Fast Fiction

Ghế quầy phải trả lại tôi

Máy in số thứ tự kẹt đánh “rẹt” một tiếng ngay khi Linh dựng chống xe dưới mái tôn ướt, và bên trong quầy tiếp nhận, Quyên đang giật tấm biển “ưu tiên đoàn biểu diễn” khỏi tay một người đàn ông bế loa monitor hỏng.

“Em đến rồi thì đứng ngoài đã,” Quyên quát qua vai, không thèm nhìn. “Hôm nay chị xếp người khác ở quầy.”

Linh bước vào mùi dây điện nóng và mồ hôi người chen. Mép quầy chật cứng một cốc cà phê uống dở, mấy phiếu nhận đồ gập đi mở lại đến nhũn góc, một chùm chìa khóa trả muộn nằm chỏng chơ trên sổ bàn giao. Sau lưng khách, hàng người ngoằn ra tận lối bạt nhìn sang bãi gửi xe máy. Một cậu kỹ thuật ôm đầu dây XLR đứng nhón gót. Một chị trang điểm giữ hộp phấn như giữ nợ. Cái màn hình gọi số đứng im ở số 46.

Người bế loa đập tay lên quầy. “Mười lăm phút nữa tổng duyệt. Quầy này nhận hay không nhận?”

“Có người xử lý,” Linh nói, tay đã với vào ngăn kéo đựng phiếu đỏ.

Quyên chặn cổ tay cô giữa không trung, móng tay sơn bóng cấn vào da. “Không. Em xuống làn sau kê đồ đi. Quầy để Hạnh.”

Đó là cái đau nhói quen thuộc: đúng lúc tắc nhất thì đẩy cô ra khỏi chỗ đang cần tay cô nhất. Linh rút tay về, mắt lướt qua ghế quầy—ghế của ca chiều, cái thẻ ca bằng nhựa xanh vẫn đang móc ở cổ Quyên dù người trực quầy là Hạnh. Quyền ngồi, quyền gọi số, quyền nhận sửa, tất cả dồn vào tấm thẻ ấy.

Linh không cãi. Cô cầm tập phiếu đỏ khỏi mép quầy trước khi Quyên kịp giấu, quay sang người bế loa. “Anh để tạm xuống sàn, mặt loa quay ra ngoài. Nếu cháy mạch nguồn thì em cần nhìn tem máy.”

Quyên sa sầm mặt. “Ai cho em nói?”

Nhưng người đàn ông đã cúi xuống làm theo. Đó là khoảng hở đầu tiên, nhỏ mà đủ làm hàng người nhích lên một bước, đủ cho vài đôi mắt đổi hướng khỏi Quyên sang Linh.

Hạnh ngồi vào ghế quầy với vẻ mặt bị kéo lên sân khấu không thuộc vai mình. Chị ta lật sổ, gõ loạn trên bàn phím, hỏi ba câu sai một lượt. “Loa này bên âm thanh hay bên ánh sáng? Có hóa đơn không? Không có hóa đơn thì ra cuối hàng.”

“Loa mượn kho nội bộ, hóa đơn gì?” người đàn ông gằn giọng.

“Không có thì không nhận được.” Hạnh quay sang khách kế tiếp, một cô sinh viên ôm micro không lên tín hiệu. “Em lấy số chưa?”

“Từ nãy rồi chị, máy không nhảy.”

“Thế em chờ máy.”

Câu đó làm hàng chờ bật lên như dây đàn đứt. Tiếng xì xào dồn dọc lối bạt. Chị trang điểm nhếch môi: “Chờ máy mà máy chết từ nửa tiếng rồi.” Cậu kỹ thuật phía sau nói to hơn mức cần thiết: “Tổng duyệt mà bắt xếp như đi khám à?”

Quyên lập tức dựng thẳng người, giọng đanh lại để giữ mặt. “Mọi người trật tự. Hôm nay đổi quy trình. Quầy mới tiếp nhận theo thứ tự và đủ giấy.”

Linh nhìn sang làn sửa phía sau tấm rèm nhựa trong. Xe dụng cụ của cô vẫn nằm đó, cuộn dây buộc ngang, cờ-lê và đồng hồ đo trong hộc trên cùng. Từ đầu ca đến giờ không ai động được nếu không biết chỗ đặt khóa trượt. Nhưng Quyên đã cố tình giữ cô ở ngoài quầy để mọi việc đổ sang chậm, rồi đổ sang cô sau cùng như một người dọn bãi.

Một bác trung niên mang bộ điều khiển đèn bọc khăn nhàu chen lên. “Cô ơi, của đội nhà chùa phường đặt sân khấu tối nay. Hỏng từ hôm qua, bên em hẹn chiều nay xong. Giờ ai nhận?”

“Bác để sang bên kia.” Hạnh chỉ bừa vào góc trả hàng. “Hàng đã sửa để bên kia.”

Bác đặt xuống thật. Khăn tuột ra, lộ tấm bảng điều khiển còn dán giấy “chưa mở máy”. Tiếng bác chửi thề nghẹn trong răng. Hàng chờ oằn thêm một nấc. Một nhân viên giao nước đang lách qua cũng phải dừng lại, khay chai lắc loảng xoảng.

“Đồ chưa sửa mà quẳng vào hàng trả.” Linh nói đủ nghe.

Quyên quay phắt sang. “Em thích dạy ai? Xuống sau kê đồ đi. Đừng làm rối thêm.”

“Chị đang làm rối.” Linh đáp, giọng bằng. “Quầy nhận sai, làn sửa nghẽn theo.”

Quyên cười nhạt, cái kiểu cười dùng để cắt người khác xuống thấp. “Em tưởng ai cũng phải chờ em à? Ở đây thiếu gì người biết làm.”

Ngay lúc đó từ sau rèm nhựa, anh Toàn ló đầu ra, áo dính bụi xốp. “Quyên, bên trong đòi xe dụng cụ của Linh. Cái ampli sân khấu B không chờ nổi.”

“Bảo nó dùng tạm xe khác,” Quyên quát lại.

“Xe khác thiếu đầu đo nguồn.” Anh Toàn nói xong thì thấy mặt khách quay cả về phía mình, bèn ngậm miệng.

Linh bước thẳng qua mép quầy. Quyên chìa tay cản, nhưng cô đã cúi người nhấc chùm chìa khóa trả muộn khỏi cuốn sổ, tìm đúng chìa khóa hộc sau theo cảm giác quen tay qua lại thường xuyên với cái xe ấy. Tiếng lách cách bật chốt vang lên ngay trước mặt mọi người. Cô kéo xe dụng cụ ra khỏi rèm nhựa, bánh trước mắc vào mép thảm rồi trượt xuống. Cả cái quầy như bị kéo lệch theo.

“Linh!” Quyên gắt. “Ai cho em đụng?”

“Xe này của ca em.” Linh nói, tay đã tháo dây buộc ngang. “Ai nhận sửa thì phải có đồ để mở máy. Chị muốn giữ quầy thì giữ luôn cả đống hỏng này đi.”

Cô đẩy xe đến sát quầy, ngay khoảng trống giữa ghế Hạnh và lối vào làn sửa, rồi giật tấm bảng kê nhận đồ ra trước mặt khách đầu hàng. Không ai còn giả vờ không nhìn được nữa. Anh Toàn đứng chết chân sau rèm. Chị Hạnh rời tay khỏi bàn phím như sợ chạm nhầm thứ không thuộc mình.

Người bế loa lập tức quay tem máy về phía Linh. “Đây. Dòng này hay cháy nguồn.”

Linh liếc một cái. “Tem lô tháng tám. Bệnh cũ. Anh ký vào đây, nhận tạm trước tổng duyệt, em đẩy thẳng làn một.”

Cô nhét phiếu vào tay anh, bút kê lên mép quầy, rồi nghiêng đầu sang cô sinh viên ôm micro. “Micro để xuống. Em có đầu thu không?”

“Có, ở túi này.”

“Đặt cạnh loa. Phiếu xanh, lỗi tín hiệu, không xếp cuối.”

Không cần ai công nhận, luồng việc đã bẻ sang tay cô. Người đứng gần nhất tự động lùi cho bánh xe đi. Chị trang điểm thôi than vãn, chìa hộ một xấp phiếu. Anh giao nước né khay sang bên để cậu kỹ thuật luồn dây. Tiếng xì xào đổi loại: không còn cằn nhằn vô hướng mà là những câu ngắn nghe theo.

Quyên bước tới giật bảng kê trong tay Linh. “Em không có quyền nhận tại quầy.”

Linh giữ một đầu, không buông. “Vậy chị nhận đi.”

“Đưa đây.”

“Nhận đi.” Linh đẩy ngay loa monitor về phía mép quầy. “Mời chị ghi tình trạng nguồn, lô máy, ưu tiên tổng duyệt, làn sửa một. Ghi sai thì bên trong mở nhầm mất mười phút.”

Quyên mở miệng, rồi khựng lại ở đúng chỗ chữ nghĩa cần xuất hiện. Chị ta quen phân người, không quen đọc máy. Hàng chờ im hẳn trong một nhịp ngắn, thứ im lặng khó chịu vì ai cũng thấy chỗ trống vừa lộ ra.

Hạnh luống cuống chen vào: “Để em…”

“Em tránh.” Linh nói, mắt vẫn đặt trên Quyên. “Chị ấy đang giữ quầy mà.”

Anh Toàn từ sau rèm nhựa lên tiếng, lần này không nhỏ nữa: “Loa đó phải ghi đúng lô. Hôm trước nhầm một cái rồi.”

Câu đó như đóng đinh vào mặt quầy. Quyên giằng bảng kê lần nữa, nhưng người bế loa đã rụt tay khỏi phía chị ta, quay hẳn sang Linh để ký. Một cú tránh rất nhỏ mà đủ làm Quyên mất mặt trước cả hàng.

Linh nhận phiếu, viết nhanh, xé liên, gài vào tay nắm loa. “Anh Toàn, làn một. Mở vỏ sau trước.”

“Rõ.” Anh Toàn bước ra nhận ngay, không nhìn Quyên nữa.

Khách kế tiếp chen lên theo đà. Bộ điều khiển đèn bọc khăn nhàu đặt lại lên quầy. Linh kéo khăn xuống, ngửi mùi khét. “Chập mạch kênh hai. Phiếu đỏ. Bác ngồi ghế chờ gần quạt, có gì em gọi.”

“Cô nhận được à?” bác hỏi, giọng còn nén tức.

“Được. Nhưng bác đừng để ai chuyển sang hàng trả nữa.”

Bác liếc sang Hạnh rồi sang Quyên, cái liếc khô khốc của người già không cần lời. Linh đã quay sang micro, rồi một máy phun sương kẹt van, rồi một đầu đọc tín hiệu cho đội múa thiếu nhi. Mỗi món vào tay cô là hàng lại xê một bước. Mỗi bước ấy như có tiếng cọc gõ xuống nền. Phiếu màu tách ra đều. Đồ đi thẳng vào đúng làn. Người hỏi không còn hỏi Quyên trước nữa.

Quyên còn cố giữ bằng giọng. “Mọi người theo hướng dẫn của chị.”

Nhưng một chị phụ trách đoàn nghệ thuật đang ôm tập danh sách gấp nhăn chỉ đáp gọn: “Em đưa cô Linh rồi.” Rồi chị đặt luôn danh sách xuống trước mặt Linh như đặt tiền đúng quầy.

Màn hình số thứ tự vẫn chết, nhưng quầy bắt đầu chạy bằng miệng gọi và tay chỉ của Linh. “Ba món ưu tiên tổng duyệt đứng trái. Hàng trả lui phải. Ai không có phiếu cũ nói tên đoàn trước.” Cô không nói to, chỉ đủ rõ. Người ta nghe theo vì theo thì việc đi. Không theo thì tiếp tục mắc trong đám.

Hạnh đứng bật dậy vì bị ghế ép lệch ra ngoài. Ghế quầy bị xe dụng cụ chặn mất nửa khoảng chân, không còn là chỗ ngồi chỉ để giữ mặt nữa. Chị ta cầm xấp phiếu, hỏi nhỏ: “Phiếu xanh còn không?”

“Ngăn phải, dưới cốc bút.” Linh nói.

Hạnh mở đúng chỗ, lấy ra, rồi lúng túng nhìn tiếp.

“Ghi tên đoàn trước.” Linh chỉ bằng cằm vào khách kế tiếp. Hạnh làm theo. Cả động tác phục tùng diễn ra nhỏ nhưng sắc, đến mức cậu kỹ thuật ôm dây phía sau bật một tiếng huýt mũi nén cười rồi im ngay.

Quyên thấy cái quầy đang tuột khỏi tay mình, bèn làm cú cuối. Chị ta rút thẻ ca xanh khỏi cổ, không đưa cho Linh mà đặt chặn lên cuốn sổ bàn giao trước mặt mình, như đặt một hòn đá giữa dòng. “Muốn làm thì làm, nhưng thẻ vẫn ở chị. Không có thẻ, hệ thống giao đồ cuối ca không chốt được.”

Linh không ngẩng lên ngay. Cô xử lý nốt cái đầu đọc tín hiệu, xé phiếu, gọi anh Toàn đem vào. Rồi cô đặt bút xuống, chìa tay sang phía một chị khách đang bế thùng trang phục nặng quá vai run. “Chị đặt xuống đây đã.” Chị kia làm theo, thở hắt.

Ngay lúc đó từ sau rèm, tiếng anh Toàn vang lên: “Linh! Làn một xong nguồn rồi, cần đẩy sang cắt bánh xe chân loa. Không có ai điều phối ngoài quầy thì bên trong đụng nhau đấy!”

Cùng lúc, ngoài hàng có người cáu quá đẩy luôn một case nhạc cụ vào chân quầy, va mạnh làm cốc cà phê đổ ngang, nâu loang qua mép sổ bàn giao tới sát thẻ ca xanh. Hạnh giật lùi. Chị phụ trách đoàn nghệ thuật quát: “Bên nào nhận hàng trả? Bên nào nhận sửa? Nói một người thôi!”

Đó là cái điểm gãy. Quầy và làn sửa cùng đòi một miệng lệnh. Nếu còn hai người giằng, tất cả sẽ vỡ ngay trước mặt khách.

Linh kéo tấm khăn giấy trên mép quầy lau một đường ngang qua vũng cà phê, lau luôn cả khoảng trống trước thẻ ca. Rồi cô chụp lấy tấm thẻ xanh, móc thẳng vào dây đeo trước ngực mình. Động tác gọn đến mức Quyên chỉ kịp chạm hụt vào cổ tay cô.

“Em trả đây!” Quyên thét lên.

“Cuối ca chị lấy lại sổ, không lấy quầy.” Linh nói, đã quay nửa người ra phía hàng. “Hạnh ngồi lại, ghi theo em. Ai tổng duyệt đứng trái. Hàng trả lui phải. Anh Toàn, làn một sang cắt bánh xe. Không ai đổi làn khi chưa gọi.”

Cô không xin, không giải thích. Cô gọi việc như người đang giữ nhịp thật sự. Và cái nhịp ấy bắt ngay. Hạnh ngồi xuống ghế như bị đóng vào chỗ. Anh Toàn đáp một tiếng “Ừ” từ sau rèm rồi kéo ngay món tiếp theo. Chị phụ trách đoàn nghệ thuật nhấc case sang bên trái theo hướng chỉ. Bác trung niên tự ôm bộ điều khiển lùi đúng ghế quạt. Người bế loa không nhìn Quyên nữa, chỉ chờ Linh đưa số.

Quyên chồm lên lần nữa, định giật thẻ từ ngực cô. Linh nghiêng vai tránh, đúng lúc một bánh case nhạc cụ quét qua chặn giữa hai người. Tay Quyên hụt vào không khí, móng cào trúng dây đeo rồi trượt. Hàng khách thấy hết. Không ai lên tiếng bênh. Cái nguy nhất với người giữ mặt không phải bị chửi; là bị nhìn lúc không ai còn nghe mình.

“Chị tránh lối.” Linh nói, ngắn và đủ để cắt. “Đang tắc.”

Quyên đứng chết ở mép quầy, nửa bước không tiến được, nửa bước lùi không xong. Mặt chị ta giữ cứng nhưng cổ đã đỏ bừng lên tới tai. Hạnh nhận thêm hai phiếu nữa theo nhịp Linh gọi. Cốc cà phê đổ vẫn nhỏ giọt xuống chân tủ. Thẻ ca xanh nằm sát ngực Linh, sáng lên mỗi lần cô xoay người giữa quầy và rèm nhựa.

Ba món nữa, rồi năm món. Luồng người không còn ngoằn vô định mà tách thành hai nhánh rõ. Tiếng than biến thành tiếng hỏi đúng chỗ. Tiếng hỏi biến thành tiếng đáp ngắn. Quầy chạy lại, mà chỉ chạy khi mệnh lệnh đi qua một người.

Đến lúc loa monitor được đẩy ngược ra báo đã lên nguồn, Quyên mới lên tiếng được một câu nhỏ đi nhiều: “Linh, để chị…”

“Chị đứng sang phải.” Linh cắt ngang, mắt lướt qua hàng mới tới. “Ai lấy hàng trả ra bên kia.”

Câu đó không lớn, nhưng Quyên dịch sang phải thật. Chỗ đứng của chị ta đổi trước mặt cả quầy, đau hơn một trận cãi.

Linh xoay khỏi mặt quầy, một tay giữ tập phiếu, một tay nắm cán xe dụng cụ. Thẻ ca ép nhẹ vào ngực theo nhịp bước. Cô đẩy xe qua rèm nhựa vào làn bảo trì, giữa mùi thiếc hàn và bụi vải sân khấu. Bánh xe lăn qua rãnh nối sàn, chệch một nhịp rồi vào thẳng, chạy êm và đúng dưới tay cô.