Fast Fiction

Ghế điều phối quay về tay tôi

Xe đẩy số ba va mạnh vào mép dốc, thùng đèn LED nghiêng hẳn ra ngoài, và Khải vẫn dang tay chặn trước ghế điều phối như thể cái cổ họng đang nghẹn của cả khu hậu cần phía sau không liên quan gì tới anh ta. “Linh, em qua đếm pallet đi,” anh quát, không thèm nhìn cô, một tay giữ bộ đàm, một tay gõ lên tờ lệnh xe đã nhàu. Sau lưng anh, ba shipper đứng lốp bốp dép trên nền xi măng còn ướt nước rửa chiều muộn, xe máy dồn thành hàng sát cổng phụ. Điện thoại bàn trên mép quầy chật băng dính, đầu cắt dây rút và một hóa đơn gấp làm đôi rung liên tục. Một kiện phông sân khấu bị giữ sai làn, cửa dock số hai không mở, và tiếng chị Hương ở trong nhà bạt phía trước đã bắt đầu sắc đi vì khách đang hỏi.

Linh không nhúc nhích. Cô kéo chiếc ghế nhựa trống khỏi chân mình, đặt gọn sang bên để mở lối cho xe đẩy đi qua rồi nói đủ nghe: “Pallet đèn vào dock hai, cổng từ phải mở trước. Anh đang giữ sai thứ.” Cái “sai thứ” làm Toàn, cậu phụ kho mới vào, khựng tay ở cuộn nilon. Khải quay lại, cười nhếch như ném cho đám đông một màn dằn mặt quen tay. “Anh điều phối hay em điều phối? Hôm nay chị Hương giao anh ngồi ghế. Em đừng chen.”

Ghế đó vốn là chỗ của Linh suốt ba tháng chạy chuỗi sự kiện cuối năm, từ lúc đội sản xuất thiếu người, cô vừa nhận hàng vừa chia tuyến. Nhưng sáng nay, khi khách lớn của một nhãn hàng mỹ phẩm đến kiểm line, Khải đã kéo ghế ra trước mặt mọi người, kẹp bảng lệnh vào nách, nói cần “người giao tiếp tốt” ngồi vị trí đó. Linh bị đẩy xuống cuối lane với việc dán mã và đếm dây nguồn. Chuyện mất ghế đau không phải vì sĩ diện. Chỉ một lệnh nhầm ở đây là sân khấu phía trước trễ giờ mở màn, màn hình không lên, khách gọi thẳng tới quản lý.

Cô bỏ mặc câu cười kia, cúi xuống nhấc kiện dây nguồn bị thả sai chồng, xoay đầu xe cho shipper lách qua. “Xe số ba vòng qua mái tôn, đừng đứng đây nghẽn lối.” Cô không có bộ đàm, chỉ có giọng nói gọn và đường đi đã nằm trong đầu. Shipper nghe theo bản năng, đẩy xe đi. Đó là vết nứt đầu tiên trong cái ghế Khải đang ngồi mượn.

Khải lập tức vá lại bằng cách chỉ bừa. “Không, xe số ba vào dock một. Dock hai dành cho backdrop.” Anh nói xong mới lật tờ lệnh. Muộn rồi. Xe đẩy rẽ nửa chừng, đụng vào chồng khung nhôm mới dựng tạm, một thanh rơi xuống kêu chát. Toàn giật mình ôm lấy. Từ trong nhà bạt, chị Hương ló ra, mặt trang điểm còn chưa kịp dặm hết đã tối sầm. “Cái gì đấy? Mười phút nữa duyệt line với khách!”

“Ổn mà chị,” Khải đáp nhanh, đổi giọng mềm như vừa bước sang một sân khấu khác. “Em đang sắp lại.”

Nhưng sự “sắp lại” của anh ta làm mọi thứ kéo thành một búi dây. Xe lạnh chở đồ uống mini bar bị giữ ngoài cổng phụ vì Khải đưa nhầm mã cửa cho bảo vệ. Pallet quà check-in vốn phải vào trước lại bị đẩy ra cuối. Hai cuộc gọi từ phía trước đổ vào điện thoại bàn, anh nhấc một cái, bỏ một cái, miệng vừa nói vừa ra dấu bảo Linh bê thùng catalogue lên tầng lửng. Cô bê thật, nhưng ngang cầu sắt cô đổi hướng, nhét catalogue vào tay lễ tân đang chạy ngược xuống rồi quay lại lane. Nếu đứng đúng chỗ của mình, cô đã không phải vá chéo kiểu đó.

Bảo vệ Tuấn ở cổng từ gọi vọng: “Anh Khải, mã nào cho xe lạnh? Anh đọc lại em nghe với.” Khải cáu, đọc một dãy số sai thêm lần nữa. Xe lạnh vẫn bị chặn, máy nổ phành phạch, hơi nóng quất vào dãy thùng mica. Linh liếc bảng lệnh trên tay anh, chỉ một dòng: “Bảy-ba-bốn, không phải bốn-ba-bảy.” Tuấn nghe thấy, ấn lại máy. Cổng bật xanh. Xe lạnh lăn vào. Khải nhìn cô như vừa bị vả ngay giữa lane mà không thể quay sang mắng vì tài xế và bảo vệ đều đã nghe.

Một chị bên phía khách, đeo thẻ cổ màu bạc, bước tới tận mép bạt. “Ai đang nhận hàng quà check-in? Bên em thiếu ba mươi phút.” Khải tươi mặt, bước lên chắn trước Linh. “Em đây chị, bên em kiểm soát được.” Đúng lúc ấy, Toàn hớt hải kéo xe quà từ cuối lane lên, kẹt bánh vào gờ thoát nước vì lệnh rẽ sai trước đó. Một thùng giấy bật nắp, vòng tay quà tặng rơi loảng xoảng ra nền. Chị khách nhìn xuống, môi mím lại. Mất mặt không còn là chuyện trong nội bộ nữa.

Linh đi thẳng tới, gạt xe phụ sang một bên, hạ chốt bánh, nhét lại thùng bị bung, rồi nói với Toàn: “Đưa quà check-in lên trước. Xe nước theo sau. Dock một trả backdrop ra ngoài, dock hai nhận đèn. Nhanh.” Toàn nhìn sang Khải theo thói quen xin phép. Khải quát: “Nghe anh!” Nhưng giọng anh ta vừa bật lên thì điện thoại bàn lại réo, chị Hương cũng từ trong lao ra: “Khải, em nói với khách thế nào mà quà còn ở đây?”

Khải cầm máy, nhận thêm một cuộc gọi từ phía sân khấu, mặt tái hẳn. “Mic không thấy bộ thu? Ai giữ?” Không ai trả lời, vì bộ thu đang nằm trong kiện âm thanh bị anh ta cho vào chuyến sau cùng. Tiếng nhà bạt phía trước đã đổi sang kiểu ồn nén rất dễ thành chuyện lớn ở Hà Nội: không ai gào to, nhưng từng câu thúc vào nhau, sắc như mép thùng carton.

Linh bước tới sát quầy. Mép quầy chật đến mức tờ hóa đơn gấp đôi, bút dạ và chìa khóa cửa kho trả muộn nằm chồng lên nhau. “Anh đưa em tờ tuyến.” Khải vẫn cố giữ bộ đàm trong tay như giữ nốt chút da mặt cuối. “Em làm theo anh bảo là được.”

Ngay lúc đó, cửa dock hai kẹt nửa chừng vì xe đèn đứng chờ quá lâu, bên trong có người gọi ra cần dỡ trước để kịp treo. Ba hướng âm thanh cùng đổ vào bộ đàm của Khải. Anh ta trả lời nhầm một kênh, gọi nhầm dock, rồi quay lưng chưa kịp nói hết thì một pallet màn hình suýt chạm mép tường. Chị Hương giằng phắt bộ đàm từ vai anh không được vì dây quấn vào bảng lệnh. “Đưa Linh đi!” chị quát, lần này không còn giữ giọng.

Khải đứng chết đúng một nhịp. Nhịp đó đủ cho anh ta hiểu mình không giữ nổi lane nữa. Anh rút bộ đàm khỏi kẹp, dúi vào tay Linh mạnh đến mức cấn xương ngón cái cô, rồi ném theo tờ tuyến nhàu nhĩ. “Cầm đi, làm đi!” Anh nói như người bố thí, nhưng ai đứng quanh cũng thấy đó là lúc ghế điều phối rời khỏi tay anh.

Linh chụp gọn cả hai thứ, kéo ghế điều phối về đúng vị trí trước quầy, ngồi xuống một nửa chứ không dựa lưng, mắt quét tờ tuyến đã gấp mở quá nhiều lần. “Toàn, kéo backdrop ra khỏi dock một, để sát vách tôn. Xe đèn vào dock hai ngay. Tuấn, khóa cổng phụ hai phút, cho xe nước chờ ngoài vạch vàng. Anh Bình trên xe lạnh, lùi nửa bánh, đừng tắt máy. Chị Hương, quà check-in sẽ lên trong bốn phút.” Mỗi câu cô bắn ra đều kèm một tay chỉ hướng. Không ai cần nghe giải thích.

Lane đổi chiều gần như tức thì. Toàn thôi ngó Khải, quay hẳn mũ lưỡi trai về phía Linh rồi chạy. Bảo vệ Tuấn giơ tay chặn đúng chiếc xe máy định lách vào. Người trong dock hai vừa nghe “xe đèn vào ngay” đã kéo cửa lên hết cỡ. Cái nghẽn không biến mất ngay, nhưng nó bắt đầu chảy theo một trật tự có đầu có đuôi. Khải đứng bên mép quầy, tay trống không, miệng há ra vài lần mà không chen nổi vào nhịp lệnh của cô.

“Bộ thu mic nằm kiện âm thanh mã cam, chuyến cuối bên trái,” Linh nói vào bộ đàm, đổi kênh không nhìn. “Ai đang giữ mã cam, trả ra tay trước trong ba mươi giây.” Một giọng đáp lại tức thì. Chưa đầy nửa phút, một cậu âm thanh ôm bộ thu chạy qua lane. Chị khách đeo thẻ bạc đứng nhìn, không hỏi nữa, chỉ lùi sang để xe quà đi trước. Đó là loại nhượng đường chỉ dành cho người đang nắm quyền thật.

Khải cố chen vào bằng giọng cười gượng. “Ừ, anh cũng định cho quà đi trước.” Không ai đỡ câu đó. Từ phía cổng, xe nước mini bar được gọi vào đúng nhịp, lăn sát theo xe quà mà không chạm nhau. Một thùng đèn rơi bể góc lúc nãy nằm chỏng chơ cạnh rãnh nước, vết nứt phản ánh đèn nhà bạt như bằng chứng lộ thiên của cái giờ điều phối sai tay.

Linh vừa đẩy lệnh vừa sửa thứ tự trên tờ tuyến. “Dock một nhận quà xong chuyển sang audio. Không ai đổi làn nếu tôi chưa gọi.” Cái “tôi” bật ra ngắn, lạnh, làm mấy người đang tất tả dừng hẳn một nhịp rồi gật. Từ chỗ ngồi, cô thấy hết các miệng lane: cửa kho phụ, dốc xuống dock, cổng từ, cầu sắt lên tầng lửng. Cả hệ thống vốn bị bẻ ngang bởi thói phô trương của Khải giờ quay lại đúng hình nó phải có.

Chính lúc dòng hàng bắt đầu trơn, cú nặng nhất mới ập xuống. Chuyến cuối cùng chở module màn hình trung tâm đến muộn bảy phút, tài xế gọi từ ngoài ngõ vì xe trước đang chắn lối quay đầu. Đây là thứ không thể trễ: thiếu nó, buổi duyệt line với khách phía trước coi như hỏng sạch. Linh vừa cầm bộ đàm lên thì Khải như sực tỉnh khỏi cơn choáng mặt, lao tới một bước, thò tay qua vai cô chụp lấy thân máy. “Để anh nói. Khách đang đứng ngoài kia, anh làm việc với họ.”

Cổ tay Linh xoay ngang, giữ bộ đàm sát ngực. Ghế điều phối kêu cộc dưới lực dồn. “Buông tay.”

“Ghế này chị Hương giao anh.” Khải hạ giọng, nhưng vì gấp nên nghe còn lộ vẻ cuống hơn. “Em đang quá đà.”

Xe module ngoài ngõ bấm còi ngắn hai tiếng. Tuấn ở cổng từ quay đầu nhìn vào chờ lệnh. Toàn đang giữ trống dock một, hai tay vẫn đặt trên pallet như người đứng chờ phán quyết sống còn. Nếu ngay lúc này Khải giật lại được bộ đàm, lane sẽ gãy lần nữa, trước mặt đủ người để không còn cứu nổi mặt mũi cho ai.

Linh đứng dậy khỏi ghế, không lùi mà bước hẳn vào phần lane hẹp giữa quầy và vạch vàng, chặn nửa thân người Khải lại. Bộ đàm nằm trong tay phải cô, tờ tuyến trong tay trái. “Anh tránh đường.” Câu nói nhỏ nhưng khiến Tuấn tự động kéo thanh chắn cổng hé mở theo hướng cô chứ không theo Khải. Quyền điều phối đã bắt đầu hiện ra bằng chuyển động của người khác.

Khải vẫn cố bám. “Anh chịu trách nhiệm với khách.”

“Anh chịu trách nhiệm với pallet đèn bể góc kia trước đi.”

Mặt anh ta giật một cái như bị cắt ngang hơi thở. Chị khách đeo thẻ bạc còn đứng gần đó, Toàn cũng nghe rõ. Không cần ai bình luận, cái thùng vỡ nằm ngay mép rãnh nước đã nói thay hết. Đó là đòn đau nhất: lỗi hữu hình, nằm lộ thiên, không cãi bằng mồm được.

Khải đổi sang thế hung hăng hơn, vươn tay chụp tờ tuyến. Linh lùi nửa bước, gập tờ giấy lại, kẹp dưới khuỷu tay, rồi nói thẳng vào bộ đàm trước khi anh kịp chạm lần hai: “Xe module trung tâm vào cổng phụ. Tuấn mở làn trong mười giây. Dock một trống hoàn toàn. Toàn, bỏ mọi thứ, dẫn xe lùi theo tay em. Không ai chen ngang.”

Mệnh lệnh bật đi như dao chém dây. Tuấn kéo hẳn thanh chắn. Toàn nhảy khỏi pallet, chạy ra vẫy xe. Hai shipper đang định luồn xe máy qua cổng nhìn thấy Tuấn chắn trước mặt liền thắng gấp, không dám cãi. Khải giơ tay giữa không trung, không còn ai nhận lệnh. Quyền lực rời khỏi anh ta đúng theo cách tàn nhẫn nhất ở chỗ làm: người khác ngừng nghe.

Xe module bò qua cổng từ, thân xe dài cạ sát mép bạt. Khải lao sang bên phải, toan đứng đầu dốc để “chỉ đạo” lại luồng xe. Linh cắt ngang, đặt thẳng ghế điều phối chắn vào phần đầu lane hẹp, biến nó thành vật cản giữa anh và dock một. “Anh ra khỏi vạch vàng.” Không quát. Chỉ đặt ghế xuống cộc một tiếng như đóng dấu.

“Em không có quyền đuổi anh.”

“Đang có.”

Câu đó đánh bật anh ta khỏi cái thế nửa trên nửa dưới bấy lâu. Không phải cãi tay đôi nữa. Là một sự thật đang chạy bằng bánh xe và cửa dock. Toàn làm theo hướng tay Linh, tài xế lùi từng nhịp, module màn hình trượt qua khe chỉ vừa hơn gang tay. Một góc pallet quệt sượt cột sắt, cả lane nín lại trong tiếng cao su rít. Linh không quay sang Khải. “Thẳng nữa. Dừng. Xuống ván. Một, hai.”

Tấm ván hạ xuống đúng nhịp. Bốn người cùng ghì pallet. Nó qua được miệng dock mà không lật. Bên trong có tiếng người nhận hàng đáp ngay. Linh chém tiếp lệnh thứ hai: “Audio mã cam vào sau module. Quà còn lại giữ ngoài vạch. Cổng phụ khóa.” Mỗi câu cô nói, đoàn người và xe đẩy sau lưng lại dạt theo như nước tự tìm xuống chỗ trũng.

Khải còn một cú cuối để cứu mặt. Anh lao vòng qua mép ghế, chụp vào bộ đàm lần nữa khi module chỉ còn nửa thân chưa lọt dock. “Đưa đây. Phần này anh chốt.” Nếu anh giành được câu lệnh cuối, dù chỉ một câu, anh vẫn có thể kể lại rằng mình là người giữ mẻ hàng quan trọng nhất.

Linh xoay người, dùng chính vai mình chặn cú áp sát đó, tay trái đẩy ngực anh ta ra khỏi vạch vàng. Không mạnh đến mức ẩu đả, nhưng đủ để anh mất thăng bằng, gót giày trượt lên nền ướt và phải bấu mép quầy mới đứng lại. Cả cái lane thấy hết. Cô đưa bộ đàm lên miệng, mắt nhìn thẳng vào xe module đang qua miệng dock: “Dock một nhận xong, đóng cửa. Hàng cuối đã vào. Chuyển toàn bộ tuyến sau theo lệnh của tôi.”

Chữ “tôi” lần này không chỉ là xưng hô. Nó là khóa chốt. Cửa dock kéo xuống rầm một tiếng ngay sau lưng Toàn. Thanh âm đó như cắt đôi hẳn phần quyền mà Khải cố níu. Anh đứng ngoài vạch vàng, tay còn bấu mép quầy có băng dính cũ, nhìn cái lane tiếp tục chạy mà không cần mình. Chị Hương từ trong bạt bước ra nửa bước, thấy cửa đã đóng, thấy tuyến xe tiếp theo tự dạt theo tiếng Linh, rồi thôi không nói gì với anh nữa.

Linh đặt bộ đàm xuống quầy, kéo ghế điều phối sát lại vị trí cũ của nó, ngồi xuống và lật tờ tuyến sang mặt sau. “Tuấn, mở an ninh cho hàng ký gửi. Toàn, theo tôi.” Cô không nhìn Khải.

Mọi thứ sau đó chỉ còn là chuyển động nối đuôi: bánh xe qua nền xi măng, cửa an ninh mở ra, hai người đẩy nốt kiện ký gửi vào làn kiểm tra cuối. Ở lối an ninh hẹp sáng đèn trắng, chiếc kẹp thẻ cũ của Linh vẫn móc ở cạnh sổ trực, chỗ Khải đã tháo khỏi cô từ đầu ca với lý do “thẻ điều phối để anh giữ cho tiện ra vào”. Nhựa kẹp đã mòn trắng ở một góc vì qua lại thường xuyên giữa kho, dock và cổng từ suốt mấy tháng chạy sản xuất.

Linh chìa tay. “Đưa đây.” Cô không chờ anh trả. Tự tay cô gỡ chiếc kẹp thẻ mòn dấu ấy khỏi sổ trực, xoay một cái cho mặt thẻ nằm đúng chiều, rồi bấm nó vào lòng bàn tay. Chiếc kẹp thẻ chạm da, bật “tách” một tiếng, rơi gọn vào giữa bàn tay cô.