Chỗ đứng bàn pass trở về tay tôi
Xe đẩy inox va vào mép dốc sau nhà bạt đánh keng một tiếng, ba khay vịt quay rung bật nắp, và Linh vừa nhìn thấy tuyến bàn pass nứt ra thì Trưởng ca Phúc đã giơ chiếc thẻ pass màu đỏ lên, chặn ngay trước ngực cô. “Em đứng kho lạnh phụ nhận hàng. Ở đây để anh điều.” Ngoài cổng giao nhận phía sau, hai xe máy giao bổ sung đang nổ máy phành phạch dưới mái bạt ướt mưa Hà Nội; bên trong, hàng nóng từ bếp khách mời xếp hàng chờ ra sảnh mà cửa tuyến vẫn mở sai nhịp. Linh liếc một cái là thấy ngay lỗi: Phúc đang cho đẩy món nguội chen cùng luồng món nóng, lại giữ cửa đẩy mở quá lâu để lấy dáng chỉ huy trước mặt bếp trưởng Nam và đại diện nhãn hàng đang ghé qua. Cô nói gọn: “Đóng tuyến mười giây. Tách xe số ba sang trái, món nóng đi trước.” Phúc không nhìn cô, chỉ hất cằm về phía kho. “Anh bảo gì thì làm nấy. Đừng dạy anh ở đây.”
Linh không cãi. Cô kéo chiếc bảng kẹp đơn khỏi chồng hộp giấy ở mép quầy đầy dây rút, băng dính và một phiếu giao gập làm đôi mở ra mở vào đến nhàu mép. Cô dùng bút đỏ gạch thẳng một đường lên ba mã bàn đang bị xếp sai luồng, rồi dúi bảng vào tay Tùng giao hàng vừa chạy vào, áo mưa còn nhỏ nước. “Xe số ba không vào cửa chính. Đi vòng hành lang sau sân khấu. Đưa thẳng cho chị Hảo ở điểm hâm.” Tùng nhìn qua vai Phúc. Phúc định giật lại bảng, nhưng phía trong bếp một giọng phụ bếp đã quát: “Ai nhận khay cá hấp? Đứng chết ở cửa này là trễ món!” Tùng ôm bảng chạy luôn. Đó chỉ là một khe nhỏ trong cái nghẽn, nhưng là khe đầu tiên mở ra không qua tay Phúc.
Phúc quay phắt lại, mặt sầm đi vì bị vượt mặt đúng lúc có người nhìn. “Tự ý đổi tuyến à?” Anh ta bước tới, tước luôn cây bút khỏi tay Linh rồi nhét vào túi ngực mình như tịch thu tang vật. “Em là nhân viên vận hành, không phải người cầm pass.” Câu cuối được nói đủ to để bếp trưởng Nam ở cửa bếp nghe thấy. Nam không chen vào, chỉ đứng xắn tay áo đầu bếp, nhìn dãy xe đẩy đang dồn cứng như nhìn một dây chuyền sản xuất bị kẹt công đoạn cuối. Cách hai bước, chị Hảo ở điểm hâm giữ khay canh mà mắt đã bắt đầu dò về phía Linh chứ không nhìn Phúc nữa.
Sai một nhịp, cả tuyến đổ dồn. Xe số một vừa thoát thì xe số bốn chèn vào, món nóng bị kẹp giữa hai xe nước đá, hơi bốc lên mờ cả tấm rèm nhựa ngăn cửa. Phúc liên tục giữ bộ đàm bên miệng, nói nhiều hơn làm: “Đợi anh... từ từ... bên sảnh chưa nhận...” nhưng vẫn cho mở cửa tuyến mỗi lần có người gọi tên món, thành ra hàng cứ xô đến rồi mắc lại ở ngưỡng giao nhận. Một khay bò sốt tiêu bị nghiêng, nước sốt tràn xuống bánh xe, kéo thành vệt nâu bóng trên nền gạch chống trượt. Một phụ bếp trượt chân phải bám vào thành xe, chửi thề khẽ. Bên kia rèm, tiếng nhạc thử âm thanh ngoài sảnh đang lên dồn dập; nếu món đầu ra trễ, người mất mặt không chỉ là bếp.
“Cho em giữ nhịp cửa,” Linh nói lần nữa, không nâng giọng. “Anh đang mở sai.” Phúc cười nhạt, kiểu cười dành cho người thấp hơn mà cứ tưởng mình có tiếng nói. “Em giỏi thì về mà làm lịch kho. Ở đây khách nhìn vào, không phải chỗ tập.”
Anh ta quay sang bếp trưởng Nam, cố vớt thể diện: “Bên em đang xử lý.” Nhưng đúng lúc ấy, chị Hảo từ điểm hâm đẩy ngược vào một xe trống, bánh mắc vào vệt sốt, đứng khựng giữa lối. “Không xử lý kịp đâu,” chị nói thẳng, giọng khàn vì hơi bếp. “Món khai vị bàn VIP đang nguội.” Câu đó không phải mắng; nó là biên bản hiện trường. Đại diện nhãn hàng đứng sát cột bạt nhìn đồng hồ. Một nhân viên phục vụ ở sảnh chui vào hỏi bàn nào ra trước, bị Phúc xua tay cho lùi ra, nhưng ánh mắt cậu ta dừng ở Linh một nhịp lâu hơn.
Phúc bắt đầu vá tạm, mà càng vá càng lộ. Anh ta cho kéo xe món nguội lùi lại, nhưng không dọn đường; cho điểm hâm nhận thêm, nhưng không khóa cửa tuyến; cho người bưng lẻ chen bộ, khiến khay nóng bị chờ trên tay. Tiếng gọi món, tiếng bộ đàm rè rè, tiếng bánh xe nghiến vào nền trộn thành một thứ ồn bực bội. Linh nhìn thấy từ phía sau rèm nhựa: trong mười phút nữa, đợt món chính đầu tiên phải bật ra. Nếu còn để Phúc giữ thẻ pass, cả luồng sẽ vỡ trước mặt khách.
Khay cá hấp bốc khói đặt xuống mép bàn pass hẹp, hơi nước táp vào mắt. Phúc vừa quay sang quát phụ bếp “đợi anh đọc bàn” thì ba xe cùng dồn đầu vào một lối: xe cá hấp, xe vịt quay và xe nước dùng. Không chiếc nào tiến thêm được. Cửa tuyến đang mở nửa vời, một người phục vụ phía sảnh giật rèm báo bàn VIP gọi. Phúc đưa bộ đàm lên miệng, nhưng nói không ai kịp nghe vì ngay cạnh đó nắp khay vịt bật tung, da vịt trượt khỏi khay sứ, rơi chéo xuống bàn pass. Mỡ vàng chảy thành dòng. Chị Hảo buột miệng: “Xong rồi.”
Khoảnh khắc ấy, mặt Phúc trắng đi. Anh ta nắm chặt thẻ pass trong tay, mắt đảo từ món đổ sang hàng xe đang chôn chân, rồi sang phía bếp trưởng Nam. Nam không nói, chỉ đặt xuống một khay mới và tránh hẳn khỏi lối như nhường chỗ cho người nào thực sự biết dọn nghẽn. Từ sảnh, người chạy bàn lại thò đầu vào: “Ba phút nữa ra món đầu!” Phúc chửi nhỏ, xoay người quá gấp đụng vào Linh. Chiếc bộ đàm cấn vào hông anh ta kêu cộp.
“Linh.” Giọng Phúc bật ra khô và gắt, không còn đủ hơi để làm oai. “Cầm.” Anh ta dúi bộ đàm vào tay cô trước, rồi nhét luôn chiếc thẻ pass đỏ vào lòng bàn tay cô, động tác cộc đến mức cạnh thẻ quệt rát da. Hai người đứng ép sát ở ngưỡng bàn pass; lưng Linh chạm mép quầy, trước mặt là ba đầu xe kẹt cứng. Phúc nghiến răng: “Mở cho chạy trước đã.” Linh khép tay lại quanh thẻ. “Lùi ra.” “Anh bảo—” “Lùi ra khỏi vạch pass.”
Câu đó đi thẳng hơn tiếng quát. Phúc nhìn cô đúng một nhịp, rồi phải tránh sang bên vì chị Hảo đã đẩy xe trống lên chờ lệnh. Linh bước vào vị trí giữa bàn pass và rèm tuyến, nơi Phúc vừa đứng giữ như giữ sân khấu. Cô kẹp bộ đàm dưới cằm, búng tay chỉ hướng. “Chị Hảo, lấy ngay cá hấp, bàn Bảy với Mười Hai đi trước. Tùng, kéo xe vịt quay lùi nửa thân, đổi sang đường trái. Em Kiên, đóng rèm. Không ai chen lẻ.” Bộ đàm bật rè rè; Linh nói tiếp, từng nhịp ngắn: “Điểm hâm nhận hai khay rồi dừng. Sảnh đón theo cụm ba bàn. Mở tuyến sau tám giây nữa.”
Người ta nghe cô vì lệnh của cô khớp với đường đi của bánh xe. Tùng không hỏi lại, chỉ ghì vai kéo xe vịt quay lùi đúng nửa thân để chừa miệng cua. Chị Hảo đỡ cá hấp lên xe trống, quay người gọn như đã chờ câu đó từ nãy. Rèm tuyến khép vào, cái ồn bị chặn bớt một lớp. Tám giây ngắn đến mức ai không quen sẽ sốt ruột mở ra sớm; Linh đứng im, mắt quét hết mặt bàn, tính đúng chỗ trống vừa được tạo. “Mở.” Cửa tuyến bật. Hai khay đầu lướt qua không va vào nhau. Một luồng khí nóng, mùi gừng và mùi tiêu thoát ra rồi tan.
Dòng việc bắt đầu chuyển động, không êm nhưng có nhịp. Linh không nói thừa một từ. “Xe nước dùng đứng. Để đó. Bàn lẻ chờ.” “Khăn lót thay ngay, đừng kéo khay trần.” “Bên sảnh nhận xong mới gọi tiếp.” Phúc ở mép ngoài cố chen một câu vào bộ đàm, nhưng hai đầu bên kia đã quen nghe nhịp của Linh, thành ra giọng anh ta rơi vào khoảng trắng. Một nhân viên phục vụ mang khay trống quay lại, theo phản xạ đưa mắt chờ cô gật đầu mới dám cắt ngang. Bếp trưởng Nam đặt thêm món lên bàn pass, lần này ông không hỏi Phúc nữa, chỉ nói với Linh: “Hai khay cuối món chính, rất nóng.”
Linh gật, tay kia vẫn siết thẻ pass. Mép thẻ cấn vào vết xước mới nơi lòng bàn tay. Từ túi quần, góc thẻ xe buýt sờn cạnh cọ nhẹ vào đùi mỗi lần cô xoay người, nhắc một thứ đời thường lạnh ngắt giữa hơi bếp và tiền sự kiện đang cháy từng phút. Cô biết dòng này mới chỉ được cứu nửa thân; phía cuối dock handoff strip, chỗ nối sang cửa phục vụ chính, còn một nghẽn cuối cùng: xe món chính đã chất đủ, nhưng xe trả đồ từ sảnh đang đổ ngược về, chặn đúng ngưỡng hẹp nhất.
“Cho xe trả đồ sang phải,” Linh nói qua bộ đàm. Một giọng rè lại: “Không sang được, thùng đá chắn.” Phúc lập tức chen vào: “Để anh ra ngoài điều—” “Anh đứng yên,” Linh cắt ngang. “Anh mở khóa kho bên cạnh chưa trả chìa, đúng không?” Phúc khựng lại. Chìa cửa kho phụ vẫn móc ở thắt lưng anh ta, chiếc chìa trả trễ hơn ca trước đáng lẽ phải nộp từ chiều. Linh chìa tay. “Đưa đây.”
Phúc chậm nửa nhịp, nửa nhịp đó đủ cho hai người bưng khay và một phục vụ trẻ nhìn thấy. Đó là cái mất mặt tàn nhẫn nhất: không ai cần bình luận, chỉ cần chờ xem anh ta có dám không. Anh ta bứt chùm chìa khỏi móc, ném vào tay cô. Linh bắt gọn, quay người mở ngay cửa kho phụ sát lối. “Tùng, lùa thùng đá vào trong. Mở đường phải. Xe trả đồ né hết.” Chìa xoay cạch một tiếng. Cửa kho bật. Một khoảng trống mới há ra như vết cắt trong khối nghẽn.
Bên ngoài, bánh xe bắt đầu chuyển hướng theo lệnh của cô. Xe trả đồ lùi sang phải, xe món chính áp vào ngưỡng giao. Nhưng đúng lúc tưởng thông, chiếc xe cuối cùng chở bốn đĩa vịt quay lên món và hai tô nước dùng lớn lại mắc bánh vào nẹp kim loại ở ngưỡng cửa. Xe nặng, mặt sàn dính sốt từ cú đổ trước; người đẩy trước kéo không nổi, người sau sợ nghiêng khay. Đó là mẻ cuối của đợt ra món, nếu kẹt ở đây thì tất cả phần cứu nãy giờ chỉ đủ để kéo dài sự xấu hổ thêm vài phút. Phúc phản xạ lao tới nắm tay đẩy, như muốn giành lại đúng khoảnh khắc quyết định.
“Nhường.” Linh chặn vai anh ta bằng khuỷu tay, bước thẳng lên vạch pass cuối cùng. Vị trí đứng đó hẹp, một bên là khung cửa kim loại, một bên là mép bàn nóng hầm hập; ai giữ được chỗ này là giữ cả nhịp ra món. Phúc bị đẩy lệch nửa bước, bàn giày trượt ngay trên vệt mỡ cũ, phải bám mép cột mới đứng vững. Có tiếng khay sứ chạm nhau lanh canh vì cú khựng. Hai người bưng khay chết đứng, mắt nhìn vào tay Linh đang giữ thẻ pass đỏ ngay giữa ngực.
Linh cúi thấp, nhìn bánh xe mắc vào nẹp. “Nâng đầu trái lên hai phân. Không hơn.” Người đẩy xe hấp tấp nhìn Phúc theo thói quen cũ. Linh không quay sang. “Nhìn tôi.” Cậu ta nuốt nước bọt, làm theo. Bánh xe nhích lên nhưng chưa qua được. Linh đặt bộ đàm lên mép bàn, một tay giữ thẻ pass, tay kia chèn đúng vào thân xe để đổi góc. “Chị Hảo, đỡ nước dùng. Bên phải trước.” Hai tô nước dùng được nhấc khỏi xe, trọng lượng giảm đi một nhịp. Linh dằn gót, bẻ thân xe chếch đúng mép nẹp. “Rồi. Mở tuyến.”
Phúc nói như giật lại hơi thở: “Để anh hô.” Linh cầm bộ đàm lên trước khi anh ta chạm tới. “Không.” Giọng cô thấp nhưng cắt ngọt. “Sảnh nghe đây. Mở nhận cụm cuối. Vịt quay ra. Nước dùng theo sau. Đi.”
Câu lệnh rơi xuống đúng lúc. Người đẩy xe dồn lực, bánh trước bật qua nẹp, cả xe trườn hẳn vào cửa phục vụ. Hai tô nước dùng đi kèm theo nhịp chân chị Hảo. Rèm tuyến lật lên rồi hạ xuống sau lưng họ, gọn như một nhát cắt. Phúc đứng ngoài vạch pass, tay vẫn còn giơ nửa chừng mà không chạm được gì: không bộ đàm, không chìa khóa, không thẻ pass, cũng không còn ai chờ anh ta nói nữa. Bếp trưởng Nam đặt khay trống xuống bàn, né hẳn người sang bên để chừa lối cho Linh chứ không cho Phúc. Một phục vụ trẻ vừa chạy vào định hỏi tiếp bàn nào, nhìn thấy vị trí đứng đã đổi chủ thì tự động quay sang Linh.
Linh không trả lại thứ gì. Cô rà mắt một vòng cuối trên mặt bàn pass, xác nhận luồng sau đã trống, rồi nói vào bộ đàm: “Đợt một xong. Giữ nhịp cũ. Không ai tự mở tuyến khi chưa gọi.” Thẻ pass vẫn nằm gọn trong tay cô, cạnh thẻ dính chút mỡ vịt, đỏ sẫm dưới đèn hậu trường.
Ở lối cắt ngang sau sân khấu, Linh bước sang một khoảng hẹp giữa hai dãy thùng nhựa, nơi nền còn loang nước mưa và dấu bánh xe cũ. Cô bấm bộ đàm một cái, tiếng tách khô vang lên trong crosslane, rồi lớp rè rè mỏng dần, sạch khỏi loa.