Cái giá bị thu ngay tại chỗ
Tuấn quệt bút dạ đen lên tấm sơ đồ tuyến dán trên pallet đèn, khoanh một mũi tên đỏ chĩa thẳng vào làn sau rồi dí đầu bút vào ngực Linh. “Lô trả về của bên Hồng Hà đi đường này. Em ký nhận điều phối phụ trách. Trễ một phút, em đứng ra nói với khách.”
Mùi băng keo, mùi sắt nóng và mùi mì nước ai ăn dở ngoài bàn kê tạm quện trong không khí khu giao hàng phía sau kho sự kiện ở Hà Nội. Trên mép bàn nhựa, ly trà để nguội in một vòng nước đục. Màn hình điện thoại trong lòng bàn tay Linh hắt ánh sáng thấp, đủ để cô nhìn thấy ảnh chụp lệnh tuyến vừa được gửi vào nhóm nội bộ: tên Tuấn nằm ở dòng phê duyệt, tên cô bị đẩy xuống dòng thực hiện. Cửa cuốn nửa mở, xe máy giao nhận rú ga ngoài ngõ, còn bên trong, một xe đẩy chất khung backdrop đang chờ qua dải bàn giao có khách đứng nhìn.
Người khách đó là chị Hạnh, điều phối của đơn vị thuê ngoài, mặc áo khoác mỏng, dây đeo thẻ ép vào cổ tay vì chị đang giữ máy quét biên bản. Chị không chen vào, chỉ nhìn sơ đồ tuyến rồi nhìn đồng hồ. Trong kho, kiểu im lặng ấy luôn nguy hiểm hơn quát tháo; ai bị gọi tên trước mặt khách sẽ bị ghi là chậm, mà một lần mang tiếng ở khu này là mất luôn suất đứng gần bàn giao.
Linh đặt điện thoại úp xuống. “Làn sau đang nhận hàng dở từ xe cẩu vào. Cho lô trả về chạy qua đó sẽ nghẽn ở góc rẽ.”
Tuấn cười như thể cô vừa nói một câu ngốc nghếch trước đám đông. “Em mới phụ điều phối có mấy tháng, đừng dạy anh cách chạy kho. Chốt rồi.” Hắn búng bút vào tờ giấy, quay sang chị Hạnh đổi giọng mềm ngay tức thì. “Bên em yên tâm. Linh theo lô này từ đầu, để bạn ấy tự chứng minh luôn cho rõ.”
Câu cuối cùng hắn nói đủ to để đội xe đẩy nghe. Một anh kéo xe đang ghì tay vào bánh cao su liếc Linh rồi liếc mũi tên đỏ. Ở chỗ qua lại thường xuyên như thế này, người ta không cần bàn tán nhiều; chỉ cần biết ai bị chỉ mặt là đủ để tránh đứng cùng phía khi có sự cố.
Linh nhấc tờ lệnh tuyến ra xem lại một lần, mắt dừng đúng chỗ chữ ký của Tuấn. Không tranh nữa. Cô kéo bút đánh dấu lên mép pallet đèn: “Lô trả về - chờ cửa sau mở đủ.” Nét chữ ngắn và cứng. Tuấn nhìn thấy, cau mày vì cô dám ghi thêm lên lệnh của hắn, nhưng chị Hạnh cũng đã nhìn thấy dấu đó.
“Không cần chờ,” Tuấn chặn ngay. Hắn ngoắc anh Phúc giữ chìa khóa cửa nhận hàng sau, chìa ra rồi rụt lại như ban phát. “Khóa nửa cánh. Để xe sản xuất vào trước. Lô trả về của Linh cứ len qua khe. Làm được thì làm.”
Đó là cú ép quá tay đầu tiên, lộ liễu đến mức cả anh Phúc cũng khựng ở khung cửa. Cánh cửa sắt phía sau chỉ mở một nửa, phần còn lại chèn bằng cuộn cáp và hai thùng chân đèn. Làn sau vốn đã hẹp giờ bị bẻ thành một cổ chai. Tuấn còn hất cằm sang đội xe đẩy. “Chuyển xe phẳng sang khu sân khấu B. Để Linh dùng xe nhỏ. Hàng trả mà, đâu cần ưu tiên.”
Một xe nhỏ chở nổi ba thùng, trong khi lô trả về của Hồng Hà gồm sáu thùng đèn profile, hai case dây và một khung standee tháo dở. Chạy bằng xe nhỏ qua khe cửa nửa cánh, vòng góc rẽ dán băng keo vàng đen ở nền xi măng, rồi tránh luồng hàng sản xuất đang vào: đó không phải tuyến bàn giao, đó là chỗ nhét một người xuống để họ tự mắc kẹt.
Chị Hạnh bước lên một bước, không bênh ai, chỉ hỏi đúng cái chị cần. “Bao lâu nữa xe bên tôi phải quay đầu?”
“Mười hai phút,” Linh đáp trước khi Tuấn mở miệng.
Tuấn bồi theo ngay, như thể câu trả lời là của hắn. “Đủ mà. Nếu Linh không làm vướng.”
Hắn giật luôn xe phẳng cuối cùng khỏi tay một cậu kéo xe và chỉ về hướng trong. Xe phẳng đáng lẽ để chở khung lớn thì bị điều sang chỗ khác. Lô trả về bị bỏ lại với chiếc xe nhỏ và lối đi nửa khóa. Đám nhìn thấy bắt đầu tránh mép làn như tránh nước bẩn bắn vào người.
Linh không xin. Cô chỉ nhìn nhịp xe sản xuất đang lùi đầu vào, nhìn cánh cửa nửa mở, nhìn góc rẽ nơi Tuấn đã dán thêm một dải băng keo vải màu xám để ép luồng hàng ôm sát bên trái. Dải băng ấy còn mới ở mép ngoài, nhưng giữa thân đã đầy vết xước bánh xe cũ. Hắn không chỉ muốn cô trễ; hắn muốn khi mắc kẹt, dấu tuyến sẽ nằm sẵn dưới chân cô.
“Đưa khung standee lên trước,” Tuấn ra lệnh. “Hàng dài đi đầu cho đỡ vướng sau.”
Linh quay đầu rất nhanh. “Không. Khung đi đầu sẽ chặn góc.”
“Em chỉ việc làm theo.”
Cậu kéo xe nhìn hai người, rồi nhìn chị Hạnh. Không ai cứu Linh. Cậu đành đặt khung standee lên xe nhỏ theo lệnh Tuấn. Cái khung dài, nhẹ nhưng cồng, chìa ra quá mũi xe gần nửa mét. Linh đặt tay lên mép xe, cảm nhận rõ lực nghiêng. Đây chính là thứ Tuấn muốn: món hàng sai thứ tự, đi vào tuyến bị bóp hẹp, rồi mắc vào đúng góc rẽ có băng keo hướng luồng.
“Đi.” Tuấn vỗ mạnh vào càng xe.
Xe vừa qua nửa cánh cửa, đầu khung đã quệt vào mép cuộn cáp. Cậu kéo xe cố nghiêng sang phải, nhưng bên phải là pallet dây từ xe sản xuất vừa được đẩy vào theo lệnh ưu tiên của Tuấn. Một tiếng cộc khô vang lên. Khung standee không đổ, nhưng nó gài ngang giữa thân xe nhỏ và pallet dây. Bánh trước của xe nhỏ xoắn lệch, chèn đúng cổ chai. Làn sau bị khóa cứng.
“Dừng!” anh Phúc bật ra theo phản xạ, nhưng đã muộn. Phía ngoài, chiếc xe tải bên Hồng Hà bấm còi ngắn một tiếng. Phía trong, hàng sản xuất không vào tiếp được. Ngay cái giây nghẽn ấy, Tuấn vẫn còn quát về phía Linh: “Em làm cái gì vậy?”
Nhưng mắt mọi người đều đang nhìn một chỗ khác: cánh cửa nửa khóa, xe phẳng bị điều đi, khung dài bị bắt đi đầu. Tất cả đều là lệnh vừa phát ra từ miệng hắn.
Linh không cãi. Cô bước sát vào điểm nghẽn, cúi người nhìn trục bánh xe nhỏ đang cắn chéo vào dải băng keo xám ở góc rẽ. Cô nói ngắn, đủ cho người cần nghe. “Nếu mở toàn bộ cửa sau, kéo pallet dây lùi nửa mét, cho case dây đi đầu bằng xe tay thấp, khung đi cuối ôm mép phải, lô trả về ra được trong hai lượt.”
Tuấn gắt lên, “Không ai hỏi em phương án—”
“Có.” Chị Hạnh cắt ngang, giọng không cao mà bén. Chị giơ máy quét lên chỉ vào tờ lệnh tuyến dán trên pallet. “Tôi đang hỏi ai khiến lô trả về bị giữ lại. Lệnh này do anh ký, tuyến này do anh ép, cửa này do bên anh khóa nửa cánh. Tôi cần hàng quay đầu trong bảy phút nữa.”
Tuấn còn định giữ mặt mũi. “Chị hiểu nhầm. Tôi đang để nhân viên tập xử lý tình huống—”
“Không ai tập trên hàng của tôi.” Chị Hạnh quay hẳn sang Linh. “Em nói lại thứ tự.”
Cả làn giao nhận như hụt một nhịp. Đó không phải lời hỏi ý kiến. Đó là chuyển quyền gọi lệnh ngay trước mặt đội xe đẩy, ngay trên dải bàn giao nơi Tuấn vừa chỉ Linh ra làm bia đỡ.
Linh nói luôn, không nhìn Tuấn. “Anh Phúc mở hết cửa sau. Cậu Nam kéo pallet dây lùi khỏi cổ chai. Hai case dây xuống xe tay thấp, ra trước theo mép trái. Ba thùng đèn nhỏ đi lượt một. Khung standee để cuối, dựng dọc, ôm mép phải qua góc. Xe phẳng nào gần nhất quay lại đây.”
Anh Phúc chần chừ một tích tắc rồi ném chìa cho cậu gần cửa. Cánh còn lại bật mở, va vào tường cái rầm khô. Ánh sáng ngoài ngõ quét hẳn vào nền xi măng. Cậu Nam và một người nữa nhào vào ghì pallet dây kéo lùi. Cổ chai nới ra. Nhưng xe phẳng cuối cùng đã bị Tuấn điều đi chỗ khác; muốn lấy lại phải chạy qua khu sân khấu B.
“Không kịp đâu,” Tuấn bật ra, giọng đã mỏng đi. “Thiếu xe phẳng thì vẫn phải dùng xe nhỏ.”
Linh quay sang chị Hạnh. “Thiếu xe phẳng, khung dài phải có người giữ đầu. Ai ép đi đầu thì người đó giữ.”
Lần này chị Hạnh nhìn thẳng Tuấn, không cho hắn khoảng trống để vòng chữ. “Anh giữ đầu khung. Kéo lô bị chặn theo tuyến cô ấy vừa nói. Hàng này quay dưới quyền điều phối của Linh. Anh làm ngay.”
Mặt Tuấn tái đi rất nhanh, như lớp bụi trắng bị lau lộ màu tường cũ. “Tôi là trưởng ca—”
“Hiện tại anh là người làm nghẽn làn bàn giao của tôi.” Chị Hạnh giơ máy quét sang phía Linh. “Em nhận tuyến. Tôi ghi theo em.”
Không ai lên tiếng thay hắn nữa. Đó là phần đau nhất ở kho: lúc quyền gọi lệnh đổi chủ, đám người qua lại thường xuyên sẽ đổi hướng nhìn trước khi đổi thái độ. Cậu kéo xe vừa rồi lập tức xoay xe tay thấp tới. Anh Phúc không đợi Tuấn nói thêm, đã kéo hẳn cánh cửa ra hết biên. Một người khác chạy về khu sân khấu B gọi xe phẳng quay lại, còn chị Hạnh đứng ngay mép làn, ngón tay giữ sẵn trên máy quét, buộc mọi động tác phải xảy ra dưới tên người mới.
“Case dây trước.” Linh chỉ. “Sát mép trái. Đừng cắt góc.”
Xe tay thấp lọt qua như nước chảy qua khe vừa mở. “Ba thùng đèn.” Cô chuyển nhịp ngay, bàn tay đặt đúng chỗ khóa case rồi buông ra. “Giữ khoảng trống giữa xe và pallet dây.”
Tuấn đứng đó thêm một giây quá lâu, đủ để thấy hắn chưa nuốt nổi mệnh lệnh vừa rơi xuống đầu mình. Chị Hạnh không nhắc lại. Chị chỉ hạ mắt xuống đồng hồ. Thế là hắn phải cúi người nắm đầu khung standee, thứ hắn đã bắt Linh cho đi trước để mắc bẫy.
Khung dài hơn hắn nghĩ. Khi nhấc lên, đầu kim loại đập vào cạnh xe nhỏ một tiếng sắc lạnh. Hắn giật tay, nhưng không dám buông. Mồ hôi ở thái dương bóng lên dưới ánh đèn kho. Linh đã cho ba thùng đèn ra lượt đầu, rồi xoay người chặn luôn một pallet khác định chen vào. “Giữ luồng này trống. Lô sản xuất chờ ba mươi giây.”
Một anh bên luồng trong há miệng định phản đối, chạm phải mắt chị Hạnh thì im, tự lùi pallet lại. Quyền ưu tiên đã đổi hẳn.
“Dựng dọc lên,” Linh nói với Tuấn. “Không ôm ngang.”
Hắn cắn răng dựng khung theo lời cô. Đầu khung run lên ngay góc rẽ nơi dải băng keo xám ép sát đường cong. “Nghiêng phải mười phân. Đi.”
“Chật.” Giọng Tuấn bật ra, thô và gắt.
“Anh tự khóa đường mà,” Linh đáp, mắt vẫn theo bánh xe. “Giờ anh giữ đúng hướng.”
Hắn phải lùi nửa bước, xoay vai, ép khung dọc theo mép phải. Mép kim loại cạ vào cánh tay hắn, để lại một vệt đỏ dài. Xe phẳng từ khu sân khấu B vừa được đẩy về đến nơi, thắng gấp, bánh nghiến lên nền xi măng nghe rợn tai. Linh không lãng phí một nhịp. “Chuyển khung sang xe phẳng. Anh vẫn giữ đầu. Qua góc rồi mới thả.”
Đó là lúc Tuấn hiểu cái giá hắn đang bị thu không chỉ là mặt mũi. Hắn phải tự ôm món hàng cồng kềnh nhất, đi đúng cái tuyến hắn đã bóp lại để chôn Linh, dưới mắt chị Hạnh đang quét từng kiện theo nhịp Linh gọi. Hắn vừa nhấc đầu khung sang xe phẳng vừa phải tránh dải băng keo xám đã bẩn chân xe, thứ chính tay hắn dán để khóa lối.
“Lượt cuối,” Linh nói. “Khung ra.”
Cô đi trước nửa bước ở góc rẽ, một tay ra hiệu cho xe trong dừng, một tay vạch đúng biên xe phẳng phải ôm. Tuấn giữ đầu khung theo sau, vai bị ép nghiêng, lưng áo sẫm mồ hôi. Mỗi lần hắn chậm nửa nhịp, chị Hạnh quét mã một kiện rồi nói cụt lủn: “Nhanh.” Không quát, không mắng, chỉ đủ để xác nhận hắn đang làm việc dưới lệnh người khác.
Đầu khung qua được góc. Bánh xe phẳng cán đúng chỗ băng keo xám bị dán chồng mép. Một đoạn băng bong khỏi nền rồi dính lại ngay dưới bánh. Tuấn mất đà, suýt để đầu khung quệt cột. Linh chặn ngang bằng bàn tay, đỡ đúng điểm chịu lực, rồi lạnh giọng: “Giữ thẳng. Đừng làm trầy hàng trả.”
Câu đó, hắn từng chuẩn bị để ném vào mặt cô khi món hàng mắc kẹt. Bây giờ hắn phải nghe nó trong tư thế người gánh phần nặng nhất.
Xe phẳng lăn ra khỏi làn sau, lọt qua dải bàn giao nơi chị Hạnh đứng. Chị quét mã cuối cùng, ký nhận điện tử ngay trên máy rồi nghiêng đầu về phía tài xế ngoài ngõ. “Cho xe quay.”
Linh nhận máy quét từ tay chị, xác nhận lượt cuối, rồi trả lại bằng hai ngón tay gọn ghẽ như bàn giao một con dao vừa dùng xong. Tuấn vẫn còn giữ đầu khung vì chưa ai cho hắn buông. Vai hắn run lên một nhịp nhỏ, đủ để lộ ra cơn bực bị nén đến nghẹn.
“Đặt xuống theo vạch mới,” Linh nói, chỉ vào tuyến cô vừa mở sạch. “Từ giờ lô trả về đi đường này.”
Cô xoay người, mũi giày đè lên đầu dải băng keo xám ở góc rẽ, kéo nó bật khỏi nền xi măng đã in đầy vệt mòn bánh xe. Đoạn băng cũ cong lên, nhả dần khỏi chỗ Tuấn từng dùng để khóa lối, trong khi chiếc xe chở lô hàng đã chỉnh đúng tuyến lăn khuất khỏi góc bàn giao.