình có cạnh sờn nhẵn vì quẹt quá nhiều, rồi bước thẳng sang bàn nước.

Cái không ngờ của Huyền nằm ở chỗ đó. Không van, không giải thích, không níu vị trí. Linh mở thùng nước suối, đưa ấm trà cho một em hậu cần rồi nói đủ to cho ba người gần nhất nghe thấy: “Đặt thêm hai khay sang cổng phụ. Mười phút nữa xe đoàn Minh Phú tới, đừng để họ đứng nắng.” Một giảng viên đang chỉnh khăn quàng quay lại nhìn cô, nhìn Huyền, ánh mắt lướt rất nhanh nhưng đã có vết rạn đầu tiên trong cách đọc ai mới là người biết việc.

Huyền nghe thấy, lập tức nói chèn qua đám người: “Không cần. Tất cả đón ở cổng chính. Linh, chị bảo em đứng bàn nước.”

Chưa đầy năm phút, cái “không cần” bắt đầu trả giá. Xe chở đoàn doanh nghiệp đầu tiên vào cổng chính cùng lúc một đoàn khác đi bộ từ bãi gửi xe vòng sau tiến đến, biển tên sinh viên giơ sai hướng, người dẫn đoàn bị chặn ngay lối trải thảm vì Huyền giữ chìa khóa cọc phân luồng trong túi. Một phụ huynh đi cùng con trai đứng nép bên bồn cây hỏi đường liên tục. Anh bảo vệ ngoài cổng cầm chùm khóa ngó vào, chờ ai ra hiệu. Huyền thì bận kéo anh MC lại dặn đổi thứ tự giới thiệu.

“Chị Huyền ơi, cọc dây để đâu ạ?” một em tình nguyện gọi.

“Chờ chị.”

“Biển đoàn Sông Việt đâu ạ?”

“Chờ chị.”

“Thầy hiệu phó đang đến cổng phụ—”

“Bảo thầy đi cổng chính!”

Linh đặt ấm trà xuống, thấy rõ cái chờ ấy đang làm lệch cả sân. Dưới mái hiên, bàn tiếp đón còn trống một ghế vì người cầm danh sách bị Huyền sai đi chạy mua khăn giấy ở cửa hàng tiện lợi đầu ngõ. Ngoài nắng, hai đại diện doanh nghiệp ngành sản xuất mặc sơ mi nhạt màu đã đứng khựng ở mép thảm đỏ, không ai đưa vào đúng lối. Một chị bên phòng quan hệ doanh nghiệp cau mày nhìn quanh, mắt dừng đúng chỗ Linh rồi trượt sang Huyền như đang cân xem nên gọi ai.

Đúng lúc ấy, anh Quân từ phía cổng phụ bước nhanh vào, áo đã ướt lưng. Anh phụ trách đối ngoại của trường, người qua lại thường xuyên với đội sự kiện nên biết rõ ai thực sự dựng được một buổi đón khách chạy mượt. Anh giơ điện thoại: “Đoàn Đông Hà tới rồi. Xe họ không vào cổng chính được. Tuyến vòng sân ở đâu?”

Huyền quay phắt sang, vẫn giữ nụ cười tiếp khách trên môi. “Anh để em xử lý.”

Linh đứng cạnh bàn nước, tay còn dính giọt trà. Cô nhìn thẳng Huyền. “Vậy chị nói giúp em luôn đi. Xe Đông Hà vào cổng phụ xong quay đầu chỗ nào để không chặn lối xe của đoàn Bắc Thăng Long?”

Câu hỏi bật ra đúng giữa khoảng sân mở, không cao giọng nhưng cắt thẳng. Hai sinh viên đang cầm biển tên đứng khựng. Anh bảo vệ ngoài cổng phụ ngẩng đầu. Chị phòng quan hệ doanh nghiệp dừng bước.

Huyền chớp mắt. “Thì... quay ở sân sau.”

Linh hỏi tiếp ngay, không cho cô ta lùi: “Sân sau đang dựng gian trưng bày máy mô phỏng. Xe bảy chỗ quay kiểu gì khi hai bên đã kê booth? Nếu quay không được thì chốt ở đâu?”

Một nhịp trống rỗng rơi xuống mặt Huyền. Không ai cứu hộ bằng lời hộ chị ta nữa, vì câu hỏi quá cụ thể. Huyền siết bảng tuyến trong tay nhưng không nói ra nổi một điểm neo. Anh Quân quay hẳn sang Linh. “Em nói.”

Vết nứt mở hẳn.

“Cổng phụ mở nửa cánh, cho xe Đông Hà dừng sát mép hiên khoa cơ khí, khách xuống rồi tài xế lùi theo làn bảo vệ. Cọc dây phải dựng ngay giờ này để không đè vào luồng sinh viên.” Linh chỉ bằng lòng bàn tay, từng hướng rõ như đã kẻ sẵn trên nền gạch. “Biển Sông Việt chuyển sang tay em Phương. Thầy hiệu phó vào từ lối hành lang trái, đừng cắt qua giữa sân.”

Không đợi ai ban phép, anh Quân quay sang bảo vệ: “Mở cổng phụ.” Chị phòng quan hệ doanh nghiệp kéo ngay một em tình nguyện về phía Linh. Một dòng người đổi hướng ngay trước mắt Huyền: cọc dây được bê chạy, biển tên đổi tay, hai sinh viên áo trắng thôi đứng nhìn chị trưởng nhóm mà chạy theo ngón tay Linh. Cả khoảng sân vốn đang bít một nút bắt đầu trôi.

Huyền đỏ mặt, bước tới giằng lại nhịp. “Linh, em quay về bàn nước. Đừng tự ý điều người.”

Linh chưa kịp đáp thì bộ đàm trong tay anh bảo vệ rè lên: “Cổng chính thêm một xe nữa. Có biển khách mời tỉnh.”

Ngay sau tiếng rè đó, một chiếc xe đen bóng trườn tới mép sân. Trên kính trước gắn thẻ khách danh dự. Mấy giảng viên tự động chỉnh lại áo. Anh MC đang đứng dưới bậc tam cấp quay phắt ra. Đây là khoảnh khắc ai đứng tuyến đầu sẽ được cả sân mặc định là người cầm quyền.

Huyền lao tới trước Linh một bước, chìa tay. “Đưa bảng đây. Chị đón.”

Linh nhìn cái bảng tuyến trong tay chị ta. Mép nhựa còn vết móng tay, góc kẹp lệch, vệt mực cũ của cây bút bi hồi tối qua còn in ở ô “Cổng phụ - xe 7 chỗ”. Cô không giành giật. Khi Huyền lật bảng để quay mặt chữ ra ngoài, Linh chộp đúng cạnh dưới, kéo gọn một cái và giữ nguyên trước ngực mình.

“Không.” Giọng cô vừa đủ vang tới vòng người gần nhất. “Tuyến này em lập, em giữ.”

Huyền sững người một nhịp, rồi hạ giọng gắt qua kẽ răng: “Em làm cái gì đấy?”

“Làm đúng luồng.” Linh bước thẳng ra mép thảm đỏ, dựng bảng tuyến lên cao để tài xế, bảo vệ, sinh viên và đoàn vừa xuống xe đều đọc được. Mũi bút đỏ khoanh lại lối đi đã chỉnh ngay trước mặt mọi người. “Đoàn khách danh dự đi lối mái hiên trái. Đoàn Đông Hà vào cổng phụ theo tuyến này. Em Phương, biển Sông Việt sang phải. Anh bảo vệ, giữ lối giữa trống.”

Cô không xin phép ai. Cô đọc tuyến như người sở hữu nó.

Chiếc xe đen mở cửa. Một người đàn ông lớn tuổi trong bộ vest mỏng vừa bước xuống đã nhìn ngay tấm bảng trên tay Linh, rồi nhìn theo hướng cô chỉ. Người đi cùng ông ta, chắc là trợ lý, gật đầu với bảo vệ và dẫn đoàn rẽ đúng về phía mái hiên trái. Gần như cùng lúc, bộ đàm ngoài cổng phụ báo xe Đông Hà đã vào được nửa thân. Hai sinh viên ôm biển tên chạy đúng vị trí Linh vừa gọi. Cả hai luồng người tách ra sạch sẽ như khóa kéo được vuốt thẳng.

Đó là cú lật đầu tiên ai cũng nhìn thấy bằng chân mình: họ không còn dồn mắt về Huyền để đợi lệnh nữa. Họ tránh Huyền theo phản xạ của người sợ cản đường, rồi dạt sang khoảng trống trước mặt Linh như tìm đúng chỗ có tín hiệu.

Huyền nhào tới, cố chặn bằng uy quyền cuối cùng. “Ai cho em đứng tuyến đón chính? Bảng đó đưa chị.”

Linh nghiêng người né, không lùi khỏi mép thảm. “Chị trả lời được lối quay xe thì chị cầm.”

Một tiếng ho khan bật ra từ phía giảng viên lớn tuổi đứng gần đó, không phải để chen lời mà vì tình thế đã quá rõ. Huyền mở miệng rồi ngậm lại. Sau lưng chị ta, anh MC cầm micro không biết nên mời ai tiến lên khu đón. Chính sự lúng túng ấy làm Huyền mất mặt hơn bất kỳ câu nặng nào. Chị ta đã chiếm chỗ đầu tiên, nhưng đến thời điểm cần đọc không gian thì trống rỗng.

“Linh.” Anh Quân gọi rất gọn, đứng ngay cạnh chân thảm. “Em cầm tuyến. Điều hết đoàn qua em.”

Lời ấy không phải khen. Nó là quyết định đổi chủ công khai.

Huyền quay phắt sang anh Quân. “Anh để một nhân viên hậu cần đứng đây à?”

“Người đứng được thì đứng.” Anh nói, mắt vẫn dõi theo dòng khách đang đi đúng đường Linh mở. “Còn em, lùi ra để khỏi chặn lối.”

Cú đó đánh trúng hơn cả tát. Vừa nãy Huyền còn sai Linh đi châm trà trước mặt mọi người; bây giờ chính chị ta bị bảo lùi ra khỏi đường đón khách, ngay tại vị trí chị ta cướp.

Một xe nữa trờ tới, bánh xe nghiến nhẹ trên nền gạch. Dòng sinh viên tình nguyện xao động muốn dồn lên rồi tự chặn lại khi thấy Linh giơ bảng sang một góc khác. Cô nói nhanh, dứt: “Biển tên công ty Thành Nam đi theo em Khánh. Khánh, dẫn qua hành lang phải. Đừng để cắt giữa hai đoàn.”

Khánh ở đội hậu cần đáp “rõ” gần như theo phản xạ, ôm luôn hai cọc dây chạy qua trước mặt Huyền mà không hỏi lại. Chị phòng quan hệ doanh nghiệp bế chồng tài liệu, cũng đổi hướng đứng sát bên Linh để phát túi hồ sơ. Người đàn ông vừa xuống từ xe danh dự quay đầu hỏi đúng cô: “Bàn tiếp đại biểu ở đâu?” Linh chỉ luôn, không ngập ngừng.

Huyền vẫn chưa chịu thua. Chị ta bước ngang, chìa tay ra trước mặt mấy đoàn khách. “Linh, đây là chỉ đạo của chị. Đưa bảng.”

Linh giữ nguyên bảng tuyến, không hạ xuống. Mọi con chữ, mọi mũi tên đỏ trên mặt nhựa đều đang quay ra sân như một cái bản đồ công khai. Cô nói đủ to để vòng người nghe rõ, mắt không rời lối xe đang tiến vào: “Ai đi tuyến nào thì theo bảng này. Mọi điều phối ở sân đón qua em.”

Ngay câu ấy, power đổi hẳn.

Không còn là góp ý. Không còn là cứu cháy hộ. Đó là claim công khai gắn với vật đọc được, ngay trước cổng, trước thảm, trước khách, trước đội sinh viên, trước cả người vừa cướp vị trí của cô. Và cái khủng khiếp nhất với Huyền là lời claim ấy được chứng thực tức thì. Bảo vệ không nhìn chị ta nữa mà xoay người làm đúng theo tay Linh. Anh MC nhích hẳn sang trái để chừa khoảng đứng cho Linh đọc đoàn. Khánh đưa cọc dây cho một bạn khác rồi đứng chắn đúng khoảng trống Huyền định lấn vào. Hai đoàn khách tiếp theo tự động nhập vào đường Linh vừa mở, không ai cần thêm một câu xác nhận.

Mặt Huyền trắng bệch rồi đỏ bừng. Chị ta đứng giữa vòng sân nhưng lại là người thừa nhất ở tâm điểm. Muốn chen vào thì vướng cọc dây, muốn ra lệnh thì không còn ai dừng lại nghe trọn câu. Một xấp phong bì trong tay chị ta trượt xuống nền gạch, bung ra sát mép thảm đỏ. Không ai cúi giúp. Một em sinh viên suýt dẫm lên, phải né chân để kịp theo đoàn Thành Nam.

Linh bước thêm nửa bước lên đầu tuyến, bảng dựng chắc trong tay. Vệt mực cũ trên góc nhựa lộ ra dưới nắng như một cái dấu tay không xóa được. “Đoàn tiếp theo theo em. Cổng phụ giữ mở. Ai không có tên trên bảng, đứng ngoài làn.”

Cả sân đón khách chuyển theo câu đó.

Tiếng nói cắt nhau, tiếng bộ đàm rè, tiếng giày chạm gạch vẫn còn, nhưng nhịp hỗn loạn ban nãy tụt xuống một bậc như bị ai bóp gọn cổ họng. Lối giữa vừa nãy còn bị Huyền án ngữ giờ mở thẳng từ cổng vào dưới mái hiên. Linh không nhìn sang chị ta nữa. Cô chỉ đưa bảng tuyến thấp xuống vừa tầm mắt đoàn khách mới tới, rồi nghiêng đầu về phía Khánh. “Giữ đường này cho thông.”

Mép mái hiên đổ bóng chậm trở lại trên khoảng sân vừa được mở ra, bóng râm lấn qua nền gạch nóng và trườn dọc lối đi thông thẳng, còn Linh đứng yên ở đầu tuyến, giữ bảng trong tay.