Fast Fiction

Cái bẫy chị dựng quật ngược chị

“Đứng sang bên. Em không có quyền chạm vào line VIP tối nay.”

Trưởng ca Lan gạt thẳng cổ tay My Linh khỏi xấp phiếu vào làn, làm dây vòng tay giấy rơi lạch phạch xuống mặt quầy mica. Sau lưng My Linh, hàng khách chen sát dây phân luồng, mũ bảo hiểm treo dưới quầy va vào nhau lóc cóc. Một cô gái mặc váy đen bực bội nhìn đồng hồ, một người giao hoa ôm bó lan trắng nghiêng người hỏi nhỏ: “Quầy này còn nhận check-in không chị?” Lan không trả lời khách. Chị ta nhìn thẳng My Linh như nhìn người đi nhầm chỗ.

My Linh đứng im, vai áo sơ mi còn hằn nếp của cả ngày chạy ngoài bãi đón. Cái thẻ ra vào màu xám cô trả muộn từ tối hôm trước vẫn nằm trong túi trước, cạnh chùm chìa khóa căn hộ thuê ở ngõ Trần Thái Tông. Kiếp trước, cũng đúng khung giờ này, cô đã cãi. Cãi đến khản giọng, để rồi chiếc xe chở khách quan trọng bị kẹt ngoài cổng, còn lỗi bị đổ lên đầu người “không đúng vị trí”. Cô nhớ rất rõ cảm giác cả line nhìn mình như nhìn một người bị đuổi việc ngay tại quầy.

Nên lần này, cô chỉ hỏi ngắn: “Ai khóa quyền xử lý của em?”

Lan bật cười mỏng: “Chị khóa. Em nghỉ khu đón ngoài đi. Trong này là tuyến của chị.” Chị ta ngoắc Thu, cô điều phối trẻ đứng ở góc quầy. “Đưa phiếu giữ tuyến đây. Ghi rõ: My Linh không được nhận khách làn A cho tới khi có xác nhận mới.”

Ngay câu đó, một ông chú trong hàng nhíu mày, kéo vali dịch sang quầy bên cạnh. Cái nhìn của line đổi rất nhanh: từ nóng ruột thành hóng chuyện. Lan biết điều đó, nên càng nói lớn. “Làm việc thì phải đúng cấp. Đừng thấy qua lại thường xuyên với mấy anh bên bãi xe rồi tưởng mình được chen vào đâu cũng được.”

Thu ngập ngừng rút tờ phiếu điều tuyến đang kẹp trên bảng. Giấy còn mới, mép cứng. Lan giật lấy bút, viết gấp mấy dòng, rồi dí tờ phiếu vào tay My Linh qua mặt quầy. “Ký xác nhận đã nhận lệnh.”

Mực còn ướt. Dòng chữ ngắn, nhưng đủ bẩn: giữ My Linh khỏi làn A, chuyển toàn bộ tiếp nhận khách ưu tiên cho trưởng ca Lan. Nếu có trễ tiếp đón, người thực hiện giữ tuyến chịu trách nhiệm điều phối tại chỗ. My Linh nhìn thấy ô ký của người lập và người nhận còn trống. Kiếp trước, cô hất tờ giấy lại, để Lan đổi bản khác sạch hơn. Hôm nay, cô cầm bút.

“Em ký phần nhận.” Cô đặt tên mình gọn, kéo tờ phiếu lại một chút. “Phần người lập lệnh đâu chị?”

Lan nhướng mày vì thắng quá dễ. “Cần gì nhắc.” Chị ta xoay bút, ký roẹt một đường rõ và mạnh dưới mục người lập lệnh, rồi bấm dấu giờ tiếp nhận của quầy xuống mép giấy. Cộp. Con dấu đỏ hiện lên dưới ánh đèn lạnh. Thu đứng sát bên, nhìn rõ cả chữ ký lẫn giờ. Khang, bảo vệ Kiệt ở cửa line VIP, cũng vừa quay đầu vào vì nghe tiếng dấu dập.

My Linh thả tờ phiếu xuống quầy, ngay cạnh bảng phân làn. “Cho em một bản chụp.”

Lan chụp lấy điện thoại của Thu, bực bội nhưng không lùi. “Thu, chụp đưa nó. Kẻo lát lại bảo chị nói miệng.” Màn hình sáng thấp trong lòng bàn tay Thu, quét qua con dấu đỏ, chữ ký của Lan, dòng giữ tuyến. Tấm ảnh vừa gửi qua Zalo nội bộ, điện thoại My Linh rung rất nhẹ trong túi. Phần thưởng đầu tiên đến nhanh đến mức Lan không nhận ra: bẫy đã có tên chủ.

Ngoài cửa kính, tiếng xe thắng gấp rít lên. Một nhân viên âm thanh chạy vụt qua cửa quầy, ghé đầu vào: “Xe khách Huy tới sớm hơn dự kiến ba phút, làn A dọn chưa?” Lan lập tức ngẩng phắt lên, giọng sắc như cắt băng dính: “Đã khóa người ngoài. Tôi trực tiếp nhận.”

Chị ta giật bảng token làn A từ móc treo xuống, kẹp vào bảng tên mình. Động tác nhanh và tham đến mức cái móc bật đánh keng vào mặt quầy. “Kiệt, mở luồng xe đen biển 30K vào thẳng dropoff A. Không cho ai khác chạm tuyến này.”

Kiệt nhìn qua My Linh, rồi nhìn phiếu trên quầy. Anh không lên tiếng. Nhưng mắt anh dừng lại ở dòng “người thực hiện giữ tuyến chịu trách nhiệm điều phối tại chỗ” lâu hơn một nhịp. Thu cũng thấy. Bàn tay cầm điện thoại của cô ta khựng lại. Lan tưởng đó là sự phục tùng, bèn càng lớn giọng, vừa nói vừa ký thêm vào sổ điều phối mở sẵn: “Tôi, trưởng ca Lan, tiếp nhận độc quyền khách Huy tối nay. Nếu phát sinh chậm, báo theo tuyến của tôi.”

My Linh nhìn nét bút đó chạy ngang trang giấy như nhìn ai tự đóng cửa sau lưng mình. Chính khách Huy là điểm chết cũ của đêm này. Người duy nhất được ban tổ chức chính thức giao nhận ông ta không nằm ở quầy, không nằm ở bảng tên treo ngoài ngực, mà nằm ở một nhóm nhỏ trên điện thoại và một số máy mà rất ít người trong sự kiện được gọi trực tiếp.

Lan vừa ký xong thì một cậu nhân viên bãi đỗ hớt hải áp vào cửa quầy, thở gấp: “Xe Huy không vào cổng phụ được. Bên nhà tài trợ đổi xe phút chót, tài xế không có mã dán kính. Ai xác nhận nhận khách?” Cả line phía sau xôn xao. Cô gái váy đen nãy giờ cáu bẳn đưa mắt qua lại giữa Lan và My Linh như xem ai mới là người thật sự điều được việc.

Lan chém luôn: “Tôi. Cứ đưa xe vào. Nói tên tôi.”

Cậu nhân viên bãi đỗ nuốt khan. “Nhưng bên xe họ nói chỉ nghe chị My Linh ở đầu mối sản xuất. Tên đã lưu sẵn.”

Câu đó rơi đúng giữa quầy. Không to, nhưng đủ làm vai Lan cứng lại. Một ông khách phía sau nhướng mày, dời hẳn khỏi đường chắn để nhìn rõ mặt người bị chặn nãy giờ. Lan lập tức nghiến giọng: “Đừng vòng vo. Nó bị giữ tuyến rồi.”

My Linh lấy điện thoại ra, màn hình sáng xanh trong lòng bàn tay. Cô không nhìn Lan. Cô bấm một số duy nhất. Đổ chuông đúng một lần.

Đầu dây bên kia bắt máy ngay, giọng nam trầm, ngắn gọn vì đang ở trong xe: “Linh?”

“Anh Huy đang ở cổng phụ. Em chuyển anh qua dropoff B, lên thẳng thang máy hậu trường. Giữ xe ở làn trong hai phút. Em mở tuyến mới.”

“Làm đi.”

Không hơn hai câu. Không tranh cãi. Không giải thích.

My Linh hạ điện thoại xuống mặt quầy. “Kiệt, khóa dropoff A. Mở B. Thu, chuyển token làn B cho em, đồng thời đóng nhận line A đến khi xe ưu tiên qua hết. Khách chờ ở đây dồn sang quầy phải, quét vòng tay trước theo thứ tự hiện tại.”

Thu đứng đơ nửa giây. Lan quay phắt lại: “Em dám—”

Kiệt là người cử động trước. Anh bước đến bảng móc, rút token làn B đặt trước mặt My Linh, rồi lấy bộ đàm nói đúng quy trình: “Đổi tuyến theo đầu mối nhận khách. Dropoff A tạm khóa, B mở.” Một nhân viên đứng sau quầy phải lập tức kéo dây phân luồng sang bên, tạo khe mới cho line chuyển hướng. Hàng khách không ai vỗ tay, nhưng họ bắt đầu dịch chuyển theo người đang thật sự làm quầy chạy tiếp. Đó là thứ đau nhất ở những chỗ đông người: line tin vào lối mở, không tin vào cái miệng.

Lan quặp ngón tay lên mép quầy. “Ai cho em quyền đổi tuyến của chị?”

Thu nuốt khan, mắt vẫn dán vào phiếu giữ tuyến. Cô đọc theo thói quen kiểm đối, giọng nhỏ mà rõ: “Phiếu giữ tuyến lúc 19 giờ 12, người lập lệnh là trưởng ca Lan. Nội dung: giữ My Linh khỏi làn A, chuyển toàn bộ tiếp nhận khách ưu tiên cho trưởng ca Lan. Nếu trễ tiếp đón, người thực hiện giữ tuyến chịu trách nhiệm điều phối tại chỗ…”

Cả câu chưa hết mà mặt Lan đã tái đi vì tự nghe chính giấy mình ký đọc ngược lên người mình. Cậu nhân viên bãi đỗ đứng ở cửa quầy vội chen vào: “Xe khách Huy đang chậm do đợi xác nhận làn A. Bây giờ bên xe hỏi đổi B phải không?”

My Linh không quay sang Lan. Cô chìa tay ra. “Bảng token A.”

Lan giữ chặt tấm bảng trước ngực như giữ một thứ mặt mũi sắp rơi. “Tôi đang xử lý.”

“Chị đang là người gây kẹt.” My Linh nói đều, đủ cho quầy nghe. “Đưa bảng.”

Đó không phải một màn cao giọng. Chính vì cô không cao giọng nên cái quầy nhỏ bỗng chật hẳn. Kiệt nhìn Lan, lần này không gọi “chị Lan” nữa. “Bàn giao để đổi tuyến.”

Hai chữ bàn giao làm mấy người đang xếp vòng tay bên cạnh ngẩng đầu lên. Lan vẫn không chịu nhả. Chị ta xoay sang line như muốn níu thêm một lớp khán giả về phía mình. “Mọi người chờ một chút, hệ thống đang—”

Nhưng quầy phải đã bắt đầu quét vòng tay cạch cạch, khách được đẩy sang đều như nước tìm rãnh. Cô gái váy đen là người đầu tiên chìa mã cho quầy mới, không thèm nhìn lại Lan. Cái “một chút” của Lan mất giá ngay trong câu nói.

My Linh đưa tay thêm lần nữa, lòng bàn tay mở, không thúc, không mềm. Thu tiến một bước, rút nhẹ bảng token A khỏi kẹp áo Lan khi chị ta còn đang do dự. Móc nhựa bật ra, quệt vào cổ tay Lan để lại một vệt đỏ mảnh. Thu đặt bảng lên quầy trước mặt My Linh, rồi rất máy móc, như đang sửa một lỗi nhập liệu: “Tuyến A tạm khóa theo chính lệnh giữ tuyến. Tuyến B do chị My Linh nhận khách.”

Lan bật ra một tiếng thở đứt. Không ai đỡ chị ta nữa. Những người lúc đầu nghĩ My Linh là người bị đẩy ra rìa giờ đã đổi cách tránh đường; họ chừa khoảng trống trước quầy cho cô đưa lệnh đi qua, còn Lan bị kẹt ở mép trong, ngay đúng vị trí của người chặn line.

Bộ đàm của Kiệt réo lên. “Xe khách Huy vào dropoff B.” Gần như cùng lúc, một người đàn ông trung niên mặc blazer xám xuất hiện ở đầu kính hành lang, theo sau là trợ lý kéo vali. Ông không nhìn quầy đông người, chỉ nhìn thẳng My Linh. “Tôi đi lối nào?”

My Linh bước ra khỏi khe quầy nửa người, tay chỉ gọn về hành lang hậu trường. “Anh Huy đi với em.”

Ông gật đầu ngay, chuyển hẳn hướng khỏi làn A nơi Lan đã giành từ đầu. Trợ lý kéo vali bẻ cua theo, bánh xe nghiến một vệt bụi xám lên nền. My Linh cầm bảng token B, lướt qua quầy đúng như người có quyền ở đây vốn phải đi, còn Lan bị chặn lại bởi chính Kiệt nghiêng người lấp vào miệng line A.

“Trưởng ca Lan ở lại quầy,” anh nói. “Còn khách chờ xử lý phiếu treo.”

Ngay lúc đó, người phụ trách vận hành tổng đi ngang, nghe loáng thoáng phần cuối câu đọc phiếu và thấy khách Huy đã được dẫn đi đường khác. Ông ta dừng lại, nhìn bảng lệnh, nhìn quầy. “Ai ký giữ đầu mối nhận khách?”

Thu đưa tờ phiếu ra bằng hai tay. “Chị Lan.”

“Vậy chị đứng xử lý giải trình với tôi tại quầy này. Không rời vị trí.”

Lan quay đi định lao ra ngoài theo hướng dropoff, nhưng line phía sau vừa đổi hướng xong đã tràn lên phần không gian trước chị ta. Một người giao hoa chìa giấy nhận, một cặp khách khác hỏi chỗ dán vòng tay, tất cả đúng việc, đúng nhu cầu, và không ai nhường lối cho người vừa tự nhận độc quyền xong lại để khách quan trọng chậm xe. Cái tắc mà chị ta dựng cho My Linh giờ dồn ngược vào trước ngực mình.

My Linh đã đưa ông Huy qua hết hành lang phủ thảm đen, giao lại cho đội hậu trường ở cửa thang máy. Cô quay về theo lối bên, qua khoảng hiên có mái bạt hắt mưa đọng nước đêm Hà Nội. Điện thoại rung một cái: ảnh phiếu giữ tuyến vẫn nằm trên cùng cửa sổ chat, con dấu đỏ rõ như vết bầm mới. Cô khóa màn hình, không xem lại.

Dưới sân đón, đèn xe công nghệ quét thành những vệt trắng ngắn. Dropoff A vừa bị khóa, nên lối cua vào sát trụ bollard chỉ còn một khe hẹp cho người đi bộ. Lan từ quầy thoát được nửa thân, lách qua mép dây phân luồng, cắt chéo sân định vòng ra đầu làn lấy lại vị trí. Giày cao gót chị ta gõ dồn trên nền bê tông ẩm, váy công sở quật vào đầu gối. My Linh đứng ở đầu hành lang, bấm bộ đàm một câu cuối cùng, giọng bình thản: “Giữ khóa dropoff A đến hết đợt xe ưu tiên.”

Ở khúc cua vào làn thả khách, sợi xích bollard vừa được kéo qua bật căng ngang mặt đường, giật thốc lại đúng lane Lan định chui vào.