Giua quay, nguoi duoc goi la toi
Quỳnh gạt phăng bàn tay Linh khỏi máy quét mã, kéo cuốn danh sách khách về phía mình đến mức mấy dây đeo thẻ trên mép quầy đổ rào rào. “Em đứng lui ra sau. Phụ chị phát nước thôi.” Câu nói bật ra ngay trước hàng người đang xếp dài tới cửa kính sảnh, nơi ánh đèn xe ngoài phố Hà Nội hắt vào thành những vệt mỏng lạnh như dao.
Linh đứng khựng một nhịp. Vai áo sơ mi của cô hằn nếp cứng vì từ sáng đã chạy giữa kho vật phẩm, khu gửi xe và quầy lễ tân, mồ hôi khô lại ở cổ. Dưới quầy còn chồng hai mũ bảo hiểm xe máy của đội vận hành, một túi hồ sơ bọc giấy kêu sột soạt mỗi khi ai đó chống tay xuống. Ba tuần nay cô là người dựng toàn bộ luồng khách cho buổi ra mắt của hãng thiết bị sản xuất Hạo Nam, nhưng trên bảng phân công đặt cạnh chậu lan, tên người đứng quầy chính lại là Quỳnh.
Một người đàn ông mặc vest phía đầu hàng đợi nhìn đồng hồ, nhíu mày. Quỳnh thấy thế càng diễn sâu, nhấc cằm về phía thùng nước suối. “Nhanh lên. Chị đã nói rồi, việc hệ thống để chị xử lý. Đừng chạm vào danh sách khách.”
Linh không cúi xuống lấy nước. Cô rút thẻ ra vào của mình khỏi dây, đặt thẳng lên mép quầy chật ních bút dạ và phong bì, tiếng nhựa chạm gỗ cộc một cái. “Chị giữ danh sách thì giữ cho chắc,” cô nói đều đều, “đừng để lát nữa không đọc nổi tên ai.”
Câu đó nhỏ, nhưng người đàn ông vest nghe thấy. Ông ta nhếch mép như vừa ngửi được mùi có chuyện. Một cô gái trong hàng bỗng ngẩng lên khỏi điện thoại. Cái tự tin trơn tru trên mặt Quỳnh rạn rất khẽ.
Ngay lúc ấy, một phụ nữ khoảng bốn mươi trong bộ áo dài lụa xanh bước vội tới, theo sau là một trợ lý ôm ống bản vẽ thương hiệu. “Bên tài trợ kim cương tới rồi,” cô ta nói gấp. “Đại diện tập đoàn Bắc Sơn. Tên ông Trịnh Minh Phúc không quét ra thẻ.”
Quỳnh giật lấy điện thoại từ tay trợ lý, vuốt màn hình loạn lên. “Không thể. Tôi đã chốt danh sách cuối cùng.” Rồi chị ta hất mặt sang Linh, đủ lớn để cả hàng nghe: “Hồi chiều ai đụng vào file check-in? Em chứ ai. Chị đã bảo đừng sửa linh tinh.”
Linh quay sang. Đầu hàng đợi đã dồn lên thêm hai bước; giày da cọ nền đá, dây kéo va nhau lách cách. Một người đàn ông tóc hoa râm, chắc là ông Phúc, đứng cạnh biển backdrop mà chưa được vào khu vực trong, sắc mặt đã chuyển từ khó chịu sang lạnh hẳn. Sau lưng ông là logo các nhà tài trợ, máy ảnh của truyền thông đang giơ sẵn.
“Tôi có thư xác nhận từ chị Thảo,” ông Phúc nói, chìa điện thoại ra. “Mười phút nữa tôi lên phát biểu.”
Quỳnh nhận điện thoại mà không nhìn kỹ, chỉ nhoẻn cười kiểu xin lỗi cho có. “Dạ, chắc bên dưới nhập thiếu. Anh chờ giúp em vài phút.”
“Vài phút?” Trợ lý của ông Phúc bật lại. “Khách mời cấp này mà đứng ngoài quầy?”
Quỳnh quay hẳn sang Linh. “Em còn đứng đó làm gì? Gọi kỹ thuật đi.”
“Người làm danh sách cuối là chị,” Linh nói.
Quỳnh cười khẩy, cố giữ giọng ngọt. “Đấy, mọi người thấy chưa? Lúc có việc là đẩy trách nhiệm. Bảo sao chỉ làm phụ.” Chị ta đẩy hẳn thân mình chắn trước màn hình, một bàn tay đặt lên chuột, một bàn tay chặn ngang như sợ Linh ăn cắp quyền chạm vào máy.
Những người trong hàng bắt đầu xì xào. Một bác trung niên cài ghim hội doanh nhân lắc đầu. Một cô quay phim chuyển ống kính từ backdrop sang quầy check-in. Quỳnh vẫn thao tác loạn lên, càng gấp càng sai; tên ông Phúc không hiện, mà hệ thống còn báo trùng mã ở một khách khác. Tiếng thông báo lỗi vang lên khô khốc, lặp đến lần thứ ba thì cái cười trên mặt chị ta bắt đầu méo.
Linh nghiêng người nhìn qua khoảng hở giữa cánh tay Quỳnh và màn hình. Chỉ một giây là cô thấy chỗ sai: mục duyệt khẩn từ tài khoản chủ dự án đã bị ẩn trong bộ lọc khách thường. Chiều nay chính cô nhận được tin nhắn của anh Khoa bên hãng, bảo chị Thảo duyệt thêm ba khách chiến lược sau giờ chốt. Quỳnh biết, nhưng chị ta không cập nhật vào luồng chính; chị ta đẩy qua một nhánh dự phòng rồi xóa ghi chú người xử lý.
“Bỏ bộ lọc ‘khách có thẻ in sẵn’ đi,” Linh nói.
“Em im đi.”
“Bỏ đi thì thấy.”
Quỳnh không bỏ. Chị ta bấm mạnh hơn, như thể sức có thể ép hệ thống đổi ý. Hàng người phía sau dồn thêm, một thanh niên cầm túi quà tặc lưỡi rõ to. Ông Phúc liếc đồng hồ lần nữa. Trên cổ tay ông, mặt kính phản ánh đèn sảnh sáng đến chói mắt.
Linh thò tay nhấn chuông gọi nội bộ đặt trên quầy. Tiếng keng cắt ngang dòng người. “Anh Bảo,” cô gọi anh bảo vệ ở đầu line, “giữ hàng bên trái đứng nguyên. Bên phải ưu tiên ai đã có mã hiện sẵn.” Rồi cô nhìn thẳng ông Phúc. “Anh cho tôi xem thư xác nhận.”
Quỳnh quay ngoắt lại. “Ai cho em nhận khách?”
“Khách đang đứng ở quầy,” Linh đáp. “Chị xử lý không nổi thì tránh ra cho người khác làm.”
Hai câu chạm nhau như va kim loại. Một khoảng nhỏ trên quầy, giữa chồng dây đeo và máy in thẻ, bỗng thành ranh giới thật. Anh Bảo nhìn từ đầu line, do dự đúng nửa nhịp, rồi làm theo Linh, dang tay phân lại luồng người. Chỉ thế thôi, trật tự cũ đã nứt thêm một đường.
Quỳnh đỏ mặt. “Em tưởng nói lớn là thành người có quyền à?”
Linh không trả lời. Cô cầm điện thoại ông Phúc, ngón tay lướt nhanh qua thư xác nhận. Ở cuối thư có mã phê duyệt và dòng chuyển tiếp từ Ms. Thảo. “Mở lịch sử duyệt,” cô nói, lần này không nói với Quỳnh mà nói với cả cái màn hình đang bị chị ta giữ chặt. “Nếu chị không mở, em đọc to mã này lên để bên hãng đối chiếu.”
“Em dọa ai đấy?”
“Không dọa. Đọc.”
Cái hàng người sau lưng họ im đi theo kiểu nguy hiểm nhất: không phải hết tò mò, mà là đang chờ xem ai bị bóc mặt. Quỳnh giữ nguyên chuột. Linh thò sang, nắm cạnh màn hình xoay hẳn về phía ngoài quầy. Động tác đó làm mấy dây thẻ trượt xuống, máy quét mã kêu cạch một tiếng. Quỳnh vội chụp lại nhưng chậm nửa nhịp; màn hình đã hướng ra ánh nhìn của ông Phúc, trợ lý ông, cô quay phim và cả những người đứng đầu hàng.
“Mã duyệt BS-47A,” Linh đọc rõ, từng chữ một. “Người duyệt: Thảo Trần. Thời gian: mười bảy giờ ba mươi tám. Trạng thái: chuyển sang danh sách khách chiến lược. Người tiếp nhận—”
Cô dừng một nhịp, mắt không rời màn hình.
“Đọc tiếp đi,” ông Phúc lạnh giọng.
Linh đọc. “Người tiếp nhận: Quỳnh Nguyễn. Ghi chú hệ thống: chờ cập nhật quầy chính.”
Trợ lý của ông Phúc bật ra tiếng “à” ngắn mà sắc. Cô quay phim hạ điện thoại xuống một chút để nhìn rõ hơn. Người đàn ông vest đầu hàng cười thành tiếng. Quỳnh giằng chuột lại, tay run đến mức con trỏ nhảy loạn. “Cái này… chỉ là tạm treo. Tôi chưa kịp—”
“Chưa kịp hay không cho vào?” Linh hỏi.
Quỳnh mở miệng, không ra tiếng ngay. Chính cái khựng đó mới giết chị ta. Trước một hàng người đang chờ được qua cổng, mọi lời chữa cháy đến sau màn hình đều thành muộn.
Linh kéo bàn phím về phía mình. Quỳnh chặn, nhưng ông Phúc đã đặt hẳn điện thoại xuống quầy, tiếng chạm mạnh khô gọn. “Cô ấy làm đi.”
Chỉ bốn chữ. Quỳnh buông tay như bị bỏng.
Linh nhập mã duyệt, mở đúng nhánh khách chiến lược, gộp hồ sơ của ông Phúc vào quầy chính, in thẻ. Máy in thẻ rú lên rồi nhả ra dải nhựa mới, chữ đen sắc gọn trên nền trắng. Cô xỏ dây đeo, đưa tận tay ông. “Anh Trịnh Minh Phúc, lối bên phải qua cửa kính trong, có người dẫn vào khu khách mời.”
Ông Phúc nhận thẻ, không nhìn Quỳnh lấy một cái.
Ngay sau đó Linh không dừng lại để hưởng cảm giác thắng. Cô gõ tiếp tên hai vị khách bị kẹt sau ông Phúc, gọi người tiếp theo bằng số thứ tự, rồi nhìn thẳng hàng chờ. “Ai có mã trong thư mời đưa ra trước. Ai thuộc nhóm tài trợ hoặc diễn giả đi line phải. Khách tự do line trái.” Cô hất cằm về chỗ mấy cuộn sticker. “Bảo, chuyển bảng số qua đây.”
Anh Bảo mang bảng số gỗ đến đặt trước mặt Linh. Cử chỉ nhỏ thôi, nhưng trước mặt bao nhiêu người, nó như dời cái quầy sang chủ khác. Quỳnh đứng lệch hẳn sang mép, bàn tay còn đặt trên chuột mà không ai nhìn nữa.
Một cô khách đeo túi hàng hiệu bước lên theo hướng cũ, vẫn chìa điện thoại về phía Quỳnh. Linh không cần cao giọng. “Chị xếp lại line trái giúp em.” Cô khách khựng lại, liếc Quỳnh, rồi xoay hẳn người theo hướng Linh chỉ. Một ông chú từ cuối hàng chen lên bị Linh giơ tay chặn ngay. “Chưa tới lượt. Bác đứng sau biển số mười hai.” Ông chú định cãi nhưng thấy ông Phúc vẫn còn trong tầm mắt ở lối kính, đành lui xuống, miệng lẩm bẩm nhỏ đi.
Quỳnh cố chen vào. “Đưa đây chị nhập cho nhanh.”
“Không.” Linh không nhìn chị ta. “Chị qua bàn bên phát thư mời giấy. Quầy này em xử lý.”
Mặt Quỳnh trắng bệch rồi đỏ bừng. “Em lấy tư cách gì?”
Linh chỉ vào màn hình còn mở lịch sử duyệt. “Tư cách người đang làm đúng.”
Lời đó vừa dứt, cánh cửa kính xoay ở sảnh trong mở ra. Chị Thảo bước đến cùng anh Khoa, phía sau còn có hai người của ban truyền thông. Chị Thảo mặc suit kem, tóc búi gọn, trên cổ còn đeo thẻ của hãng Hạo Nam. Quỳnh như người gặp phao, lập tức đổi giọng: “Chị Thảo, em đang—”
“Linh.” Chị Thảo gọi ngay, không cho chị ta nói hết. Giọng không lớn nhưng phẳng và cứng, đủ để hàng đầu nghe rõ. “Quầy này từ giờ do em giữ. Danh sách khách chiến lược, diễn giả và đối tác sản xuất đưa hết về máy của Linh.”
Quỳnh đứng chết tại chỗ.
Chị Thảo đặt tập giấy xác nhận lên quầy trước mặt Linh, cạnh chiếc thẻ ra vào có mép nhựa đã mòn của cô. “Nếu có ai chưa hiện tên mà có mã duyệt của tôi, chỉ Linh được quyền quyết định cho qua hay giữ lại. Mọi cập nhật ở quầy phải qua Linh, rõ chưa?”
Cái “rõ chưa” không hề nhìn sang Linh. Nó chém thẳng vào phần không khí Quỳnh đang đứng.
Anh Khoa bước nửa bước lên, kéo bảng tên nhân sự dự phòng từ cạnh máy in sang sát tay Linh. “Em cầm luôn bộ in thẻ này. Các đội dẫn khách nghe theo điều phối của Linh.”
Quỳnh cố cười, môi giật nhẹ. “Dạ, nhưng em là điều phối mặt trước từ đầu—”
Chị Thảo quay sang, cắt ngang ngay ở chữ “nhưng”. “Từ đầu chị giao em cập nhật quầy chính. Em để khách tài trợ kim cương đứng ngoài cửa. Từ giờ em không chạm vào danh sách khách chiến lược nữa.”
Đấy là cú đánh cuối làm mặt Quỳnh sụp xuống thật sự. Không phải vì bị mắng; bị mắng riêng còn cứu được. Bị tước quyền ngay tại quầy, trước khách, trước bảo vệ, trước truyền thông, trước cả người vừa bị chị ta đẩy xuống làm phát nước mới là mất sạch chỗ đứng.
Một phóng viên ở mép sảnh tranh thủ giơ máy lên. Linh đã cầm lại chuột, mở line kế tiếp, giọng lạnh và gọn như cắt thẻ. “Khách số mười hai lên quầy. Diễn giả bên phải. Không có mã duyệt, chờ xác minh với tôi.” Cô ngẩng lên nhìn thẳng hàng người đang tự động xếp lại theo tay mình. “Từ giờ, tên nào qua quầy này là tôi quyết.”
Ánh đèn lóe trắng trên mặt kính sảnh, một cú chớp máy ảnh nở bung thành vệt sáng đập vào lớp kính rồi loang thành bóng nhòa phía sau vai Linh.