Tên tôi bị gạt xuống, rồi được kéo lên đầu
“Không có tên chị trong lối ưu tiên, đứng ngoài dây giúp em.”
Cô gái quét mã đưa tấm thẻ của Mai trả ngược lại, mép nhựa quệt vào mu bàn tay cô. Ngay trước đầu hàng, dây chùng màu đỏ căng ngang lối đi sát dãy ghế khách mời; phía trong, Linh đã bước qua trước, cổ đeo bộ đàm, tay cầm xấp phong bì giấy kêu sột soạt. Linh không thèm nhìn Mai, chỉ nói với bảo vệ như nói về một món đồ để nhầm chỗ:
“Bạn ấy chỉ phụ hậu cần. Cho đứng mép ghế nhựa bên kia đi.”
Mấy khách mời vừa xuống xe ở bãi sau nhà hát quay đầu nhìn. Mai đứng nguyên, vai áo sơ mi còn hằn nếp của ca từ sáng, cổ tay dính mồ hôi khô vì chạy từ khu dựng backboard sang bàn tiếp đón. Dưới chân ghế nhựa góc tường là hộp cơm nguội cô chưa mở, nắp mờ hơi nước cũ. Cô nhận lại thẻ, lật mặt sau cho cô quét mã thấy con tem chữ ký tay của anh Quang, người phụ trách phía nhãn hàng.
“Tem này dành cho người xử lý lối vào khi có trục trặc,” Mai nói. “Nếu chị không cho qua, năm phút nữa tự chị chịu.”
Linh bật cười, nửa quay mặt về phía mấy bạn PG đang đứng gần đó. “Nghe ghê chưa. Người làm thuê một buổi mà nói như chủ nhà.”
Mai không cãi nữa. Cô kéo hộp dây điện đang chắn nửa lối xuống sát chân ghế nhựa, gập băng rôn bị bung mép lại cho khỏi quệt vào váy khách, rồi đứng ngay ngoài dây đỏ, đúng chỗ nhìn được cả cổng quét mã lẫn lối dẫn lên hàng đầu. Cái lạnh của điều hòa từ trong sảnh phả ra không xóa được cảm giác bị chặn giữa mắt người khác.
Chưa đầy ba phút, sự cố nổ ra. Màn hình quét mã ở cổng bên trái tối sầm, hàng khách mời dồn lại, giày cao gót khựng trên thảm, tiếng MC Tuấn trong hội trường bên trong đã bắt đầu đếm ngược chương trình. Cô quét mã tái mặt nhìn Linh. Linh giật bộ đàm lên, nói liên tiếp nhưng sai cửa, sai máy, càng nói hàng càng ùn. Một người đàn ông trung niên mặc vest than quay hẳn sang, giọng gắt: “Mười lăm phút rồi. Bên chị tổ chức kiểu gì?”
Linh lướt mắt qua Mai, thấy cô đang nhìn vào chân nguồn của máy quét, liền chặn trước: “Mai, đi lấy kỹ thuật đi. Nhanh.”
“Máy không hỏng,” Mai nói. “Ổ chia nguồn bị ai rút để cắm quạt phun khô backdrop.”
“Chị bảo đi thì đi.” Linh nâng giọng, cố cho đám khách nghe thấy mình là người ra lệnh. “Đừng đứng đó chỉ tay.”
Mai cúi xuống luôn. Cô luồn qua mép dây, mặc kệ cô quét mã giật mình né sang một bên. Đầu giày cô chạm mép thảm, một tay rút phích quạt mini đang quay ở chân phông, tay kia ghim lại ổ cho máy quét. Màn hình sáng bật lên. Tiếng “tít” đầu tiên vang ra ngay giữa khoảng nghẹn. Cô xoay máy quét về đúng góc, nói ngắn với cô gái quét mã:
“Đưa điện thoại em đây. Mở danh sách khách dự phòng, check song song cửa phải. Đừng đợi đồng bộ.”
Hàng bên trái bắt đầu nhúc nhích. Một cặp vợ chồng lớn tuổi được quét qua trước, bước vào trong. Người đàn ông vest than vừa gắt lúc nãy nhìn Mai thêm một nhịp rồi đổi hướng, không hỏi Linh nữa mà hỏi thẳng cô quét mã: “Còn lối nào nhanh hơn không?” Cô quét mã lại ngó Mai.
Linh chộp lấy khoảnh khắc đó. “Em đã gọi kỹ thuật từ trước rồi,” cô ta nói nhanh với người đàn ông. “Bên em xử lý được.”
Mai đứng dậy, lòng bàn tay dính bụi ở ổ điện. Cô nhìn thẳng Linh. “Chị gọi ai cũng được. Ổ điện là em cắm lại.”
Một khoảng nhỏ im đi quanh mép dây. Không lớn tiếng, không ầm ĩ, nhưng đủ để mấy người đứng gần quay đầu hẳn.
Từ trong hội trường, anh Quang bước ra cùng chị Hảo, giám đốc đối tác bên nhãn hàng sản xuất thiết bị gia dụng đang tài trợ buổi ra mắt. Anh Quang vừa đi vừa nhìn đồng hồ, mặt sậm đi khi thấy hàng còn dồn. Linh tiến lên trước nửa bước, định mở lời. Nhưng cô quét mã đã chìa máy về phía Mai trước.
“Chị Mai, danh sách dự phòng em mở rồi. Cửa phải em cho đi tiếp thế này được không ạ?”
Cách xưng hô đổi ngay trước mặt mọi người, nhỏ mà rát như đường dây vừa bị cắt. Linh khựng lại. Anh Quang cũng quay sang Mai theo hướng cánh tay cô quét mã.
Mai không nhìn Linh nữa. Cô chỉ vào hai lối, giọng đều: “Cửa trái quét khách có mã. Cửa phải đối chiếu tên giấy mời. Chị Hảo cần vào trước ba khách của đoàn Thành phố Hồ Chí Minh, họ đang đứng ở xe số hai, chưa xuống hết. Nếu để dồn cùng KOL thì vỡ nhịp lên sân khấu.”
Chị Hảo bước hẳn sang phía Mai, đứng cùng phía trong mép dây thay vì chỗ Linh. “Em sắp lối cho chị.”
“Vâng, chị đi theo em.”
Từ “em” của Mai không phải kiểu mềm xuống. Nó là một đường cắt rõ. Cô nghiêng người nhấc cọc dây đỏ, mở lối nhỏ cho chị Hảo và hai khách lớn tuổi đi trước. Anh Quang tự lui nửa bước tránh đường, mắt dừng ở tem chữ ký trên thẻ của Mai rồi nói với bảo vệ: “Để Mai đứng đầu lối.”
Bảo vệ lập tức dịch người, nhường vị trí sát đầu hàng cho cô. Linh vẫn còn ở phía trong nhưng đã thành kẻ chen ngang giữa hai luồng đi. Một bạn PG đang cầm bảng số ghế cũng quay bảng về phía Mai để chờ chỉ. Không ai hỏi Linh thêm câu nào trong gần một phút kế tiếp, mà chính một phút đó mới đau.
Chương trình bắt đầu kịp, nhưng chưa qua được. Một chiếc xe vừa tới thả xuống nhóm nhà đầu tư cùng khách mời đặc biệt của nhãn hàng. Họ đi thẳng về lối ưu tiên. Linh như người vừa ngoi lên khỏi nước, lập tức kéo lại tông giọng cũ. Cô bước xấn tới trước đầu hàng, chặn ngang ngay giữa Mai và cọc dây đỏ.
“Khoan đã,” Linh nói đủ to cho cả đám khách ở mép thảm nghe. “Mai đang làm quá quyền. Em chỉ là cộng tác một ngày. Danh sách VIP do chị giữ. Muốn ai đi trước phải qua chị.”
Mấy ánh nhìn lập tức bật lại. Cái trật tự vừa đổi chưa kịp đóng cứng, Linh đã cố giật nó về bằng một câu rất đúng chỗ đau: thân phận tạm, không ghế, không chức danh. Cô ta còn giơ luôn xấp phong bì và bảng tên trước ngực như giấy sắc phong.
“Anh Quang,” Linh xoay sang anh, giọng có cả run lẫn liều, “nếu ai cũng tự ý mở lối thế này, lát nữa khách trách nhiệm ai chịu? Em là điều phối chính ở đây.”
Mai không chen lời. Cô chỉ đặt tay lên đỉnh cọc dây, nhìn thẳng anh Quang. Sau lưng cô, tiếng giày của nhóm khách mới tới đã dừng lại trên thảm. Một người đàn ông trẻ trong đoàn liếc đồng hồ, rõ khó chịu. Chị Hảo thì không quay sang Linh; chị đang nhìn tay Mai trên cọc dây.
“Em chịu trách nhiệm lối này từ lúc máy quét đứng,” Mai nói, vừa đủ nghe ở nửa vòng người gần nhất. “Nếu còn để chị Linh giữ danh sách mà chặn sai người, đoàn của chị Hảo sẽ đứng ngoài đúng giờ lên sân khấu.”
Linh cười gằn. “Em chịu trách nhiệm? Em lấy tư cách gì?”
Câu đó vừa dứt, chị Hảo đưa tay lấy luôn xấp bảng tên từ tay Linh. Động tác gọn đến mức tiếng giấy cọ nhau khô rát như xé. Linh sững người, nắm tay còn giữ nửa mép phong bì hụt vào không khí. Chị Hảo không nói với Linh. Chị quay sang Mai, đặt cả xấp bảng tên vào tay cô.
“Em xếp lại cho chị. Từ bây giờ lối ưu tiên do em giữ.”
Đấy là nhát đầu tiên. Mặt Linh đổi màu ngay trước đèn vàng ở sảnh, đẹp đẽ của lớp nền không che nổi phần quai hàm cứng lại. Mấy bạn đứng gần vô thức lùi ra nửa bước, như khỏi bị quét cùng một nhát.
Nhưng Linh vẫn chưa chịu rơi. “Chị Hảo, chị nghe một phía vậy không ổn,” cô ta nói lớn hơn, tiếng đã mỏng đi. “Bạn ấy qua lại thường xuyên với anh Quang nên mới được ưu ái. Quy trình không thể vì quen biết—”
“Dừng.” Mai cắt ngang, lần đầu tiên giọng cô sắc hẳn. Cô không nhìn anh Quang, không để câu chuyện trượt sang chỗ mờ mờ tình riêng mà Linh đang cố bôi lên. “Đừng lấy chuyện cá nhân không có ra để giữ chỗ đứng của chị.”
Rồi cô quay thẳng về phía nhóm khách vừa tới, giơ xấp bảng tên như bằng chứng đọc được ngay: “Đoàn Minh Phát, ba người đầu theo em. Tên trên cùng đi trước.”
Chị Hảo tự tay cầm cọc dây bên phải. Anh Quang bước lên cầm cọc bên trái. Không ai nói dài dòng. Chính hai người đó, một bên chủ nhãn hàng, một bên phụ trách sự kiện, đồng thời nhấc dây đỏ lên rồi hạ xuống thành một lối mới ngay trước mũi giày Mai. Đầu hàng được cắt lại tại chỗ: khoảng trống mở ra cho cô đứng vào vị trí thứ nhất, còn Linh bị đường dây mới khóa ra phía sau vai cô, tách hẳn khỏi đầu lối.
Tiếng hít vào của ai đó bật rất nhỏ ở mép ghế nhựa. Linh phản xạ bước lên, nhưng mũi giày cô ta chạm đúng chân cọc vừa đặt xuống, phải dừng lại. Xấp phong bì trong tay rơi lệch, một chiếc bảng tên trượt khỏi mép giấy đáp úp trên thảm. Đó là thứ hư hỏng ai cũng thấy: đồ của người điều phối rơi khỏi tay giữa lúc mất quyền. Còn thứ đau hơn là từ lúc ấy, không một khách nào hỏi cô ta nữa họ nên đi theo ai.
Mai không quay lại nhìn. Cô lật nhanh bảng tên, rút đúng cái của đoàn cần vào trước, rồi bước hẳn tới đầu lối mới. “Mời anh chị theo em.”
Ba vị khách đi theo cô ngay. Anh Quang giữ cọc dây cho người cuối cùng lách qua, còn chị Hảo đứng nguyên phía sau Mai như đóng dấu lên đường đi vừa bị cắt lại. Linh ở bên kia dây, mặt ngửa lên như còn muốn nói, nhưng không còn chỗ đứng để lời của cô ta chen vào dòng người nữa.
Mai dừng đúng tại đầu hàng, xoay cổ tay, móc đầu dây đỏ sang cọc bên kia cho lối ưu tiên khóa chặt theo thứ tự mới. Sợi dây bật khỏi tay cô, quét một vòng ngắn trong không khí rồi swung wide trước mặt hàng người phía sau.