Đẩy tôi khỏi làn VIP, rồi phải xin tôi mở cửa
“Đứng ngoài vạch.”
Cánh tay bảo vệ chặn ngang trước ngực Vy, đầu gậy nhựa gõ vào mép cọc inox ngăn làn VIP. Trước mặt cô là mái hiên khách sạn sáng trắng, xe bảy chỗ đỗ nối đuôi nhau, tài xế hé cửa nhìn ra, nhân viên lễ tân chạy ngược xuôi ôm bảng tên. Trên tay Linh là bộ thẻ tuyến màu than chính Vy đã chia theo khung giờ từ ba hôm trước. Linh không đưa lại cho cô, chỉ liếc xuống thẻ đeo cổ của Vy rồi nói đủ to để mấy tài xế và đội hậu cần nghe thấy: “Em phụ trách khu ngoài. Làn trong giờ do chị giữ.”
Vy vẫn đứng nguyên, một tờ phiếu in bị gấp làm đôi nhiều lần nằm trong tay cô, mép giấy mềm đi vì mồ hôi. Trên phiếu là sơ đồ tuyến đón cô thức đến hai giờ sáng để sửa, vì nhãn hàng mời thêm đoàn khách từ khu sản xuất ra Hà Nội vào phút cuối. Họ dùng tuyến của cô, bảng đón của cô, cả danh sách xe cô ghép. Chỉ có cô bị chặn khỏi mép đường nơi mọi thứ bắt đầu chạy.
“Linh,” Vy nói, ngắn và phẳng, “mã làn A3 là của nhà cung ứng vận chuyển bên em.”
Linh cười mỏng. “Giờ là của chương trình. Em đừng đứng cản lối nữa.”
Câu cuối được nói như đuổi một người giao hàng chậm chân. Một cậu điều phối viên mới tới hôm qua liền xích thùng bộ đàm của Vy ra khỏi chân cọc, đẩy sang làn ngoài. Cái móc chìa khóa bằng nhựa trên túi cô chạm vào cọc inox, kêu khẽ; chiếc chìa khoá kho muộn giờ trả ấy vẫn treo ở đó từ đêm tổng duyệt.
Bộ đàm trên tay Linh réo liên tục. “Xe KOL còn ba phút.” “Đoàn nhà máy Bắc Ninh đã vào cổng.” “Làn trong kẹt rồi chị.” Linh nhấc máy, giọng đổi ngay sang ngọt và gắt lẫn nhau: “Giữ hết xe ở vòng ngoài. Đợi tôi phân lại.”
Giữ hết xe ở vòng ngoài nghĩa là đẩy toàn bộ lịch xuống nhau. Nghĩa là khách xuống trễ, ảnh check-in chậm, đội quay dựng phải nuốt nguyên khung vàng. Nhưng dưới mái hiên, ai giữ thẻ tuyến là người được coi là có quyền. Hai cô PG đứng cạnh bình hoa nhìn Vy rồi quay mặt đi. Một tài xế quen từng qua lại thường xuyên với đội cô hạ kính định gọi, thấy Linh đứng đó thì ngậm miệng.
Xe đầu tiên đến quá giờ hai phút. Một chiếc Carnival đen chồm lên mép làn rồi bị bảo vệ phất tay cho vòng ra. Tài xế thò đầu ra, giọng bực: “Danh sách tôi vào làn A3.” Linh giật tấm bảng lộ trình từ tay cậu điều phối, bút dạ quệt mạnh thành A5, mực lem thành một vệt đen xấu xí. “Đi vòng sau bếp.”
“Đi sau bếp sẽ vướng xe hàng lạnh,” Vy nói.
“Em không ở tuyến này.”
Linh không nhìn cô nữa. Chính cái kiểu quay lưng ấy mới làm người ta thấy mình bị hạ xuống. Cô ta cầm bộ thẻ như cầm đồ nhà mình, ra lệnh cho bảo vệ mở barie phụ, dồn xe khách chung với xe chở đạo cụ. Hai tài xế bóp còi nhau. Một chiếc Transit chở đoàn đối tác thắng gấp, vali trong khoang đổ rầm. Dưới mái hiên, mấy vị khách mặc vest quay đầu nhìn ra làn xe bằng cái nhìn khó chịu của người có tiền mà bị bắt đợi.
Anh Khoa từ quầy điều phối chạy ra, áo sơ mi lưng ướt đẫm. “Vy, bên vận chuyển hỏi ai xác nhận mã nhận khách. Họ không chấp nhận đổi miệng nữa.”
Linh cướp lời: “Tôi xác nhận.”
Anh Khoa khựng lại. Anh biết tuyến này Vy dựng từ đầu, biết bên vận chuyển ký qua đầu mối của cô, nhưng giữa một đống mắt nhìn, anh chỉ nhìn Linh rồi nhìn bộ thẻ trên tay cô ta. Người ta luôn đứng về phía người đang cầm thứ có màu quyền lực.
Vy chìa tay. “Cho tôi thẻ A3.”
“Không.” Linh nghiêng đầu như dạy dỗ đàn em. “Em làm tốt phần excel của em đi. Đón khách để chị.”
Ngay lúc ấy, bộ đàm bên hông anh Khoa ré lên: “Xe đoàn nhà máy tới sớm năm phút. Họ hỏi ai giữ điểm đón riêng. Nếu không đúng mã họ rút sang lối bên trung tâm hội nghị.”
Đoàn nhà máy là khách quan trọng nhất trong giờ này. Họ không phải người nổi tiếng, nhưng chính họ kéo theo biên bản tài trợ vật tư sân khấu và hợp đồng thuê cụm xe lạnh cho chuỗi sự kiện quý sau. Vy chạm ngón cái vào vệt mực cũ trên chiếc bút đang cài ở sổ tay mình, rồi quay người bước thẳng qua cột hiên sang quầy phụ dưới mái bạt. Linh quát theo: “Ai cho em chạm vào điều phối?”
Vy không dừng. Quầy phụ là chỗ ít ai để ý, nơi tài xế ký nhận nước và phiếu gửi xe. Chị Hạnh của bên vận chuyển đang đứng đó, tóc búi lệch, điện thoại kẹp giữa vai và tai. Trên quầy còn một bảng từ nhựa gắn các mã tuyến. Ô A3 bị bỏ trống.
“Chị Hạnh,” Vy nói, “thả lại A3 cho xe đoàn nhà máy vào điểm đón cũ.”
Chị Hạnh quay phắt sang. “Bên trên vừa đổi.”
“Bên trên không đứng tên trong phụ lục tuyến.” Vy đặt tờ phiếu gấp làm đôi xuống quầy, mở ra. Bên cạnh sơ đồ cô ghim luôn bản chụp phụ lục có chữ ký đỏ của đối tác vận chuyển, dòng mã A3 gắn với đầu nhận là Công ty Nghi Đông, đơn vị thuê làn và xe phát điện phụ. “Chị thả lại ngay. Nếu trễ, bên chị chịu vi phạm thời gian nhận đoàn.”
Chị Hạnh nhìn đúng một giây, rồi vươn tay giật ô nam châm A3 từ mép bảng, gắn lại vào cột “đang nhận”. Động tác rất nhỏ, nhưng ngay sau đó cậu nhân viên đứng cạnh lập tức hô sang đầu làn: “A3 mở lại! Xe đoàn nhà máy vào hiên chính!”
Một chiếc Innova đang bị đuổi ra vòng ngoài liền bẻ lái cắt vào. Bảo vệ vừa chặn Vy mấy phút trước, nhìn bảng mã mới rồi kéo dây phân làn sang một bên. Cửa xe mở đánh cạch. Ba người đàn ông mặc sơ mi xắn tay bước xuống, ngơ ngác một nhịp rồi đi thẳng theo biển tên Nghi Đông mà đội cô đã chuẩn bị sẵn. Linh đứng ở làn trong, bộ thẻ trên tay vẫn còn nâng nửa chừng. Mấy tài xế quay lại nhìn cô ta trước khi nhìn bảng từ đã đổi.
Đó là vết nứt đầu tiên, rõ đến mức không ai giả mù được.
Linh đi nhanh sang, giày gõ dồn trên nền đá. “Ai cho đổi? Tôi đang cầm chương trình.”
“Bên giữ tuyến vừa thả lại,” chị Hạnh đáp, giọng ngán ngẩm của người không muốn dính. “Tên trong phụ lục ở đây.”
Linh chụp lấy tờ giấy, lật một cái rồi trả lại như bị bỏng. “Đấy chỉ là phụ lục vận chuyển. Quyền nhận khách là của ban tổ chức.”
Vy cầm lại giấy. “Quyền nhận khách theo mã tuyến đi cùng quyền cấp xe và lối vào. Chị đang dùng đồ của bên em để đẩy em ra.”
Linh không cãi vào giấy, cô ta quay sang bảo vệ: “Khóa làn trong. Từ giờ chỉ tôi duyệt ai được vào mép hiên.”
Đó là cú chống trả cuối cùng, thô đến mức lộ cả lòng tham. Hai bảo vệ lập tức kéo cọc inox ép sát hơn, nuốt luôn khoảng trống vừa mở. Một chiếc sedan có cờ nhỏ trước capo vừa trườn tới từ cổng chính. Sau nó là thêm ba xe nữa, kính tối màu, biển xanh cơ quan xen giữa hai xe chở khách. Cả vòng đón khách bỗng chặt như dây kéo. Bộ đàm đồng loạt ré: “Đoàn chủ tịch nhà máy.” “Xe nhãn hàng tới cùng lúc.” “Chỉ còn một mã hiên trống.”
Anh Khoa mặt tái đi. “Không thể nhét hai đoàn vào một mã.”
Vy không nhìn anh. Cô mở túi, rút ra folio hợp đồng màu xám có góc da đã sờn, chỗ kẹp bút hằn một vệt mực xanh cũ. Tập folio này từ sáng bị Linh giữ ở bàn ký trong phòng họp tầng hai, nhưng Vy đã lấy lại lúc đi ngang thang máy; trên cánh cửa thang máy inox còn in vệt tay lau dở của ai đó, và bóng cô lúc ấy chỉ lướt qua một lần, đủ để nhặt đúng thứ của mình. Cô lật đúng trang phụ lục cuối, nơi giấy carbon còn hằn nét đậm hơn ở mục “quyền điều phối làn đón thuộc bên cung ứng cho đến khi hoàn tất bàn giao trực tiếp”. Bên dưới là số của ông chủ Nghi Đông, người đang ở trên chiếc sedan đầu đoàn.
Vy bấm gọi loa ngoài. Chỉ ba tiếng chuông, đầu dây bên kia nhấc máy. Giọng đàn ông khàn, ngắn: “Tôi tới cổng rồi.”
“Anh Minh, em Vy đây. Hiện bên chương trình chặn người giữ tuyến và đổi mã nhận đoàn. Em cần anh xác nhận ngay quyền điều phối A3 và A1 theo phụ lục.”
Không có đoạn xã giao nào. Chỉ nghe tiếng cửa xe đóng bên kia, rồi: “Ai đang chặn?”
Linh bước tới, cố hạ giọng nhưng mặt đã đổi màu. “Anh Minh, em Linh bên tổ chức. Bên em chỉ đang tối ưu dòng xe để—”
“Không ai đổi mã của tôi bằng miệng.” Giọng người đàn ông cắt ngang, đủ lớn để loa ngoài phả vào khoảng hiên im gắt ấy. “Cho Vy giữ tuyến. Chưa bàn giao trực tiếp thì ai đụng vào mã là sai hợp đồng.”
Ngay sau đó, chiếc sedan đầu đoàn dừng sát vạch. Tài xế hạ kính, chìa tờ giấy nhận xe ra ngoài. “Ai nhận A1?”
Vy khép folio lại, bước đến mép làn vừa bị khóa. “Mở cọc.”
Bảo vệ nhìn Linh. Linh há miệng, nhưng chiếc bộ đàm trên tay cô ta lại ré đúng lúc: “Xác nhận từ Nghi Đông: theo mã Vy.” Một cậu nhân viên hậu cần gần đó vội xê cọc inox sang bên theo phản xạ nghề nghiệp trước lệnh rõ ràng. Khoảng trống mở ra ngay dưới bánh trước chiếc sedan.
Vy giơ thẻ tuyến rút từ folio ra, mặt thẻ in mã A1/A3 chồng lớp, dấu đỏ còn mới. “Sedan vào hiên trong. Xe sau giữ hàng đơn, theo tôi.”
Cửa xe đầu mở bật. Hai người đàn ông áo tối màu bước xuống trước, rồi một phụ nữ trung niên đeo khăn lụa bước ra sau. Đội lễ tân vốn đang đứng chờ lệnh Linh quay hẳn sang Vy khi thấy thẻ và nghe mã. Một cô vội nâng bảng tên đúng đoàn, một cậu chạy mở lối thảm từ hiên vào. Thứ đổi không phải lời khen. Là chân người đổi hướng.
Linh chụp vào khuỷu tay một bảo vệ. “Chặn cô ấy lại. Tôi chưa cho vào khu trong.”
Vy không nhìn Linh, chỉ chìa folio mở hé cho bảo vệ thấy đúng dòng chữ đậm ở cuối trang, ngón tay gõ một cái lên phần ký nhận. “Người không có quyền bàn giao thì đứng ngoài vạch.”
Bảo vệ rút tay khỏi Linh nhanh đến mức như sợ dính. Cọc inox không kéo về nữa. Chiếc xe thứ hai trong đoàn trườn lên. Tài xế cúi qua kính hỏi thẳng Vy: “Xe lạnh thiết bị theo mã nào, chị?”
“A3. Theo làn phải. Không nhận ai ngoài danh sách này.” Vy lật tờ danh sách từ folio, mép giấy sượt qua không khí một tiếng khô. “Người ký nhận là tôi.”
Câu cuối cắm xuống ngay nơi Linh vừa đứng làm chủ mấy phút trước. Hai cậu bốc xếp lập tức đẩy xe đẩy hành lý sang phía Vy. Người giao hoa chuyển bó lan từ tay Linh sang tay cô lễ tân đang đứng cạnh Vy, như thể làm vậy mới đúng thứ tự. Một chiếc xe nữa tới, tài xế ló đầu ra: “Chị ơi, em theo mã của chị nào?” Anh ta hỏi Vy, không hỏi Linh.
Mặt Linh trắng bệch rồi đỏ bừng. Cô ta bước chặn nửa thân vào khoảng trống cạnh barie, cố giữ lại chút gì đó trước khi mọi thứ trôi khỏi tay. “Vy, cho chị vào hiên trong tiếp đoàn nhãn hàng trước. Chỉ vài phút thôi.”
Đó là lúc câu xin vào bật ra, rất nhỏ nhưng mọi người gần đó đều nghe được vì không ai còn nói đè lên cô ta nữa. Một người vừa dùng thẻ tuyến để đẩy Vy khỏi mép hiên, giờ đứng ngoài vạch xin đi nhờ vào chính khoảng trống ấy.
Vy nhìn lên bảng từ đang đổi mã liên tục dưới mái bạt, rồi nhìn đoàn xe nối sau lưng sedan. “Chưa bàn giao.”
“Vy.” Linh siết chặt điện thoại đến trắng đốt ngón tay. “Nếu chị không vào, bên nhãn hàng hỏi—”
“Chị đứng khu ngoài, đúng phần chị tự phân lúc nãy.” Vy đưa cho bảo vệ thẻ phụ màu xám không có mã hiên trong. “Cấp cho chị ấy tuyến ngoài. Không mở làn trong cho ai ngoài người có tên nhận đoàn.”
Bảo vệ nhận thẻ bằng hai tay, quay người chắn đúng trước mặt Linh. Động tác quá lịch sự nên càng đau. Linh lùi nửa bước vì bất ngờ, gót giày cấn vào mép thảm rồi dừng. Sau lưng cô ta, chiếc xe thứ ba mở cửa, khách bước xuống, nhìn thẳng vào bảng tên bên Vy và đi theo hướng được mở sẵn. Không một ai chờ Linh gật đầu nữa.
Bộ đàm từ tay anh Khoa đổi hẳn giọng. “Xác nhận nhận đoàn theo mã Vy.” “Xe thiết bị vào làn phải.” “Phiếu ký giao ở chị Vy.” Anh đứng ngay đó, nhưng mọi câu hỏi kỹ thuật đều bay vòng qua đầu anh để tìm đúng người cầm folio.
Linh cố nói thêm một câu, nhưng một tài xế giao xe lạnh đã chìa phiếu vào giữa hai người: “Chị ký cho em, em đang nghẽn phía sau.” Tờ phiếu không hướng về cô ta. Nó hướng về Vy. Linh phải né ra mới không bị cạnh giấy quẹt vào tay.
Từ mép hiên đến vòng cua cổng chính, dòng xe bắt đầu trơn trở lại. Xe nào đến cũng hạ kính tìm mã trên tay Vy trước. Cô không nói nhiều, chỉ chỉ làn, gật đầu, ký nhận, đổi thứ tự mở cửa. Mỗi lần cô giơ thẻ tuyến, một khúc trật tự mới lại khép vào đúng chỗ, còn Linh bị đẩy lùi dần ra mép ngoài bởi chính lưu lượng xe và người mà cô ta vừa định giữ làm sân khấu của mình.
Khi chiếc xe cuối của đoàn nhà máy trườn qua barie, Linh đứng ngoài cọc inox, váy bị gió quạt từ điều hòa sảnh thổi lệch một bên, tay vẫn cầm bộ thẻ cũ giờ vô dụng như xấp giấy quảng cáo. Cô ta nghiêng sang bảo vệ thêm lần nữa, giọng thấp đi thấy rõ: “Cho tôi vào trong một chút.”
Bảo vệ nhìn thẻ tuyến ngoài trong tay mình rồi nhìn sang Vy.
“Không,” Vy nói, mắt vẫn ở tờ phiếu giao xe. “Để chị ấy chờ khu ngoài đến khi có bàn giao chính thức.”
Cửa kính phòng ký hợp đồng tầng trệt đóng kín bớt tiếng ồn từ hiên xe. Bên trong chỉ có chiếc bàn dài phủ nỉ xám, một bình nước nửa vơi và mùi điều hòa lạnh quá tay. Vy đặt folio xuống giữa bàn, mở đúng trang phụ lục có mã tuyến vừa được thực thi ngoài kia. Dòng “A1/A3” còn lộ rõ dưới mép nhựa trong. Cô kéo folio về phía mình, rồi dùng đầu ngón tay đẩy tờ bàn giao đã ký trượt sang phần bàn bên cô, để vệt mã điều phối mới còn nằm nguyên trong ô nhìn thấy.