Ghế đầu này, cô nhận
“Em đứng lại.” Trương Nhật Minh giơ bàn tay chặn ngay trước khe thang máy vừa mở, rồi hất cằm về phía quầy kiểm soát đặt sát tường đá. “Nhân sự vận hành đi thang sau. Đừng chen với khách mời.”
Le An đang ôm xấp bảng tên bọc giấy, mép giấy cạ vào cổ tay phát ra tiếng sột khô khốc. Sau lưng cô, ba vị khách của đối tác sản xuất Nhật vừa bước khỏi hành lang, áo vest còn đọng hơi mưa Hà Nội, nhìn thẳng cảnh cô bị chặn như một người giao đồ đi nhầm tầng. Minh nghiêng người nhường lối cho họ trước, còn tiện nói đủ lớn: “Đừng để ai cũng tưởng ai cầm bộ đàm thì có quyền vào trong.”
Cửa thang máy khép lại trước mũi giày An.
Một thực tập sinh ở quầy cúi xuống giả vờ chỉnh dây đeo thẻ. Chị Thảo đứng bên bìa sảnh, hai tay giữ danh sách ghế ngồi, mắt tránh mắt An. Ai cũng biết cô có mặt từ sáu giờ sáng, chạy xe máy qua ba điểm lấy standee, in lại sơ đồ ghế, sửa đường điện ở sân khấu phụ. Nhưng lúc đứng ở sảnh chờ tầng hội nghị, tay áo sơ mi cô nhăn cứng vì một ngày dài, cạnh thẻ ra vào sờn trắng ở góc, cô chỉ giống người được gọi tới để khi có lỗi thì đổ lên đầu cho tiện.
An không lùi. Cô đặt xấp bảng tên xuống mép quầy chật cứng máy quét thẻ, băng dính và chai nước còn uống dở, rồi hỏi, giọng đều như đang xác nhận đơn hàng: “Ai duyệt đổi ghế hàng đầu của ông Watanabe sang cho anh Kiên?”
Minh đang quay lưng đưa khách vào hàng thang riêng khựng lại nửa nhịp. Cái khựng ấy nhỏ, nhưng đủ để chị Thảo ngẩng đầu. Đó là vết nứt đầu tiên trong vẻ mặt chắc chắn của Minh.
Hắn xoay lại rất nhanh, cười nhạt. “Việc sắp xếp ghế là của điều phối. Em mang đồ vào phòng chờ đi, đừng đứng đây hỏi vặn trước mặt khách.”
“Phòng chờ tầng này bị khóa bằng thẻ của anh,” An đáp. “Và bảng tên của ông Watanabe đang nằm trong tay em vì người thay ghế chưa dám đặt ra bàn.”
Minh bước tới, giật lấy một tờ sơ đồ trên quầy, cố làm như cô đang bới chuyện. “Đang kẹt khách ở sảnh, em còn câu giờ. Nếu chút nữa hàng đầu trống, người chịu trách nhiệm là em. Đừng nghĩ làm hậu cần thì cái gì cũng hiểu.”
Câu cuối hắn nói to hơn hẳn. Một nhóm khách nội bộ vừa lên từ thang bên cạnh cùng ngoái nhìn. Trong khe cửa kính của hội trường, hàng ghế đầu trải khăn trắng hiện rõ một khoảng đặt biển “WATANABE KENJI – SAKURA INDUSTRIAL” đã bị rút mất, thay bằng tấm tên “ANH KIÊN – ADVISOR”. Cái sai lộ liễu đến mức không cần hiểu nghề cũng thấy được. Mà anh Kiên lúc ấy đang đứng sau Minh, cài lại khuy áo vest, vẻ mặt khó xử nhưng không hề lên tiếng sửa.
An nhìn thẳng vào Kiên một giây. Họ đã qua lại thường xuyên đủ lâu để cô nhận ra thói quen ấy: anh luôn im khi cần đứng về phía ai đó, đợi gió đổi rồi mới bước. Có lần anh bảo cô đừng để lộ mình làm nhiều quá, “ở sự kiện, ai đứng gần sếp hơn thì mới có công.” Hôm nay anh đứng ngay sau người vừa chặn cô trước mặt khách.
Minh kéo thẻ của mình quẹt mở cổng dây dẫn vào hành lang hội trường, rồi giơ cánh tay chắn ngang. “Em không có tên ở tuyến đón khách VIP. Đứng ngoài.”
Bên trong, điện thoại của chị Thảo rung liên hồi. Chị nhìn màn hình rồi tái mặt. “Ông Watanabe vừa lên tầng. Nhưng xe của bà Hương bị kẹt cổng dưới. Không ai ra đón.”
“Thì để An đi,” Minh nói ngay, giọng gắt mà trơn. “Việc chân tay em ấy làm quen rồi. Còn trong này tôi xử lý.”
An cười rất mỏng. “Anh xử lý thế nào? Mời ông Watanabe ngồi ghế của anh Kiên, hay mời anh Kiên đứng dậy trước mặt báo chí?”
Minh bực hẳn. “Em nghĩ em là ai mà hỏi tôi?”
An nhấc tấm bảng tên bọc giấy lên, tiếng giấy cọ tay nghe rõ trong khoảng sảnh đang nén chặt người. “Em hỏi một câu rất đơn giản. Biển tên gốc của khách sản xuất Nhật đang ở đây. Nếu anh đã đổi ghế, anh nói luôn phương án khi họ tới cửa trong ba phút nữa là gì?”
Minh mở miệng. Không có chữ nào ra ngay.
Sau lưng hắn, anh Kiên quay sang nhìn hàng ghế đầu qua vách kính rồi lại nhìn màn hình điện thoại như tìm chỗ trốn. Chị Thảo siết tập sơ đồ đến cong mép. Một vị khách nội bộ lẩm bẩm nhỏ với đồng nghiệp: “Ghế hàng đầu mà đổi thế này à?”
Minh gắt lên để che nhịp hụt: “Cùng lắm chuyển linh hoạt tại chỗ.”
“Chuyển ghế nào?” An hỏi tiếp, không nâng giọng. “Ghế nào đủ tư cách để kéo một đối tác ký biên bản sản xuất xuống hàng hai mà không làm họ bỏ phần ký kết? Tên khách mời nào anh sẽ tự đứng ra gạt khỏi hàng đầu?”
Lần này hắn im thật.
Tiếng chuông thang máy ding lên đúng lúc. Cửa mở. Bà Hương bước ra trước, áo dài xanh đậm còn vương giọt mưa trên vai, theo sau là một người đàn ông Nhật tóc đã muối tiêu và hai trợ lý. Bà vừa nhìn ra khoảng nghẽn trước hội trường đã chau mày. “Sao còn tắc ở đây?”
Minh lao lên trước nửa bước. “Dạ, có chút trục trặc nhỏ—”
An đã bước chéo qua hắn. Không chen, không vội, nhưng đúng vào khe mà hắn định chiếm. Cô đưa bảng tên gốc bằng hai tay cho bà Hương xem. “Ghế hàng đầu của ông Watanabe bị đổi trái sơ đồ. Phòng chờ khóa bằng thẻ anh Minh. Hội trường chưa mở tuyến đón chuẩn.”
Bà Hương liếc qua bảng tên, rồi nhìn thẳng Minh. Cái nhìn ngắn mà sắc. “Ai đổi?”
Minh nuốt khan. “Em định sắp xếp lại để thuận tiện đối ngoại—”
“Bỏ.” Bà Hương nói cụt. Rồi bà quay sang An, không hỏi thêm một câu thừa. “Em mở đường đi.”
Đó là lúc cán cân nghiêng hẳn. Chị Thảo lập tức bước khỏi chỗ đứng cũ, quay sang nhóm lễ tân: “Nghe An. Dời biển tên anh Kiên ra khỏi hàng đầu, chuyển sang hàng hai bên phải. Mở lối trái cho khách đối tác.” Một lễ tân nam vội nhận thẻ phụ từ tay chị. Cổng dây được kéo sang bên. Tuyến người bắt đầu dịch chuyển theo lời An chứ không theo tay Minh nữa.
An chỉ nhanh: “Thảo, đưa ông Watanabe vào phòng chờ phụ cạnh sân khấu trong hai phút, có trà nóng. Em Linh, giữ cửa thang này, khách sau dồn sang thang cuối hành lang. Anh bảo vệ, chặn báo chí đứng tràn trước backdrop. Anh Kiên, mời anh theo em.”
Anh Kiên giật mình, bước theo bản năng. Minh chồm tới, giọng lạc đi: “Khoan đã, quyền điều phối ở đây là của tôi.”
“Quyền điều phối của anh vừa làm tắc cả tầng.” Bà Hương nói lạnh tanh. “Im đi.”
Minh đứng chết giữa lối đi vừa bị chính tay mình khóa lại lúc nãy. Hai vị khách nội bộ né qua người hắn như né một cái giá treo giữa hành lang.
Hội trường bắt đầu thở lại. Nhân sự kéo biển tên, đổi tuyến, quẹt thẻ mở cửa, tiếng đế giày lướt trên sàn đá nối nhau thay cho tiếng xì xào ban nãy. An đi thẳng về cụm âm thanh ngay ngoài cửa, nơi micro dự phòng cắm sẵn trên chân thấp để gọi khách vào chỗ trước giờ khai mạc. Minh nhận ra ý cô, lao tới trước.
“An, em đừng làm quá. Để tôi nói.”
Cô đã cầm micro lên.
Âm thanh bật nhẹ một tiếng rè, đủ để nửa sảnh và hàng ghế đầu cùng quay lại. Ông Watanabe đang đứng ở mép cửa với bà Hương. Anh Kiên đứng cách An đúng một cánh tay, mặt tái đi khi nhìn biển tên mình vừa bị lễ tân nhấc khỏi ghế đầu.
An không nhìn Minh. Cô nhìn thẳng vào mặt kính hội trường, nơi hàng ghế đầu phản chiếu cả sảnh chờ đang khựng lại.
“Xin mời ông Watanabe Kenji, đối tác sản xuất của Sakura Industrial, vào ghế danh dự hàng đầu theo đúng sơ đồ ký duyệt của chủ đầu tư.” Giọng cô không lớn, nhưng gọn và cứng, chạy thẳng qua loa ngoài. “Biển tên nào tự ý đặt sai vị trí từ lúc này đều bị thu hồi. Ghế của anh Kiên chuyển xuống hàng hai. Anh Minh không tham gia tuyến đón khách VIP nữa.”
Từng chữ rơi xuống như đóng chốt.
Minh chộp vào thân micro, hụt, vì chị Thảo đã bước ngang chắn tay hắn đúng lúc. Hụt đó diễn ra trước quá nhiều mắt. Một nhân viên âm thanh theo phản xạ hạ thấp volume cho êm, nhưng câu nói đã đi khắp không gian kính và khăn trắng. Anh Kiên đứng nguyên, không dám với lấy biển tên cũ của mình. Một lễ tân bưng tấm bảng “ANH KIÊN – ADVISOR” lùi hẳn sang lối bên, như đang cầm vật nóng.
Bà Hương tiến vào cửa hội trường cùng ông Watanabe, không quay đầu lại. “Làm theo.”
Minh cố kéo lại chút mặt mũi cuối cùng. “Em lấy tư cách gì mà loại tôi khỏi tuyến đón?”
An xoay nửa người, micro vẫn trong tay. “Tư cách người đang cứu chương trình anh vừa làm hỏng. Và theo ủy quyền tại chỗ của người ký duyệt.” Cô ngước mắt về phía bà Hương vừa đi qua hàng ghế đầu. “Nếu cần đọc lại, tôi đọc.”
Hắn đỏ bừng từ cổ lên tai. “Em—”
“Anh tránh lối.” An nói vào micro, rõ ràng đến tàn nhẫn. “Tuyến này không chờ anh giữ mặt.”
Lời đó còn đau hơn việc bị đẩy ra. Vì nó biến tất cả những gì Minh dựng từ sáng—bộ vest, cách quơ tay, những câu “đối ngoại”, “điều phối”, “quy trình”—thành thứ dư thừa ngay giữa chỗ đông người. Bảo vệ đã hiểu ý, dời cọc dây ngăn sang, vô tình khóa luôn khoảng Minh đang đứng. Muốn vào, hắn phải xin mở. Muốn lui, hắn phải né qua những người vừa thấy hắn mất quyền.
An đưa micro lại cho nhân viên âm thanh, không thêm một câu. “Mở nhạc chờ. Đón hàng hai vào.”
Dòng người lập tức nghe theo. Thẻ được quẹt, khách được dẫn, biển tên được đặt lại đúng thứ tự. Ông Watanabe ngồi xuống ghế danh dự hàng đầu trong tiếng ghế bọc nỉ khẽ chạm sàn. Một trợ lý cúi đầu cảm ơn bà Hương. Anh Kiên đi chậm về hàng hai, lưng cứng đờ như bị cả hội trường nhìn xuyên. Minh vẫn mắc ở mép sảnh, giữa cọc dây, không còn chỗ nào đứng ra oai nữa.
An bước tới hàng ghế đầu, cúi xuống nhấc tấm biển tên “TRƯƠNG NHẬT MINH – ĐIỀU PHỐI ĐỐI NGOẠI” khỏi chiếc ghế ngoài cùng. Tấm nhựa cứng va nhẹ vào cạnh ghế nghe một tiếng khô. Cô cầm nó quay lại micro lần cuối.
“Ghế này bỏ trống.” Cô nói. “Không ai được tự ý ngồi vào.”
Rồi cô đặt tấm biển xuống mép quầy ngoài cửa, ngay cạnh cuộn băng dính và chai nước lăn dở, nơi cạnh thẻ ra vào sờn trắng của cô từng bị coi như đồ của người chạy việc. Trong hội trường, hàng ghế đầu đã kín gần hết, chỉ còn đúng một khoảng trống lộ ra giữa lớp khăn trắng phẳng phiu. Chiếc ghế có biển tên vừa bị gỡ khỏi đó vẫn nằm im, chừa một khe trống ở hàng đầu, không ai ngồi vào.