Fast Fiction

Hố chị ta đào nuốt chị ta

Lan giật tờ checklist tuyến cầu thang khỏi kẹp giấy, đập xuống bàn con ở chiếu nghỉ rồi chỉ thẳng vào Vy. “Em đứng đây. Tuyến này nghẽn là em chịu.” Dưới chân cầu thang, người giao hàng ôm hai thùng mockup phải khựng lại; trên lầu, đội ánh sáng đang chửi vọng xuống vì loa chưa lên. Vai Vy cứng ngắc sau một ngày chạy từ kho sang sảnh, ống tay áo còn hằn nếp mồ hôi cũ. Hộp cơm nguội đặt bên chân bàn từ chiều chưa mở, nắp nhựa đọng hơi nước mờ đục. Lan thì vừa dặm lại son, vừa nói như thể đang phân việc tử tế.

Vy đã gánh gần hết phần việc của Lan từ đầu ca: gọi xe, đối số lượng standee, kéo dây điện né lối khách, còn phải trả lời nhóm chat của bên nhãn hàng vì Lan bận “đón người quen”. Người trong ekip biết hết; cái kiểu qua lại thường xuyên giữa Lan với mấy anh bên nhà cung cấp đã thành chuyện nhìn là hiểu, nên ai cũng nhịn cho êm. Nhưng tối nay là đêm ra mắt, khách mời đứng kín sảnh, chỉ cần một tuyến nghẽn là mặt mũi cả đội đổ xuống hết lên người đang đứng gần nhất. Lan chọn đúng chỗ đó mà ghim Vy vào.

Chị Hạnh từ tầng trên thò đầu xuống, quạt giấy mời vào cổ cho đỡ nóng. “Thùng quà lên chưa em? Mười phút nữa khách check-in đợt hai.” Lan đáp to hơn cả cần thiết: “Đang do Vy giữ tuyến. Nếu có trễ, hỏi em ấy.” Rồi chị ta cầm bút đỏ khoanh một vòng ngay mục “cầu thang chính - độc tuyến đi lên”, ký tắt tên mình phía dưới, xé một cái băng dính giấy dán tờ checklist lên mép bàn cho mọi người nhìn thấy. Tiếng giấy chạm mặt gỗ khô rào một tiếng, nhỏ thôi mà gai người.

Vy ngẩng lên. “Chị khóa luôn lối phụ à?”

“Khóa. Khách đi lộn thì ai chịu?” Lan chống tay lên lan can, nhìn xuống dòng người. “Em đứng đây canh. Không được tự ý đổi. Có gì xảy ra, chị không nghe giải thích.”

Một cặp nhân viên bưng khay nước phải ép sát tường mới lách qua được. Người giao hàng bên dịch vụ sản xuất phía dưới ngước lên, mồ hôi chảy dọc thái dương. “Chị ơi, em cần đưa thùng màn hình mẫu lên gấp.”

Lan phất tay như đuổi ruồi. “Chờ tín hiệu. Không ai đi khi tôi chưa cho.”

Thế là chiếu nghỉ hẹp bỗng thành cái nút thắt sống. Người dưới phải ngửa cổ nhìn lên. Người trên muốn xuống phải nghiêng người tránh khay nước, tránh thùng hàng, tránh luôn cả cái giọng Lan liên tục cắt ngang. Vy đứng ngay cạnh bàn checklist, nhìn từng khoảng trống bị lấp kín bởi mệnh lệnh vô lý. Chị Hạnh cau mày một cái nhưng còn mải giữ khách ở trên sảnh. Anh Khoa, đại diện bên nhãn hàng, từ hành lang có tiếng đèn rè rè bước ra, tay cầm điện thoại, hỏi ngắn: “Màn hình mẫu đâu? MC chuẩn bị gọi tên nhà tài trợ.”

Lan quay ngay sang cười. “Đang lên. Em đã chặn tuyến cho an toàn.”

Vy không nói gì. Cô chỉ nhìn vào dòng chữ trên checklist: “Lối phụ khóa, chỉ dùng cầu thang chính, người trực tuyến: Vy.” Nét bút đỏ của Lan sắc và đậm, cố ý như muốn đóng đinh.

Đúng lúc ấy, bên dưới có tiếng lộc cộc dồn dập. Một nhân viên âm thanh ôm chân loa nhỏ chạy lên trước, suýt đâm vào người giao hàng đang giữ thùng màn hình mẫu. Theo cách Lan vừa khoanh, hàng mẫu phải đi sau khách mời, sau khay nước, sau cả mấy túi quà tặng đang được đẩy lên từng đợt. Anh giao hàng ngẩng lên lần nữa, nóng ruột: “Chị ký tuyến này thì em không bẻ góc được đâu. Thùng lớn, chiếu nghỉ chật.”

Lan vẫn chặn giữa bậc cuối, hất cằm. “Không lọt thì tháo ra.”

“Tháo ra mất niêm.”

“Thì anh chịu.”

Vy nhìn anh Khoa. Anh đang nhìn đồng hồ. Không cần lớn tiếng, sức ép ở mặt anh đủ làm da người khác rát lên. “Ba phút,” anh nói. “Không có màn hình mẫu, tôi cắt phần giới thiệu.”

Lan quay xuống người giao hàng, giọng gắt hơn. “Lên ngay.”

Anh ta nhích thử. Thùng hàng dựng đứng vừa chạm góc chiếu nghỉ đã mắc cứng vào lan can và mép tường. Theo đúng tuyến Lan ép, không còn ai lùi được nữa: trên có khay nước, dưới có loa, giữa là thùng hàng to và chính Lan đang chắn bậc cuối để “kiểm soát”. Chị ta quay ngang người định tự kéo thùng qua trước mặt mình, nhưng chính chữ ký của chị ta trên tờ checklist vừa khóa lối phụ, vừa buộc ai nấy đứng nguyên vị trí. Một khách mời mặc váy dài từ trên đi xuống bị khựng giữa chừng, mặt biến sắc. Khay nước nghiêng, ly va nhau lách cách. Lan mắc kẹt ngay giữa chiếu nghỉ do cái tuyến chị ta vừa dựng.

Vy lùi nửa bước, đủ để không phải đỡ mặt cho Lan.

“Đứng đó làm gì?” Lan quát. “Kéo đi chứ!”

Vy chỉ vào tờ checklist đang dán trước mặt. “Chị vừa ghi rõ: em không được tự ý đổi tuyến.”

Lời đó không to, nhưng đủ cho anh Khoa nghe. Anh nhìn từ thùng hàng sang tờ giấy, rồi nhìn đúng chỗ chữ ký đỏ. Lan giật mình, chìa tay muốn gỡ tờ giấy xuống, nhưng băng dính dán chặt. Trong lúc chị ta loay hoay, khách mời phía trên sốt ruột bước lách qua, mũi giày cao gót trượt vào cạnh bậc. Chị Hạnh chộp được cánh tay khách, quay phắt xuống: “Ai khóa lối phụ?”

Vy nhìn sang cánh cửa kỹ thuật bên hành lang trái, lối vốn dùng cho đội sản xuất chuyển đồ nhưng vừa bị Lan bắt khóa để “không rối mắt”. Ổ khóa vẫn treo hờ, chìa nằm trên bàn checklist. Cô đưa tay lấy chìa, không hỏi thêm ai.

Lan bật ra khỏi chỗ mắc kẹt, chồm tới giữ cổ tay Vy. “Em dám trái lệnh à?”

Vy rút tay về. “Em mở tuyến dùng được.”

Cô vòng qua mép bàn, chen sát tường, bẻ ổ khóa lối phụ. Cửa kỹ thuật bật ra, luồng gió điều hòa từ hành lang phụ quét vào mang theo tiếng máy lạnh ù đều. Lối đó hẹp nhưng thẳng, đủ cho thùng màn hình mẫu đi ngang nếu nghiêng đúng góc. Vy đặt tay vào đáy thùng, nói với anh giao hàng: “Anh theo em. Dựng đứng, xoay đầu trước.” Anh ta không đợi Lan nữa, đổi vai, nghe theo ngay. Hai người nhấc thùng, trượt qua cửa kỹ thuật. Chị Hạnh lập tức xua khay nước né sang một bên, nhường đường theo hướng Vy vừa mở.

Lan đứng lại ở chiếu nghỉ chính, trước mặt là cái tuyến chị ta khoanh đỏ nhưng giờ không ai còn đi theo. Một nhân viên ánh sáng phía dưới nhìn lên, do dự đúng một giây rồi ôm cáp rẽ sang lối phụ. Người giao khay nước thấy thế cũng quay gót. Dòng người đổi hướng rất nhanh, không cần ai ra lệnh lần hai. Ở một nơi như thế này, ai mở được đường thì người đó thành mệnh lệnh.

Vy dẫn thùng hàng xuyên hành lang kỹ thuật, men qua kho đạo cụ và kéo ra cửa sau sân khấu. Đèn hậu trường nóng như phả hơi vào mặt. Anh Khoa đã đợi ở đó, tự mình giữ cánh cửa cho thùng đi lọt. Anh liếc qua tem niêm còn nguyên, hỏi gọn: “Ai mở tuyến này?”

“Em,” Vy đáp.

“Tiếp tục.”

Chỉ một chữ ấy thôi cũng đủ thay đổi cách mọi người nhìn cô. Không còn ai hỏi Lan ở đâu. Không ai chờ “duyệt” nữa. Thùng màn hình mẫu được đặt đúng vị trí khi MC vừa kéo dài câu giới thiệu thêm nửa nhịp. Anh giao hàng thở hắt, vuốt mồ hôi, quay sang Vy gật đầu cảm ơn. Chị Hạnh từ phía sau chạy tới, dúi cho Vy chai nước chưa mở nắp rồi quay lại hô đội phục vụ đi theo lối phụ. Lệnh không phải của Lan. Họ vẫn làm.

Vy quay trở về chiếu nghỉ. Lan đã kịp xé tờ checklist khỏi mép bàn, băng dính rách xoăn ở góc. Chị ta đứng cạnh bàn con như đứng lại cái quyền vừa trượt khỏi tay mình, mặt còn nguyên lớp son nhưng khóe môi cứng đờ. Thấy Vy, Lan lập tức nói lớn, cố lôi lại giọng chủ động: “Tốt. Giờ em giải thích với anh Khoa đi, ai cho em tự mở tuyến kỹ thuật? Nếu có rủi ro an toàn, em chịu trách nhiệm. Chị đã phân em trông cầu thang chính mà em bỏ vị trí.”

Chị Hạnh đứng đầu bậc trên, anh giao hàng ở hành lang kỹ thuật vừa quay lại lấy giấy xác nhận, anh Khoa cũng đi tới. Chỉ từng ấy người thôi, nhưng đủ gần để thấy hết.

Vy đưa tay. “Tờ checklist.”

Lan ôm tờ giấy vào ngực. “Không cần diễn ở đây.”

“Đưa em.”

Lan không đưa. Vy nhìn sang anh giao hàng. “Anh cần ký thông tuyến để hoàn tất bàn giao, đúng không?”

“Dạ. Em cần đúng tuyến thực tế vừa đi.”

Vy chìa tay thẳng thêm một lần nữa, mắt vẫn đặt vào tờ giấy. “Checklist đó đang ghi em chịu tuyến chính và khóa lối phụ. Thực tế hàng đã đi bằng lối phụ do em mở. Chị muốn đẩy phần sai qua em nữa thì đưa đây.”

Lan cười gượng, quay sang anh Khoa. “Con bé đang căng nên—”

Vy cắt ngang, giọng vẫn phẳng. “Em không đứng tên thêm một việc giả nào nữa.”

Cô giật nhẹ mép giấy. Băng dính rách ở góc làm tờ checklist bung ra khỏi tay Lan hơn nửa tấc. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mấy dấu tick đỏ Lan đánh sẵn ở cột “đã kiểm tuyến chính” hiện rõ; còn cột “lối phụ khóa” trống. Vy cầm bút bi trên bàn, xoay tờ giấy ngay trước mặt mọi người, gạch một đường chéo qua mục “độc tuyến cầu thang chính”, rồi đánh dấu vào dòng “lối kỹ thuật sử dụng thực tế - Vy mở tuyến, hàng lên hoàn tất”. Nét bút xanh cắt ngang nét đỏ như một nhát khóa cửa.

Cô đặt tờ checklist trở lại, ép xuống lòng bàn tay Lan. “Chị ký chỗ chị đã khóa. Em ký chỗ em đã làm. Phần nào của chị, chị tự giữ.”

Tay Lan theo phản xạ siết lại trên tờ giấy, nhưng không kéo ra được nữa. Anh giao hàng đã bước tới sát bàn con, chìa biên nhận. “Chị nào ký tuyến thực tế cho em với, em còn phải chạy sang điểm khác.” Không ai nhìn Lan như cấp trên nữa; họ nhìn chị ta như chỗ tắc cần dẹp.

Lan mở miệng, không ra tiếng. Anh Khoa cúi mắt xuống checklist trước, rồi mới nhìn Lan. “Tôi cần đúng người mở đường ký xác nhận để lưu sự cố.” Anh nói xong, quay hẳn sang Vy. “Em ký phần em làm.”

Vy ký tên mình vào dòng vừa đánh dấu, nét gọn và thẳng. Rồi cô đẩy cây bút về phía Lan cùng tờ checklist đang nằm dưới tay chị ta. “Phần chặn đường của chị còn ở đây.”

Ngay sát bàn checklist cạnh chiếu nghỉ, tờ giấy bị dán băng dính rách nằm bẹt dưới lòng bàn tay Lan; những dấu tick đỏ chị ta đánh sẵn ở tuyến chính bị xoay lệch bởi nét bút xanh của Vy, thành ra ai liếc qua cũng đọc được con đường thực sự thuộc về nước đi Vy vừa hoàn tất, còn dòng người thì đã đổi hướng, leo qua lối phụ, lướt ngang chiếu nghỉ mà không chờ Lan nữa.