Fast Fiction

Sau ca vỡ, vẫn cùng phe

Linh chụp lấy cuộn dây đèn vừa tuột khỏi mép quầy check-in, quỳ xuống kéo nó tránh khỏi bánh vali của khách, thì giọng Khang đã quật xuống sau gáy: “Ai cho em đụng vào khu này? Về đúng việc của mình đi.”

Cổng vào khu sự kiện ngoài trời bên hồ Tây đang nghẽn một dải người. Gió tháng chạp lùa qua bạt mái, làm dãy đèn lồng treo trước sân rung lách cách. Trên mép quầy chật ních bộ đàm, kéo, băng dính, chai nước uống dở và một hộp cơm nguội đóng nắp lệch. Linh không cãi. Cô luồn cuộn dây qua chân bàn, bấm lại ổ cắm cho đèn lồng sáng đều rồi mới đứng lên. Người phụ nữ đầu hàng khách mời vừa nãy định bực, nhìn bảng tên trên ngực Khang rồi thôi, quay sang nói nhỏ: “May có em này giữ dây chứ không tôi ngã rồi.”

Khang cười lấy lệ với khách, nhưng khi quay lại anh ta hạ giọng đúng kiểu muốn người xung quanh nghe đủ: “Đừng có thích thể hiện. Em là hậu cần, không phải điều phối.” Linh siết chặt cuộn băng dính trong tay đến dính cả mồ hôi. Cô làm ở đội này gần một năm, đi xe máy khắp Hà Nội dựng sân khấu, kê hàng rào, chở thùng nước, nhưng trước mặt khách cô vẫn là đứa nên đứng sau cột bạt. Chỉ có việc trục trặc thì lúc nào cũng chảy về tay cô.

Minh từ bàn âm thanh đi xuống, cổ áo sơ mi còn vướng sợi kim tuyến của hạng mục vừa chạy thử. Anh nhìn cuộn dây đã được ghim gọn dưới chân quầy, rồi nhìn Linh đang phủi bụi ở đầu gối. Ánh màn hình điện thoại hắt thấp trong lòng bàn tay anh, sáng rồi tắt. Khang gọi ngay: “Minh, lên khu sân khấu với anh. Dưới này để người khác lo.” Nói là “người khác”, mắt anh ta đã hất về phía Linh.

Linh chưa kịp nuốt ngụm nước đã nguội thì bị đẩy sang lane bên hông: thu dọn vật tư thừa, vá lại biển chỉ dẫn bị cong chân, đổi túi rác ở quầy đồ uống, rồi chạy sang cầu thang dịch vụ xem bộ đèn lồng dự phòng còn nguyên không. Toàn việc thấp, lặt vặt, bẩn tay, chẳng ai thấy trừ lúc hỏng. Khang đứng ngoài mặt tiền đón nhà tài trợ, miệng liên tục dặn đội sinh viên hậu cần “có gì báo anh”. Nhưng khi máy in tem check-in giở chứng, người chạy vào kho tìm mực vẫn là Linh.

Cô đặt hộp cơm nguội sát hơn vào mép quầy, mở nắp ra thấy miếng chả đã quắt lại, lại đậy vào. Chị Thu ở quầy nước dúi cho cô bịch bánh bao còn ấm: “Ăn tạm đi em.” Linh lắc đầu, xách thùng bảng tên lỗi ra sau cánh gà. Minh đi ngang, chậm lại nửa nhịp, rút trong túi áo ra chai trà chưa mở đặt lên thùng. Không nhìn cô, anh chỉ nói: “Đừng để tụt đường huyết.” Rồi anh quay đi ngay khi Khang ngoái xuống từ bậc tam cấp. Chai trà lăn một vòng, chặn ở góc thùng. Nhỏ thôi, nhưng là lần đầu tối nay có người không để cô một mình gánh cái phần xấu xí.

Đến hơn tám giờ, luồng khách bỗng dồn thành cục ở cửa phụ. Một nhóm khách mời từ phía bãi xe đi tắt qua lối này, trong khi máy quét mã ở cổng chính chậm như nghẹt thở. Minh đang đứng ở bàn danh sách, bị một ông chú đeo thẻ nhà tài trợ quát sát mặt: “Mời kiểu gì mà bắt chờ ngoài gió? Các em làm sự kiện hay làm trò?” Khang ở đầu sân khấu còn đang cầm micro dỗ dành đối tác, không xuống được. Hai sinh viên mới nhìn nhau trắng mặt.

Linh vừa ôm thùng biển chỉ dẫn vừa đi tới đã thấy một bé phục vụ làm đổ khay ly giấy ngay giữa lối phụ, nước cam loang ra sàn gạch. Khách phía sau dồn lên, giày cao gót trượt một cái, Minh theo phản xạ đưa tay đỡ nhưng bàn check-in phía sau anh lệch luôn một chân, máy quét mã chúi xuống. Chỉ cần cái máy đó rơi là cả hàng khách nhìn thấy nguyên một ca vỡ giữa sân.

Linh buông thùng xuống đánh rầm, lao tới chèn đầu gối giữ chân bàn, tay còn lại kéo cuộn băng cảnh báo quấn ngang lối trơn. “Anh Minh, chuyển sang quét tay bên phải. Chị Thu, đèn pin điện thoại cho em.” Cô nói nhanh, không ngẩng đầu. Ánh màn hình trong lòng bàn tay chị Thu rọi xuống sàn cam lẫn thủy tinh vụn. Linh kéo tấm bảng chỉ dẫn “Lối vào chính” từ vách bạt sang chắn nửa dòng người, đổi mũi tên, rồi chỉ thẳng hai bạn sinh viên: “Em một dẫn khách vòng qua cổng bên kia. Em hai cầm danh sách giấy, ai có mã lỗi thì ghi tay trước.”

Mọi thứ xảy ra trong chưa đầy một phút. Chẳng ai đợi Khang nữa. Hai sinh viên chạy đúng đường Linh vừa mở. Minh nhấc máy quét sang tay phải, đứng nghiêng chắn chỗ nước trơn, đọc tên khách đều hơn hẳn. Ông chú lúc nãy còn gắt đã phải bước theo vạch băng cảnh báo Linh dán xuống, miệng lẩm bẩm nhưng không dám chen. Đến khi Khang từ sân khấu phóng xuống, hàng khách đã tách làm hai luồng, cái bàn được chèn vững bằng chồng catalogue, và Linh đang ngồi xổm nhặt mảnh nhựa vỡ vào túi rác đen.

Khang khựng một nhịp, rồi lập tức quát sang hướng khác để cứu mặt: “Ai để lối phụ loạn thế này?” Không ai đáp. Một bạn sinh viên chỉ tay hỏi Linh nhỏ: “Chị ơi, danh sách giấy để đâu tiếp?” Minh không quay đầu lại, nói luôn: “Nghe Linh đi. Giữ luồng như hiện tại.” Câu đó không to, nhưng đủ để Khang đứng trơ ra ngay trước quầy. Một người bảo vệ già kéo dây phân làn lại theo vạch băng Linh đã dán, coi như chọn phe bằng chân chứ không bằng lời.

Sau đợt nghẽn, khu sân trước ổn dần, nhưng phần xấu của đêm mới lộ ra: bộ đèn lồng treo ở hành lang phụ bị đứt một dây đỡ khi khách chen, ba lồng rơi móp xuống bục trang trí, một khung gỗ gãy cạnh. Hạng mục đó là của Khang nhận với chủ địa điểm, vì có hình chụp đẹp cho nhà tài trợ. Anh ta liếc qua rồi kéo Minh lại: “Ra trước sân khấu với anh chốt chương trình đã. Đống này để hậu cần gom.”

Linh nghe, chẳng nói gì. Cô xắn tay áo, lôi xe đẩy dụng cụ ra phía hành lang. Những lồng đèn giấy lụa đã sượt nước mưa cạnh mái bạt, mềm nhũn, chạm mạnh là rách. Cần tháo từng cái, gỡ bóng bên trong, xếp riêng khung tre, rồi chuyển toàn bộ bộ dự phòng từ tầng lửng xuống thay kịp trước tiết mục cuối. Việc đó nặng tay, xấu hình, leo cầu thang hẹp, chưa kể phải băng qua đoạn khán giả vẫn còn qua lại.

Minh đứng yên thêm đúng một hơi rồi tháo bộ đàm trên cổ, đặt lên quầy check-in. “Em lên sân khấu thay anh năm phút,” anh nói với một bạn kỹ thuật. Khang cau mặt: “Minh, anh đang cần em.” Minh nhìn đống lồng đèn rách dưới chân Linh, rồi cúi xuống cầm đầu kia của khung gỗ gãy. “Em cũng đang cần người giữ lối này đừng ai đụng vào. Anh giữ giúp đi.” Anh nói nhẹ, nhưng là nhẹ kiểu đóng cửa.

Khang bước tới một nửa, chắc còn định giành lại quyền ra lệnh, thì Minh đã cùng Linh nâng khung gỗ sang mép tường. Chỗ đó bẩn, dính keo, mùi giấy ẩm ngai ngái. Phần việc không ai thích đụng. Minh nhấc cuộn dây cũ khỏi vũng nước, tay áo dính bụi đen. Anh không hỏi xin phép đứng cạnh cô nữa; anh vào hẳn cái lane bị đẩy xuống đó. Khang bị chắn ngoài lối hẹp bởi chính hai bảo vệ đang làm theo phân làn mới, chỉ còn biết quay sang mắng đội sinh viên dọn ghế cho đỡ quê.

Hai người làm gần như không nói. Linh cắt dây hỏng, phân loại bóng còn sáng. Minh ôm lồng nguyên đi đường vòng sau tấm phông, tránh luồng khách chụp ảnh. Qua lại thường xuyên giữa họ chỉ là những động tác ngắn: đưa kéo, giữ mép giấy, hất cằm về phía xe đẩy. Mỗi lần chạm gần quá trên cầu thang sắt, một người lại nghiêng vai nhường một chút, không ai thừa ra lời nào. Nhưng cái im đó khác hẳn lúc trước, không còn là để mặc.

Tiết mục cuối vừa dứt, chủ địa điểm xuống kiểm tra hành lang phụ. Chị ta chỉ vào bộ còn lại chưa thay xong: “Mười phút nữa bên tôi khóa điện tầng lửng. Bộ dự phòng phải chuyển hết xuống bây giờ, không mai mưa vào là hỏng.” Trên tầng lửng còn một túi lớn đựng khung tre, bóng, dây nguồn, nặng cồng kềnh, phải đi qua cầu thang dịch vụ hẹp sau quầy nước. Nếu không chuyển kịp, ca này không thể đóng. Khang lập tức nói: “Để người kho mang—”

“Người kho về rồi,” chị Thu cắt ngang, tay đang buộc miệng túi rác. “Cửa cuốn bãi xe chuẩn bị hạ.”

Linh đã quay người lấy chìa khóa cầu thang. Cô biết túi đèn đó nặng thế nào; lúc chở đến, hai người phải ghì trên xe máy suốt một quãng từ xưởng sản xuất ở Long Biên sang đây. Cô bước trước lên bậc sắt, không nhìn ai: “Em mang xuống.” Khang bám theo ngay sau: “Em tự làm rơi thì ai chịu? Để anh gọi người.” Gọi người nghĩa là kéo dài, đợi ai đó đến, rồi sáng mai mọi hỏng hóc lại thành lỗi của đứa hậu cần đã “tự ý”.

Linh dừng ở chiếu nghỉ hẹp, quay xuống đúng một câu: “Nếu không xuống ngay, bộ này ẩm hết.” Rồi cô cúi kéo quai túi đèn ra khỏi góc tường. Quai vải cắt vào lòng bàn tay. Khối đồ bên trong lục cục, kéo lệch cả người cô.

Minh bước lên, không nhìn Khang. Anh chụp lấy đầu quai còn lại trước khi túi tuột khỏi bậc. “Cùng mang.” Anh nói vậy thôi, rồi đặt chân chắn giữa chiếu nghỉ và lối lên, vừa đủ để Khang không chen vào được mà cũng không thể giật túi khỏi tay Linh. Bảo vệ già ở dưới chân cầu thang ngẩng lên nhìn, chìa khóa cửa dịch vụ đã cầm sẵn. Có người chứng kiến, nhưng không có sân khấu nào cho Khang cứu mặt.

Túi đèn nặng hơn vẻ ngoài. Khung tre cứng cấn vào vải, bóng thủy tinh bên trong va leng keng mỗi lần xuống bậc. Linh giữ nhịp trước, vai trái gồng lên, tay phải nắm chặt quai. Minh đi lùi dưới một bậc, đỡ lực kéo, mỗi lần cô hạ chân anh đều chờ đúng nhịp mới chuyển. Qua chỗ rẽ gắt, túi cạ vào tường vôi cũ, để lại một vệt bụi trắng. Khang đứng trên đầu cầu thang gọi xuống: “Cẩn thận, vỡ tôi không chịu đâu.” Không ai ngẩng lên.

Ra đến hành lang, hai người đặt túi xuống sát xe đẩy. Chưa xong. Còn phải đưa tiếp qua quầy nước, tránh những thùng chai rỗng, tránh dây điện cuộn trên sàn, rồi sang khu chủ địa điểm khóa kho. Chị Thu thấy vậy liền gạt mấy két nước sang một bên, tự mở lối. “Đi đây,” chị nói, không hỏi ai phụ trách nữa. Đó là lần đổi phe thứ hai của đêm, kín như một động tác dời hàng.

Khang đuổi theo tới cửa kho, chìa tay: “Đưa anh chốt cho.” Túi đèn đang ở đúng lối anh ta muốn sở hữu lại: chỗ bàn giao với chủ địa điểm. Linh cúi xuống nhấc quai trước. “Không cần.” Cô nói, ngắn và phẳng. Rồi cô đi tiếp. Minh không đợi lời thứ hai, nắm đầu quai bên kia đi cùng. Cánh cửa kho được chị quản lý mở rộng hẳn, nhưng khi Khang bước vào sau, bảo vệ già kéo ngay dải xích phân lối lại như vô tình chặn ngang đầu gối anh ta. Anh ta phải đứng ngoài một nhịp nhìn hai người mang túi qua cửa.

Bên trong kho, chủ địa điểm kiểm đếm nhanh số lồng và bộ dây còn dùng được. Linh mở túi, xếp từng khung lên kệ dưới theo đúng thứ tự thay thế. Minh đưa từng bóng đèn nguyên lên tay cô, bỏ riêng đống nứt vào thùng carton méo ở góc. Họ làm xong phần hỏng cuối cùng của đêm ngay dưới mắt người có quyền khóa sổ, không qua tay Khang, không để lại khe nào cho anh ta nói “để anh lo”. Khi chị quản lý ký vào biên bản nhận lại đồ và đẩy cuốn sổ về phía Linh, Khang mới bước được tới cửa, nhưng đã chậm.

Chủ địa điểm đóng nắp thùng cuối, nói với Linh: “Lần sau bộ hành lang để em ấy nhìn giúp từ đầu.” Chị chỉ nói việc, giọng bình thường. Chính sự bình thường đó làm mặt Khang xám đi. Anh ta mở miệng như muốn sửa, rồi thôi, quay ra ngoài nghe điện thoại. Cái quyền lực anh ta mượn từ ánh đèn phía trước sân tối nay rớt lại ở cửa kho, không ai buồn nhặt.

Khi mọi thứ đã bàn giao xong, chỉ còn bộ đèn lồng cũ hỏng cần mang xuống tầng dưới để sáng mai trả xưởng sửa. Túi đó nhẹ hơn nhưng dài, quai vải đã sờn, phải có hai người giữ mới không quệt tường. Linh là người kéo nó lên trước, móc hẳn quai vào cổ tay mình rồi quay sang cầu thang dịch vụ. “Xuống thôi.”

Minh đi tới, luồn tay vào cùng một quai, nắm cách tay cô một gang. Cầu thang hẹp, tường xi măng lạnh, dưới chân còn vệt nước ai lau dở. Họ xuống được nửa tầng thì cùng dừng ở chiếu nghỉ vì túi đèn quệt vào lan can. Linh không rút tay ra. Minh cũng không đổi bên. Giữa hai người, quai vải kéo căng, bộ đèn lồng cũ lơ lửng thấp, những nan tre bên trong chạm nhau khe khẽ. Ánh đèn vàng ở tường đổ bóng hai cánh tay chập vào nhau trên mặt bậc. Một chiếc lồng méo trong túi đung đưa, hắt ra một vệt sáng mỏng rồi lắc nhẹ giữa họ.