Fast Fiction

Bìa hồ sơ đã trở lại tay tôi

Mai giật cuộn dây rút khỏi chồng bảng tên, cắn bật đầu băng dính rồi dán lại mũi tên “Nhà tài trợ – lối kỹ thuật” lên tấm fomex vừa bị ẩm cạnh. Trời Hà Nội còn tối xanh ngoài sân trường, đèn tuýp hậu trường chớp chớp, mặt bàn nhựa loang một vòng trà nguội. Cô đã xếp xong ba tuyến đón khách, phân lại ghế hàng đầu theo danh sách đổi lúc một giờ sáng, còn Linh đứng ở cửa kho nửa mở, giọng sạch như thể vừa bước ra từ phòng máy lạnh: “Mai, mang thêm thùng nước với bộ lau sàn ra sảnh phụ đi. Phần hồ sơ chị giữ.”

Mai không ngẩng lên ngay. Cô chụm chồng phong bì tài trợ cho đều, nghe tiếng giấy khô sột soạt dưới tay, rồi mới nói: “Túi nâu bên trái là gói cho bàn doanh nghiệp sản xuất. Đừng đổi thứ tự.”

Linh cười nhạt, quay sang hai bạn tình nguyện viên mới đến muộn: “Em nào theo chị ra mặt trước. Mai quen việc sau cánh gà rồi.” Câu đó được nói trước mặt mọi người như phân ghế trên xe. Một bạn nam đã cầm luôn tập sơ đồ Mai kẻ từ đêm qua. Một bạn nữ kéo ghế ngồi vào bàn check-in mà đáng ra là chỗ Mai, còn hỏi tỉnh bơ: “Chị Linh, em ngồi đây đúng không?”

Mai buộc lại dây miệng thùng nước. Ngón tay cô thô vì ngày nào cũng bốc vác đồ sự kiện, móng cắt sát. Hôm qua chủ trọ còn nhắn tiền điện nước, tờ biên lai gấp làm đôi nằm trong túi quần, cạnh chìa khóa xe máy. Cô chỉ đáp: “Đúng tuyến rồi thì nhớ bàn công nghệ vào cửa chính, còn bàn sản xuất đi cửa bên hông. Lẫn một cái là rối cả hàng ghế.”

Khải bước qua, áo sơ mi còn nhàu vì ngủ trên ghế đá tối qua, tay cầm cuộn dây ràng backdrop. Anh nhìn mũi tên Mai vừa sửa, nhìn chồng phong bì được đánh dấu bằng bút đỏ rất nhỏ ở góc, rồi đặt xuống cạnh cô một xấp thẻ treo còn thiếu: “Tôi in lại mã màu rồi. Cái này để chỗ em.”

Đó là cái nghiêng đầu đầu tiên cả sáng không đi qua Linh. Mai nhận xấp thẻ, nhét vào bìa hồ sơ xanh đã sờn mép. Linh thấy vậy, giọng lập tức cứng hơn: “Khải, hồ sơ để chị cầm cho gọn. Mai hôm nay lo hậu cần thôi, đừng ôm nhiều.”

Khải chưa kịp nói, Linh đã vươn tay rút bìa hồ sơ khỏi mặt bàn. Động tác nhanh, quen, như người ta lấy thứ vốn dĩ thuộc về mình. “Mọi thay đổi đi qua chị. Đừng tự ý.”

Mai nhìn bàn tay trống của mình một nhịp, rồi quay đi nhấc thùng nước. Cô không cãi. Cô kéo xe đẩy ra sảnh phụ, đẩy luôn bộ lau sàn, đi qua dãy ghế phủ khăn trắng đang còn trống như răng mới bọc. Sau lưng, tiếng Linh gọi các bạn mới xếp bàn, phát bảng tên, dùng đúng từng câu Mai đã dặn từ tối qua.

Đến bảy giờ rưỡi, sảnh trước bắt đầu sáng đèn. Giảng viên, khách mời, nhà tài trợ lác đác vào. Mai đang quỳ chùi vệt bùn ai đó dẫm ngang lối phụ thì nghe loa hú một tiếng ngắn. Một bạn chạy từ mặt tiền vào, mặt tái: “Chị Linh ơi, ghế hàng đầu sai tên hết rồi. Bàn doanh nghiệp sản xuất lại bị dẫn sang gian khởi nghiệp du lịch. Người ta đang đứng chờ ngoài kia.”

Linh cầm bìa hồ sơ xanh nhưng lật sai chiều, rút trúng xấp danh sách dự phòng thay vì lộ trình chính. “Em cứ dẫn họ vào trước đi.”

“Không vào được chị,” cậu bạn nói nhỏ đi vì thấy phía sau có người mặc vest. “Chỗ đó có đoàn khác ngồi rồi.”

Mai đứng dậy quá nhanh, đầu gối còn in vệt nước bẩn. Cô nhìn qua khoảng cửa kho nửa mở ra sảnh chính. Một người đàn ông trung niên đeo thẻ nhà tài trợ đang giữ nụ cười nhẫn nại đến mức mệt, bên cạnh là hai ghế có bảng tên đặt ngược họ tên. Nhân viên media lia máy qua rồi lia lại, như ngửi thấy mùi hỏng việc.

Linh vẫn cố giữ mặt: “Chắc ai đặt nhầm. Mai, em ra kéo bớt ghế cho gọn—”

“Không được kéo.” Mai cắt ngang, lần đầu tiên từ sáng. “Kéo là vỡ sơ đồ lối đi.”

Mấy cái đầu quay về phía cô. Linh mím môi: “Chị đang nói chuyện.”

Mai không nói thêm. Cô đi thẳng đến bàn hậu trường, rút từ dưới chồng khăn trải bàn một bản sơ đồ phụ cô đã tự photo vì biết sẽ có đổi phút chót. Tờ giấy đã gấp mở nhiều lần, cạnh mềm nhũn. Cô chìa ra cho Khải trước, không chìa cho Linh. “Bàn sản xuất đi cửa hông. Hàng đầu đổi ghế số ba và năm. Gói tài trợ cuối cùng ở túi nâu, trong bìa xanh.”

Khải nhìn tờ sơ đồ rồi nhìn ra sảnh, không hỏi lại. “Bìa hồ sơ đâu?”

Câu hỏi đó làm Linh khựng một nhịp. Bìa xanh đang ở tay chị ta, nhưng bây giờ trông nó như một vật nặng. Chị Hảo, phụ trách đối ngoại của khoa, vừa từ ngoài bước vào, mồ hôi đọng dưới lớp phấn. Chị không quát ai, chỉ nói rất gọn khi thấy đoàn tài trợ đã đứng dồn ở lối kính: “Ai cầm tuyến chính thì ra ngay. Năm phút nữa thầy hiệu phó xuống.”

Linh đưa bìa cho Khải theo phản xạ. Khải không nhận. Anh nghiêng người qua nửa khung cửa, chắn ngay trước Linh, rồi chìa tay về phía Mai. “Mai.”

Bìa hồ sơ đổi tay trong cái khe cửa chật đó, giữa mùi dây điện nóng và mùi khăn lau ẩm. Mai cầm lấy, mở ngay bằng ngón cái quen chỗ mép sờn. Cô lướt nhanh qua từng ngăn màu, rút đúng túi nâu, đúng xấp ghế hàng đầu, đúng phong bì cuối có logo nhà tài trợ bị kẹt vào giữa. “Khải, mở lối kỹ thuật bên hông. Đừng cho ai dồn đoàn này qua cửa chính nữa.”

Linh bước theo một nửa bước: “Để chị—”

“Chị giữ bàn trước.” Mai nói, mắt vẫn dán vào danh sách. Không xin phép, không nhún. Cô đã đi khỏi cửa trước khi câu đó kịp trở thành tranh cãi.

Lối kỹ thuật sau hội trường hẹp, chỉ vừa hai người tránh nhau, một bên là phông bạt cuộn, một bên chất quạt công nghiệp và thùng banner. Mai ôm bìa hồ sơ trước ngực, đi nhanh đến mức dây khẩu trang móc ở cổ tay quất vào phong bì lách tách. Khải chạy lên trước dẹp hai thùng nước chắn lối, đẩy cánh cổng sắt phụ vốn chỉ mở cho đội vận chuyển. Khi Linh từ sảnh chính vòng qua, anh đã đứng chắn ở bản lề, tay giữ cánh cửa. “Mặt trước đang thiếu người.”

Giọng anh bình, nhưng thân người anh không nhường.

Ngoài kia, đoàn tài trợ đã bị dẫn lạc đến tận dãy gian hàng câu lạc bộ. Một cô thư ký mặc áo dài xanh đang cố giữ nụ cười với vị khách nam lớn tuổi, còn hai bảng tên hàng đầu trong tay run nhẹ. Mai tới nơi, không xin lỗi dài dòng. Cô chỉ cúi đầu một cái đủ lễ rồi nói: “Mời cô chú theo em lối này, ghế đã đổi lại.” Cô đổi hai bảng tên ngay trên tay người thư ký, nhét phong bì đúng thứ tự vào kẹp tài liệu, quay sang cậu media đang sắp quay nhầm cảnh lộn xộn: “Chụp bàn bên phải trước giúp em.”

Cậu ta theo bản năng dịch máy đi. Chỉ một cú lia khác, cái xấu mặt được đẩy khỏi trung tâm.

Khải dẫn đoàn rẽ qua lối kỹ thuật. Người đàn ông trung niên nhìn xuống đôi giày Mai lấm nước lau sàn, rồi nhìn đường đi đã được mở sạch tới tận hàng ghế đầu. Ông không nói gì, chỉ nhận kẹp tài liệu từ tay cô bằng hai tay. Đến hàng ghế, Mai đặt lại bảng tên số ba và năm, kéo nhẹ mép khăn bàn cho thẳng, rồi lùi nửa bước để người thư ký ngồi xuống trước khi thầy hiệu phó vừa kịp bước vào.

Tưởng đã xong, điện thoại trong túi bìa hồ sơ rung bần bật. Chị Hảo gọi, giọng đã thấp mà vẫn gấp: “Gói tài trợ cuối chưa lên bàn ký. Nếu thiếu cái đó, phiên hợp tác sau giờ giải lao coi như hỏng.”

Mai mở bìa. Ngăn cuối trống. Không trống hoàn toàn — còn lại dây chun đỏ của bó giấy và một mẩu phiếu nhận hàng cắt từ siêu thị tiện lợi, gập tư. Cô hiểu ngay. Lúc Linh lật bìa ở sảnh trước, xấp cuối đã bị lấy ra nhầm theo bộ giới thiệu khác.

Cùng lúc ấy, phía cửa kính, vị khách nam vừa ngồi xuống lại được mời đổi chỗ vì một giảng viên khác đã ngồi nhầm ghế số một. Hàng đầu bắt đầu xê dịch như quân cờ bị chạm. Chỉ cần lệch thêm một ghế, ảnh chụp, thứ tự phát biểu, cả gói tài trợ cuối sẽ vỡ.

“Khải,” Mai nói ngắn, “giữ hàng đầu. Không cho ai đổi tiếp.”

Cô xoay người chạy ngược lối kỹ thuật. Đằng trước, Linh đang ôm một xấp brochure ở service lane, định vòng vào sảnh phụ. Thấy Mai, chị ta nhíu mày: “Em lại đi đâu? Mặt trước—”

Mai dừng ngay trước mặt, chìa tay. “Bộ giấy cuối.”

“Chị không cầm.”

Mai nhìn xuống xấp brochure. Mép giấy tài trợ màu kem lộ ra giữa đống in màu bóng. “Đưa đây.”

“Mai, em đừng làm quá trước giờ khai mạc.” Linh hạ giọng, kiểu người muốn giữ thể diện đến phút cuối. “Chị đang chỉnh lại cho hợp với ảnh chụp.”

Câu đó làm Mai lạnh hẳn. Cô bước sát thêm nửa bước, đủ để Linh phải lùi gót vào vệt nước loang trên nền xi măng. “Không ai chỉnh tuyến của em để hợp ảnh.” Rồi cô tự rút xấp giấy màu kem khỏi tay Linh, kéo luôn cả brochure thừa rơi lả tả xuống nền.

Linh chụp lại cổ tay cô theo phản xạ. Ngay lúc ấy, Khải từ đầu lối chạy tới, không nói lời nào, đứng chéo giữa hai người. Không chạm vào Linh, chỉ hất cằm về phía sảnh chính: “Chị Hảo gọi chị.”

Nửa giây rất ngắn. Đủ để bàn tay Linh buông ra trước.

Mai đã xoay người chạy tiếp. Bìa hồ sơ kẹp dưới nách, xấp giấy tài trợ trong tay, cô băng qua lối kỹ thuật, lên ba bậc tam cấp nhỏ, lách qua đuôi phông sân khấu. Bên ngoài, MC vừa đọc đến câu chào mừng đầu tiên. Hàng đầu vẫn còn dao động; một giảng viên đang nhíu mày trước bảng tên vừa đổi. Khải đã đứng sau dãy ghế như cái chốt cửa, ai định xê thêm ghế đều bị anh chỉ sang lối khác.

Mai chen vào sát mép hàng ghế, cúi thấp người cho khỏi chắn máy quay. “Thầy ngồi ghế số một, chú bên này ghế ba.” Cô đổi bảng tên trong một nhịp, đặt kẹp tài liệu cuối đúng vào tay vị khách nam, rồi xoay sang thư ký: “Mục phụ lục nằm sau tab đỏ, đến lượt ký cô mở sẵn giúp em.” Người phụ nữ nhìn bìa hồ sơ trong tay Mai, lần này không hỏi Linh ở đâu nữa, chỉ gật thật nhanh.

Phía sân khấu, tiếng nhạc mở màn đã nổi. Vị khách nam lật kẹp tài liệu, thấy đủ phụ lục và biên bản có đánh dấu chỗ ký bằng miếng dán vàng rất nhỏ. Ông kéo thẳng cà vạt, ngồi yên lại. Giảng viên ngồi nhầm ghế được mời xuống hàng sau bằng một nụ cười vừa đủ lịch sự. Dãy hàng đầu khớp lại như khóa kéo được kéo đúng răng.

Mai vẫn chưa dừng. Cô lách ra mép phải, đi một đường vòng sau máy quay tới bàn ký hậu trường, rút bút từ ngăn trong của bìa hồ sơ, đặt sẵn lên trang đúng. “Phiên này xong mười phút sẽ chuyển qua khu trải nghiệm sản xuất. Em đã mở lối.” Chị Hảo nghe đến chữ “sản xuất” thì thở ra một hơi rất nhẹ, như người vừa đặt được túi gạo xuống đúng hiên nhà trước cơn mưa.

Linh xuất hiện ở cuối dãy, gò má căng, tay trống. Chị ta định bước vào khoảng giữa Mai và bàn ký, nhưng Khải đã di chuyển trước, bưng thùng quà lưu niệm chắn ngang như thể đó là việc tự nhiên nhất trong ngày. “Lối này đang hẹp.” Anh nói, mắt nhìn thẳng phía trước, không nhìn chị ta.

Mai không quay lại. Cô đặt bìa hồ sơ xuống bàn ký, mở ngăn cuối, kiểm lại lần chót rồi kẹp luôn phiếu tuyến vào mặt trong. Khi vị khách nam và chị thư ký bước đến, mọi thứ đã nằm đúng vị trí tay phải có thể với tới. Không còn gì để cứu nữa, vì thứ cần cứu đã được đặt trở lại chỗ nó phải ở.

Lúc phiên ký đầu tiên bắt đầu, Mai mới lùi ra sau phông. Tay cô run nhẹ vì chạy, mồ hôi lạnh dính ở gáy. Khải đi theo đến khoảng tối giữa giá treo đèn và chồng ghế nhựa, chìa chai nước chưa mở nắp. “Giữ lấy.” Anh nhìn bìa hồ sơ trong tay cô, rồi thêm, rất nhỏ: “Đừng đưa nữa.”

Mai nhận chai nước nhưng không uống ngay. Ngoài kia tiếng vỗ tay nổi lên đúng nhịp MC mời chụp ảnh. Ở đây chỉ có tiếng quạt công nghiệp quay ù ù và mùi vải bạt hâm nóng. Cô gật một cái, ngắn hơn cả một lời cảm ơn.

Đến lúc tan chương trình đầu, mặt trời đã lên cao, nắng ép vàng mái tôn sân sau. Kho đồ mở hé, bên trong là góc chung của đội: giá treo dụng cụ, găng tay cao su, cuộn dây, dao rọc giấy, áo mưa cũ. Mai bước vào trước, bìa hồ sơ vẫn kẹp trong khuỷu tay. Cô đặt nó lên ngăn trên cùng dành cho tuyến chính, chỗ trước đây lúc nào cũng bị ai đó tiện tay mang đi. Rồi cô gỡ đôi găng tay còn ẩm khỏi tay mình, móc lên chiếc đinh nơi bóng giá treo đổ chéo xuống. Sợi dây chun ở cổ tay găng bật khẽ, mềm và gọn, trong bóng râm của giá dụng cụ.