Fast Fiction

Cả phòng đặt nhầm người

Trung giật dây đeo thẻ khỏi tay Linh ngay trước quầy check-in, hất nó xuống mặt bàn mica đến đánh “cạch” một tiếng. “Em đứng ra sau hàng ghế chờ đi. Hôm nay không cần em ở tuyến đầu.”

Dãy ghế bọc nỉ xám sát quầy đã kín người. Đại biểu ngành sản xuất từ Bắc Ninh, Hải Phòng, Vĩnh Phúc ngồi chen vai, người nào cũng đeo áo sơ mi đã nhăn vì đường xa, tay giữ thư mời, mắt dồn lên bảng tên điện tử đang nhấp nháy lỗi. Ngoài mái hiên kính, xe máy dựng kín vạch, nước mưa lấm tấm trên bậc đá. Linh vẫn đặt một tay lên cuốn sổ check-in, ngón út có vệt mực xanh cũ hằn ở rìa móng, giọng thấp và gọn: “Thẻ này do chị Hảo giao em giữ từ sáng.”

Trung cười nhạt, quay sang hai bạn cộng tác viên mới: “Nghe cho rõ. Từ giờ tất cả khách VIP qua anh. Bạn này chỉ phụ xếp ghế.” Rồi hắn đẩy cái bảng số thứ tự về phía mình, kéo luôn máy quét mã vào trong khuỷu tay. Một ông khách trung niên đang đứng trước quầy cau mặt: “Các cô cậu làm kiểu gì? Giờ mở cửa còn mười lăm phút.”

Linh không cãi thêm. Cô cúi xuống nhặt dây đeo thẻ, miết qua cạnh nhựa đã sờn như mép thẻ xe buýt dùng lâu ngày, rồi bước vòng ra sau quầy thay vì lùi về ghế chờ như Trung vừa quát. Cô với lấy chùm chìa khóa phòng kỹ thuật hắn vừa trả muộn lên bàn, móc kim loại lạnh ngắt còn dính nước mưa. “Anh trả chìa khóa trễ mười hai phút,” cô nói đủ để mấy người ngồi hàng đầu nghe thấy. “Nếu màn hình danh sách lỗi do chưa đồng bộ, đừng đẩy cho đội check-in.”

Câu nói ấy không làm Trung im, nhưng làm hắn liếc lên bảng tên điện tử theo bản năng. Màn hình lại giật một hàng, hai tên khách biến mất rồi hiện lại sai dấu. Một cô cộng tác viên đứng cạnh Trung khựng tay. Vết nứt đầu tiên trong vẻ chắc thắng của hắn hiện ra nhanh như một chớp đèn lỗi.

“Đừng nói linh tinh.” Trung vươn tay chặn luôn trước mặt Linh khi cô định lấy máy tính bảng trên giá. “Thiết bị này do anh quản. Em đụng vào rồi có sự cố ai chịu?”

“Anh chịu,” Linh đáp, mắt không chớp, “nếu anh đọc được log đồng bộ.”

Mấy người chờ ghế đầu quay hẳn sang. Một bà giám đốc nhà máy tóc uốn ngắn hất thư mời xuống bàn: “Ai làm được thì làm đi. Tôi ngồi đây từ nãy giờ rồi.”

Trung mượn luôn uy của chị Hảo đang ở đầu sảnh tiếp nhà tài trợ. Hắn nhấc điện thoại, không gọi ai cả, chỉ giơ lên như cầm giấy phép: “Chị Hảo bảo anh toàn quyền tuyến check-in. Em đừng gây rối trước mặt khách.” Rồi hắn dúi máy quét mã cho anh Quân bên an ninh, nói lớn cố cho cả hàng nghe: “Nếu Linh qua vạch, giữ lại thẻ của bạn ấy.”

Anh Quân ngập ngừng một nhịp nhưng vẫn chìa tay ra. Cả quầy check-in bỗng chia phe bằng những động tác rất nhỏ: máy quét nằm trong tay người khác, bảng số thứ tự quay mặt về phía Trung, lối đi vào trong bị chặn bởi cẳng tay của an ninh. Hàng ghế chờ rì rầm. Ai cũng thấy Linh bị gạt khỏi chỗ làm ngay trước giờ mở, và thấy Trung đang đứng đúng nơi dễ nhìn nhất.

Khách đến dồn hơn. Có người đứng bật khỏi ghế vì tên mình không hiện, có người dí điện thoại vào mặt cộng tác viên, có người kéo vali nhỏ qua nền đá để lại tiếng lộc cộc chói tai. MC Phúc từ trong khán phòng ló ra, áo vest còn chưa cài cúc, giọng căng: “Năm phút nữa đón khách vào. Danh sách trên bục không khớp với danh sách ở cửa. Ai xử lý?”

“Em đang xử lý,” Trung nói ngay, tay đặt lên quầy như chủ chỗ này. “Do file cũ bị lẫn. Cho em ba phút.”

Linh nhìn màn hình máy tính bảng vẫn nằm sát khuỷu tay hắn. Trên góc thiết bị, vỏ nhựa còn nguyên vết lõm bút bi của cô từ hôm chạy tổng duyệt tuần trước. Thiết bị ấy do chính cô cài luồng phân quyền từ đầu, nhưng giờ bị chắn khỏi tay như đồ mượn. Trung quay sang, hạ giọng mà vẫn đủ độc: “Làm người thì biết chỗ của mình. Quen mặt trong đội không có nghĩa được đứng mũi chịu sào.”

Một câu quá tay. Không khí ngay quầy dội lại cứng hơn. Anh Quân thôi nhìn điện thoại, ngẩng lên. Cô cộng tác viên mới bặm môi. Bà giám đốc lúc nãy gõ móng tay lên mặt bàn mica: “Cậu nói xong chưa? Tôi cần vào chỗ ngồi.”

Linh không nhích tới trước. Cô nghiêng người nhìn qua vai Trung, nói với anh Quân: “Anh Quân, máy tính bảng đó mở bằng vân tay hoặc mã phụ. Nếu anh giữ thẻ em thì được. Nhưng để khách đứng chờ vì người cầm máy không biết đọc dấu vết truy cập thì lát nữa chị Hảo xuống, anh cũng đứng cạnh thôi.”

Anh Quân nhíu mày. Trung bật cười, nhưng tiếng cười hụt ở cuối khi màn hình lớn trên quầy lại nhảy lỗi, lần này hiện nguyên một dòng đỏ: KHÔNG TÌM THẤY NHÓM QUYỀN VÀO CỬA. Sau lưng họ, cánh cửa vào khán phòng vẫn đóng. Khách bắt đầu đứng khỏi ghế nhiều hơn ngồi. Cái hàng chờ không còn chịu nằm yên nữa.

“Đưa đây anh xem.” MC Phúc thò tay định lấy máy tính bảng. Trung vội lách người chặn lại: “Không cần. Em biết.”

“Biết thì mở cửa đi,” một người đàn ông trẻ đeo thẻ doanh nghiệp nói to. “Hay hội nghị này mời cho đủ danh sách?”

Bị dồn giữa mắt nhìn của khách, Trung bấm liên tiếp. Mỗi lần hắn chạm, danh sách lại chạy loạn hơn. Linh chỉ nhìn ngón tay hắn. Sai. Hắn đang cố vá trên tài khoản hiển thị, không phải tài khoản phân quyền. Người biết việc đều thấy, mà giờ người không biết việc cũng bắt đầu thấy vì cánh cửa vẫn đứng im.

“Anh Quân,” Linh nói, lần này không nhìn Trung nữa. “Mở khóa màn hình phụ.”

“Không được!” Trung chụp cái máy lại, giọng bật cao. “Bạn ấy không có quyền.”

“Vậy anh đọc to lịch sử truy cập đi.” Linh chìa tay ra giữa quầy, lòng bàn tay ngửa lên. “Ngay bây giờ. Đọc cho khách nghe ai đổi nhóm quyền lúc mười bảy giờ mười bốn.”

Câu đó làm mấy người sát quầy im bặt vì tò mò chứ không phải vì nể. Chính sự tò mò ấy mới nguy hiểm. Trung đứng sững nửa nhịp rồi quát: “Không ai có trách nhiệm phải đọc dữ liệu nội bộ ở đây cả.”

“Có,” bà giám đốc nói khô khốc, “nếu chính dữ liệu ấy đang giữ chúng tôi ngoài cửa.”

Áp lực đổi hướng ngay tại chỗ. Anh Quân chìa tay: “Máy đây.” Trung giữ không nổi nữa, vì giữ thêm chỉ càng giống nhận tội. Hắn thả máy, nhưng thả kiểu giận dữ quá tay, cạnh máy va vào mặt bàn kêu bốp. Mấy đầu người ở hàng ghế bật dậy cùng lúc.

Linh đón lấy. Cô đặt ngón tay lên cảm biến, màn hình mở ra một phát. Không cần quay vào góc kín, cô xoay thẳng máy ra phía ngoài quầy, vừa tầm mắt của những người đang đứng chen trước dãy ghế. “Mọi người nhìn giúp em phần lịch sử phân quyền.”

Dòng chữ trên màn hình chạy rõ từng mốc thời gian. Tài khoản quản trị phụ của Linh bị đăng xuất lúc 17:14. Nhóm quyền check-in VIP bị chuyển sang tài khoản tạm tên TRUNG.COORD. Hai phút sau, cửa vào khán phòng mất liên kết với danh sách mời. Bên dưới còn nguyên địa chỉ thiết bị thao tác. Không phải máy của Linh.

“Đọc đi,” Linh nói.

Trung cứng hàm. “Cái này có thể do đồng bộ—”

Linh chạm vào dòng cuối, phóng to. “Thiết bị thực hiện thay đổi: máy anh đang cầm từ nãy.” Cô ngẩng lên, giọng vẫn đều, nhưng từng chữ cắt thẳng qua quầy. “Anh tước quyền của em rồi tự chuyển quyền sang anh. Sau đó anh làm đứt liên kết cửa.”

Một ông khách vốn nãy giờ ngồi ghế đầu bỗng bật cười lạnh: “Ra thế. Cậu vừa đuổi đúng người biết làm.”

Tiếng xì xào không còn đứng về một phía nữa. Nó quay đầu nhanh và nặng như gió hút trong sảnh kín. Cô cộng tác viên mới lùi khỏi cạnh Trung trước tiên. Anh Quân hạ luôn cánh tay đang chặn lối Linh. MC Phúc quét mắt qua màn hình rồi quay thẳng sang Trung: “Cậu dẹp ra. Đừng chạm thêm.”

Vẻ mặt Trung đổi hẳn. Cái tự tin nãy giờ như lớp keo gặp nước, nhũn xuống lộ ra phần lúng túng trần trụi. Hắn vẫn cố níu: “Em chỉ muốn đỡ việc cho tuyến ngoài—”

“Đỡ bằng cách giấu quyền của người khác?” bà giám đốc cắt ngang. “Cậu tránh ra cho cô ấy làm.”

Đó là khoảnh khắc hàng chờ đổi chủ. Không ai công bố, nhưng vị trí tự chuyển. Linh đặt máy tính bảng xuống giữa quầy, kéo bảng số thứ tự về trước mặt mình. “Khách mời theo danh sách email và thư mời giấy, mời đứng thành hai hàng. Ai có mã QR đứng bên trái. Không có mã, đứng bên phải để em đối chiếu tay.” Cô chỉ thẳng vào hai cộng tác viên. “Em áo be qua trái quét. Em tóc ngắn qua phải nhận thư mời. Anh Quân mở lối mềm, giữ khoảng trống trước quầy.”

Mỗi câu vừa dứt là một người di chuyển. Ghế đầu trống ra vì khách đứng dậy theo hướng cô chỉ. Quầy vốn nghẽn vì ai cũng chen một cửa, giờ tách luồng rõ như vạch mới kẻ. MC Phúc không hỏi Trung nữa, quay sang Linh luôn: “Danh sách bục danh dự?”

“Chưa đúng. Cho em một phút.” Linh lướt tay, khôi phục nhóm quyền cũ, đồng bộ lại danh sách. “Anh Phúc, anh lên bục giữ khán phòng chậm ba mươi giây. Đừng mời khách VIP lên sân khấu cho tới khi em gọi tên.”

Trung vẫn đứng đó, nửa muốn chen vào, nửa không còn chỗ. Hắn vươn tay định với máy quét. Linh không nhìn hắn, chỉ nói: “Anh Quân, giữ anh Trung ngoài quầy check-in. Anh ấy không còn quyền thao tác.” Lần này anh Quân làm ngay, đứng xéo một bước, rất lịch sự mà đủ chặn.

Đó mới là cú đau thật sự. Không phải ai quát ai, mà là người vừa mượn quyền để đuổi cô bây giờ bị chặn lại bằng đúng logic hắn đã dùng. Ngay trước hàng ghế hắn từng định đẩy cô ra sau.

Cửa khán phòng bật khóa “tạch” sau khi quyền vào cửa được nối lại. Dòng người phía ngoài mái hiên bắt đầu trôi vào trong, bớt đứt đoạn. Nhưng trên sân khấu, nhân viên âm thanh đang cuống vì danh sách khách mời danh dự trên bục vẫn sai thứ tự. Một tấm bảng tên đặt nhầm vị trí là đủ làm to chuyện với nhà tài trợ lẫn diễn giả.

“Linh!” chị Hảo từ đầu sảnh chạy tới, giày gõ lộc cộc, mặt tái đi vì vừa nghe loáng thoáng. “Trên bục đang loạn. Em lên được không?”

Linh đã đi rồi. Cô cầm máy tính bảng một tay, tay kia lấy luôn micro không dây từ khay kỹ thuật ở chân sân khấu trước khi người khác kịp giữ. Trung chồm theo bản năng: “Micro để MC—”

“Anh đứng dưới.” Linh bước lên mép bục, không quay lại.

Khán phòng chưa ngồi yên hẳn. Diễn giả, khách mời, đội tổ chức, những người vừa vào cửa còn đang quay đầu nhìn nhau vì trục trặc ngoài sảnh. Chính lúc ấy là lúc nguy hiểm nhất: sai một cái tên trên bục, sai một lời giới thiệu, là ai cũng nhớ. MC Phúc đứng cạnh cánh gà, tay đã đưa ra định nhận micro, nhưng danh sách trên màn hình nhắc của anh vẫn lệch một người.

Linh nhìn một lượt tấm bảng tên đặt trên bàn dài. Rồi cô bật micro.

Âm thanh rít lên một tiếng bén, cắt ngang mọi tiếng chuyện trò. Cả khán phòng khựng lại. Dưới ánh đèn trắng, Trung vẫn còn ở chân bục, tay lơ lửng như người vừa chậm hơn nửa nhịp mà mất cả lượt.

“Xin mời đội lễ tân giữ khách ở lối giữa ba mươi giây,” Linh nói, giọng không lớn hơn MC nhưng chắc và thẳng. “Danh sách bục danh dự đang được đọc lại theo quyền gốc của hệ thống.”

Một vài gương mặt trên hàng ghế đầu nhíu mày vì lạ người nói. Linh không chừa cho ai kịp lấn. Cô giơ máy tính bảng lên ngang micro, màn hình quay ra phía bàn chủ tọa và hàng ghế gần sân khấu, nơi chữ đủ lớn để người ta thấy tên và chức danh hiện rõ từng dòng.

“Người vừa tự đổi nhóm quyền ngoài quầy check-in đã làm lệch thứ tự mời. Tôi là người lập và giữ quyền gốc của luồng đón khách hôm nay. Từ lúc này, tôi đọc tên, đội sân khấu đặt lại bảng, MC theo danh sách của tôi.”

Đó là lời claim. Không vòng vo, không xin phép. Nó ném thẳng quyền gọi tên ra giữa nơi ai cũng đang nhìn. Trung bước lên một bậc, cố cứu mặt mũi: “Linh, em đừng làm quá trước mặt khách—”

Linh hạ mắt xuống hắn lần đầu tiên từ lúc lên bục. “Anh không đọc được hệ thống. Anh cũng không còn quyền chạm vào nó. Xuống.”

Chỉ một chữ cuối rơi ra là đủ. Không phải vì giọng cô cao, mà vì cả chuỗi trước đó đã khóa hết đường cãi. Chị Hảo đứng dưới sân khấu nói ngay, sắc mặt cứng lại: “Anh Trung xuống khỏi khu vực bục. Theo Linh.”

Đòn này giáng ngay vào chỗ hắn sống bằng mặt mũi. Trước mặt diễn giả, khách mời, đội nhân sự thuê ngoài và chính những người nãy giờ còn tưởng hắn là đầu mối chỉ huy, Trung bị gọi tên để rời vị trí. Hắn đứng chết vài giây, rồi lùi xuống, đụng trúng cạnh bục đến mức suýt trượt. Một cộng tác viên vội né sang bên, không ai chìa tay đỡ.

Linh quay lại bàn dài. “Bảng tên ông Nguyễn Mạnh Hùng đổi sang ghế giữa. Bà Lê Thu Hà lên bên phải. Đại diện nhà tài trợ chính ngồi kế MC, không ngồi cuối bàn.” Người phụ trách sân khấu ôm chồng bảng tên chạy theo từng câu. MC Phúc bỏ hẳn điện thoại nhắc chương trình, đứng chếch sau vai cô để nghe. Cả một dải người trên sân khấu bắt đầu đi theo lời cô như theo nhịp đã tìm lại được.

Dưới khán phòng, cửa vẫn mở từng đợt ngắn cho khách vào. Ngoài sảnh, hàng chờ đã thông. Trong hội trường, thứ đang vận hành không còn là chức danh của Trung hay cái điệu ra vẻ từ đầu buổi nữa, mà là tiếng gọi việc chính xác của Linh. Cô đọc đến đâu, người di chuyển đến đó. Cô dừng ở tên nào, tên đó thành đúng.

MC Phúc nghiêng người, rất khẽ: “Cho anh câu mở.”

Linh không đưa micro. Cô nhìn màn hình lần cuối, ngón tay có vệt mực xanh lướt qua cạnh vỏ máy còn lõm dấu bút cũ. Rồi cô bước hẳn ra chính giữa mép bục, ngay phía trước dãy bàn danh dự.

“Bắt đầu theo danh sách chuẩn,” cô nói vào micro. “Mời bộ phận lễ tân đóng cửa sau lượt khách này. Anh Phúc, lên kịch bản.”

Cô vẫn giữ micro khi xoay nửa người trao quyền dẫn chương trình bằng chính câu gọi của mình, đứng ở đầu bục như người mở khóa luồng việc cuối cùng. Tiếng loa hồi nhẹ một nhịp mỏng rồi tắt dần trong khoảng không sáng trắng của sân khấu.