Fast Fiction

Kẻ họ chống lưng bị vượt mặt

“Bỏ dây ra. Em đứng sau lo phần nước đi.”

Lan Anh giật sợi dây phân luồng khỏi tay Vy ngay trước chân cầu thang tầng hai, chỗ chiếu nghỉ đang dồn khách thành hai hàng mỏng. Móc kim loại quệt vào mu bàn tay Vy, rát một vệt đỏ. Tấm sơ đồ chỗ ngồi kẹp dưới nách Vy trượt xuống, lộ góc giấy có vết lõm đầu bút cũ và một vệt mực xanh loang ở mép — bản cuối cùng cô sửa lúc ba giờ sáng, sau khi mang hộp cơm nguội ngắt về phòng trọ rồi lại quay lại khách sạn.

“Nhưng tuyến này là của họ nhà trai,” Vy nói, tay chưa kịp buông hẳn tấm thẻ đầu hàng. “Bác Phúc dặn em đứng đầu cầu thang để dẫn khách VIP lên hàng trước.”

Lan Anh cười rất nhanh, cái kiểu cười chỉ để cho người xung quanh thấy ai mới là người có quyền ra lệnh. Cô ta dúi một khay ly vào tay Vy, cố tình nói to để mẹ chú rể, hai nhân viên bưng tráp và mấy người quay phim đều nghe thấy. “Em làm part-time thì làm đúng phần việc đi. Đừng tự nâng mình lên. Chỗ thẻ chỗ ngồi để chị lo.”

Vy giữ khay ly cho khỏi đổ, quai móc chìa khóa phòng kho chậm trả từ tối qua chạm vào cổ tay kêu lanh canh. Đó là chìa Lan Anh giữ đến tận gần mười một giờ mới quăng lại cho cô, sau khi đã lục hết thùng in ấn và thay bản xếp chỗ không báo. Cô nhìn thẳng Lan Anh một giây rồi đặt khay ly xuống ghế chờ ở hành lang, nơi tiếng đèn tuýp trên trần ù ù như một đường dây căng trong đầu. “Được,” cô nói, “chị lo thì chị tự chịu.”

Lan Anh nhíu mày. Chắc cô ta chờ Vy cãi, hoặc năn nỉ để được đứng đúng chỗ như mọi lần qua lại thường xuyên ở công ty đều diễn ra vậy: Vy làm, Lan Anh nhận. Nhưng Vy cúi xuống nhặt tấm sơ đồ, vuốt phẳng mép giấy, rồi lùi hẳn khỏi đầu hàng. Động tác nhỏ thôi, nhưng đủ để anh Khoa bên đội âm thanh nhìn sang, ngập ngừng như vừa thấy một con ốc cuối cùng bị vặn lỏng.

Sai chỉ mất chưa đầy ba phút là lộ.

Lan Anh đứng ở đầu cầu thang, miệng trơn tru giới thiệu hướng đi, tay chỉ dứt khoát như thể cô ta thuộc lòng từng thẻ tên. Một cặp vợ chồng trung niên mặc vest xám được dẫn lên ghế hàng đầu bên trái. Vừa ngồi xuống, bác gái đã tháo kính, nhìn thẻ rồi cau mặt. “Ơ, đây là chỗ nhà tài trợ bên Minh Phúc sản xuất mà? Vợ chồng tôi là cậu mợ của chú rể.”

Phía dưới, một người đàn ông tóc hoa râm đang được nhân viên giữ lại ngoài dây vì “chưa tới lượt tuyến ưu tiên”. Ông dằn từng chữ: “Tôi là chú ruột cô dâu. Sao lại để tôi đứng sau đối tác?”

Tiếng nói không lớn, nhưng ở khách sạn kín tiếng kiểu này, chỉ cần lệch một nhịp là cả hai họ đều thấy nhục. Máy quay lia tới rồi khựng lại. Mẹ cô dâu quay phắt đầu. Chị Hạnh, quản lý sảnh, lập tức chạy từ bàn đón tiếp đến, gót giày gõ trên bậc đá.

Lan Anh đổi sắc mặt cực nhanh. “Do bên in thẻ để lẫn, chị xử lý được.”

“Bên in nào?” Vy đứng dưới một bậc, giọng đều. “Bản in cuối chị lấy trong kho tối qua là em chốt. Nếu chị đổi tuyến khách theo bản cũ, hàng đầu sẽ sai hết.”

Lan Anh quắc mắt. “Em đừng chen vào lúc này.”

Chị Hạnh quay sang Vy theo phản xạ nghề nghiệp của người chỉ quan tâm ai biết việc hơn ai nói to. “Bản cuối ở đâu?”

Vy giơ sơ đồ lên, tờ giấy còn nếp gấp, góc mực xanh rất dễ nhận. “Ở đây. Hàng đầu phải tách nhà trai, nhà gái và khách doanh nghiệp của bác Phúc. Khách bên Minh Phúc sản xuất ngồi ghế giữa, sát lối lên sân khấu nhỏ, không phải chặn tuyến họ hàng.”

Chị Hạnh giật lấy tờ sơ đồ, mắt lia một vòng. Cái ngập ngừng trong phòng hẹp ấy đổi hẳn hướng. Cô chỉ xuống chiếu nghỉ. “Ai đang giữ bộ thẻ tên hàng đầu?”

Lan Anh đáp quá nhanh. “Em.”

“Đem lên đây.”

Mặt Lan Anh cứng lại một chút. Đó là phần thưởng đầu tiên, nhỏ mà rõ đến tàn nhẫn: trước mặt mấy chục con mắt, người vừa tước quyền của Vy bị gọi giao đúng thứ mình vừa cướp. Cô ta rút xấp thẻ khỏi cặp da, cố giữ vẻ bình thản, nhưng ngón tay đã bóp cong mép bìa.

Cầu thang lên sảnh chính chỉ rộng đủ hai người tránh nhau. Đúng lúc chị Hạnh bảo đem thẻ lên chiếu nghỉ để sửa, một tốp khách mới tới tràn vào từ cửa kính tầng dưới, áo dài, váy lụa, tráp đỏ và máy ảnh chen thành một dòng chảy đẩy lên. Lan Anh ôm xấp thẻ, xoay người định băng qua trước để giữ vị trí đầu. Vy nhìn khoảng hẹp giữa tay vịn inox và vai người quay phim, bước lên trước nửa nhịp.

“Nhường tuyến nhà gái đi trước,” cô nói với cậu bưng tráp đang khựng lại. “Mâm này lên chiếu nghỉ trái.”

Cậu ta lập tức xoay thân theo cô. Một mâm tráp đi vào, sau nó là hai người bê hoa, rồi chú ruột cô dâu vừa bị chặn nãy giờ. Dòng người ấy lấp kín lối ngang ngay trước mặt Lan Anh. Cô ta định lách qua tay vịn, nhưng đằng sau đã bị anh quay phim đeo giàn máy chắn mất. Gót giày mắc nhẹ vào mép bậc, cả người khựng trên khoảng chiếu nghỉ hẹp như bị đóng đinh.

Vy nghiêng người né một bó hoa lan, luồn qua khoảng trống vừa mở ra, tay giữ sơ đồ ép sát ngực. Cô lên trước Lan Anh đúng một bậc, rồi thêm một bậc nữa. Không cần nói nhiều, cả cầu thang tự đọc ra điều đang xảy ra: ai được người khác nhường đường, ai bị ép đứng chờ ngay nơi lẽ ra mình định chiếm.

“Vy, lên đây.” Chị Hạnh không gọi “em” nữa. “Sắp lại giúp chị.”

Lan Anh bật ra một tiếng cười gượng. “Có gì mà làm quá vậy, chỉ là đổi vài ghế—”

“Không phải vài ghế.” giọng đàn ông già mà dứt khoát chém xuống từ đầu cầu thang trên cùng.

Bác Phúc vừa từ hành lang phòng riêng bước ra. Áo vest của bác còn cài nửa nút, rõ là bị gọi gấp từ buổi chào khách VIP. Đi cạnh bác là ông Tuấn, chủ bên Minh Phúc sản xuất, người đáng lẽ mười phút nữa mới tới. Hai người nhìn thẳng xấp thẻ trên tay Lan Anh, rồi nhìn sang Vy đang đứng ở đầu chiếu nghỉ với tờ sơ đồ cuối cùng.

“Bản xếp chỗ của con Vy,” bác Phúc nói, từng chữ rơi nặng trên đá. “Từ đầu đến cuối đều do con bé làm với tôi. Ai cho đổi mà không báo?”

Một cô lễ tân đang giữ dây phân luồng theo phản xạ quay hẳn người về phía Vy. “Chị Vy, mình dẫn khách thế nào ạ?”

Chỉ một cách xưng hô đổi tại chỗ thôi mà mặt Lan Anh trắng bệch. Cô ta vẫn cố chống. “Em chỉ muốn buổi lễ trơn tru hơn. Với lại em là người của công ty, còn Vy—”

“Còn tôi là người trả tiền cho công ty.” Ông Tuấn kéo nhẹ cà vạt, nhìn thẳng Lan Anh như nhìn một lỗi in cần loại bỏ. “Thẻ bàn khách của tôi ai xếp, tôi biết.”

Tuyến cuối cùng lên hàng đầu bắt đầu nghẽn. Nhà trai đứng thành cụm dưới chân cầu thang, nhà gái giữ mâm tráp ở nửa bậc trên, khách doanh nghiệp chen bên phải. Chỉ cần chậm thêm một phút là nghi thức đón hai họ sẽ vỡ. Chị Hạnh chìa tay đòi xấp thẻ. Lan Anh giữ cứng, cố vớt chút mặt mũi cuối. “Để em sửa, em đang đứng đây rồi.”

Vy nhìn tay cô ta đang ôm đống thẻ như ôm cái quyền cuối cùng còn sót. Cô không giằng. Cô bước hẳn tới, đứng đối diện trên chiếu nghỉ chật, đủ gần để Lan Anh phải lùi lưng chạm tay vịn. “Chị đang đứng nhầm chỗ,” cô nói.

Rồi Vy quay sang chị lễ tân đang giữ dây, chìa tay ra. “Đưa dây đây.”

Cô lễ tân giao ngay.

Vy cầm đầu móc dây phân luồng, xoay người bằng động tác gọn như đã tập trong đầu cả tuần. Móc bên phải đang chắn tuyến “khách ưu tiên” được cô tháo khỏi cột inox đầu hàng. Sợi dây đỏ bật ra, quét ngang không khí. Cùng lúc đó, cô dùng tay còn lại rút tấm thẻ đầu tiên trong xấp Lan Anh đang giữ — thẻ “Nhà tài trợ - Minh Phúc sản xuất” — đặt dứt khoát lên bàn console sát phía giữa hàng đầu, đúng vị trí lẽ ra phải ở từ đầu. Tấm thẻ “Cô chú hai họ” được cô kéo về đầu lối trái, ngay mép cầu thang, nơi người lớn tuổi chỉ cần bước lên là ngồi được.

“Nhà gái đi lối trái, cô chú ngồi trước. Nhà trai theo sau. Khách của bác Phúc và anh Tuấn vào hàng giữa.” Giọng Vy không to, nhưng từng hướng đi gắn thẳng vào vật trước mắt. “Tuyến ưu tiên cũ bỏ.”

Đó không còn là tranh cãi nữa. Đó là đổi đường.

Chị Hạnh lập tức hất cằm cho đội sảnh. “Theo chị Vy.”

Hai nhân viên nam bước tới chặn nửa thân người Lan Anh sang bên để mở lối cho cụ ông cụ bà lên trước. Một bác gái vừa bị dẫn nhầm ghế nãy giờ cầm lại túi xách, đi thẳng theo tuyến Vy mở. Chú ruột cô dâu bước qua mặt Lan Anh, không cần nhìn. Ông Tuấn nhấc tấm thẻ doanh nghiệp thứ hai, tự đặt tiếp xuống hàng giữa theo vị trí Vy chỉ. Cái xấp thẻ trong tay Lan Anh bị rút dần, rút rất nhanh, mỗi lần một tấm là mỗi lần quyền cô ta mỏng đi ngay giữa lòng bàn tay.

“Em đã nói để em xử lý mà.” Lan Anh cố chen một bước lên trước Vy, định lấy lại ít nhất cái quyền gọi người. Nhưng phía sau cô ta, mâm tráp thứ hai vừa xoay vào chiếu nghỉ làm váy cô bị cấn vào góc khay. Cô loạng choạng, phải bám tay vịn. Không ai đỡ. Cả lối đi đang chạy theo tuyến mới, không còn chỗ cho một người đứng chặn.

Vy không nhìn cô ta nữa. Cô đưa tay ra trước mặt chị Hạnh. “Thẻ bàn chính.”

Chị Hạnh đưa ngay.

Bàn chính là chỗ đau nhất, vì ai ngồi gần đôi trẻ hơn là ai được cả phòng đọc như người ở trên hơn. Từ đầu, Lan Anh đã đẩy tên bác gái nhà trai lệch xuống, nhường một ghế đẹp cho đại diện phía mình quen biết. Vy đặt lại từng thẻ, không run tay: cha mẹ chú rể, cha mẹ cô dâu, rồi hai vị lớn tuổi đúng vai. Tấm thẻ thừa có chữ của người quen Lan Anh bị cô rút ra, úp xuống mặt bàn, đặt sang khay phục vụ cạnh cốc trà chưa kịp thay.

Lan Anh mở miệng. “Vy, em làm thế là—”

“Không có ghế này cho chị quyết.” Vy xoay nửa người, đặt luôn xấp thẻ còn lại vào tay cô nhân viên lễ tân. “Mời chị Lan Anh lùi về bàn đón tiếp tầng dưới. Không được chạm vào thẻ hàng đầu nữa.”

Từ “mời” nghe lịch sự, nhưng nó chặt phăng sạch. Chị Hạnh nhận lệnh bằng một cái gật đầu rất ngắn. “Bạn xuống dưới hỗ trợ ghi tên khách nhé, Lan Anh.”

Đó là cú tụt hạng công khai nhất trong cả buổi: từ người đứng đầu cầu thang chỉ tuyến lên hàng trước, bị đẩy về bàn ghi tên tầng dưới như một người chỉ còn được phép ngồi sau mép bìa danh sách. Lan Anh nhìn bác Phúc, chờ một cái đỡ lời. Bác chỉ quay sang nhường đường cho mẹ cô dâu bước lên.

Vy kéo nốt cột inox đầu hàng sang trái thêm nửa mét, mở thẳng lối cho hai họ nhập lại đúng thứ tự. Những chiếc ghế đầu được đọc lại bằng mắt thường; người nào được mời lên trước thì đi, người nào phải lùi thì tự lùi. Không ai cần cô giải thích nữa.

Khi tuyến khách cuối cùng dồn vào đoạn hẹp ngay đầu cầu thang, Vy bước tới vị trí vừa bị cướp lúc đầu, móc đầu dây phân luồng cũ ra khỏi cột bên phải lần nữa và chốt sang cột mới ở mép trái. Hàng chờ bị cắt lại ngay tại đầu tuyến. Cô buông tay. Sợi dây đỏ văng rộng một nhịp, lắc qua khoảng chiếu nghỉ, rồi còn đung đưa ở đầu hàng.