Fast Fiction

Cả đám cược sai cô ấy

“Mai An, em đứng ra ngoài.”

Ngọc Linh giật tấm bảng tuyến xe khỏi tay An ngay ở mép làn đón khách, móng tay đỏ bấu lên góc nhựa đã sứt một vệt mực cũ. Hai bạn hậu cần đang kéo dây phân làn cùng quay đầu nhìn. Bên dưới mái che, đèn vàng hắt lên hàng xe bảy chỗ chờ nổ máy, còn đoàn khách của buổi ra mắt dây chuyền sản xuất mới đã bắt đầu đổ xuống từ thang máy. An vẫn đang nhìn bản in lộ trình và thấy ngay lỗi: xe số ba bị xếp đón đoàn Nhật ở cổng phụ, trong khi cổng đó vừa kẹt vì một xe tải giao booth chưa ra khỏi dốc.

“Xe số ba không vòng cổng phụ được,” An nói, tay vẫn giữ nửa mép bảng. “Nếu để nguyên sẽ nghẽn cả làn.”

Ngọc Linh cười, giọng đủ to để mấy người mặc suit đứng gần nghe thấy. “Em đi phát nước thôi. Phần điều phối để người có kinh nghiệm.” Rồi cô ta rút luôn thẻ ra vào khỏi dây đeo trên cổ An. “Thẻ này chị giữ. Khỏi chạy lung tung làm loạn.”

Cái dây đeo quất nhẹ vào cổ An, chỗ da nóng ran. Cô nhìn thấy mình thoáng hiện trên cánh cửa thang máy inox, giữa vệt mờ lau không sạch và dấu ngón tay cũ. Một đứa thực tập đứng cạnh cúi xuống giả vờ kiểm tra bộ đàm, như thể humiliation cũng có quy trình riêng của nó.

An buông mép bảng. “Được.”

Cô quay phắt sang mép bãi, chụp lấy cọc phân làn vừa bị lệch, kéo mạnh sang trái nửa mét đúng lúc chiếc xe tải giao booth lùi non tay, đuôi xe chặn xéo miệng cổng phụ. Tài xế xe số ba đang chồm đầu ra cửa kính chửi nhỏ bỗng khựng lại. Nếu cọc không dời, đầu xe bảy chỗ sẽ cắm thẳng vào điểm chết.

Ngọc Linh còn đang mải giơ bảng tuyến gọi đội lễ tân xếp hàng. An nói lạnh tanh, không cần nhìn cô ta: “Anh ơi, xe số ba đừng ôm cua. Lùi nửa thân, đi làn chính.”

Tài xế xe số ba nhìn qua vai Ngọc Linh, ngập ngừng một nhịp rồi làm theo. Bánh xe sượt qua cọc mới dời vừa khít. Một cú suýt kẹt biến mất ngay trước mắt mọi người. Mấy người đứng gần không nói gì, nhưng ánh nhìn họ trượt khỏi gương mặt cười gượng của Ngọc Linh, bám sang An rồi quay lại làn xe như có gì đó vừa rạn.

Đó là vết nứt đầu tiên.

Khách xuống đông hơn. Mùi nước hoa đắt tiền lẫn mùi xăng nóng và mùi bún bò từ quán vỉa hè đầu ngõ bị gió quất vào dưới mái che. Chị Thư bên bàn đón khách hối dồn tên đoàn, còn đội hậu cần bắt đầu chạy cả hai hướng. Ngọc Linh lập tức bịt thêm đường của An. Cô ta ôm bảng tuyến vào ngực, ra hiệu với lễ tân: “Ai hỏi xe thì chỉ qua chị. Đừng nghe linh tinh.”

Rồi như sợ chưa đủ, Ngọc Linh chặn cả lời nói của An trước một nhóm khách nội địa vừa kéo vali ra làn đón. “Dạ anh chị đợi em sắp xếp. Bên em có quy trình.”

An chìa tay. “Cho tôi bản danh sách.”

“Không.” Ngọc Linh quay sang anh Khoa, quản lý vận hành thuê ngoài, giọng nửa đùa nửa nịnh. “Mấy bạn part-time cứ nghĩ mình giỏi hơn cả người set hệ thống.”

Anh Khoa không cười. Anh đang cúi nhìn điện thoại, mồ hôi thấm cổ áo, rõ ràng không muốn dính vào cuộc hơn thua của hai người ngay trước mặt khách. An biết kiểu né ấy; những tháng qua cô với Ngọc Linh qua lại thường xuyên trong đủ thứ sự kiện ở Hà Nội, ai cũng quen nhìn cô là người chạy chân, bê thùng, vá lỗi sau lưng. Công của cô thường được dùng như nền sàn: bước lên thì được, nhắc tên thì không.

Một đoàn khách Hàn kéo ra mép làn, có người cao tuổi. Xe số một đáng lẽ phải vào trước, nhưng nó đang mắc sau một xe sedan của đối tác chưa chịu rời. Ngọc Linh không biết vì tai nghe bộ đàm của cô ta chết pin. An thấy đèn bộ đàm tối ngóm từ lúc còn trên thang máy.

Cô bước qua một nửa lằn sơn vàng. “Không chờ xe số một. Cho đoàn bác Sang lên xe số năm, ghế xoay dễ xuống hơn.”

Ngọc Linh quắc mắt. “Em im đi.”

Vị khách lớn tuổi vừa vịn cửa xe nghe thấy, nhíu mày. “Xe nào ghế thấp hơn?”

An chỉ ngay. “Xe số năm, cửa trượt, bậc thấp.”

Ngọc Linh kéo tay vị lễ tân định mở cửa xe số năm. “Không, xe số năm dành cho—”

Cửa trượt bật ra đánh cạch đúng lúc tài xế xe số năm thò đầu ra: “Đúng rồi chị ơi, xe em ghế thấp. Chở bác đi đỡ mỏi chân.”

Vị khách lớn tuổi chống tay lên thành cửa, bước lên xe số năm nhẹ hơn hẳn. Đoàn đi theo lập tức dồn về chiếc xe đó. Ngọc Linh đứng trơ một giây, cánh tay còn giơ ngang trong không khí như vừa bị tước mất cái quyền duy nhất cô ta đang bám. Chị Thư nhìn sang An lần đầu tiên trong tối nay, thật nhanh nhưng đủ rõ.

Áp lực không giảm. Nó tăng gấp đôi vì mấy người bắt đầu nhìn An như nhìn một lối thoát.

Đúng lúc đó một tiếng gọi bật lên từ ngoài rìa đám đông, nơi hàng xe máy của nhân viên xếp chen dưới gốc bằng lăng. “Ai vừa bảo xe số năm đón bác Sang?”

Anh tài xế xe số năm đóng cửa nửa chừng, ngẩng hẳn đầu lên.

An đáp, không cần bước thêm: “Tôi.”

Ngọc Linh cắt ngang ngay. “Không tới lượt em phát biểu—”

Từ mép đám người, anh tài xế nói lớn hơn, đủ cho khách lẫn đội hậu cần cùng nghe: “Nghe chị ấy đi. Sáng nay chính chị ấy là người đổi lộ trình cho đoàn máy ép bên khu sản xuất, không thì xe em ăn đủ đoạn đang đào.”

Mấy cái đầu quay rầm về phía An. Một bạn hậu cần đang ôm biển tên tự động lùi sang chừa lối. Chị Thư bước khỏi bàn đón khách hai bước, mắt nhìn thẳng Ngọc Linh chứ không nhìn An: “Linh, em đưa danh sách đây.”

Khoảnh khắc ấy không có tiếng vỗ tay, không có ai hô hào. Chỉ có người ta thật sự di chuyển. Một lối trống mở ra giữa những vali, dây phân làn và mũi xe đang nhích. Đó là thứ đọc mặt người nhanh hơn mọi lời bênh vực.

Ngọc Linh giữ bảng tuyến cứng hơn. “Danh sách của em đang chuẩn. Mọi người đừng rối.”

An bước thẳng tới, tay chặn đầu bảng. Góc nhựa cứa nhẹ vào lòng bàn tay chỗ vết chai cũ vì khuân khung backdrop. Cô kéo một nhịp dứt khoát. Tấm bảng bật khỏi tay Ngọc Linh, để lại dây treo quất vào cổ tay cô ta.

Trên bảng là tên khách, số xe, thứ tự đón, nét bút sửa của nhiều người chồng lên nhau. An lật mặt sau, nơi có vết lõm bút bi xanh từ những hôm làm việc trước, và giơ cao ngang ngực. “Xe số hai đổi đón đoàn Minh Phát. Xe số sáu vòng sau lấy đối tác nhà máy. Xe số ba bỏ cổng phụ, vào làn chính. Từ giờ ai gọi xe thì nhìn bảng này.”

Ngọc Linh cười nhạt, nhưng nụ cười đã bị kéo lệch. “Em lấy quyền ở đâu?”

Không ai trả lời cô ta. Một tài xế đã nổ máy, một lễ tân đã bắt đầu đọc lại tên theo bảng trong tay An. Đèn pha lia qua chân người, kéo dài bóng Ngọc Linh trên mặt sơn vàng như một vết bẩn không ai rảnh cúi lau.

Rồi cú thúc cuối cùng ập xuống.

Đoàn khách quan trọng nhất của tối đó bước ra từ cửa kính: ông Tâm, chủ phía đặt hàng, đi cùng hai nhà đầu tư và anh Khoa. Phía sau họ là mấy nhiếp ảnh vẫn còn đeo thẻ, chụp nốt hình bắt tay trước khi khách rời. Ba chiếc xe đang cùng chờ lệnh vào vị trí. Nếu sai thêm một lần nữa, không chỉ tắc làn, mà mặt mũi cả đội sẽ bể ngay trên ảnh, ngay trước đối tác.

Ngọc Linh chớp thời cơ cuối. Cô ta lao lên trước, chỉ thẳng vào An. “Anh Khoa, bạn này tự ý cướp bảng, làm loạn thứ tự đón khách. Em đề nghị bạn ra khỏi làn.”

Câu đó được nói đúng lúc mọi xe phải nhúc nhích. Mọi con mắt dồn lại. An vẫn cầm bảng tuyến trên tay, mép nhựa hằn vào ngón cái, thẻ ra vào của cô còn nằm trong tay Ngọc Linh như một bằng chứng giả rằng cửa này không thuộc về cô.

Anh Khoa mở miệng, nhưng ông Tâm đã liếc qua làn xe, nhìn một lượt, nhận ra đoàn Minh Phát đang đứng sai cụm và xe số hai đã dịch đúng góc quay đầu. Ông nhìn An. “Ai xếp cái này?”

An không chờ ai nhường lời. Cô bước ra đúng vạch đón, giơ bảng cao quá vai, giọng gọn đến mức tiếng máy nổ cũng không nuốt mất: “Tôi điều tuyến đón từ đây. Đoàn Minh Phát lên xe số hai ngay bây giờ. Nhà đầu tư đi xe số một. Đối tác nhà máy theo xe số sáu. Xe số ba giữ làn chính, không ai cắt.”

Một nhịp dừng sắc lẹm.

Rồi nó xảy ra cùng lúc.

Chị Thư xoay người chỉ đoàn Minh Phát về xe số hai. Tài xế xe số một tự động mở cửa sau. Đội hậu cần kéo dây phân làn chừa đúng khoảng cho xe số sáu vòng lên. Hai nhà đầu tư không hỏi Ngọc Linh lấy một câu; họ đi theo hướng tay An chỉ vì đó là hướng duy nhất còn trật tự. Ông Tâm quay sang anh Khoa, nói ngay trước mặt tất cả: “Cứ theo cô này.”

Ngọc Linh tái hẳn. “Nhưng em là người—”

“Thẻ của Mai An đâu?” anh Khoa cắt ngang, giọng lần đầu tiên có cạnh. Không đợi trả lời, anh giật cái thẻ ra vào từ tay Ngọc Linh, đưa thẳng cho An. “An đứng làn chính. Từ giờ em gọi xe.”

Cú giật đó nhỏ thôi, nhưng dây thẻ quật vào mu bàn tay Ngọc Linh nghe rất rõ. Một bạn lễ tân đang giữ bộ đàm vô thức hạ tay xuống. Một tài xế vừa nghe lệnh của cô ta ban nãy cũng rút hẳn người khỏi cửa xe, quay về phía An chờ. Mặt Ngọc Linh vẫn cố giữ nụ cười nghề nghiệp, nhưng cổ cô ta đỏ bừng, bảng tên trước ngực lệch sang một bên, hoàn toàn vô dụng.

An móc thẻ vào cổ, mép nhựa mòn cạ qua ngón tay như trả lại thứ bị giữ quá hạn. Cô không nhìn Ngọc Linh nữa. Cô đọc tên, đọc xe, đọc thứ tự. Mỗi lần cô hạ bảng chỉ sang đâu, xe nhích sang đó. Khách đi theo dòng chỉ dẫn như nước tìm đúng rãnh. Cả cái làn đón khách từng coi cô là người phụ bỗng vận hành bằng giọng cô.

Ngọc Linh cố chen lần cuối, bước chặn trước mũi xe số ba. “Xe này chưa đến lượt.”

An không cao giọng. “Xe số ba, tiến lên.”

Tài xế xe số ba nhìn qua kính chắn gió, rồi đạp côn cho xe bò tới. Ngọc Linh phải lùi hẳn khỏi vạch sơn để tránh mũi xe. Gót giày cô ta trượt nhẹ trên nền ướt vì một chai nước suối vừa đổ, loạng choạng đúng trước mặt nhóm khách còn đứng lại. Vết son môi hoàn hảo không cứu nổi khoảnh khắc ấy.

Ông Tâm đã vào xe số một nhưng chưa đóng cửa. Ông nghiêng người, nói với anh Khoa ngay tại cửa xe mở: “Lần sau để cô An đứng đầu làn từ đầu buổi.”

An nghe thấy. Cô vẫn tiếp tục: “Xe sáu vào. Đón đối tác nhà máy. Nhanh.”

Xe sáu lách lên. Một nhân viên bảo vệ bên cổng vốn chỉ nghe Ngọc Linh ban nãy giờ quay sang giữ hẳn barie mở theo nhịp tay An. Làn chính thông, cổng phụ bỏ trống đúng như cô nói từ đầu. Cái sai ban nãy giờ hiện hình rõ đến tàn nhẫn: nếu nghe Ngọc Linh, giờ cả dãy xe đã cắn đuôi nhau chết cứng.

Đến chiếc cuối cùng, Ngọc Linh không còn ai để gọi, không còn tay nào đỡ lời, cũng không còn chỗ đứng giữa làn. Cô ta chỉ còn một cánh tay lơ lửng như muốn giành lại bảng tuyến. An giơ cao tấm bảng trước mặt cô ta, đọc rõ từng chữ cuối cùng: “Xe cuối, đón khách còn lại theo danh sách tôi cầm. Không đổi nữa.”

Cửa xe cuối mở sẵn. Anh Khoa đứng lệch sang một bên, không chặn lối An mà chặn luôn hướng Ngọc Linh bước vào làn. An giữ bảng tuyến nâng cao trên vạch sơn vàng, góc bảng hằn vệt mực cũ dưới ánh đèn; sau câu nói của cô, những bàn tay đang định chỉ, định vẫy, định chen vào lần lượt hạ xuống, và cánh cửa xe vẫn mở đúng cho chuyến rời bãi theo thứ tự cô vừa gọi.