Chỗ của tôi bị đổi lên đầu
Vy giật thẻ ra vào khỏi tay Linh ngay trước quầy lễ tân tầng ba, gõ đầu móng vào bảng phân công dán trên vách và nói đủ to cho hai khách mời đứng cạnh nghe thấy: “Tên em ở dòng hỗ trợ. Xuống kho lấy thêm standee, rồi chạy nước. Khu VIP để chị đứng.” Trên bảng, cột ưu tiên vào sảnh ghi rõ: 1. Vy, 2. Hạnh, 3. Tú, cuối cùng mới đến Linh, chữ nhỏ hơn vì bị đẩy xuống dòng phụ. Hộp cơm nguội của Linh còn mở dở trên mép quầy chật ních băng dính, bút lông và một ly trà để quên đã đóng váng mỏng.
Linh nhìn tấm thẻ nằm trong tay Vy một giây, rồi cúi xuống nhấc cuộn dây rút và máy in tem lên trước khi Vy kịp sai thêm. “Được,” cô nói, giọng phẳng đến khó chịu. “Nhưng standee đang sai tên nhà tài trợ phụ. Nếu chị đứng khu VIP với bản đó, khách bên đối tác sản xuất nhìn thấy trước thì chị tự sửa nhé.” Nói xong, cô quay người đi thẳng về phía thang bộ, không xin lại thẻ.
Cú khựng nhỏ ấy đủ để Hạnh liếc sang bảng in trên chân standee, thấy logo dính lệch thật. Vy cứng mặt, giật bản mockup khỏi tay Hạnh. Khách nam mặc sơ mi be vừa đeo dây sự kiện vừa hỏi: “Bên em có kịp mở cửa sáu giờ không?” Vy lập tức cười, nhận luôn công về mình. “Dạ kịp anh. Đội em đang xử lý.” Nhưng ánh mắt cô ta đã đuổi theo bóng Linh xuống cầu thang.
Tầng hai nóng hầm vì đèn test. Linh xé băng dính, kéo bản in lỗi xuống, nhờ cậu kỹ thuật giữ mép. Cô nhớ đúng file, đúng kích thước, đổi lại tên nhà tài trợ trong máy in dự phòng dựng cạnh thùng đạo cụ. Tiếng máy chạy xè xè át tiếng điện thoại rung liên tục trong túi. Đến khi bản mới phun ra đủ màu, cô mới bắt máy. Tú ở trên sảnh nói gấp: “Linh, khách Hàn đang đến sớm. Quầy check-in kẹt vì mã QR của nhóm đối tác không quét được.”
“Đổi sang danh sách tay trên tablet phụ, mã nhóm đó dùng file backup.” Linh vừa nói vừa miết cho phẳng mép decal. “File trong thư mục ‘khách doanh nghiệp’, khóa bằng ngày thành lập công ty, chị Vy biết.” Cô ngừng nửa nhịp rồi thêm: “Nếu chị ấy không nhớ, bảo mở máy của em ở quầy phụ.”
Tú im đúng một nhịp. “Máy em đang khóa.”
“Mật khẩu là biển số xe em.” Linh cúp máy, ôm standee mới chạy lên. Mồ hôi ướt sau gáy, mép thẻ xe buýt cũ trong ví cấn vào lòng bàn tay qua lớp vải túi quần, cái cấn quen thuộc của những ngày chạy khắp Hà Nội bằng xe máy và xe buýt để theo mấy buổi dựng sân khấu ngắn hạn.
Lúc cô trở lại, hàng khách ở quầy check-in đã dài đến chân cầu thang. Vy đang đứng chỗ dễ thấy nhất, nhận lời cảm ơn của người bên thương hiệu, còn Tú cúi gằm trên tablet đúng máy của Linh. Khách Hàn được kéo sang lối phụ, quét danh sách tay, dòng người chảy lại. Linh đặt standee mới vào chân đỡ, chỉnh thẳng logo, vừa kịp để vị quản lý đối tác sản xuất đi ngang nhìn thấy và gật đầu. Vy quay sang, thấy bản in đã đổi, nụ cười chỉ mím ở ngoài môi.
“Em nhanh đấy,” Vy nói, rồi không để Linh chạm vào quầy chính. “Xong thì đứng sau hỗ trợ đi. Khách quan trọng để người có vị trí tiếp.”
Linh lau tay vào khăn giấy, nhìn chính bảng phân công vẫn ghim trên vách. Tên cô vẫn nằm dưới cùng. Người đi ngang chỉ thấy người đứng quầy là Vy, người đằng sau là cô. Mọi thứ cô sửa xong đều chảy về mặt mũi của người khác. Cô không cãi. Cô chỉ kéo ghế phụ sát máy in tem hơn, chiếm đúng một khoảng đủ làm việc, để ai cần danh sách dự phòng vẫn phải quay sang cô.
Đến bảy giờ, đợt khách chính dồn lên cùng lúc. Tầng bốn là sảnh ra mắt; giữa tầng ba và tầng bốn là một chiếu nghỉ hẹp, chỉ đủ ba người tránh nhau nếu một người chịu né vào tường. Khải xuất hiện ở chân thang trong bộ vest sẫm, đi cùng hai cổ đông và một cặp khách lớn tuổi của đối tác sản xuất. Anh là người sở hữu chuỗi studio, cũng là người đã cùng Linh ký giấy đăng ký kết hôn giả sáu tháng trước để dập lời ra tiếng vào với gia đình hai bên và chặn một thương vụ hôn nhân mà mẹ anh ép. Bên ngoài, họ là vợ chồng hợp pháp; trong đội vận hành tối nay, Vy cứ thích gọi Linh là “người hỗ trợ tạm”.
Vy đã đứng sẵn trên bậc cuối, nghiêng người đón Khải như thể lối đi là của mình. “Anh Khải, mời anh lên trên này, em đã sắp—”
“Dừng.” Tiếng Khải không to nhưng cắt ngang sạch. Anh nhìn hàng khách đang dồn lên cầu thang, rồi nhìn chiếc bộ đàm trong tay Linh ở chiếu nghỉ dưới, nơi cô đang bị kẹt giữa một người bê khay nước và một chị nhân sự. “Linh, em lên trước. Dẫn bác Trường và cô Mai vào bàn sát sân khấu.”
Không ai kịp phản ứng. Trên lối hẹp đó, người lên trước là người cả dòng phải nhường. Khải bước lùi nửa bậc, nghiêng vai chặn Vy lại như chặn một cánh cửa khép hờ. Bác Trường, người khách lớn tuổi, lập tức quay xuống phía Linh theo phản xạ được hướng dẫn. Chị nhân sự dạt hẳn vào lan can. Người bê khay nước ép lưng vào tường. Linh ngẩng lên, bắt gặp mắt Khải một giây rồi đi qua giữa lối mở ra cho mình.
Giày cô chạm bậc trên trước mặt Vy. Chiếc váy đồng phục xanh than cọ qua mép tay vịn, mùi kim loại lạnh và nước hoa khách trộn vào nhau. Phía sau, Vy bị ghim đúng ở chiếu nghỉ, không thể chen lên trước nếu không va vào cổ đông đi cùng Khải. Cả đoạn cầu thang tự đọc lại thứ bậc chỉ bằng cái ai phải dừng, ai được đi.
Linh dẫn hai vị khách lên sảnh, kéo ghế đúng vị trí nhìn rõ sân khấu mà không bị đèn chiếu thẳng mặt. Một nhân viên phục vụ lúng túng bê trà, cô đỡ tay khay cho khỏi va cốc. Bác Trường hỏi ngay: “Cháu làm ở đây lâu chưa? Nhìn đường đi là biết quen.” Linh chỉ đáp ngắn: “Dạ, cháu phụ phần vận hành.” Nhưng lúc quay xuống, cô thấy Hạnh đang đứng cạnh tường bảng xếp hạng tiến độ — tấm bảng từ tính dùng để cập nhật người chịu trách nhiệm từng khu — và nhìn cô bằng ánh mắt khác hẳn lúc đầu tối.
Vy theo lên sau đó chưa đầy một phút, gót giày gõ nhanh và sắc. Cô ta chen tới trước nhóm khách doanh nghiệp đúng lúc người đại diện thương hiệu hỏi ai sẽ dẫn đoàn VIP đi vòng tham quan studio sau phần phát biểu. Đây là lộ trình quan trọng nhất đêm nay; ai dẫn đoàn sẽ được xem như đầu mối chính.
Vy cười, đưa tay về phía Linh như giới thiệu một món đồ mượn. “Linh chỉ là người hỗ trợ tạm thôi ạ. Hôm nay đông khách nên kéo vào chạy việc. Đường dây chính vẫn là em.” Cô ta quay hẳn sang Khải, giọng mềm hơn nhưng móc câu rõ ràng. “Anh biết mà, chuyện trong nhà với chuyện vận hành khác nhau. Không thể vì cô ấy đi cùng anh mấy tháng nay mà đặt lên trước người đang phụ trách thật.”
Mấy chữ “đi cùng anh mấy tháng nay” rơi xuống sảnh như vệt dầu loang. Không ồn, nhưng đủ bẩn để ai cũng nghe ra. Cổ đông đứng cạnh ngừng lật brochure. Đại diện đối tác sản xuất nhíu mày, nhìn từ Vy sang Linh rồi sang Khải, kiểu nhìn của người sợ giao việc cho nhầm đầu mối. Nếu Khải lùi một bước lúc này, Linh sẽ bị đóng đinh lại đúng chỗ “người đi kèm”, không hơn.
Khải không nhìn Vy. Anh giơ tay về phía bảng từ tính treo ở bức tường ngay cạnh cửa vào sảnh, nơi các thẻ tên đang xếp theo thứ tự phụ trách: Khách mời, Sân khấu, Hậu cần, Đón tiếp VIP. Ở dòng cuối cùng ấy đang cài thẻ Vy. “Linh,” anh gọi, “em qua đây.”
Chỉ một câu, nhưng nó đòi cả đám phải chừa lối. Linh bước tới. Vy cũng xoay người lao theo theo bản năng giữ chỗ, nhưng Khải đã đặt bàn tay lên mép bảng, chặn nửa thân cô ta ngoài lối chủ. “Vy, đứng lại. Em không vào lối chủ.” Giọng anh vẫn đều, chính vì đều mà nhục hơn. “Người dẫn đoàn VIP là vợ tôi, cũng là người đang giữ toàn bộ file dự phòng, lộ trình khách và danh sách phát sinh đêm nay.”
Vy cười gượng, cố cứu mặt mũi. “Anh nói thế nghe cảm tính quá. Cô ấy chỉ—”
“Chỉ cái gì?” Linh cắt ngang, lần đầu lên tiếng giữa đúng vòng khách. Cô rút từ túi áo chiếc thẻ điều phối phụ, đặt lên cạnh bảng nghe cạch một tiếng. “Chỉ người sửa sai standee mang tên đối tác sản xuất. Chỉ người mở danh sách dự phòng cứu quầy check-in. Chỉ người vừa dẫn bác Trường lên bàn khi chị còn đứng chặn lối.” Cô nhìn thẳng vào Vy. “Nếu chị đã gọi tôi là người hỗ trợ tạm, từ giờ chị hỗ trợ đúng phần của chị. Đừng chạm vào lộ trình VIP nữa.”
Không khí không vỡ ra bằng tiếng động lớn, mà vỡ bằng những động tác nhỏ đổi hướng ngay lập tức. Người đại diện thương hiệu quay sang Linh hỏi thẳng: “Lộ trình đoàn đi đâu trước?” Bác Trường đưa brochure cho cô thay vì cho Vy. Hạnh đã tới sát bảng từ tính, tay cầm sẵn cây bút dạ. Vy bước thêm nửa bước định chen vào, nhưng cổ đông bên Khải dịch người vô tình khóa luôn mép lối, khiến cô ta mắc kẹt giữa chân standee và xe đẩy nước, không tiến nổi mà lùi cũng mất thể diện.
Khải tháo thẻ tên “Đón tiếp VIP” khỏi hàng của Vy. Miếng nam châm bật tách khỏi mặt bảng nghe khô khốc. Anh không trao cho Hạnh, không tự cài lại. Anh đưa thẳng thẻ đó cho Linh. “Đeo vào.” Rồi anh quay sang nhóm phục vụ, lễ tân, kỹ thuật đứng gần nhất, nói đủ cho tất cả nghe: “Từ giờ, mọi điều phối khu VIP, lối chủ, bàn khách đối tác sản xuất và đường lên phòng studio do Linh quyết. Ai cần xác nhận, hỏi Linh trước.”
Đó không còn là lời khen. Đó là lệnh. Cả đội nghe xong phải làm ngay. Người giữ dây chắn lối VIP lập tức tháo móc bên phải cho Linh đi xuyên qua. Nhân viên bảo vệ ở cửa studio gật đầu với cô trước. Hạnh mở bảng, kéo thẻ tên Linh từ dòng “hỗ trợ” lên dòng “Đón tiếp VIP”. Nhưng Linh chưa nhìn bảng. Cô đã móc thẻ vào áo, xoay mặt chữ ra ngoài, rồi chìa tay về phía chồng phiếu hành trình trên quầy.
“Bản lộ trình.” Cô nói với Vy, như nói với một nhân viên chậm việc.
Vy siết chặt xấp phiếu đến quăn mép. “Tôi đang giữ.”
“Chị đang giữ nhầm chỗ.” Linh đáp.
Vy quay sang Khải, cố bám vào sợi dây cuối cùng. “Anh làm vậy trước mặt khách là hạ mặt người của mình.”
Khải nhìn thẳng cô ta. “Người của tôi đang đứng trước mặt em.” Nói xong, anh nghiêng người mở hẳn lối chủ về phía cầu nối sang khu studio, nhưng không bước vào trước. Anh đứng một bên, nhường trọn khoảng rộng đầu lối cho Linh. Đằng sau anh, cả hàng người tự động dừng lại thành một nhịp chờ.
Lúc ấy, sự thua của Vy mới hiện hình rõ ràng. Không phải ở nét mặt. Ở tay cô ta. Những phiếu hành trình bị bóp nhàu. Ở gót giày phải lùi nửa bước để tránh khỏi lối chủ. Ở đôi mắt đối tác sản xuất đã bỏ qua cô ta như bỏ qua một người không còn quyền ký miệng. Và ở chuyện, dù cô ta còn muốn nói tiếp, không ai chờ nghe nữa.
Linh bước tới, rút xấp phiếu ra khỏi tay Vy từng tờ một. Không giằng, không mạnh, chỉ lấy đúng thứ thuộc đường đi của mình. “Chị xuống quầy phụ,” cô nói, mắt vẫn đặt vào sơ đồ lộ trình. “Danh sách phát sinh ở đó. Nếu thiếu người rót nước, chị tự điều.” Rồi cô quay về phía đoàn khách. “Mời bác Trường, cô Mai đi lối này. Sàn bên phải vừa trống. Tránh đèn chiếu trực diện.”
Cô đi trước. Khải đi sau nửa bước, đúng khoảng cách của người theo lộ trình chứ không phải người dẫn. Bảo vệ mở cửa studio trước khi cô tới. Người giữ dây chắn kéo dây sang hẳn một bên. Cặp khách lớn tuổi rẽ theo cô. Đại diện thương hiệu và cổ đông nối hàng sau. Vy bị bỏ lại sau vai những người vừa rồi còn nhìn cô chờ lệnh.
Đoàn đi hết một vòng ngắn, đủ để cả khu vận hành nhìn thấy trật tự mới chạy trơn tru thế nào khi lối chủ nằm trong tay đúng người. Đến lúc quay lại chiếu nghỉ giữa tầng ba và tầng bốn, sự chen chúc cũ đã đổi hẳn nhịp. Hạnh đứng ở tường bảng xếp hạng tiến độ, bút dạ mở nắp sẵn. Khải không cần nói thêm. Anh chỉ nhìn Linh.
Linh hiểu. Cô đưa xấp phiếu cho Tú giữ hộ, bước đến trước bảng. Tấm bảng từ tính treo trên bức tường gần chiếu nghỉ, sát chỗ đèn vàng hắt vào để ai đi qua cũng đọc được. Dưới mục ưu tiên vận hành, tên Vy vẫn đang nằm trên tên cô ở dòng cũ chưa cập nhật hết. Mép bảng có một vệt tròn mờ của ly trà ai để lâu thành quầng, cạnh đó là dấu dính băng keo cũ.
Linh nhấc thẻ tên mình lên trước, cài vào vị trí trên. Rồi cô kéo thẻ “Vy” xuống dòng dưới, vuốt cho nam châm ăn khít mặt bảng. Con số thứ tự bên cạnh nhảy từ 4 lên 1 dưới tên Linh, còn tên Vy tụt xuống dưới. Dãy số điện tử nhỏ gắn mép bảng chớp một lần rồi đứng yên. 1. Linh. 2. Vy. Những con số đông cứng trên bức tường xếp hạng cạnh chiếu nghỉ.