Ngôi sao giả vỡ ngay trên sàn
Linh đá chống xe máy trước cửa hậu trường, vai còn đeo túi dây nhợ, một tay ôm thùng bộ phát, tay kia giữ tờ phiếu ra vào gấp mở đến mềm nhũn, thì Thảo đã giật bảng cue trên bàn nhựa đặt vào tay Khánh. “Slot giữa sân của nhà tài trợ để Khánh lên nhé. Hình ảnh ổn hơn.” Giọng Thảo nhẹ như đổi chỗ cái ghế. Linh đứng ngay dưới bóng đèn hành lang kêu ù ù, mồ hôi đi đường còn dính sau gáy, nhìn cái vòng trà đá đã khô nửa trên clipboard của mình mà không kịp đặt xuống.
“Cue chuỗi đó em set từ sáng,” Linh nói, vẫn chưa buông thùng.
Khánh đang chỉnh áo khoác biểu diễn trước gương dựng tạm bằng khung nhôm, nghe vậy chỉ đưa hai ngón tay ra. “Đưa đây chị cầm. Em cứ đứng cánh gà coi màn hình, lỡ gì còn cứu.” Anh ta nói đủ lớn để mấy bạn crew ở mép lối đi nghe thấy, rồi cười như ban ơn. Thảo còn bồi thêm một nhát: “Linh làm kỹ thuật tốt hơn mà. Phải có người đứng rìa giữ chương trình chứ.”
Linh đặt thùng bộ phát xuống sàn, đầu gối chạm vào lớp băng dính đánh dấu vị trí, rồi tự tay cắm lại jack vì một đầu đã lỏng. Đó là phần việc không ai nhìn thấy nhưng nếu hỏng, cả khán phòng ở Hà Nội này sẽ nhìn thấy đầu tiên. Cô lấy lại clipboard, không giật nổi bảng cue đã sang tay Khánh, nhưng rút được cây bút có vết mực cũ trên thân. “Ít nhất để nguyên thứ tự nhạc.” Cô nói với Thảo, không phải năn nỉ, chỉ như đóng một con ốc cuối cùng.
Đó là phần thưởng đầu tiên ít ỏi và vật chất đến mức buồn cười: Thảo bực mặt nhưng không đổi được file nhạc vì Linh đã khóa thư mục chạy chính bằng mật mã máy và chỉ mở track theo cue ở bàn điều khiển phụ. Khánh cầm bảng cue, còn quyền bấm chuỗi vẫn nằm ở tay Linh. Một đường nứt nhỏ xuất hiện ngay mép sân khấu, đủ để người đứng gần hiểu ai mới là người giữ cho màn diễn không gãy.
Ngoài khán phòng, dàn ghế gấp chật dần. Mấy anh chị nhà tài trợ ngồi hàng đầu, áo sơ mi thơm mùi xịt nếp, điện thoại đã mở camera. Ở lối đi bên phải, anh Quân của đội âm thanh vừa lùa dây vừa hỏi vọng: “Ai chốt monitor trái?” Khánh quay đầu rất nhanh, chỉ vào khoảng không. “Ổn rồi anh.” Nhưng monitor trái đang rè nền vì chưa cắt nhiễu. Linh không đáp, quỳ xuống cạnh loa nêm, vặn núm, hạ mức hồi, kéo bớt dây khỏi đường đi. Tiếng rè biến mất ngay khi MC ngoài sân khấu bắt đầu giới thiệu.
Khánh bước qua cô, giẫm gần lên cổ tay cô mà còn hạ giọng kiểu thân mật cho đúng chỗ đông người: “Em quen đứng sau rồi, chút đừng tự ý chen lên nha.” Một câu nói nghe như nhắc nhở chuyên môn, nhưng đúng lúc mấy người ở mép lối đi ngoái vào. Ánh mắt họ lướt qua Linh, qua băng dính đánh dấu dưới chân cô, rồi dừng ở bộ đồ diễn của Khánh. Căn phòng đã chọn người để nhìn.
Không có thời gian tức. Một tai nghe bên trái của vũ công khách mời mất tín hiệu, pin bộ phát tụt bất thường, và track mở đầu bị lệch nửa nhịp vì ai đó đã đổi thứ tự nháp rehearsal trong máy chính. Linh chạy giữa cánh gà và bàn điều khiển như người dập lửa trong nhà có khách. Cô rút pin dự phòng bằng răng, ném cho Thảo, dùng tay còn lại kéo track về đúng điểm đánh dấu, miệng nói ngắn, gọn, không ngẩng đầu: “Khánh vào sau tám nhịp. Đừng đứng lên tape trắng. Đèn follow đừng lia sớm.”
Khánh nghe nhưng đáp bằng thứ giọng vay mượn từ những buổi họp có tài trợ: “Mọi người cứ theo plan của anh.” Anh ta xòe tay trước nhóm hỗ trợ như mình là người dựng cả chương trình. Cũng ngay lúc đó, Linh chụp lấy cánh tay một bạn nhảy vừa sắp bước nhầm qua dây nguồn, đẩy về đúng vị trí, rồi nghiêng người nhấn mở track chuyển tiếp sớm đúng một nhịp để lấp chỗ MC nói hụt. Không ai gọi tên cô. Nhưng ba người đứng mép lối đi cùng quay đầu theo chuyển động của cô, chứ không nhìn Khánh nữa.
“Linh, nước đây.” Anh Quân đặt cốc trà đá lên thùng flight case, nước đã để lâu đến mức vòng ướt lan ra thành một vệt nhờn. Cô chưa kịp chạm vào thì Thảo đã kéo Khánh ra trung tâm sân khấu thử line cuối. “Đến đoạn demo chính rồi. Khánh lên vị trí.”
Đoạn demo đó là phần khó nhất của showcase: vừa biểu diễn vừa gọi cue nhịp cho hệ hình LED và nhóm nhảy phụ họa, không được dừng, không được chạy lại. Linh là người biên chuỗi ấy suốt ba tuần, từ đêm ở căn phòng trọ có hành lang ẩm và tiếng đèn huỳnh quang vo ve ngoài cửa, đến sáng phóng xe qua mấy con phố đông đặc về nhà văn hóa. Khánh chỉ đến những buổi quay hình đẹp, đứng giữa, cười đúng góc mặt, rồi nhận lời khen như nhận hoa.
MC dứt câu giới thiệu. Nhạc vào. Khánh bước ra ánh sáng.
Hai mươi giây đầu vẫn trơn tru vì đó là phần ai xem video tập cũng bắt chước được. Khánh xoay người, chỉ tay lên màn LED, gọi nhịp đầu tiên bằng giọng nửa hơi. Hệ hình đổi đúng. Hàng đầu gật gù. Một bạn ngồi mép ghế còn đưa điện thoại lên cao hơn. Rồi đến chuỗi chéo ba tầng, đoạn phải vừa đổi trục di chuyển vừa gọi cue đèn ngược ở phách lẻ.
Khánh gọi sớm một nhịp.
Màn hình sau lưng nháy lệch. Nhóm nhảy phụ đi theo lệnh miệng của anh ta, chân quét vào khoảng tối chưa mở. Đèn follow lia trượt qua vai, monitor trái bật hú lên một tiếng mỏng như kim cào kính. Khánh khựng nửa nhịp, mắt quét sang cánh gà tìm cứu viện theo phản xạ cũ của người quen được đỡ. Nhưng ở đây không có nút làm lại.
Linh đã nhảy qua dây từ trước khi tiếng hú dứt hẳn.
Cô giật bộ micro tai nghe dự phòng trên móc, quăng bảng cue Khánh làm rơi khỏi tay anh ta bằng chính cú lách vai để vào giữa đội hình, chân đáp đúng ô tape trắng anh ta vừa đứng sai. “Phách bốn. Mở chéo trái. Theo tôi.” Câu gọi của cô không cao giọng, nhưng nhịp chắc như đóng đinh. Tay trái cô búng một tín hiệu nhỏ về bàn điều khiển, tay phải kéo một bạn phụ họa vào đúng đường cắt. Chuỗi không dừng. Nhạc không dừng. Khánh đứng ngay cạnh mà bị đẩy lệch khỏi tâm chỉ bằng việc cả đội hình lập tức quay theo Linh.
Hàng người ở mép lối đi là những kẻ hiểu đầu tiên. Một chị đại diện nhãn hàng đang ngồi nghiêng chân bắt chéo thả thõng xuống, bỗng hạ chân xuống sàn. Anh quay phim đang định lia cận mặt Khánh, đổi hướng ống kính sang theo đường chạy của Linh. Anh Quân không nhìn Thảo nữa; anh đặt bàn tay lên fader, chờ lệnh từ chính giữa sân khấu, nhưng mắt giữ chặt miệng Linh.
Khánh cố giành lại. “Đèn hai, ngay—” Anh ta gọi chen vào, hụt hơi, sai tầng. Không ai theo. Đèn hai không mở. Một bạn nhảy phụ thậm chí còn liếc qua Linh trước khi nhấc chân, như thể cơ thể đã quyết định chủ mới nhanh hơn đầu óc. Cái gãy đầu tiên không nằm ở động tác, mà ở quyền ra lệnh. Nó vỡ ngay giữa phòng, trước cả khi người ngồi trung tâm hiểu hết.
Linh không nhìn Khánh. Cô xoay nửa vòng, gót giày cạ lên mặt sàn đen, hất tóc ra sau bằng một chuyển động gọn đến lạnh. “Khối sau, lùi nửa bước. LED theo nhịp sáu.” Tiếng cô đi xuyên nền nhạc, sạch, không run. Màn hình sau lưng đổi đúng hình cánh quạt chồng lớp. Cả sân khấu tự nhiên sâu ra, như vừa có người kéo đường thẳng khỏi đống dây rối.
Thảo ở cánh gà tái mặt, còn định cứu tình hình bằng cách ra dấu cho Khánh đứng lại giữa tâm. Khánh cũng hiểu, lập tức lách lên trước một bước, chặn vào đường chính của Linh như thể chỉ cần thân hình anh ta đủ đẹp trong ánh sáng là khán phòng sẽ quên cú hụt vừa rồi. Nhưng tới đoạn khóa vai-ngắt nhịp, anh ta chậm đúng nửa phách. Linh không né, cô lướt sát qua vai anh ta, chiếm trọn điểm rơi trung tâm, đầu gối hạ thấp, thân người bật lên đúng khoảnh khắc nhịp bass giáng xuống. Cả cụm phụ họa bẻ đội hình theo cô thành một mũi nhọn. Khánh bị hất ra cạnh chỉ bởi vì không còn chỗ nào dành cho anh ta trong chuỗi đang chạy.
Lối đi bên phải im bặt kiểu rất thật: không phải vì ai đó bảo im, mà vì những người vừa định thì thầm đã quên mở miệng. Một chiếc ghế nhựa xê nhẹ rồi dừng. Cái vòng nước dưới cốc trà đá trên flight case rung lên vì tiếng bass, phản một vệt sáng mỏng. Anh Quân kéo fader theo đúng câu Linh gọi, không đợi Thảo gật nữa.
“Monitor phải thêm chút.” Linh vừa xoay người vừa nói. Anh Quân tăng ngay. “Đèn nền tắt một hàng.” Tắt ngay. Sự tuân lệnh chạy từ bàn âm thanh ra dàn đèn như điện truyền qua dây đồng. Khánh vẫn ở trên sân khấu, nhưng tiếng anh ta bắt đầu vô dụng. Một người đã mất quyền chỉ huy trước khi mất chỗ đứng.
Đoạn khó nhất đến ở cuối: chuỗi solo chèn nhịp lẻ, vừa cần kiểm soát hơi, vừa phải gọi console để màn LED dựng lớp bóng theo từng bước chân. Đây là phần Khánh đòi nhận hết trong video giới thiệu. Thảo còn từng bảo “đưa mặt Khánh vào phần này thì clip mới ăn”. Bây giờ clip vẫn đang quay, chỉ có gương mặt trung tâm đã đổi.
Linh lao vào đoạn nhịp lẻ như lao lên bậc thang đang trượt. Một, kéo. Hai, khóa. Ba-phẩy, xoay gót. “Bóng lớp một.” Màn hình bắt đúng đường tay cô. “Giữ.” Dải sáng đứng yên vừa đủ một nhịp thở. “Lớp hai, cắt chéo.” LED xé ra thành hai mảng tối sáng ôm trọn cú xoay hông và nhịp đổi chân. Cô không đợi âm thanh nuốt mất lệnh; câu gọi nào cũng sắc, ngắn, đúng chỗ mà kỹ thuật viên nghe được. Cái đẹp ở đây không còn là nụ cười hay góc mặt nữa. Nó là khả năng cưỡi lên một hệ thống sống đang chạy và bắt mọi thứ khớp vào nhau trước mắt hàng trăm người.
Khánh đứng bên trái, thử chen một câu cue cuối để kéo màn hình về đường anh ta nhớ. “Mở—” Nhưng nhịp đã qua. Linh dằn chân, quét tay, gọi đè lên đúng phách rơi: “Không. Giữ nền. Follow trung tâm.” Ánh sáng khóa thẳng vào cô. Câu “không” ấy không phải cãi nhau. Nó là quyết định kỹ thuật được cả phòng thi hành ngay lập tức. Khánh bị bỏ ngoài dòng lệnh như bị rút phích cắm khỏi ổ.
Một tiếng xôn xao cụt ngủn nổi lên ở hàng ghế đầu rồi chết luôn khi Linh chốt cú khóa cuối bằng nhịp nghiêng người xuống thấp, cánh tay vạch một đường sạch đến lạnh trên không. Màn LED sau lưng giữ nguyên lớp hình theo đúng thân cô, không phải theo vị trí đã định sẵn cho Khánh nữa. Sự so sánh hiện ra tàn nhẫn bằng mắt thường: cùng sân khấu ấy, cùng dàn kỹ thuật ấy, cùng bản nhạc ấy—người này làm cả hệ thống chao đảo, người kia khóa nó vào đúng quỹ đạo.
Khánh còn một nước cuối, nước cứu mặt quen thuộc của người từng được bọc lót: tiến lên sát như muốn đứng cạnh cho cùng khung hình, giơ tay cướp line kết. Linh quay nửa thân, lùi đúng một bước nhường đủ để cái tay đó chạm vào khoảng không, rồi bật liền sang nhịp kết với cú dồn lực mạnh đến mức nhóm phụ họa tự khép thành vòng cung phía sau cô. Đội hình đã nhận chủ. Ánh sáng cũng vậy. Khánh bị đẩy ra mép sáng, mặt trắng bệch dưới lớp nền.
Linh giữ hơi thêm nửa nhịp, ngước lên, gọi câu cuối cùng vào console bằng chất giọng khàn đi sau chuỗi gắt: “Khóa hình.”
Toàn bộ sân khấu đứng lại đúng trên lệnh của cô.
Màn hình vẫn sáng. Tiếng nhạc rút xuống đáy. Linh lùi một bước về cạnh loa monitor, ngực nâng hạ gấp, mồ hôi từ cằm nhỏ xuống viền nêm loa. Ở mép cái loa ấy, một vệt nước trà cũ ai quệt từ trước đã khô mờ. Cô tháo micro khỏi tai, để tiếng hồi mỏng quanh Khánh rít lên rồi tắt cụp xuống, phẳng lì.