Chỉ mình cô được gọi vào
“Thảo, em đứng xêp sang bên kia nắng đi, đừng chắn lối xe của khách VIP.” Lan Anh giật tấm bảng tên từ tay cô ngay lúc Thảo đang cúi ghi lại biển số xe lên một mẩu giấy gấp làm đôi đến mềm oặt. Mép giấy cọ vào ngón tay rát khô. Bên cạnh bàn check-in đặt tạm ngoài hiên, ly trà để nguội của Thảo đã đóng một váng mỏng, để lại vòng nước nâu trên mặt nhựa. Mấy cộng tác viên ngoảnh nhìn, rồi nhìn sang Lan Anh như chờ lệnh thật sự từ ai.
Thảo không cãi. Cô bước khỏi góc bàn, kéo cái ghế nhựa bị mẻ chân vào sát cột mái che để chừa lối, đồng thời bấm gọi bảo vệ mở bớt thanh chắn phía rìa bãi đón. “Mở lane phải trước. Xe nhà máy Bắc Ninh đang vào cùng xe khách Nhật.” Cô nói gọn, mắt vẫn dõi ra cổng. Đó là việc cô đã làm suốt từ chiều, vì đây là buổi ra mắt dây chuyền mới của nhánh gia đình họ Vũ, làm trong mảng sản xuất linh kiện, khách đến đông hơn dự tính. Lan Anh chỉ đến sau giờ trang điểm, váy trắng phẳng phiu, giọng ngọt như thể mọi thứ đã nằm sẵn trong lòng bàn tay chị ta.
Lan Anh cười, đủ lớn cho mấy người quanh đó nghe thấy. “Em cứ thích làm quá. Xe nào vào thì cứ theo list của chị. Còn chuyện nhà máy, chuyện anh Quân, em đừng tự quyết. Mình qua lại thường xuyên với nhau thật, nhưng ở đây phải biết vị trí.” Chị ta vừa nói vừa kẹp bảng tên vào nách, chỉ tay ra mép sân như đuổi một nhân viên tạm. Câu cuối được thả ra nhẹ tênh, nhưng cố tình chạm đúng chỗ đau nhất.
Một anh bên media đang ôm tripod nghe vậy liền nhích sang tránh Lan Anh, vô thức quay lưng về phía Thảo. Hai cô cộng tác viên cầm hoa cũng đứng sát lại phía chị ta. Cái cách người ta dịch vai, đổi hướng mũi giày, đủ để biến một người đang làm việc thành kẻ bị sai vặt giữa chỗ đông. Thảo gấp mẩu giấy lại thêm một nếp, nhét vào túi váy, rồi đi thẳng ra mép đón xe dưới nắng, nơi mặt sân hắt nóng bỏng lên ống chân.
Từ đầu sân, xe bảy chỗ chở đoàn khách của một đối tác vừa quẹo vào thì một chiếc sedan đen từ phía trong lại lùi ra ngược chiều. Tài xế hai xe cùng bóp còi. Ngoài cổng, xe máy dựng ken kín, thêm một xe tải chở standee đến muộn đang chắn mất nửa lối. Bảo vệ lúng túng nhìn qua nhìn lại. Lan Anh đứng dưới mái che, giơ bảng tên gọi sai hướng: “Xe bên này, bên này.” Chị ta chỉ đúng vào khoảng sân hẹp nhất.
Thảo đi cắt ngang làn nắng, giơ tay ra hiệu dừng chiếc sedan, giọng dứt khoát: “Anh lùi lại năm mét. Xe bảy chỗ tiến thẳng, trả khách ở vạch xanh. Hoa để nguyên. Đội media ôm đồ sang trái.” Cô quay đầu không nhìn Lan Anh, chỉ thẳng vào xe tải: “Ai cầm chìa khóa xe tải? Nổ máy, lùi sát tường ngay.” Mệnh lệnh bật ra liền nhau, không xin phép ai.
Cái crack đầu tiên xuất hiện nhanh đến lộ liễu. Người bảo vệ không hỏi Lan Anh nữa mà chạy theo tay Thảo chỉ. Anh media đang đứng cạnh Lan Anh vội bế tripod tránh sang trái. Hai cô cầm hoa xoay vai theo hướng Thảo, suýt va vào váy trắng của Lan Anh. Một bác khách lớn tuổi từ xe bảy chỗ bước xuống, thấy lối trống mở ra đúng tầm, gật đầu với Thảo rồi đi thẳng. Lan Anh vẫn cầm bảng tên, nhưng chẳng còn ai đứng đúng chỗ chị ta vừa chỉ.
Chị ta đỏ mặt, bước tới chặn ngay mép vạch đón. “Thảo, em thôi đi. Khách của anh Quân để chị nhận.” Rồi quay sang phía đoàn khách mới xuống xe, giọng đằm lại: “Mời các bác bên này ạ, em là người phụ trách.” Chị ta còn đưa tay như muốn đón túi tài liệu từ một vị khách nữ, cố dựng lại cái vòng người quanh mình.
Thảo đã cúi mở cốp sau chiếc xe bảy chỗ, cùng tài xế nhấc thùng mẫu trưng bày xuống. Thùng nặng, bọc giấy kraft, phát ra tiếng sột khô khi cọ vào cạnh cốp. Cô nói với vị khách nữ kia mà không ngẩng lên: “Cô cứ đi theo lối trong, bậc tam cấp bên phải trơn. Cháu đã cho người đứng chờ ở cửa kính.” Vị khách khựng một nhịp, rồi tự kéo túi theo hướng Thảo nói. Lan Anh chìa tay ra đón hụt giữa không khí.
Tiếng còi lại dồn lên ở ngoài cổng. Chiếc xe chở ông Trí—cậu ruột của Minh Quân, người nắm tiếng nói lớn nhất trong nhánh gia đình—vừa tới sớm hơn dự kiến. Cùng lúc đó, trời Hà Nội sầm đi, gió hất bụi khô qua bãi đỗ. Nếu xe ông Trí bị kẹt giữa đám xe đang quay đầu, buổi ra mắt tối nay coi như mất mặt ngay từ cửa vào. Lan Anh lập tức giật điện thoại khỏi tay một cộng tác viên, tự bấm gọi tài xế, miệng cao giọng: “Xe bác Trí để chị đón. Dẹp hết ra. Lối này của nhà mình.”
Câu “nhà mình” kéo ánh mắt quanh đó về phía chị ta lần nữa. Một vài người chần chừ. Đúng cái khoảnh khắc cũ sắp khép lại, xe ông Trí lại bị chiếc sedan vừa nãy cắt ngang đầu vì nghe lệnh loạn. Cả làn đón đứng cứng.
Thảo không nhìn Lan Anh. Cô leo thẳng lên dải phân cách thấp, giật lấy cái bảng nhựa ghi “Đón khách” cắm ở giữa rồi xoay ngang sang lane trống bên phải. “Bỏ vạch này. Mở lane phụ.” Cô chỉ bảo vệ: “Chú nâng thanh chắn.” Chỉ tài xế sedan: “Anh đỗ vào bóng cột kia, tắt máy.” Rồi quay sang đám cộng tác viên, giọng sắc lạnh: “Ai có khách của bác Trí thì theo tôi. Không ai chen vào đầu xe.”
Người đầu tiên đổi phe là chị Hạnh, quản lý hành chính của xưởng, vốn vẫn nể Lan Anh vì chị ta thường đi cùng Minh Quân. Chị Hạnh ôm xấp hồ sơ, tránh hẳn khỏi khu Lan Anh đứng, chạy vòng sau lưng Thảo để giữ cửa xe. Một anh kỹ thuật đang cầm bộ đàm cũng quay vai, bước lùi ra khỏi tay Lan Anh đang vẫy, rồi đứng cạnh Thảo chờ lệnh tiếp. Chỉ trong mấy giây, dòng người dịch hẳn: giày cao gót, giày da, giày thể thao, tất cả đều đổi hướng mũi theo lane phụ vừa mở.
Lan Anh nhận ra quá muộn. Chị ta bước vội ra, chặn ngay đầu xe ông Trí khi cửa còn chưa mở, nụ cười đã căng cứng. “Bác Trí, bên này ạ. Cháu sắp xếp rồi.” Chị ta quay phắt sang Thảo, giọng nén gắt trước mặt khách: “Em đừng tự tiện. Em có quyền gì quyết xe của bác?”
Câu hỏi đó bật ra giữa tiếng máy xe vừa tắt, đủ lớn để tất cả quanh bãi nghe rõ. Một khoảng trống hình thành rất lạ: mọi người không nói, nhưng ai cũng đứng yên chờ xem ai mới là người có quyền thật. Gió thốc qua mép mái che, kéo vạt áo dài của mấy cô lễ tân lay mạnh.
Thảo bước xuống khỏi dải phân cách, đi thẳng đến cửa sau xe ông Trí. Lan Anh lập tức lách lên trước, tay đã đặt vào tay nắm cửa như cắm cọc. “Để chị,” chị ta nói, nửa với Thảo nửa với đám đông, “người trong nhà ra đón là phải đúng người.”
Cánh cửa xe bật mở từ bên trong trước khi chị ta kịp kéo. Minh Quân xuống trước. Áo sơ mi anh đã nhăn ở tay vì chạy từ trong hội trường ra, mặt còn đọng mồ hôi. Anh nhìn lướt qua Lan Anh, rồi nhìn tay Thảo đang đặt sẵn vào mép cửa để che đầu cho người ngồi sau bước xuống. Chỉ một nhịp thôi, nhưng đám đông nhìn thấy rõ anh không hề nhận lấy động tác của Lan Anh.
Lan Anh cố cứu thế, cười nhanh: “Anh Quân, em đang nhận bác Trí. Thảo cứ chen vào—”
“Buông tay ra.” Minh Quân nói, không lớn nhưng cắt ngang gọn. Tay Lan Anh vẫn còn trên nắm cửa. Mấy người đứng gần nín thở, mắt dán vào bàn tay ấy như nhìn một thứ mất giá quá nhanh.
Lan Anh chậm một nhịp mới buông. Chị ta chưa lùi, còn cố giữ nụ cười. “Em chỉ sợ lộn tuyến xe thôi. Ở đây đông khách—”
“Người quyết tuyến xe là Thảo.” Minh Quân quay hẳn ra phía bãi đón, giọng đủ cho nhóm khách vừa xuống và cả người nhà ở cửa kính nghe thấy. “Từ đầu đến cuối tối nay, ai xuống xe, ai vào trước, đi theo Thảo. Tôi cũng theo Thảo.”
Một tiếng hít gấp bật ra từ đâu đó gần bàn check-in. Chị Hạnh ôm hồ sơ siết mạnh đến mức mép giấy cong lên. Anh kỹ thuật lập tức mở rộng khoảng trống trước mặt Thảo. Người bảo vệ giữ thanh chắn đứng thẳng hẳn, quay sang chờ dấu tay của cô chứ không nhìn Lan Anh nữa.
Nhưng Lan Anh vẫn chưa chịu rơi. Chị ta tiến thêm nửa bước, giọng vội đi vì biết nếu lùi lúc này sẽ mất sạch: “Anh Quân, trước mặt khách mà anh nói vậy không tiện. Em với anh—”
“Không tiện là để người làm việc thật đứng ngoài nắng cả buổi rồi giành công trước mặt khách.” Minh Quân nói thẳng, mắt vẫn không chuyển khỏi Thảo. “Bác Trí, đây là Thảo. Mọi sắp xếp đón xe tối nay do cô ấy quyết. Ai không theo thì ra khỏi lane.”
Cú đánh này làm mặt Lan Anh trắng bệch thật sự. Không còn là cãi nhau nữa. Đó là lời giới thiệu công khai trước người cầm quyền trong nhà, trước khách, trước nhân viên, và ngay tại cái chỗ chị ta vừa đứng chặn. Ông Trí từ trong xe bước xuống, chống tay lên mép cửa. Ông không hỏi thêm một câu nào, chỉ nhìn Thảo: “Cho bác đi lối nào nhanh nhất?”
Thảo nghiêng người che đầu cho ông, tay kia mở lối. “Bác đi lane phụ này ạ. Bậc tam cấp bên phải, trong đó ít trơn hơn. Xe sau giữ khoảng cách ba mét.” Cô nói xong, quay sang bảo vệ: “Khóa lane cũ. Chỉ mở theo xe của bác Trí và đoàn đối tác.”
Đám đông lập tức dạt thành hai hàng theo hướng cô chỉ. Mấy cộng tác viên mang hoa ôm sát bó đứng nép vào cột, vai xoay hẳn ra ngoài để nhường Thảo đi trước. Anh media vốn nãy còn theo Lan Anh giờ xốc tripod chạy song song để tránh chắn góc quay của đoàn khách. Chị Hạnh giữ cửa kính từ trong, gọi vọng: “Lối này, chị Thảo.” Tiếng “chị Thảo” vang lên tròn và rõ, như một con dấu đóng ngay trên mặt sân.
Lan Anh đứng lại ở vạch cũ, cái bảng tên vẫn nằm trong tay nhưng không còn cửa nào để giơ. Một vị khách trẻ đi vội qua cạnh chị ta, suýt va vai, chỉ kịp né sang một bên chứ không dừng lại xin lỗi. Đó là kiểu mất mặt tàn nhẫn nhất ở chỗ đông người: không ai còn thấy chị ta là trung tâm đủ để phải tránh kỹ.
Minh Quân không đi cạnh Lan Anh. Anh lùi nửa bước, đứng sang một bên để Thảo đưa ông Trí và đoàn khách vào trước. Rồi chính anh quay người, giơ tay giữ khoảng trống phía trước mặt cô, nói thêm một câu cuối cùng, không nhanh không chậm: “Thảo, em quyết người nào lên xe sau. Xong việc, em vào trước với bác.”
Câu đó đóng sập toàn bộ phần còn lại. Không chỉ là giao việc. Là cho vị trí. Là gọi tên. Là mở vòng tròn và để cả nhóm đi theo người trước giờ bị dồn ra mép ghế nhựa dưới nắng. Lan Anh mấp máy môi như muốn nói gì, nhưng đúng lúc ấy chiếc xe tiếp theo trờ tới lane phụ, tài xế hạ kính hỏi lớn: “Chị Thảo, em dừng ở đây được chưa?” Cả bãi nghe rõ.
Thảo không ngoảnh lại phía sau. Cô đón lấy xấp hồ sơ từ tay chị Hạnh, đưa cho anh kỹ thuật ôm, rồi đặt bàn tay chắc gọn lên mép cửa kính đang mở. “Xe này chờ. Bác Trí vào trước.” Nói xong, cô ngước nhìn Minh Quân đúng một lần. “Em vào sau một phút. Để họ theo đúng tuyến.”
Dưới mép mái che, bóng sân mở trở lại trên làn đón xe vừa được dọn trống. Vệt nắng xê đi, bóng hiên chậm rãi trườn qua khoảng sân cũ nơi cái ghế nhựa mẻ chân vẫn nằm lệch một góc, và Thảo bước qua ranh bóng đó để đi vào trong.