Fast Fiction

Trước cửa đón, cô ấy nhận người

“Không phải cô. Đứng ra kia.”

Trinh giật tấm bảng đón khách khỏi tay Linh ngay dưới mái hiên khách sạn bên hồ Tây, động tác gọn như hất một cái khăn bẩn. Mấy tài xế vừa tấp xe vào làn đón nhìn sang, hai bạn lễ tân mới thuê cũng nhìn sang, cả bà Hạnh đang đứng với nhóm đối tác bên ngành sản xuất cũng quay đầu đúng lúc đó. Linh vẫn đứng trong làn xe, tay còn giữ nửa đầu dây đeo bảng, vệt mực cũ trên ngón giữa cộm lên vì siết mạnh. Trinh trao bảng cho một cô gái váy xanh chưa từng chạm vào ca đón nào ở đây, rồi nói to vừa đủ cho cả hàng người nghe: “Em này đi cùng anh Khang là được. Linh xuống lối phụ lo nước.”

Một chiếc Mercedes đen chồm tới mép curb. Cô gái váy xanh luống cuống không biết mở cửa nào trước. Linh bước lên một bước, kéo đúng tay nắm phía phải cho khách nữ lớn tuổi xuống an toàn trước khi gót giày bà ta vướng vào rãnh thoát nước. Khách kịp vịn tay xe, không ngã. Cô gái váy xanh đỏ mặt. Trinh quay phắt lại.

“Bảo xuống lối phụ, không nghe à?”

Linh buông tay cửa, giọng bằng phẳng: “Em mở để khách khỏi té.”

Chỉ một câu, nhưng đủ làm ông khách đi sau khựng mắt nhìn Trinh thay vì nhìn Linh. Vết nứt nhỏ đầu tiên bật ra giữa ánh đèn vàng và tiếng còi xe máy ngoài phố.

Trinh cười nhạt, xoay sang bà Hạnh như thể đang giải quyết chuyện không đáng kể. “Con bé này qua lại thường xuyên với bên kỹ thuật nên tưởng việc gì cũng chen được. Hôm nay khách toàn khách lớn, để người có hình ảnh đứng đây.” Rồi cô ta chìa chìa chìa khóa thẻ phòng vừa nhận lại muộn từ bộ phận buồng, như một thứ quyền lực tạm mượn. “Linh, đi. Đừng làm chậm chương trình.”

Linh nhìn cái thẻ khóa mỏng trong tay Trinh. Chính cái thẻ ấy chiều nay bị giữ lại quá giờ, khiến cô phải đứng đợi ở góc ghế nhựa gần lối phục vụ, bên cạnh hóa đơn gấp đôi nhét trong túi tạp dề, đến lúc quay lại thì vị trí đón khách đã bị thay. Khoản nợ cũ đè xuống cổ họng cô không phải tiền lương chậm trả; là ba năm làm mọi ca xấu nhất cho nhà này, từ đêm mưa chạy ô đón khách đến sáng sớm chỉnh danh sách chỗ ngồi, để rồi chỉ cần một câu của Trinh là thành người bưng nước.

Nhưng Linh không đi khỏi làn xe. Cô lùi nửa bước vào mép cột, đủ không chắn đường, đủ để nhìn toàn bộ dòng xe đang dồn lại dưới mái hiên.

Xe thứ ba đến sớm hơn lịch. Xe thứ tư chưa thấy. Trinh vẫn đang mải cười với một nhóm khách livestream. Cô gái váy xanh mở nhầm cửa bên đường. Một tài xế hạ kính hỏi ai nhận đoàn từ Bắc Ninh. Không ai trả lời. Bộ đàm trong tay Trinh rè lên hai lần rồi tắt vì hết pin, cô ta đập nhẹ như thể đập là tín hiệu sẽ nghe lời.

Linh nói với đội đón, không lớn tiếng: “Đoàn Bắc Ninh vào sảnh phụ bên trái, đừng cho dồn cùng đoàn nhà tài trợ. Xe biển 30H của bác Vinh còn ba phút nữa.”

“Em không được điều người,” Trinh cắt ngang, giọng đã sắc. “Ai cho em quyền nói?”

Một bạn nam chạy bàn đứng cạnh khay khăn lạnh chớp mắt nhìn Linh rồi nhìn chiếc màn hình điện thoại trên tay Trinh. Trên đó ứng dụng theo dõi lộ trình báo ba xe chồng lên một điểm đỏ ngay đầu dốc vào khách sạn. Nếu tắc ở đây, khách xuống trễ, màn chào sân trong ballroom trượt giờ, bà Hạnh mất mặt với dàn đối tác.

Trinh thấy ánh mắt người khác bắt đầu bám vào màn hình nên chụp điện thoại úp xuống. “Do tài xế ngoài đường thôi. Linh, em cứ kiếm việc dễ mà làm.”

Đúng lúc ấy, bà Hạnh bước ra thêm một bước khỏi cụm khách, giọng hạ thấp nhưng đủ lạnh: “Xe anh Phúc đâu rồi? Người ta từ khu công nghiệp sang, không thể để đứng dưới hiên chờ.”

Trinh quay lại ngay, nụ cười vẫn dính trên miệng. “Sắp tới rồi cô. Con đang giữ đúng thứ tự.”

Linh hỏi, không nhấn giọng, chỉ đủ cho bà Hạnh, Khang vừa từ sảnh đi ra, và hai tài xế gần nhất đều nghe: “Đúng thứ tự nào vậy chị? Xe anh Phúc đang bị chị giữ ở cổng sau để nhường chỗ cho đoàn của chị Mai, hay em nghe nhầm?”

Không khí không rơi xuống; nó trượt lệch. Cái lệch đó hiện trên mặt Trinh trước tiên. Cô ta há miệng rồi đóng lại, mắt lia sang bảo vệ cổng. Ông bảo vệ già theo phản xạ tránh mắt.

Khang dừng ngay bậc tam cấp. “Cổng sau?”

Linh quay sang anh, vẫn không nhìn Trinh. “Ban nãy chị ấy bảo em xuống lối phụ. Em đi qua cổng sau thấy xe anh Phúc đậu đó, tài xế nói bị giữ vì ‘làn giữa để dành xe quan trọng hơn’. Nhưng anh Phúc là người rót vốn cho xưởng sản xuất Yên Phong của cô Hạnh.”

Bà Hạnh quay hẳn người lại. Bộ vòng ngọc trên cổ tay bà chạm nhau một tiếng nhỏ, nhưng khuôn mặt thì cứng. “Trinh.”

Trinh lắp bắp: “Con chỉ muốn hình ảnh đẹp hơn lúc đón. Đoàn chị Mai có báo chí đi cùng—”

“Vậy xe anh Phúc đang ở đâu?” Khang hỏi.

Câu hỏi trả về ngắn gọn ấy đập trúng chỗ mượn quyền của Trinh. Cô ta giơ điện thoại lên, bấm loạn, bộ đàm chết pin treo lủng lẳng ở cổ tay như đồ trang sức rẻ tiền. Ngoài dốc, một chiếc SUV đen vừa lùi vừa bấm còi gắt vì bị khóa đầu. Tài xế khác thò người ra chửi vọng. Mấy vị khách dưới hiên bắt đầu ngoái nhìn không phải vì sang trọng nữa mà vì lúng túng.

Linh không chờ thêm. Cô túm bộ đàm từ tay cậu phụ xe gần đó, đổi pin dự phòng trong túi tạp dề sang chỉ bằng một cú ấn. “Anh Đức, mở cổng sau. Dẫn xe anh Phúc lên làn giữa ngay. Xe đoàn chị Mai vòng một lượt, đón ở mép trái. Bạn Hương, cầm khăn ra đón khách nữ lớn tuổi trước. Em Nam đứng chặn đầu dốc, không cho xe công nghệ cắt vào.”

Người ta làm theo gần như ngay lập tức, trước cả khi bà Hạnh gật đầu. Đó là thứ Trinh không có: không phải lời nói to, mà là nhịp làm việc được trả bằng những lần thức đêm cùng nhau. Cậu Nam chạy như bắn. Bảo vệ cổng sau mở thanh chắn. Hai xe được bẻ dòng, đầu đèn lia thành vệt sáng dưới màn mưa bụi lơ thơ. Linh bước ra mép curb, chỉ tay chính xác từng khoảng trống, cho một xe lùi hai gang, một xe tiến nửa thân, mở ra làn giữa sạch như được kẻ lại.

Khang đi xuống hết bậc tam cấp, đứng ngang vai với cô chứ không đứng sau Trinh nữa. “Mic trong sảnh lùi ba phút,” anh nói với bên trong, rồi quay sang tài xế đang thò đầu ra khỏi cửa kính: “Cứ nghe Linh.”

Đó là cú lật thứ hai, rõ hơn cú đầu. Trinh nghe thấy. Ai cũng nghe thấy.

SUV của anh Phúc được kéo lên khỏi cổng sau, mũi xe cắt qua làn mưa mỏng tiến vào đúng lúc Trinh cố bước ra chắn giữa. “Không được, làn này để đón khách chính!”

Linh nhìn thẳng cô ta. “Khách chính đang ở đây.”

Cửa xe sau bật mở. Anh Phúc, người đàn ông khoảng năm mươi, áo sơ mi trắng dưới vest xám, vừa đặt giày xuống đã thấy một bên là Trinh đang giơ tay vô ích, một bên là Linh đã mở sẵn ô và đặt chân mình đúng trên mép curb. Sau lưng anh, bà Hạnh bước tới nhanh hơn mọi khi, và chính tốc độ đó làm mặt Trinh tái đi.

“Anh Phúc, mời anh,” Linh nói, giọng vừa đủ vang. “Làn giữa đón anh.”

Trinh chồm lên: “Linh, em lấy quyền ở đâu—”

“Ở chỗ người bị chị chặn ngoài cổng sau đang bước xuống xe.” Linh không quay đầu. Cô đưa tay cho khách nữ đi cùng anh Phúc, đỡ khuỷu tay bà qua rãnh nước, rồi nói lớn hơn, rõ từng tiếng, để tài xế, lễ tân, đội đón và người nhà đều phải nghe: “Từ giờ, xe đối tác của cô Hạnh và khách của anh Khang vào làn giữa do tôi nhận. Ai đổi tuyến, báo trực tiếp với tôi.”

Không ai giải thích thay cho câu đó. Không cần. Nó cắm xuống mép xe như một cái cọc.

Trinh đỏ bừng mặt. “Em là gì mà nói ‘do tôi nhận’?”

Linh xoay người nửa vòng, vẫn đứng trước cửa xe anh Phúc. “Người đang nhận khách tại đây.”

Nói xong, cô đưa tay ra sau không nhìn. Khang đặt bảng đón khách trở lại vào tay cô. Dây đeo bảng quệt qua ngón tay có vệt mực cũ. Tấm bảng chạm vào lòng bàn tay Linh, gọn và công khai hơn bất kỳ lời xin lỗi nào. Khang quay sang bảo vệ cổng: “Giữ làn giữa cho Linh. Không có xác nhận của cô ấy, không xe nào chen vào.”

Lần chống cuối của Trinh đến rất nhanh và chết ngay trước mắt mọi người. Cô ta bước lên định giật lại bảng, nhưng ông bảo vệ già đã nghiêng thanh chắn, chặn đúng nửa thân người cô ta ra mép làn phụ. Một chiếc sedan của đoàn chị Mai vừa trờ tới, tài xế hạ kính hỏi ai đón. Trinh há miệng, nhưng cậu Nam đã chỉ sang mép trái: “Xe chị qua bên kia.” Chính chiếc xe cô ta từng giữ làm “hình ảnh đẹp” giờ bị đẩy khỏi trung tâm, ngay dưới mắt những khách đang cầm điện thoại.

Anh Phúc nhìn Linh thêm một nhịp rồi gật đầu với bà Hạnh, giọng không cao nhưng đủ sắc: “Người nào giữ tôi ngoài cổng sau, lần sau đừng cho đứng khâu đón.” Câu nói ấy không cần gọi tên vẫn chém trúng. Bà Hạnh không nhìn Trinh. Bà chỉ nói: “Linh, tiếp đi.”

Thế là dòng xe bắt đầu chảy theo tay Linh. Cửa mở ra đúng người cần mở. Khăn lạnh tới đúng khách vừa bước xuống. Những vị khách từng nán lại vì tò mò giờ buộc phải đi theo trật tự mới vì nó hiệu quả hơn mọi vẻ mặt. Trinh đứng ở mép làn phụ, bộ đàm chết pin đập vào cổ tay mỗi khi cô ta quay người. Một lần cô ta chen lên định gọi tài xế cũ, nhưng tài xế nhìn qua Linh trước rồi mới nhìn cô ta, cuối cùng lái thẳng theo hiệu lệnh của Linh.

Mưa bụi dày hơn, hạt nhỏ bám lên mái tóc. Linh vẫn không lùi. Một chiếc xe muộn nhất, chiếc Lexus mà Trinh đã khoe sẽ là “điểm nhấn”, cuối cùng cũng bò tới curb đúng lúc tất cả đã lộ ra. Không còn ai chờ Trinh chỉ chỗ. Linh bước lên một bước, gõ nhẹ hai ngón tay vào nắp capo, chỉ sang làn phụ không cần lớn tiếng: “Xe này vòng trái. Ở đây đang đón khách của tôi.”

Tài xế nhìn Trinh rồi nhìn Khang. Khang không nói gì, chỉ mở rộng cánh tay nhường lối cho Linh đứng chính giữa. Tài xế đánh lái ngay. Cú chuyển bánh không mạnh, nhưng với Trinh, nó như một cái tát. Cô ta phải lùi hai bước tránh đầu xe, gót giày trượt sát mép gạch ướt, váy quệt vào vũng nước mỏng bắn lên gấu.

Linh nhận nốt hai đoàn cuối, giọng vẫn đều, nhịp vẫn chắc. Bà Hạnh tự mình đi cạnh anh Phúc vào sảnh. Khang đứng ngoài thêm một lúc, không chạm vào cô, chỉ làm đúng một việc: mỗi khi xe tới, anh lùi nửa bước nhường khoảng trống cho Linh ở làn giữa, như thể vị trí đó vốn phải thế.

Khi cửa kính quay đã nuốt hết đợt khách lớn cuối cùng, Linh không dừng lại để hưởng bất kỳ ánh mắt nào. Cô gập tấm bảng, giao cho bạn lễ tân, rồi vòng sang lối phục vụ. Ở khúc cua hẹp gần dãy ghế nhựa cũ, nơi cô từng bị đẩy ra đứng chờ với hóa đơn gấp đôi trong túi, một khay đồ uống được nhét vội vào tay cô từ quầy bên trong.

Linh đỡ lấy khay, đi qua khúc cua lối phục vụ. Những người phía trước tự dịch sang hai bên trước khi cô tới. Mặt khay giữ ngang, mấy chiếc tách thôi va vào nhau; tiếng lách cách tắt hẳn.