Fast Fiction

Chúng mình xách chung một gánh

“Linh, bỏ cái thùng đó xuống. Phần hậu cần không phải việc của em.”

Trinh nói qua micro cầm tay, giọng vẫn ngọt như đang dẫn chương trình, nhưng cả dãy hành lang sau sân khấu đều nghe rõ. Linh đang cúi sát ổ điện, một tay giữ dây nối đèn khỏi vướng vào chân đội múa, tay kia ôm thùng nước đá vừa bê từ quầy tạp hóa cạnh cổng trường vào. Cái dây đeo thẻ sinh viên sờn mép quệt qua sàn bụi. Trinh bước tới, giật lấy cuộn băng dính trong tay Linh, quay sang cười với hai bạn câu lạc bộ truyền thông: “Để người đúng ban làm. Đừng để lộn xộn.”

Linh không cãi. Nếu cô buông tay chậm nửa nhịp, ổ cắm chập, đèn led ngoài sân sẽ tắt giữa lúc khoa Kinh tế đang đón khách mời doanh nghiệp. Cô gập người hơn nữa, lấy mu bàn tay đẩy dây điện sát chân tường, rồi đặt thùng nước đá vào bóng tối dưới bàn check-in. Tờ hóa đơn gấp làm tư trong túi quần jean cấn vào đùi; cô đã tạm ứng trước vì ban tổ chức “quên chuyển khoản”. Trinh vừa lấy công vừa lấy quyền xếp người, đến mức ghế ở bàn ăn trưa gia đình cô Hạnh hôm qua cũng bị đổi chỗ, đẩy Linh xuống ngồi cạnh đám năm nhất “cho tiện chạy việc”.

“Cảm ơn nước đá nhé,” Khoa nói rất khẽ, đứng chắn nửa bước trước mặt Trinh như vô tình. Cậu rút cái bảng số thứ tự khách mời khỏi tay một đàn em đang luống cuống, dúi sang cho Linh, “Em giữ bảng này. Ai hỏi cứ đưa chị Linh.”

Đó là việc có thể bị Trinh khó chịu, vì bảng số nghĩa là quyền điều hướng luồng khách. Linh ngẩng lên. Khoa không nhìn cô lâu, chỉ kéo sợi dây đeo thẻ bị xoắn trên cổ cô cho thẳng rồi quay đi gọi người dựng phông. Nhưng cái bảng vẫn ở trong tay cô.

Buổi chiều Hà Nội hầm hập. Ngoài sân, tiếng xe máy ở bãi gửi chen lẫn tiếng thử nhạc, tiếng quạt công nghiệp thở phì phò trong hành lang. Chương trình “Kết nối sinh viên với doanh nghiệp sản xuất” đông hơn dự kiến; mấy chú bên nhà máy từ Bắc Ninh xuống đứng chật lối vào, áo sơ mi thẫm mồ hôi. Trinh mặc blazer mỏng, đi giày trắng sạch tinh giữa nền gạch lấm bùn, chỉ tay như sở hữu cả tòa nhà.

Đến bốn giờ kém mười, tuyến đồ ăn nhẹ bị kẹt ở cổng phụ. Người giao hàng gọi dồn, bảo không có ai mở kho đón. Trinh quay phắt sang Linh trước mặt mấy anh chị hội sinh viên: “Em nhận kho mà để mất chìa khóa à? Việc nhỏ thế cũng không xong.”

Linh sững lại đúng một nhịp. Chìa khóa kho sáng nay cô đã giao tận tay Trinh, còn nhắc phải trả trước ba giờ vì tối cô Hạnh dùng phòng. Trinh không chớp mắt. Chung quanh, vài người nhìn xuống dây đeo thẻ sờn của Linh, như cái thứ mòn cũ ấy tự chứng minh được cô thấp vai hơn và dễ đổ lỗi hơn.

“Chìa ở chị.” Linh nói ngắn, giữ giọng ngang bằng. “Mười một giờ mười bảy phút, em đưa ở bàn điều phối.”

Trinh cười nhạt: “Em đừng cãi giữa lúc này.”

Điện thoại Linh rung. Màn hình hiện ảnh chụp gửi trong nhóm nhỏ: buổi trưa, Khoa vô tình bắt được góc Trinh cầm chùm chìa khóa đặt cạnh ly trà chanh. Khoa không nhắn gì, chỉ gửi ảnh. Linh ngẩng đầu, thấy cậu đang đứng ở đầu hành lang, tay giữ cửa chống cháy để một tốp khách đi qua. Cậu không bênh bằng lời. Cậu đưa bằng chứng và để cô tự đứng.

Linh quay sang người giao hàng đang bực ở đầu dây. “Anh chạy vòng vào cổng nhà xe phía sau. Em xuống mở.” Cô nói xong thì giật bảng số khách xuống khỏi giá móc, chặn ngay trước lối chính, phân luồng hai hàng cho khách và sinh viên. “Ai có giấy mời đi bên trái. Bạn không giấy mời qua quét mã bên phải. Đừng đứng chắn cửa.”

Đám đông đang hỗn loạn buộc phải nghe người duy nhất nói đúng việc. Khoa lập tức kéo thêm hai bạn nam ra xếp hàng rào mềm bằng dây vải. Trinh bị bỏ trống đúng giữa làn người chuyển động, mặt tái đi một chút rồi cắm cúi lục túi. Chìa khóa leng keng rơi xuống nền gạch.

Không ai cười to. Chỉ có một cô thư ký khoa nhìn chiếc chìa khóa dưới chân Trinh rồi nhìn sang Linh, sau đó lặng lẽ nhấc bảng tên “Điều phối cửa sau” đặt về phía cô. Thế là đủ mất mặt.

Linh chạy xuống tầng hầm lấy đồ ăn. Hành lang sau nhà xe có tiếng đèn tuýp ù đều, mùi ẩm của tường cũ và xăng xe quện nhau. Cô mở cửa kho, kéo từng thùng bánh, sữa, khăn giấy ra xe đẩy. Vừa chất xong, trên sân khấu phía trên bỗng có tiếng micro rú lên rồi nghẹn phụt. Tiếp đó là một tràng xì xào lao xao rất nguy hiểm: kiểu lao xao của đám đông chuẩn bị quay điện thoại lên vì có chuyện.

Một bạn năm nhất lao xuống cầu thang, mặt trắng bệch. “Chị Linh, backdrop đổ rồi! Chị Trinh bảo em tự giữ mà em giữ không nổi—”

Linh bỏ xe đẩy, chạy ngược lên. Ngay mép sân, khung phông một bên bung chốt, tấm in lớn đổ chéo xuống, suýt quệt trúng bàn nước của khách mời. Trinh đã lùi hẳn sang cạnh MC, tay ôm tập kịch bản trước ngực, vừa nói vừa né: “Tránh ra, tránh ra, đừng chạm vào thiết bị!”

Người đứng dưới khung phông là Khoa. Cậu giơ vai đỡ cạnh nhôm, nhưng chân bị vướng dây âm thanh nên không xoay nổi. Chỉ cần buông sai nhịp, cả khung sẽ quật xuống dãy ghế đầu nơi mấy cô chú doanh nghiệp đang ngồi.

Linh lao vào không cần nghĩ. Cô cúi thấp, chui qua khoảng hở hẹp giữa dây loa và chân đèn, dùng lưng đẩy góc phông lên để Khoa rút chân ra trước. “Bỏ dây ra đã!” cô quát thẳng vào mặt cậu kỹ thuật đang chết đứng. “Rút nguồn đèn cạnh trái, nhanh!”

Có tiếng tách cầu dao. Ánh sáng mé trái tắt phụt. Linh chống cả hai tay lên thanh ngang, da cọ vào mép nhôm rát bỏng. Khoa thoát được chân, lập tức xoay lại ôm đầu kia của khung. Hai người cùng ghì xuống, dựng lại từng nấc. Trinh đứng cách một mét, vẫn ôm kịch bản, chỉ lặp đi lặp lại: “Cẩn thận logo, đừng làm rách logo.”

“Cất kịch bản đi mà giữ chân đế.” Khoa nói, giọng lần đầu lạnh hẳn.

Trinh không động. Một bạn truyền thông nhìn sang Trinh rồi nhìn Linh đang cắn răng chêm gạch dưới chân khung, mặt đỏ bừng vì xấu hổ thay. Đó là lúc cách nhìn đổi hẳn: không cần ai tuyên bố, chỉ cần thấy ai đang đứng trong chỗ nguy hiểm và ai đang giữ sạch tay.

Khung phông được cố định lại bằng dây rút và hai bao cát kéo từ ngoài mái hiên vào. Linh lùi xuống, lòng bàn tay xước một đường dài. Cô định đi lấy lại xe đẩy thì Trinh đã chặn trước mũi giày trắng của mình, hạ giọng như ban ơn: “Em lên sân khấu đứng sau rèm đi. Đừng ra ngoài nữa. Khách nhìn thấy tay em thế này không đẹp.”

Linh lau máu vào khăn giấy, cười nhạt. “Em còn đồ ăn dưới kho.”

“Để người khác làm.”

“Lúc nãy chị cũng để người khác làm.”

Trinh siết môi. “Em nói năng cho đúng vai.”

Khoa nhặt cuộn dây rút dưới sàn, đứng hẳn sang phía Linh. “Đúng vai thì đi bê đồ với bọn tôi,” cậu nói, mắt không rời Trinh. “Còn chị muốn đứng sân khấu thì tự đứng.”

Câu đó không lớn. Nhưng nó được nói ngay cạnh dãy ghế chờ của ba cô bên văn phòng khoa và cô Hạnh vừa tới kiểm tra tiệc tối ở phòng đa năng. Cô Hạnh nhìn bàn tay Linh, nhìn Khoa, rồi gật đầu về phía cửa sau. “Hai đứa xuống kho lấy nốt khăn lau với bình nước. Cửa sau để cô nói bảo vệ mở. Người không làm thì tránh lối.”

Trinh đứng sững. Cái quyền mượn từ cô và từ chiếc micro trên tay, tự nhiên bị rút mất bằng đúng một câu “tránh lối”.

Linh không cảm ơn ai. Cô quay lưng trước, kéo xe đẩy ra khỏi kho, bánh xe kẹt vào rãnh cửa kêu ken két. Khoa theo sau, không hỏi có cần không, chỉ cúi xuống nhấc đầu xe lên cho qua. Họ đi qua lối sau nhà xe, nơi ánh đèn vàng hắt lên tường xám và tiếng chương trình phía trên vọng xuống như từ nơi khác. Cái khoảng qua lại thường xuyên giữa họ bỗng lộ ra trần trụi: những lần đi mua dây điện, chở loa bằng xe máy, ăn vội bát bún sau giờ tập, chưa bao giờ ai gọi tên, nhưng cũng chưa từng là người dưng.

Đến lúc chương trình kết thúc, khách mời về gần hết, sân trường còn mùi mưa bụi trộn với nước ngọt đổ và băng dính bóc dở. Đám tình nguyện viên lần lượt biến mất theo từng tốp xe máy; người thì “về kịp giờ giới nghiêm”, người thì “mai kiểm tra”. Trinh đã thay giày, đứng ngoài mái hiên nghe điện thoại, nói mệt quá chắc không ở lại dọn được. Cô Hạnh bị gọi sang khu nhà A vì đường điện chập. Danh sách việc còn lại gấp làm đôi trên bàn: lau sàn cánh gà, đổ rác hậu trường, cọ sạch vết trà sữa trên cầu thang phụ.

“Cái vết đó để sáng mai cô lao công làm.” Một bạn nam nói, nhìn bậc thang nâu bết dưới ánh đèn hành lang ù đều.

Linh gấp tờ giấy, nhét vào túi cùng hóa đơn nhàu. “Sáng mai có lễ bên khoa Luật. Không để thế được.”

Cô đi tìm xô. Trong phòng vệ sinh cuối hành lang chỉ còn một chiếc xô nhựa xanh, nửa xô nước đục, giẻ lau và chai tẩy mùi rẻ tiền. Bậc cầu thang phụ dẫn xuống nhà xe dính trà sữa, trân châu nát bết vào viền gạch. Dơ, lộ mắt, và đủ gần lối đi để ai đi qua cũng biết là phần cuối cùng, chẳng ai muốn nhận.

Linh xách xô ra trước. Tay phải của cô rát vì vết xước, quai xô cấn sâu đỏ lên. Cô vừa bước xuống bậc đầu tiên thì có tiếng chân đuổi theo. Khoa chặn trước mặt cô, không giành lấy, chỉ cúi xuống cầm vào quai bên kia.

“Bên này nặng hơn,” cậu nói.

“Em tự xách được.”

“Anh biết.” Khoa siết tay vào quai nhựa. “Nhưng không để em xách một mình nữa.”

Linh nhìn cậu. Trên cổ Khoa vẫn là dây đeo thẻ cũ, góc nhựa mẻ, dính một chấm bụi kim tuyến từ sân khấu. Mùi mồ hôi khô, mùi nước tẩy, mùi hành lang cũ quyện quanh hai người. Ở đầu cầu thang, một bạn năm nhất ôm chổi đứng khựng lại rồi lặng lẽ quay đi, để khoảng đó trống cho họ.

Linh không nói lời mềm nào. Cô chỉ hạ xô xuống một nhịp, đổi tay, rồi nhấc lại cùng lúc với Khoa. Nước trong xô sóng sánh, va vào thành nhựa nghe cộc cộc. Hai người đi chung một phía, sát đủ để vai áo chạm rồi lại tách theo nhịp bậc thang.

Họ cọ từng bậc. Linh quỳ xuống chà mảng dính nhất, Khoa xối nước, dùng chổi cao su gạt bọt xuống mép. Khi cô với tay quá xa, cậu đẩy xô lại gần. Khi cậu trượt chân vì bậc ướt, cô nắm khuỷu tay kéo lại rồi buông ngay. Không ai nhắc chuyện chìa khóa, ghế bị đổi, hay ai đã đứng sạch tay trên sân khấu. Chỉ có những động tác nhỏ bù vào nhau, kín và chính xác như đã tập lâu rồi.

Lau xong dãy bậc trên, còn một vệt dài ở chiếu nghỉ giữa cầu thang. Linh là người nhấc xô trước, đặt nó vào giữa chiếu nghỉ sờn mép xi măng. Cô vẫn giữ một quai. Khoa lên tới nơi, tay còn ướt, đặt xuống quai còn lại. Cả hai cùng thở dốc nhẹ.

“Ngày mai,” Khoa nói, mắt nhìn xuống mặt nước đục, “hóa đơn nước đá đưa anh nửa.”

Linh lắc đầu. “Mai tính.”

Khoa không cãi. Chỉ đứng yên đó, tay vẫn giữ quai xô.

Trên chiếu nghỉ cũ, dưới tiếng đèn hành lang ù đều, chiếc xô nằm giữa hai người. Mỗi người giữ một quai, cho đến khi mặt nước thôi lắc và hai bên quai nhựa ngừng rung.