Mic nay, toi cam
“Linh, lùi ra sau coi đồ đi.”
Thu Trang vừa nói vừa giật luôn chiếc micro bộ đàm khỏi tay Linh, xoay người đứng đúng vào chỗ sát vạch đón khách trước cổng sân mở. Dây bảng tên quệt qua cổ tay Linh rát một đường. Hai chiếc ô tô bảy chỗ vừa dừng, đèn pha còn quét trên nền gạch ướt, mấy bạn PG và đội quay máy đã tự nhiên nghiêng người về phía Thu Trang như thể đó vốn là vị trí của cô ta. Linh bị hất lệch sang cạnh dãy flight case, ngay cạnh một góc ghế nhựa thấp với hộp cơm nguội từ đầu chiều còn chưa bóc hết nắp.
“Chị ấy là điều phối chính à?” một khách mời trẻ hỏi nhỏ.
Thu Trang nghe thấy, cười rất ngọt. “Em Linh phụ hậu cần thôi. Mọi người cứ theo chị.”
Linh siết điện thoại trong lòng bàn tay, màn hình sáng hắt thấp vào ngón tay đầy nếp gấp của ca làm dài từ sáng. Ba tuần qua, cô đi trước cả đội, chốt luồng xe, phân giờ KOL, kiểm tra lối vào khu livestream, ngủ gục trên xe máy ngoài cổng kho dựng. Hôm nay, ngay lúc khách bắt đầu tới đông, Thu Trang lại mặc váy blazer mới, bước ra nhận hết phần mặt tiền.
Một bác tài vừa mở cốp xe lấy thùng quà, Linh nhìn một cái đã biết sắp loạn. Xe KOL vào lối trái, xe khách VIP phải rẽ qua sân trong; Thu Trang đang chỉ ngược, dồn hai luồng vào cùng một khoảng hẹp trước backdrop. Linh bước lên nửa bước. “Chị Trang, xe sau là đoàn nhà phân phối miền Bắc—”
Thu Trang không quay đầu. “Em đừng chen lời trước mặt khách.”
Câu nói đủ to để mấy người gần đó cùng nghe. Một bạn trong team livestream lúng túng né mắt Linh, rồi vẫn cầm dây chắn chạy theo Thu Trang. Đó là vết nứt đầu tiên của sự tự tin giả tạo trong sân: bác tài đoàn sau hạ kính, cau mày nhìn lối bị chặn, còn người giữ cửa ở mép cổng quay hẳn sang Linh, như chờ một cái gật đầu khác với lệnh vừa nghe.
Nhưng Thu Trang đã vẫy mạnh. “Cho xe số hai vào sát backdrop, nhanh.”
Bốn bánh vừa trườn lên, chiếc xe giao thiết bị muộn từ bên hông cũng tạt tới. Khoảng sân mở vốn đủ rộng bỗng chật cứng tiếng còi ngắt quãng, mũi xe chĩa vào nhau, người ôm hoa đứng chôn chân ở giữa. Một người đàn ông mặc sơ mi trắng, phù hiệu khách VIP, bước xuống mà không có lối thẳng vào khu check-in. Sau lưng ông, hai chị chủ đại lý đi giày cao gót phải né vũng nước, ôm túi quà chen qua dây điện.
Linh thấy luồng đứt ngay trước mắt như nhìn đường nứt trên kính. Cô nói nhanh với cậu bảo vệ gần cổng: “Mở lối bên phải, chừa hành lang cho khách đi bộ.”
Cậu ta chưa kịp nhúc nhích, Thu Trang đã quát sang: “Không ai tự ý đổi luồng hết. Nghe chị.”
“Nhưng đoàn KOL còn hai xe nữa,” Linh nói, giọng thấp mà gọn. “Dồn ở đây sẽ kẹt cả sân.”
Thu Trang bật cười, vẫn giữ micro trên môi. “Ai cũng biết nói. Làm sự kiện không phải xếp hàng quán phở đâu em.”
Câu châm chọc khiến mấy người đứng gần cười theo lấy lòng. Không khí ấy ở Hà Nội rất quen: ai có micro, người đó được xem là đúng, cho tới khi sai bằng mắt thường. Và sai đến rất nhanh. Chiếc xe giao thiết bị bị ép lùi, bánh sau cán mép dây điện. Một trụ đèn ring-light đặt tạm bên đường nghiêng hẳn. Bạn kỹ thuật hét thất thanh, chồm tới giữ. Hai chị đại lý đứng lại, váy dính bùn, bắt đầu bực ra mặt.
“Dừng xe!” Linh quát, lần này không chờ ai cho phép.
Giọng cô cắt ngang tiếng ồn. Bác tài xe giao thiết bị đạp phanh. Trụ đèn dừng ở góc chao đảo. Ngay khoảnh khắc đó, vài cái đầu cùng quay về phía Linh thay vì Thu Trang. Một crack nhỏ, rõ như tiếng móng guốc sượt nền.
Thu Trang sầm mặt. “Em lấy quyền gì—”
“Lấy quyền không để đổ đồ giữa sân.” Linh đã bước ra khỏi dãy flight case, chỉ thẳng. “Xe thiết bị lùi theo làn hông, người đi bộ né vào mái bạt bên phải. Đoàn nhà phân phối đi trước. KOL chờ ngoài một phút.”
Cô không có micro, nhưng cách nói của người đã nhớ từng nhịp xe, từng mốc phút, khiến lời rơi xuống đâu là chỗ đó tự dọn ra ngay. Cậu bảo vệ vừa nãy là người đầu tiên xoay vai, kéo dây chắn sang phải. Bác tài sơ mi xám thò đầu ra nghe theo. Hai bạn bê hoa lùi ba bước, né khỏi tâm xe. Một chị đại lý nắm khuỷu tay bạn mình, tự động chuyển hướng theo lối Linh vừa mở.
Trong sân, sự đổi phía không cần ai tuyên bố. Nó hiện lên ở mũi giày quay đâu, ở vai người tránh ai, ở lối trống bỗng mở ra quanh một người vốn bị đẩy sát mép. Thu Trang còn đứng ở vạch đầu, nhưng khách vừa xuống xe đã không đi về phía cô ta nữa. Họ vòng qua, cắt chếch về phía Linh để hỏi đường. Một bạn quay máy đang chạy theo Thu Trang phải dừng khựng, rồi quay nửa thân về phía Linh vì nếu không đổi trục, cậu ta sẽ chắn đúng lối khách đi.
“Chị ơi, bàn ký tên ở đâu?” một vị khách lớn tuổi hỏi.
Linh chỉ ngay. “Qua hành lang bạt, bên trái sân trong. Có người đón.”
“Cảm ơn em.”
Ông đi thẳng theo hướng cô chỉ, kéo theo luôn hai người sau. Thu Trang giơ micro gọi với, “Bên này ạ—” nhưng không ai rẽ lại. Câu gọi đó rơi hụt giữa sân như quăng vào khoảng trống.
Từ khu check-in, chị Như bên nhãn hàng đã bắt đầu đi nhanh ra, gót giày nện sắc trên nền gạch. Chị nhìn vòng xe đang xoắn, nhìn mặt mấy khách VIP mất kiên nhẫn, rồi nhìn thẳng vào Thu Trang. “Ai set luồng đón khách kiểu này?”
Thu Trang lập tức đáp, “Em đang chỉnh lại—”
Đúng lúc đó, chiếc xe cuối của đoàn KOL tới sớm hơn dự kiến, đầu xe vừa thò vào cổng đã bị hàng xe trước chặn chết. Một gương mặt quen trên livestream hạ kính nhìn ra, vẻ khó chịu lộ rõ. Máy quay điện thoại của mấy người đứng chờ lập tức giơ lên. Mất mặt không còn là chuyện nội bộ nữa.
Anh Khoa, giám đốc vận hành của phía đối tác sản xuất, cũng từ trong sân bước ra. Anh cao, sơ mi xắn tay, cổ còn đeo thẻ ra vào, ánh mắt lướt một vòng là biết người này quen giải quyết hỗn loạn hơn quen phát biểu. Anh không hỏi Thu Trang trước. Anh nhìn theo dòng người đang tự động bẻ hướng theo tay Linh, rồi hỏi lớn, đủ cho cả vòng sân nghe thấy:
“Ai mới là người nắm luồng đón khách ở đây?”
Một khoảng hở mỏng mở ra ngay giữa tiếng máy xe, tiếng gọi nhau, tiếng kéo dây chắn. Cơ hội ấy hẹp đến mức nếu im đi một giây, nó sẽ đóng lại và Thu Trang sẽ cướp lời lần nữa.
Thu Trang đã hít vào. “Em—”
Linh bước tới, giật chiếc micro dự phòng đang cắm ở chân loa cạnh cổng. Động tác gọn như thể cái đó vốn đặt sẵn cho tay cô. “Tôi.” Giọng cô vang hẳn ra vòng sân. “Mic này, tôi cầm. Luồng này, tôi chạy. Xe KOL dừng ngoài cổng ba mươi giây, đoàn nhà phân phối theo tôi qua lối phải. Bảo vệ mở hông. Team livestream nhấc ring-light khỏi mép dây, ngay.”
Không ai cho Thu Trang thời gian chen vào. Anh Khoa nghiêng người tránh khỏi trục đường, nhấc tay ra hiệu cho bảo vệ theo lệnh Linh. Chị Như quay phắt sang đội nhãn hàng: “Nghe Linh.” Hai chữ ấy như đóng dấu giữa đám đông.
Linh đã xoay sang bác tài đầu đoàn. “Anh tiến nửa thân xe, dừng bánh trước vạch thoát nước. Đúng rồi. Chị đại lý đi lối này, cẩn thận nền trơn.” Cô vừa nói vừa lách qua đầu xe, vai áo sơ mi sẫm mồ hôi cọ vào sườn gương chiếu hậu. Một bạn kỹ thuật lao lên bê trụ đèn theo lệnh. Dây chắn kéo sang. Hành lang đi bộ mở ra thành một vệt thẳng từ cổng vào sân trong.
Thu Trang chồm tới, giọng cao lên. “Linh, em làm quá quyền hạn rồi. Chị đang phụ trách—”
“Chị phụ trách mà để khách đứng giữa đầu xe.” Linh không nhìn cô ta, chỉ nói vào micro. “Bạn nào giữ danh sách quà, theo đoàn nhà phân phối. Bạn nào quay KOL, ra cổng ngoài. Không ai đứng chắn lối.”
Đó là cú tát thẳng trước mặt mọi người: không phải bằng lời mắng, mà bằng việc cô nói tiếp như thể tiếng của Thu Trang không còn quyền làm đứt nhịp vận hành nữa. Hai bạn PG đang đứng cạnh Thu Trang nhìn nhau một cái rồi tự động tản ra theo hướng Linh phân. Một bạn cầm bảng tên vốn bám sau Thu Trang chạy cắt ngang qua cô ta để đón khách đúng luồng mới. Vai người, gót giày, bánh vali, tất cả cùng đổi hướng. Thu Trang đứng nguyên ở chỗ cũ, nhưng vòng người đã rỗng dần quanh cô ta.
Một vị khách lớn tuổi vừa bước qua, tiện miệng hỏi chị Như: “Con bé cầm mic kia là quản lý à?”
Chị Như đáp ngay, không nhỏ giọng: “Người nắm luồng ở đây là Linh.”
Mặt Thu Trang trắng bệch đi dưới lớp nền. Cô ta chìa tay định giật lại micro, nhưng anh Khoa đã bước ngang qua, cánh tay vô tình mà chắn đúng đường. “Trang, em lùi ra cho thông lối.” Lời anh không nặng, nhưng cái “lùi ra” giữa sân đông còn đau hơn quát tháo. Chính câu cô ta đã ném cho Linh lúc đầu giờ nay quay lại, công khai và đúng chỗ.
Thu Trang cứng mặt. “Em chỉ đang hỗ trợ phần đón—”
“Vậy hỗ trợ đi,” chị Như cắt lạnh. “Đừng chặn người đang chạy được việc.”
Không còn chỗ cho cô ta diễn. Một bác tài, người nãy giờ bị đẩy tới đẩy lui, còn buông câu thật thà đến tàn nhẫn: “Nãy nghe cô kia chỉ, tôi suýt tông vào đồ.”
Linh không quay lại nhìn. Cô đã kéo được đoàn khách đầu tiên trôi qua hành lang bạt, tiếng giày bớt dồn, máy xe lùi ra ngoài, khu cổng nhẹ hẳn như nút thắt vừa bị cắt. Nhưng đỉnh điểm chưa qua. Từ ngoài đường, tiếng gọi vang lên: đoàn KOL tới đủ ba xe một lúc, fan và người giao hàng lẫn vào nhau, cổng ngoài bắt đầu ùn.
“Linh!” anh Khoa gọi lớn. “Cứu luôn luồng ngoài được không?”
Cả sân nghe rõ. Không còn là hỏi ai đúng nữa. Là giao quyền ngay tại chỗ.
Linh quay người giữa vòng sân, micro trong tay. “Được. Tôi nhận luôn cổng ngoài.” Cô chỉ nhanh như chém. “Anh bảo vệ áo xanh theo tôi. Bạn quay máy số hai ra cổng phụ. Danh sách khách VIP chuyển cho chị Như ở sân trong. Thu Trang, chị đứng bàn quà.”
Lần đầu tiên tên Thu Trang bị gọi như một người nhận việc chứ không phải người giao việc. Cô ta há miệng, nhưng không ai dừng để chờ phản đối. Đó là mất quyền thật sự: không phải bị nói thua, mà là tiếng mình hết giá trị ngay khi còn đứng ở đó.
Linh băng qua khoảng sân đã tách luồng, đi nhanh đến mức tà áo sơ mi bật khỏi lưng quần một góc. Cả đội đi theo sau cô thành một dải chuyển động rõ rệt. Qua cổng ngoài, ba xe xếp nối đuôi, fan ép vào mép rào, người giao nước ôm lốc chai không biết đặt đâu. Linh nhấc micro lên, giọng dứt khoát, ngắn, không thừa một chữ. “Xe một vào lối trái rồi tắt máy. Xe hai chờ sau vạch trắng. Fan lùi khỏi đầu xe. Người giao hàng đặt sát tường. Nhanh.”
Những mệnh lệnh ấy có cái lực của người đã tự mình gánh hết phần bẩn thỉu trước khi cầm mic. Một cậu fan còn đang giơ điện thoại cũng phải lùi. Bác giao nước ôm thùng né sang. Xe một lọt vào đúng khe trống. Máy quay theo KOL chạy đúng lối. Đường thông ra như kéo dây. Anh Khoa trực tiếp bê một flight case nhỏ cùng bạn kỹ thuật đi theo sau Linh, không còn ai nhìn Thu Trang nữa.
Từ trong sân, tiếng gọi dội ra, nhưng giờ nó đổi nguồn. “Theo Linh!” “Để lối phải trống!” “Danh sách qua đây!” Những câu ấy bật qua mái bạt, đập vào tường hông rồi nảy ngược lại. Linh rẽ vào lối phụ cạnh dãy xe máy dựng ken, nơi góc cua hẹp nối cổng ngoài với sân trong. Một chiếc ghế nhựa cũ bị đẩy sát tường, cạnh đó vẫn là hộp cơm nguội ai bỏ quên từ đầu ca. Cô đi trước, micro kê gần miệng, không hề ngoái lại.
“Đoàn nhà phân phối, theo tôi qua lối này. Cổng chính giữ thoáng. Xe sau chờ lệnh tôi.”
Tiếng “theo tôi” bật vào ngách hẹp rồi dội ngược trở ra qua vòng sân đã mở. Cô bẻ cua sang làn phụ trước, lời gọi phía sau đập tường nảy lại, chồng lên nhau: “Theo Linh— theo lối này— chờ lệnh tôi—” rồi rơi gọn xuống.