Fast Fiction

Phiếu vào line đổi tay, anh đứng ngoài

Tùng giật tấm phiếu tuyến màu vàng khỏi kẹp sắt rồi quăng sang ô số 4. “Linh đứng line phụ. Hôm nay chưa đủ tư cách vào line chính.”

Bãi trung chuyển ở Gia Lâm gầm lên như một cái nồi đang sôi. Xe tải lùi còi chói tai dưới mái tôn, xe máy của tài xế chen giữa vũng nước dầu, đội bốc xếp gồng vai dưới những kiện hàng mì, sữa, nước giặt cho mấy siêu thị mini chạy chương trình cuối tuần. Trên mép bàn điều tuyến, vòng nước chè nguội in tròn quanh chồng phiếu, cái bút bi nứt thân còn dính một vệt mực cũ ở ngón cái Linh. Cô đứng cạnh góc ghế nhựa thấp vẫn để trống cho người cầm line chính, còn phiếu vào lane của cô đã bị dời đi trước mắt cả đội.

“Em bị treo ba ngày vì trả chìa kho chậm mười bảy phút,” Tùng nói to hơn mức cần thiết, vừa nói vừa ngồi phịch xuống cái ghế nhựa đó. “Quy củ là quy củ. Muốn cãi thì chờ hết đợt xe sáng.”

Lời hắn đánh đúng chỗ đau. Ba ngày trước Linh phải quay lại kho lấy hàng bù cho chuyến thiếu, chìa khóa trả muộn vì chính xe Tùng điều sai, nhưng lương điều tuyến tháng này đã bị giữ một nửa, mẹ cô còn đang chờ tiền thuốc ở nhà thuê bên Long Biên. Tùng biết hết. Hắn vẫn xoay cái móc chìa khóa kho trước ngón tay như đang cầm thứ thuộc về mình.

Linh đặt tay lên mép bàn, nhìn thẳng vào tấm phiếu vừa bị chuyển. “Phiếu tuyến số 12 là line em phụ trách từ đầu tháng.”

“Bây giờ không phải nữa.” Tùng dùng đầu bút gạch chéo tên cô trên bảng phân line bằng một đường cộc lốc. “Đứng tránh ra. Đừng làm nghẽn việc.”

Một tài xế áo xanh đưa tay định dúi phiếu vào chỗ Linh theo thói quen, nhìn đường gạch ấy xong rụt lại. Hai người bốc xếp đang chờ lệnh cũng quay sang ô số 4. Cả cái dòng hàng chuyển hướng chỉ vì một nét bút của hắn.

Linh không lùi. Cô nhấc kẹp phiếu ở line phụ lên, lật nhanh chồng giấy. Ô số 4 toàn tuyến ngắn, tiền ít, còn hàng khuyến mãi phải chờ ký tay mới xuất được. Tùng không chỉ đẩy cô ra; hắn còn đẩy cô vào chỗ chết tiền công giữa buổi cao điểm. Duy, cậu phụ kho hay qua lại thường xuyên với đội điều xe, đứng sát cột sắt phía sau, nhíu mày nhìn bảng rồi thấp giọng: “Chị, line 12 có bốn xe lạnh đang đợi.”

“Chuyển qua ô 4 hết,” Tùng quát ngay. “Ai đứng nhầm hàng tôi cắt lượt.”

Mười phút sau, thiệt hại lộ ra như máu rịn. Hàng xe lạnh dồn cục bên lane phải, đội bốc xếp ôm pallet đứng chờ vì ô 4 không có chỗ vào. Một lái xe đập cửa cabin, chửi vì máy lạnh thùng đang ăn dầu. Chị Hảo ở quầy đối soát thò người ra khỏi cửa kính, khăn bịt tay còn dính bột carton, gọi vọng: “Ai giữ hàng khuyến mãi vậy? Quầy cửa hàng mini ngoài phố cổ đang giục!”

“Tạm dừng line của Linh.” Tùng chỉ tay như phạt học sinh. “Ưu tiên tuyến của anh Thành trước.”

Anh Thành còn chưa tới bãi. Tùng đang moi hàng của người khác bù cho người thân cận của hắn, ngay lúc camera đối tác từ hệ thống cửa hàng có thể gọi xuống bất cứ lúc nào. Đội bốc xếp nghe lệnh, miễn cưỡng đặt hai pallet sữa khỏi vạch vàng line 12 sang line 7. Tiếng màng co cọ nền xi măng nghe như kéo da.

Linh bước theo, chặn trước đầu pallet. “Để lại.”

Một tay bốc xếp ngừng nửa chừng, nhìn Tùng rồi nhìn cô. Tùng cười nhạt. “Cô ra lệnh cho ai?”

“Cho người đang kéo sai tuyến.” Cô quay sang tay bốc xếp. “Hàng này mã 12C, phiếu đi Kim Mã. Kéo nhầm, cuối ca người ký sai chịu.”

Gã đàn ông đang ôm càng xe đẩy do dự. Tùng gằn giọng: “Tôi bảo chuyển.”

“Anh bảo bằng mồm.” Linh rút trong túi áo cái điện thoại cũ, mở nhóm điều hành của chủ bãi. Trên cùng ghim một dòng duy nhất do ông Minh gửi từ tuần trước: Mọi thay đổi line xe lạnh và hàng khuyến mãi phải có xác nhận của người giữ ủy quyền kho sáng. Bên dưới là ảnh chụp giấy ủy quyền có dấu đỏ. Tên người nhận quyền là Nguyễn Thùy Linh.

Tùng sầm mặt một nhịp rất nhỏ rồi với tay định giật điện thoại. Linh lùi nửa bước, giơ màn hình ra cho chị Hảo ở cửa kính nhìn thấy trước. Chị Hảo liếc một cái, sắc mặt đổi hẳn. “Ủa, giấy này anh Minh gửi cho tôi luôn mà.”

Tùng nói gấp: “Ủy quyền kho, không phải điều tuyến.”

“Xe lạnh với hàng khuyến mãi đi cùng một cửa.” Linh đáp gọn. “Ai đổi line phải qua em.”

Ngay lúc ấy một xe tải thùng trắng vừa lùi vào lane phải. Tài xế thò đầu ra: “Line 12 đâu? Tôi chờ nửa tiếng rồi.” Linh giơ tay chỉ thẳng vạch vàng sát mái hiên. “Xe lạnh 12, vào lane phải. Đội bốc xếp quay đầu pallet lại, trả về vạch vàng. Duy, mở chắn.”

Mệnh lệnh đi thẳng, không xin phép. Duy bật ngay cái chốt sắt, kéo dây chắn sang bên. Hai tay bốc xếp vừa bị Tùng xua đi tự động xoay càng xe đẩy lại; bánh sắt nghiến một vòng cứng trên nền rồi quay đầu về phía Linh. Tài xế xe lạnh đánh lái, đầu xe cắt khỏi hàng đang xếp cho line 7, lùi đúng vào lane 12. Một người khác đang ôm phiếu đứng ở ô 4 cũng xoay lưng chạy theo vì sợ trễ chuyến. Cả hướng người, hàng, xe đổi chiều ngay giữa tiếng Tùng quát.

“Đứng lại!” hắn gào lên.

Không ai đứng lại. Chị Hảo bên quầy đối soát đẩy xấp phiếu qua khe kính, gọi lớn: “Line 12 đưa đây tôi đóng trước. Hàng khuyến mãi đi line Linh.”

Đó là phần thưởng đầu tiên, rõ như một cú mở khóa. Tùng mất cái độc quyền miệng nói là được.

Hắn lập tức đánh sang đòn khác. Hắn lao tới bảng phân line, giật cả chùm thẻ nhựa phân lượt rồi nhét túi áo. “Có line thì cũng không có người bốc. Đội 2 theo tôi. Không ai xuống hàng cho lane 12.” Hắn chỉ bốn người bốc xếp thân cận, kéo họ về phía cửa kho. “Ai qua bên đó cuối ca tự chịu.”

Đội 2 ngập ngừng nhưng vẫn nhấc bao tay đi theo. Lane 12 vừa mở lại lại đứng khựng vì thiếu người. Xe lạnh nổ máy phành phạch, hơi nóng hắt vào mặt. Bên quầy kính, điện thoại chị Hảo réo liên tục. Nếu chuyến này đứt, đối tác chuỗi cửa hàng sẽ chuyển đơn sang bãi khác ngay trong tuần.

Linh nhìn lưng Tùng, không gọi lại. Cô bấm một số khác, đưa điện thoại lên tai. Giọng cô thấp, đều, không đẩy cao để diễn cho ai nghe. “Chú Minh, cháu Linh đây. Bãi sáng nay đang bị giữ trái quyền line xe lạnh và hàng khuyến mãi. Cháu dùng quyền kho sáng theo giấy chú ký. Cháu đề nghị điều đội bốc xếp kho sản xuất sang lane 12, đồng thời khóa quyền nhận ứng line của anh Tùng cho tới khi đối soát xong.”

Đầu bên kia im đúng hai giây. Quanh cô, tiếng lùi xe như bị nén mỏng đi. Rồi ông Minh nói ngắn: “Làm đi. Cho Hảo nghe máy.”

Linh đưa máy qua khe kính. Chị Hảo áp tai nghe, “vâng” liên tiếp hai lần, rồi cúp máy, quay người lấy trong ngăn kéo một con dấu đỏ nhỏ và cuốn phiếu ứng tạm. Chị không nhìn Tùng nữa. Chị nhìn Linh. “Tên người được mở ứng line sáng nay: Linh.”

Tùng bước khựng lại giữa lối đi, như vừa hụt chân trên nền khô. “Chị Hảo, chị nghe một phía—”

“Anh đứng ngoài quầy ứng.” Chị Hảo cắt, giọng lạnh. “Lệnh chủ bãi.”

Linh không phí một chữ vào hắn. Cô quay thẳng sang cuối kho, nơi đội sản xuất đang chất những thùng hàng dự phòng lên xe đẩy. “Anh em kho sản xuất, ai rảnh tay qua lane 12. Chuyến xe lạnh ưu tiên trước, rồi hàng khuyến mãi phố cổ. Duy, phát găng, mở pallet thứ hai.”

Người của kho sản xuất vốn ít dính phe phái; họ chỉ chờ ai có quyền gọi. Duy xách cả bó găng ra, chạy dọc lane. Ba người đàn ông áo xám chuyển hướng ngay, vác càng sắt và dao cắt màng tới. Một chiếc xe nâng cũng rít bánh quay ngang đầu line 7, lùi đuôi về lane 12 theo tiếng Linh chỉ. Sự đảo chiều lần này không còn lẻ tẻ. Nó là cả một dòng việc đổi chủ.

Tùng cố kéo lại mặt. Hắn chặn trước mũi xe nâng, chìa tay ra như vẫn cầm bãi. “Không ai được lấy hàng nếu tôi chưa chấm công đội bốc.”

Linh bước tới, dừng vừa đủ gần để hắn không thể làm trò sấn sổ. “Anh không chấm công kho sản xuất. Danh sách này do em điều.” Cô giật tờ phiếu chấm công mới từ tay Duy, kẹp lên bảng, gạch một đường thẳng vào cột phụ trách: Nguyễn Thùy Linh. “Ai làm line 12 nhận công line 12, ứng tiền ở quầy Hảo.”

Một người bốc xếp của đội 2 đứng phía sau Tùng chần chừ nhìn quầy ứng rồi nhìn xe lạnh. Tiền ứng giữa buổi cao điểm là máu. Tùng thấy ánh mắt đó, quát: “Mày đứng yên!”

Người kia nuốt nước bọt, rồi quay sang lane 12. Chỉ một người thôi, nhưng đủ làm vết nứt hiện ra. Người thứ hai bỏ theo. Tùng giơ tay túm vai, hụt. Xe nâng bấm còi ngắn một tiếng sắc lẻm ngay sau lưng hắn. Hắn phải né sang bên.

Hàng bắt đầu chạy. Pallet sữa vào thùng lạnh, nước giặt và mì tách riêng theo mã cửa hàng. Chị Hảo đóng dấu phập phập sau ô kính, đẩy phiếu ra đúng tên Linh. Từng chuyến xe được mở khỏi điểm nghẽn, và mỗi lần cửa kính trượt ra là một lần Tùng bị bỏ lại ngoài luồng điều động hắn vừa nhận là của mình.

Hắn còn một cửa cuối: ô thu tiền mặt cho tài xế ứng lẻ và chốt chênh cước. Hắn lao đến đó trước, đặt cả hai tay lên bệ cửa sổ, chắn nửa khe trượt. “Quầy này phải qua tôi đối tên. Không ai phát tiền nếu tôi chưa ký.”

Chị Hảo cau mặt, nhưng ô thu tiền nhỏ, chỉ cần một người chắn là nghẽn. Mấy tài xế cầm phiếu chen lại, bực bội. Đây là cái kênh cuối cùng còn dùng được. Tùng biết, nên hắn ghì ở đó bằng chính trò cũ: biến cửa ra tiền và lượt đi thành thứ chỉ mình hắn mở được.

Linh đi tới chậm hơn hắn tưởng. Cô không tranh tay với hắn, không gào. Cô rút trong túi áo tờ giấy ủy quyền gốc đã bọc nilon mỏng, góc giấy hằn vết kẹp cũ. Vệt mực ở tên cô đậm lên dưới ánh đèn huỳnh quang. Cô đặt nó xuống ngay mép bệ, vừa trong tầm nhìn chị Hảo, vừa ngoài tầm chộp của Tùng.

“Quầy ứng sáng nay mở theo quyền kho sáng, không theo chữ ký điều phối tạm.” Giọng cô bình như đọc mã hàng. “Chị Hảo, phát tiền ứng và chốt cước cho line 12, line 7, kho sản xuất theo tên em. Riêng phiếu của anh Tùng, dừng nhận.”

Tùng quay phắt lại. “Cô dám?”

Linh nhìn thẳng hắn. “Anh tự treo mình từ lúc lấy line của người khác.”

Chị Hảo kéo cuốn phiếu thu vào trong, đổi sang xấp phiếu khác có dấu đỏ bên góc. Chị bấm nút khóa khe bên trái, mở khe phải. “Tài xế line 12 sang phải. Người nào phiếu tên Tùng, để riêng.”

Hai tài xế đang đứng lấp ló lập tức chuyển hàng sang khe phải. Một người bốc xếp kho sản xuất dúi phiếu ứng qua trước, được nhận ngay. Tùng với tay chặn, nhưng khe bên trái đã khóa. Hắn quay sang khe phải, chị Hảo đã đẩy tấm chặn mica xuống nửa bậc, chỉ đủ cho phiếu line 12 luồn qua. Cửa phát tiền mở cho một bên, khép với hắn cùng lúc.

Mặt hắn đỏ bừng rồi tái đi. “Cả bãi này không ai sống một mình đâu, Linh.”

“Đúng.” Cô cầm xấp phiếu đã đóng dấu, xoay sang đội xe. “Nên từ giờ ai nhận hàng, nhận tiền, nhận công cứ theo line em gọi. Anh Tùng đứng ngoài kênh thu.”

Đó không còn là cãi nhau. Đó là lệnh triển khai. Duy nghe xong chạy thẳng ra đầu lane hô số xe. Kho sản xuất tiếp tục sang người. Hai tài xế vừa nhận ứng tiền nổ máy đi luôn, không thèm nhìn Tùng. Hắn đứng bên trái ô tiền mặt, nơi khe trượt đã khóa, giống người tới muộn ở một cửa chỉ mở cho bên còn lại.

Linh đặt phiếu của xe cuối cùng qua khe phải. “Xong chuyến lạnh. Mở tiếp hàng phố cổ.”

Khay xu trượt ra trên mép ô cửa tiền mặt, chạy về phía cô rồi dừng hẳn trên gờ môi cửa.