Fast Fiction

Người chặn cô lại phải xin vào

“Linh, ra khỏi làn này.”

Quyên búng ngón tay về phía mép đón khách như đang đuổi một nhân viên bốc vác đứng nhầm chỗ. Sợi dây chắn mạ inox vừa hạ xuống trước mũi đôi giày thấp của Linh, chặn cô khỏi đoạn vỉa có mái hiên nơi xe VIP được phép áp sát cửa kính xoay. Hai lễ tân áo kem lập tức bước sang bên Quyên. Một tài xế vừa đưa xe Mercedes vào bị bảo vệ phất gậy cho qua, còn Linh bị đẩy lùi về góc ghế nhựa cạnh lối dịch vụ, nơi cốc trà đã nguội để lại một vành nước tròn trên mặt bàn điều phối.

“Em phụ tuyến sản xuất thôi,” Quyên nói đủ lớn để đội vận hành, tài xế và mấy cô PG đang ghim lại bảng tên đều nghe thấy. “Danh sách đón chính do chị giữ. Đừng tự ý đứng mặt tiền.”

Linh giữ tập giấy mỏng trong tay, mép tờ biên nhận gấp làm tư cấn vào ngón cái, ngay chỗ có vết mực xanh cũ từ cây bút cô hay kẹp trong túi. Sáng nay cô đã chạy xe máy từ Cầu Giấy sang sớm hơn một tiếng, tự tay rà lại từng khung giờ, vì đoàn khách từ ba nhà máy sản xuất ngoài Bắc sẽ đến lệch nhau. Chỉ cần lối đón khách nghẽn mười phút, buổi ra mắt sẽ vỡ nhịp ngay trước mặt nhà đầu tư và báo chí.

Anh Khoa từ phía bàn kỹ thuật ngẩng lên, như muốn nói gì đó rồi thôi. Anh và Linh qua lại thường xuyên trong các dự án gấp, đủ để nhìn một cái là biết ai đang giữ việc thật, ai đang giữ mặt mũi. Nhưng ở dưới mái hiên này, người cầm bộ đàm nói to hơn thường được xem là chủ.

Quyên rút tấm thẻ cứng màu đen đang đeo ở cổ, quay sang bảo vệ. “Chỉ xe có mã B-Reserve của chị mới vào làn trong. Xe của đội hậu cần dạt hết ra vòng ngoài.” Rồi chị ta liếc Linh, môi cong lên. “Nếu em rảnh thì kiểm tra nước suối ở phòng chờ đi.”

Hai xe bảy chỗ nối đuôi nhau ngoài cổng, một xe tải nhỏ chở backdrop lại tạt nhầm vào lối khách. Bộ đàm réo dồn. Người dẫn chương trình đang hỏi còn bao lâu nữa để đón đoàn đại diện bên quỹ. Quyên vẫn ôm bảng lộ trình trước ngực, cố tình không đưa mã làn trong cho Linh. Cái chỗ trống sát cửa kính xoay vốn dành cho xe chở bà Hạnh – cổ đông lớn nhất – vẫn bị Quyên treo, không cho dùng, dù xe của bà còn cách khách sạn mười phút.

“Chị đang giữ slot đó làm gì?” Linh bước tới nửa bước, bị đầu dây chắn quệt vào đầu gối. “Nếu không xoay xe của đoàn nhà máy vào trước, hàng sẽ chắn vòng ngoài.”

Quyên không thèm hạ giọng. “Em nghĩ em biết hơn chị à? Slot này để cho khách thật sự quan trọng. Đừng lạm quyền khi chưa có quyền.”

Câu cuối làm mấy tài xế đang hút vội điếu thuốc dưới mép hiên nhìn sang. Một người gập nửa bao thuốc, cất ngay vào túi áo. Không ai chen lời. Nhưng ba chiếc xe đã bắt đầu dồn cục ở đường vòng, còi nén bực bội mà không dám bấm dài trước cửa khách sạn hạng sang.

Linh mở điện thoại, nhìn nhóm điều phối nội bộ. Quyên đã đổi quyền xác nhận làn đón từ đêm qua, chuyển mã dự phòng sang tài khoản chị ta. Không thông báo. Một kiểu giữ cửa rất sạch: không chửi, không đụng tay, chỉ khóa đúng thứ người khác cần trong lúc đông người nhất.

Ngoài hiên, xe của đoàn sản xuất Bắc Ninh tới trước dự kiến ba phút. Người của họ mở cửa bước xuống nửa người rồi phải ngồi lại vì không có chỗ tấp. Vest sẫm, giày dính bụi đường, họ ngó qua lớp kính, thấy đèn sân khấu đang chạy thử bên trong mà vẫn mắc kẹt ngoài lối xoay vòng như xe công nghệ đón nhầm điểm. Mặt anh phụ trách đoàn sa xuống. “Bên em đón kiểu này à?”

Linh không trả lời anh ta. Cô bấm số của chị Trúc bên bộ phận đặt xe trung tâm, người từng nợ cô một lần cứu ca ở Đà Nẵng. Quyên thấy động tác đó thì cười nhạt.

“Gọi ai cũng vậy thôi. Quyền xác nhận làn trong đang nằm ở đây.” Chị ta giơ bảng lộ trình lên, ngón tay sơn móng màu rượu chặn đúng ô B-Reserve. “Không có mã, không xe nào vào.”

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh. Tiếng chị Trúc lẫn trong tiếng gió, gọn như cắt. “Ai đang giữ B-Reserve?”

“Quyên tự chuyển tối qua. Em cần trả slot đó về tuyến vận hành chung. Ngay bây giờ.”

“Lý do?”

“Đang nghẽn xe đoàn sản xuất. Xe cổ đông lớn tới sẽ bị chặn ngược nếu giữ kiểu này.”

Có một nhịp im mỏng. Linh nhìn thẳng vào Quyên khi nói câu cuối, đủ để chị ta nghe rõ từng chữ. “Slot đó do em dựng tuyến ban đầu. Chị chuyển không qua duyệt.”

Chị Trúc không hỏi thêm. Một tiếng gõ bàn phím khô khốc vang lên trong loa ngoài. Rồi điện thoại Linh rung, màn hình hiện thông báo cập nhật từ hệ thống đặt xe: B-Reserve reassigned to tuyến vận hành chung. Cùng lúc, điện thoại của bảo vệ cổng reo, anh ta nhìn màn hình, quay ngoắt sang Linh.

“Chị Linh, làn trong mở cho xe đoàn Bắc Ninh trước.”

Quyên chộp lấy bộ đàm. “Khoan, ai cho—”

Không ai đợi chị ta nói hết. Bảo vệ nhấc dây chắn inox lên, phất gậy cho chiếc xe bảy chỗ đầu tiên lướt vào sát cửa. Cửa xe mở đánh “cạch” một tiếng rõ mồn một dưới mái hiên. Hai lễ tân áo kem vừa đứng cạnh Quyên liền xoay người sang phía Linh, cúi xuống đón khách theo hướng cô chỉ. Quyên vẫn còn cầm bảng lộ trình, nhưng đoạn vỉa chị ta vừa dùng để đẩy Linh ra ngoài đã bắt đầu chuyển người theo lệnh mới.

Linh chỉ vào xe tải backdrop. “Lùi xe đó sang lối dịch vụ. Đừng để chặn bánh sau xe khách.” Anh Khoa nghe vậy lập tức chạy ra, đập nhẹ lên thùng xe, kéo tài xế vòng đi. Nút tắc đầu tiên bật ra nhanh đến mức mấy người đứng xem chưa kịp đổi nét mặt.

Quyên bước lên chặn ngang. “Em chỉ được cầm tạm một slot, đừng tưởng thế là—”

“Xe bà Hạnh còn tám phút.” Linh cắt ngang, mắt vẫn dõi luồng xe. “Nếu chị muốn giữ mặt, đứng sang phải. Đừng đứng giữa đường mở cửa.”

Quyên khựng lại đúng một nhịp, vì phía sau lưng chị ta chiếc Innova thứ hai đang trườn tới mép hiên. Tài xế không còn nhìn chị ta nữa. Anh ta nhìn Linh để chờ tay ra hiệu. Cái nhìn đó ngắn, nhưng đủ đau.

Điện thoại của lễ tân trưởng đổ chuông. Chị ta nghe xong, đổi giọng ngay giữa đám đông. “Từ giờ nhận hướng dẫn đón khách từ chị Linh. Phía trung tâm vừa chốt.”

Không ai xin lỗi Quyên. Cũng không ai cần. Đó là kiểu mất quyền đau nhất ở chỗ này: người khác đơn giản chuyển sang nghe người mới.

Nhưng Quyên chưa chịu buông. Chị ta lùi hẳn vào trong mái hiên, ghé sát tai hai bạn PG, chỉ về phía cổng ngoài. Chưa đầy một phút sau, ba người chạy ra cầm bảng tên nhà đầu tư đứng chắn trước đoạn rẽ vào làn trong, như thể đoàn khách cuối cùng vẫn thuộc phần chị ta. Cùng lúc, bộ đàm của một bảo vệ phụ vang lên: đoàn xe của ông Park và bà Hạnh đã vào đường ven sông, còn ba phút tới.

Anh Khoa chửi thề khẽ. “Nếu họ ôm luôn đoạn đầu cua thì xe chính không áp sát được.”

Quyên ngẩng cằm, lấy lại giọng mềm trước mặt người ngoài. “Mọi người theo bảng của chị, đón quỹ trước. Đừng để lộn khách.”

Chị ta diễn rất nhanh, như thể mấy phút trước chưa từng bị tước slot. Đám chứng kiến cũng dao động theo bản năng chọn phía an toàn. Một PG nhìn Linh, rồi nhìn bảng tên trên tay Quyên, chân nhích về bên chị ta.

Linh rút chiếc bút khỏi túi áo, vết mực cũ hằn ở thân bút sờ nhám tay. Cô kéo tờ biên nhận gấp tư ra mặt sau, viết thật nhanh ba dòng thời gian và biển số. Rồi cô bấm gọi thẳng cho bãi điều xe đối tác, không qua nhóm nội bộ nữa.

“Anh Long, nghe em. Đoàn cuối đổi tuyến. Xe bà Hạnh không vào cửa chính. Cho rẽ thẳng qua khe đón bên hông sảnh hội nghị, lối pickup có dây xích. Em đứng đó mở. Xe ông Park theo sau đúng một thân xe. Những xe không có xác nhận từ số em, chặn ngoài.”

Giọng đầu kia sững lại nửa giây. “Bên chính đang có người giữ làn—”

“Giữ cũ hết hiệu lực. Trúc vừa trả tuyến cho em. Anh muốn đoàn quỹ mắc ở cửa kính xoay rồi đổ lỗi lên bãi xe thì cứ thử.”

“Rõ.”

Linh quay sang anh Khoa. “Mang hai biển tên của quỹ với bà Hạnh theo anh. Không ai được cầm bảng đứng ở đầu cua nữa.”

“Còn cửa chính?”

“Cho Quyên giữ. Giữ cái vỏ thôi.”

Hai người chạy gần như cùng lúc. Mưa phùn từ sông quất xiên dưới mái hiên, làm mặt gạch bóng lên. Linh băng qua hành lang nối sang sảnh hội nghị phụ, nơi ít đèn hơn, chỉ có một khe đón xe hẹp cho khách riêng và một sợi dây xích đen móc giữa hai trụ inox. Bên cạnh là góc ghế nhựa xếp chồng, một cái bàn con có vệt tròn của ly trà ai đó bỏ quên ca chiều trước. Không đẹp, nhưng vào đúng đêm chạy sự kiện, ai mở được đường ở đây mới là người cầm thực quyền.

Đèn xe đầu tiên quét vào mặt đường ướt. Bộ đàm trong tay bảo vệ bên hông kêu lách tách. Anh ta nhìn Linh, chờ. Ở đầu hành lang bên kia, Quyên đã phát hiện ra đoàn xe đổi hướng. Chị ta xách váy chạy tới, giày nện lộp cộp trên nền đá, phía sau là hai PG ôm bảng tên. Gương mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở đã gãy.

“Linh!” Quyên gọi lớn. “Em tự ý đổi tuyến ai cho phép? Đoàn quỹ phải vào cửa chính để chụp hình.”

“Cửa chính đang nghẽn.” Linh đưa tờ giấy có biển số cho bảo vệ. “Mở theo danh sách này.”

Quyên chặn trước trụ inox, giơ thẻ đen lên như bùa cũ. “Thẻ tuyến chính vẫn ở đây. Không ai mở dây xích nếu chị chưa gật.”

Bảo vệ bên hông không nhận thẻ của chị ta. Điện thoại anh vừa nhận tin nhắn mới, màn hình còn sáng trong tay. Anh quay sang Linh. “Xe biển 30H-… tới trước, đúng không chị?”

Linh gật một cái. “Nhấc dây.”

Sợi xích đen bật lên khỏi móc, kêu keng một tiếng ngắn. Chiếc Mercedes đen rẽ mượt qua khe đón, đầu xe lướt sát trụ inox rồi dừng đúng trước thảm phụ. Cửa sau mở ra. Anh Khoa đã đứng sẵn, biển tên nâng ngang ngực. Bà Hạnh bước xuống mà không phải ngó nghiêng tìm người đón. Ngay sau đó, xe ông Park trườn vào đúng khoảng hở còn lại.

Quyên lao tới nửa bước, định chen vào nhận khách. Linh nghiêng người chặn ngang tuyến đi bộ, không chạm vào chị ta, chỉ đứng đúng nơi cần đứng.

“PG của chị ra ngoài,” cô nói, giọng đều. “Khe này chỉ nhận xe có tuyến em mở.”

Hai bạn PG khựng lại. Một người nhìn bảng tên trên tay, rồi lùi xuống theo bản năng khi thấy anh Khoa và bảo vệ đều đã quay hẳn về phía Linh. Quyên còn định nói, nhưng chiếc xe thứ ba trong đoàn đã quẹo đầu vào. Không gian hẹp đến mức ai đứng sai chỗ sẽ bị chính đoàn xe ép phải lùi.

Chị ta buộc phải né sang mép gạch ướt. Đó là lần đầu trong đêm, Quyên không đứng ở giữa dòng người nữa mà bị dạt ra rìa như nhân viên thừa. Bộ váy chỉn chu của chị ta cọ vào sợi xích đang đung đưa, để lại một vệt nước đen ở gấu.

“Cho chị vào đón ông Park,” Quyên hạ giọng xuống, gấp đến mức nghe gần như xin. “Ít nhất để chị dẫn đoàn qua sảnh chính.”

Linh không nhìn chị ta. Cô nhìn đoàn xe sau cùng đang tới sát mép đường, rồi nhìn khoảng trống vừa đủ cho một thân xe luồn qua khe pickup. Ở cửa kính xoay bên kia, đèn flash đã bắt đầu lóe vô ích vào đoạn làn trống.

“Khóa đầu ngoài,” Linh nói với bảo vệ. “Chỉ nhấc dây cho xe trong danh sách của tôi.”

Bảo vệ giữ sợi xích, đợi chiếc xe cuối cùng của tuyến Linh chọn áp vào mép đón. Khi bánh trước vừa chạm vạch sơn, Linh giơ hai ngón tay. Sợi xích được kéo cao lên về phía xe của cô, mở ra đúng một khoảng hở; phía đối diện, Quyên đứng ngoài khe pickup, bị chặn lại sau đoạn xích đen không nhấc cho mình.