Fast Fiction

Cô ấy đứng ra nhận quầy trước mặt họ

Vân giật hộp cơm nguội khỏi tay Linh, quăng xuống góc ghế nhựa rồi chỉ ra quầy check-in: “Đứng đó coi dây đeo, đừng lảng vảng trước mặt khách. Phần vận hành để chị lo.” Ngay lúc ấy, cô ta quay sang cười với nhóm đối tác ngồi kín dãy băng ghế chờ, nhận luôn lời khen cho sơ đồ đón khách mà chính Linh thức đến hai giờ sáng mới chốt xong.

Khu chờ tầng trệt khách sạn ở Hà Nội chật như bến xe. Một dãy ghế nhựa kê sát tường, ai có thẻ ưu tiên thì được ngồi gần quầy, ai thấp cổ bé họng thì đứng ở mép lối đi, né vali, né thùng backdrop, né cả mắt nhìn người khác. Linh cầm xấp dây đeo, mép thẻ ra vào đã sờn quặp vì đi đi lại lại mấy ngày tổng duyệt. Cô đứng cạnh bảng thông báo treo danh sách khách, ngay dưới máy lạnh chảy nước, nghe Vân nói với chị Hảo bên nhãn hàng: “Mấy chi tiết nhỏ em đã cho người xử lý hết rồi. Còn luồng khách VIP cứ theo phương án em gửi.”

“Cho người xử lý” nghĩa là sáng nay Linh chạy từ kho vật tư sang quầy in tên ba lần, trưa chưa kịp ăn, chìa khóa kho trả muộn còn nằm trong túi áo. Vân không hề nhìn Linh khi sai việc, nhưng lại rất giỏi dùng tay cô như dùng một cái ghim giấy.

Linh cúi xuống nhặt hộp cơm, đặt lại lên góc ghế nhựa đã có một chân hơi kênh. Cô không xin ngồi. Cô chỉ kéo bảng tên khách ngoài cùng cho thẳng lại vì gió quạt công nghiệp làm nó lệch khỏi hàng. Vân liếc thấy, nhíu mày: “Đừng có tự ý đụng vào bảng. Em đứng phần phụ, nhớ vị trí của mình.”

Linh buông tay khỏi mép bảng. “Vâng.”

Chưa đầy một phút sau, đầu quầy check-in rối bắn. Máy in ở bàn bên cạnh phun ra một dải giấy trắng, danh sách mã QR trên máy quét không khớp, một khách mời từ xưởng sản xuất phía Bắc đi cùng đoàn đối tác đứng bật dậy, giọng khó chịu: “Tên công ty tôi đâu? Xe chở người đến rồi, vào cửa nào?”

Vân vẫn ngồi trên ghế cao sau quầy, không đứng lên. Cô ta quay đầu, ném về phía Linh cái nhìn lạnh như ném giẻ lau. “Linh, em ra xử lý đi. Nhanh. Đừng để khách chờ.” Nói xong lại cúi mặt vào điện thoại như thể chuyện đó vốn thuộc phần việc của Linh từ đầu.

Mấy người ngồi băng ghế chờ đồng loạt nhìn theo. Có người nhếch môi như chờ một cú quê. Linh bước ra lối giữa, đi ngang mấy ghế nhựa đang kín người. Cô không chạm vào máy in ngay. Cô nhìn bảng danh sách treo trên tường, nhìn mã màu tuyến đón khách, rồi hỏi khách mời kia: “Anh đi cùng đoàn nhà máy Hưng Phát hay đoàn đối tác truyền thông?”

“Nhà máy Hưng Phát.”

“Xe biển mấy số cuối?”

“Bảy chín.”

Linh quay sang bảo lễ tân thời vụ đang luống cuống: “Đưa em tờ sơ đồ cổng phụ.” Cậu ta ngơ ngác nhìn Vân. Vân nhấc cằm: “Đưa đi, để xem em ấy làm được gì.”

Linh cầm sơ đồ, chỉ thẳng. “Anh không sai tên. Sai mã luồng. Đoàn sản xuất bị xếp nhầm sang bàn truyền thông, nên máy quét không nhận. Đổi mã xanh sang vàng, đưa xe qua cổng bên hông.” Cô với tay kéo máy quét, nhập lại mã truy cập bằng tài khoản phụ vẫn còn mở từ ca sáng của mình. Máy kêu tít một tiếng gọn.

Một khoảng ngắn cứng lại ngay trước quầy. Người khách vừa cau có nhìn màn hình rồi nhìn lại thẻ trên tay. Mã hiện đúng tên công ty, đúng tuyến vào. Lễ tân thời vụ thốt lên trước: “À, tài khoản này là của chị Linh đăng nhập từ sáng. Em nãy giờ vào mã của chị Vân không được.”

Vân ngẩng phắt đầu lên. “Do em ấy tự tiện vào trước thôi.”

Chưa ai nói gì thì anh Quân, phụ trách âm thanh đang ngồi ở băng ghế cuối để chờ ký duyệt đường điện, hất cằm về phía bảng thông báo. “Không phải tự tiện. Sáng tôi thấy Linh ngồi đây từ lúc quầy còn chưa mở, tự chia luồng xe và in mã cho cả đoàn sản xuất. Vân đến sau chỉ cầm bản đã ghim sẵn lên.”

Chị Hảo đang ngồi ghế gần quầy, tay còn ôm túi quà cho khách, nghe vậy liền quay sang lễ tân thời vụ: “Thế ai gửi file danh sách cuối cho em?”

Cậu lễ tân nuốt nước bọt. “Chị Linh ạ. Mail tới lúc sáu giờ mười bảy. Em còn gọi hỏi cách tách khách VIP với khách báo chí, chị Linh chỉ luôn.”

Cả khu chờ không ồn nữa theo kiểu thường thấy. Nó chật hơn. Mấy người vốn ngồi như xem kịch bỗng ngồi không yên, mắt không còn đặt ở Vân. Linh vẫn đứng ở lối giữa, sơ đồ cổng phụ mở trên tay, như người duy nhất trong khu đó biết đường đi của dòng người sắp tràn tới.

Vân bật dậy khỏi ghế cao. “Được rồi, một việc nhỏ thôi. Mọi người đừng làm rối. Linh, em sửa xong thì về đứng dây đeo. Phần gọi tên khách để chị.”

Nhưng đúng lúc ấy, bộ đàm ở thắt lưng bảo vệ rè lên liên hồi. Cổng chính nghẽn. Đoàn khách mời Minh Châu đến sớm hai mươi phút, xe đỗ chồng ra mép đường. Một nhân viên chạy hớt hải vào: “Chị Vân, bảng tên VIP dán sai rồi. Bảng ngoài tường ghi Minh Châu vào hàng khách thường, quầy bên trong lại in tên khác. Bên trợ lý đang hỏi ai duyệt.”

Tên sai ở bảng ngoài tường là thứ ai đi ngang cũng đọc được. Sai trên máy còn sửa kín, sai trên bảng là bêu mặt ngay giữa dòng người. Vân quay sang bảng thông báo, mặt trắng hẳn đi một lớp. Trên hàng bìa cứng chữ đỏ nổi bật, “MINH CHÂU” đang nằm dưới mục khách tiêu chuẩn, còn vị trí VIP lại kẹp tên một nhà tài trợ phụ.

Lối vào như bị ai bóp cổ. Khách trên ghế đứng dậy, khách ngoài cửa dồn vào, người cầm bộ đàm gọi chồng gọi. Ai cũng cần biết đi hướng nào, ai được vào trước, ai có quyền đụng vào bảng tên.

Vân lao tới trước bảng, chìa tay ra: “Để chị sửa.”

Linh chặn bằng một bước ngang, không mạnh nhưng đủ chiếm lối sát tường. “Chị không biết bộ tên này được sắp theo luồng nào.”

“Em tránh ra.”

“Chìa khóa kẹp bảng vẫn ở túi em. Sáng chị trả muộn.” Linh nói rất thấp, nhưng gần quầy nên cả dãy ghế nghe rõ. Cô rút chiếc chìa khóa nhỏ buộc dây đỏ từ túi áo, kim loại va vào cạnh thẻ ra vào sờn mép kêu lanh canh. “Bảng này do em khóa, em mở.”

Vân vươn tay giật. Linh lùi nửa bước, tránh đi, và cú tránh ấy làm cú với hụt của Vân hiện ra trọn trước mặt người đang chờ. Không ai cười, nhưng mặt Vân mất hẳn cái trơn tru ban nãy.

Ngoài cửa có tiếng giày gót gõ nhanh, trợ lý của Minh Châu vừa vào đến ngưỡng đã gắt: “Ai phụ trách tên khách? Chị Châu không đứng chờ ở đây được.”

Vân lập tức quay sang, nụ cười kéo lên méo xệch. “Bên em đang—”

Linh cắt ngang, lần đầu tiên không nhìn Vân mà nhìn thẳng trợ lý: “Em phụ trách luồng vào và bảng tên khu này.” Cô giơ chìa khóa, mở kẹp mica trước mắt tất cả. “Tên VIP đang bị đặt sai hàng. Em chỉnh lại ngay tại đây. Bên chị cho đoàn đi theo em, cổng hông mở trước, quầy chính giữ khách thường.”

Đó không phải lời xin phép. Đó là lời nhận quyền ngay trước quầy.

Một nhịp ngắn, rồi hệ thống người đứng quanh tự chọn phe an toàn. Bảo vệ ở cửa hông quay hẳn người về phía Linh: “Mở cổng phụ cho đoàn Minh Châu.” Cậu lễ tân thời vụ kéo tập thẻ VIP sang tay Linh. Anh Quân xách cuộn dây chặn lối dựng lệch thành hành lang dẫn thẳng từ quầy tới cổng bên. Chị Hảo đứng dậy khỏi ghế, ôm túi quà bước theo sau Linh chứ không nhìn Vân nữa.

Vân sượng người, vẫn cố chen vào: “Khoan đã, danh sách cuối phải qua chị—”

“Danh sách cuối em gửi sáu giờ mười bảy.” Linh không quay lại. Cô rút tấm bìa tên “MINH CHÂU” ra khỏi hàng khách thường, đổi với tấm bìa ở mục VIP, rồi dùng bút lông đen gạch một đường dứt khoát lên tên sai. “Quầy này theo bảng. Bảng theo em.”

Cú gạch ấy làm hỏng hẳn bề mặt bóng của tấm tên cũ. Một vết mực đen cắt ngang tên nhà tài trợ phụ như cắt ngang phần mặt mũi Vân đang cố giữ. Vân chồm lên: “Em dám—”

“Không ai đi sai nữa.” Linh cài lại nẹp mica, quay nửa người ra quầy. “Khách thường ngồi yên theo hàng ghế. Đoàn Minh Châu đi lối bên trái. Ai phát thẻ VIP, đứng cạnh tôi.”

Cậu lễ tân lách ra ngay. “Em.”

Bảo vệ bên cửa hông đáp lớn: “Rõ.”

Trợ lý của Minh Châu nhìn bảng vừa đổi, nhìn hành lang vừa mở, rồi kéo vali quay theo hướng Linh chỉ mà không hỏi thêm câu nào. Dòng người bên ngoài, vốn đang nén ở cửa kính, chuyển hướng như nước tìm được khe. Những người ngồi trên ghế nhựa tự nhích chân thu gọn gối để nhường lối, không phải cho Vân nữa mà cho tuyến Linh vừa vạch ra. Quầy check-in vốn bám theo giọng Vân, giờ mỗi câu hỏi đều đập sang phía Linh.

Vân đứng chơ vơ ở cạnh ghế cao sau quầy, bàn tay còn đưa dở giữa không. “Mọi người nghe chị nói đã—”

Không ai đợi. Chị Hảo đặt túi quà xuống cánh tay Linh cho tiện phát. Anh Quân kéo thêm một trụ chắn, chặn hẳn lối Vân định chen sang cửa hông. Cậu lễ tân đưa sổ ký nhận cho Linh, giọng gấp mà rõ: “Chị, còn hai khách báo chí nhầm vào luồng VIP.”

“Giữ ở ghế thứ ba, đừng gọi tên trước.”

“Vâng.”

Một nhân viên khác từ trong hội trường thò đầu ra: “Ai xác nhận bảng ngoài đã chỉnh?”

Linh chỉ thẳng lên bảng thông báo. “Tôi xác nhận. Theo tên trên tường mà gọi.”

Câu “tôi xác nhận” rơi xuống giữa khu chờ như một con dấu đóng thẳng lên quyền nói. Vân há miệng, nhưng đúng lúc đó trợ lý của Minh Châu quay lại một bước, hỏi duy nhất Linh: “Quà chào để đâu?” Vân đứng ngay cạnh, lại thành người thừa trong câu hỏi đáng lẽ phải hướng về mình.

“Bên trái cổng hông, bàn phủ khăn kem,” Linh đáp. “Đi sát tôi.”

Cô dẫn dòng người qua hành lang vừa mở. Vạt áo sơ mi dính mồ hôi ở sống lưng, mép thẻ ra vào sờn quệt vào cổ tay, chiếc chìa khóa dây đỏ va khẽ vào nẹp mica mới khóa lại. Phía sau quầy, Vân còn cố với theo một câu gọi, nhưng nó bị tiếng bộ đàm, tiếng bánh vali và tiếng người lặp lại lệnh của Linh cắt vụn ngay trong không khí.

Linh quay trở lại bảng thông báo đúng một lần, trước khi dòng khách tiếp theo dồn tới. Cô đặt hẳn lòng bàn tay lên tấm tên vừa chỉnh, ấn cho mép bìa nằm phẳng trong nẹp mica, rồi nói mà không ngoái đầu: “Theo bảng này mà gọi. Ai đổi tên, hỏi tôi.” Bàn tay cô rời ra, để lại hàng chữ “MINH CHÂU” đứng đúng mục VIP trên bức tường thông báo, các con chữ nằm yên, trong khi phía sau lưng cô những tiếng gọi bắt đầu theo lệnh ấy.