Chính cô ta bị cắt làn VIP
Trinh giật phắt tấm bảng thứ tự xe khỏi tay Linh rồi hất cằm về phía ngoài vạch sơn vàng. “Em đứng ra mép đi. Người chạy việc thì đừng chạm vào làn VIP.”
Cái bảng nhựa đập vào ngực Linh, cạnh bén cạ qua mu bàn tay đã dính một vệt mực cũ ở ngón giữa. Bảo vệ đứng ngay đầu dải đón cũng bước xéo một bước, cánh tay chắn ngang như thể cô là người lạ lạc xuống tầng hầm khách sạn chứ không phải người vừa thức từ bốn giờ sáng để chốt lộ trình, ghép xe, đổi biển đón cho buổi ra mắt thương hiệu tối nay. Mùi xăng xe từ lối hầm cuộn với mùi nước hoa đắt tiền của khách, tiếng kéo vali sượt nền bóng nghe rít cả răng.
“Danh sách xe em khóa từ chiều rồi,” Linh nói, giọng không cao. “Nếu đảo thứ tự lúc này, đoàn phía nhà máy sẽ kẹt.”
Trinh cười, nụ cười quen kiểu người qua lại thường xuyên với đối tác nên tưởng chỗ nào cũng là sân của mình. “Nhà máy gì ở đây. Tối nay là khách mời truyền thông, KOL, nhà phân phối. Em biết giữ hình ảnh thì đứng lui ra. Để chị làm.”
Ngay bên cạnh bàn điều phối dã chiến, ly trà nhựa ai bỏ quên đã nguội ngắt, mặt nước đóng một lớp mỏng, dưới đáy in vòng trà nâu lên tờ lịch xe. Linh nhìn vòng trà đó đúng một nhịp, rồi bị một vị khách nữ mặc váy trắng quay sang hỏi bằng giọng khó chịu: “Xe của tôi đâu? Tôi chờ mười phút rồi.”
Trinh xoay người sang khách, đổi tông ngọt như rót mật. “Dạ chị thông cảm, bên em có một bạn nhập sai tuyến nên đang rà lại.” Nói xong, Trinh chỉ thẳng vào Linh. “Em đứng đó làm gì nữa, gọi xe đi.”
Linh không cãi. Cô lùi ra khỏi mép làn, sát vào cột bê tông có dán biển thoát hiểm, vai cứng lại vì cả ngày khoác bộ đàm và túi hồ sơ. Nhưng ngón tay cô đã mở điện thoại, kéo đúng nhóm tài xế thuê ngoài mà chiều nay chính cô là người chốt. Trinh giành chỗ đứng, giành bảng xe, còn Linh nắm thứ Trinh không hiểu: đoàn nào đi cùng nhau, người nào phải ghép xe rộng vì mang quà mẫu, ai từ khối sản xuất ra Hà Nội chỉ chịu lên chiếc có tài xế quen đường và không hút thuốc.
Ba phút sau, làn đón bắt đầu lộ rõ hậu quả. Chiếc Carnival lẽ ra dành cho bà Huyền, giám đốc vùng, lại trờ tới trước cặp vợ chồng nhà phân phối từ Bắc Ninh. Một tài xế khác dựng xe quá đầu vạch, chắn lối quay của chiếc sedan biển ngoại tỉnh chở đối tác từ khu sản xuất lên. Khách dồn thành cụm dưới mái đón, điện thoại sáng lên như một hàng mắt khó tính.
“Xe số bảy đâu?” anh Bảo, phụ trách hiện trường, quát lên từ phía ram dốc.
“Em đang gọi,” Trinh đáp lớn, nhưng mắt liếc sang Linh như muốn ném hết đống hỗn độn qua cho cô. “Bạn ấy nhập thiếu số.”
Linh đứng ngoài vạch, nói với tài xế Phúc qua điện thoại, từng chữ gọn như cắt dây rối. “Bác đừng lên làn A nữa. Đứng im ở cột B2. Xe số bảy đang bị gọi nhầm. Cháu sẽ kéo đoàn sản xuất xuống lối phụ.”
“Nhưng bên trên bảo vào làn VIP mà,” bác Phúc ngập ngừng.
“Không vào bây giờ thì bác còn thoát được. Vào là kẹt cả mười lăm phút.”
Bác Phúc nghe cô. Chiếc Innova vốn đã chồm mũi lên dốc lại lùi nhẹ, bánh nghiến chậm xuống nền. Đó là vết nứt đầu tiên, nhỏ nhưng nhìn thấy được. Một bảo vệ quay đầu nhìn theo xe lùi, rồi nhìn Linh lâu hơn lúc nãy một chút.
Trinh cũng thấy. Cô ta bước tới, chìa tay. “Đưa điện thoại đây. Em đứng ngoài mà tự ý điều xe là loạn thêm.”
Linh nghiêng người tránh, lưng chạm cột lạnh ngắt. “Chị đang giữ bảng tuyến. Chị giữ luôn hậu quả đi.”
“Em nói chuyện với ai thế?” Trinh gằn giọng, cố nói vừa đủ lớn cho mấy khách gần đó nghe. “Nhân sự thời vụ mà tưởng mình điều phối trưởng à?”
Một cặp khách nam mặc vest ngoái lại. Mặt Trinh sáng lên vì nghĩ mình vừa ép được Linh xuống thấp hơn nữa. Đúng lúc đó, tiếng phanh gắt từ lối hầm dưới vọng lên. Một chiếc SUV đen chưa dán logo sự kiện thắng ngay mép dốc, cửa sau bật mở. Ông Minh, người góp vốn chính cho chiến dịch ra mắt, bước xuống với khuôn mặt sẫm lại vì cuộc gọi dang dở.
Ông không đi vào sảnh. Ông đứng luôn ở dải đón, nhìn hàng xe chờ sai thứ tự, nhìn khách bị giam dưới mái, rồi nhìn thẳng chiếc bảng tuyến trong tay Trinh. “Ai đang mở xe?”
Trinh lập tức tiến lên nửa bước. “Dạ em. Có chút trục trặc nhỏ vì nhập liệu—”
“Anh hỏi ai đang mở xe đúng.” Ông Minh cắt ngang. Mắt ông lướt qua Trinh, dừng ở Linh đứng ngoài vạch, tay còn cầm điện thoại, tay kia có vệt mực cũ và vết xước đỏ mới. “Linh.”
Không khí chùng lại không phải vì im lặng, mà vì mọi người cùng nghe thấy cái tên được gọi đúng chỗ. Linh bước ra khỏi mép cột. Trinh chặn ngang theo phản xạ. “Anh Minh, bạn ấy chỉ là người hỗ trợ—”
Ông Minh quay sang bảo vệ đầu làn. “Mở lối phụ B cho Linh. Từ giờ mọi xác nhận xe đi qua cô ấy. Cô Trinh không được chạm bảng tuyến nữa.”
Mệnh lệnh rơi xuống như cái chốt sập. Bảo vệ ngập ngừng đúng nửa giây, rồi kéo dây phân làn màu đỏ ra khỏi móc, xoay trụ chắn để mở một đường hẹp chạy men cột sang phía B. Một nhân viên điều xe đang cầm bộ đàm theo phản xạ dúi thẳng vào tay Linh. Trinh vẫn còn đứng ở mép cũ, nhưng làn người đã đổi hướng. Hai vị khách đứng gần nhất nhìn theo cánh tay Linh chỉ về lối B, rồi nhấc hành lý đi luôn, không hỏi Trinh nữa.
“Đoàn sản xuất đi với em,” Linh nói. “Bà Huyền xe số bảy, bác Phúc đón ở B2. Cặp Bắc Ninh lên xe số bốn. Sedan biển 98 rút mũi, nhường lối quay.”
Không ai cần cô lặp lại. Tài xế Phúc đánh xe lên đúng nhịp. Chiếc sedan biển 98 lùi một mét, đèn lùi hắt ánh trắng lên vạt váy khách. Anh Bảo vừa chạy vừa hô lại thứ tự theo lời Linh, giọng đỡ gắt hẳn vì lần đầu trong mười phút có người nói ra một tuyến sống được.
Trinh bị bỏ lại ở mép làn A với tấm bảng đã không còn ai nhìn vào. Cô ta gọi với theo một tài xế: “Xe anh vào đây, tôi đã xếp—”
Người tài xế quay đầu xe theo tay Linh, không quay đầu lại. Bảo vệ khi nãy chặn Linh giờ lại chìa cánh tay ra trước Trinh, không cho cô ta lấn sang lối B. Động tác lịch sự, nhưng đủ chặt để nhắc ai đang ở ngoài luồng.
“Anh Minh, như thế không hợp quy trình,” Trinh nói nhanh, bước xô lên. “Thẻ làn đang do em giữ. Bên khách sạn chỉ nhận người cầm thẻ.”
Ông Minh chìa tay. “Đưa đây.”
Trinh siết chiếc dây đeo thẻ màu đen đang vòng ở cổ tay, cười gượng. “Để em phối hợp cùng Linh cũng được, chứ đổi giữa lúc này—”
“Đưa. Đây.” Ông Minh không nâng giọng, nhưng tài xế gần đó tự nhiên tắt hẳn máy đàm. Trinh cố chậm thêm một nhịp, như người bấu vào cái ghế sắp bị kéo khỏi dưới chân mình. Rồi dưới ánh đèn trắng hầm xe và trước mặt bảo vệ, tài xế, khách đang quay người chờ, cô ta phải tháo tấm thẻ làn.
Dây đeo trượt khỏi cổ tay Trinh, để lại một vết hằn đỏ. Ông Minh cầm lấy, không nhìn cô ta nữa. Ông bước thẳng đến trước mặt Linh, đặt tấm thẻ cứng vào lòng bàn tay cô cùng chìa khóa nhả xe của cổng B. “Cô mở làn. Xe nào cô cho đi thì đi.”
Linh khép tay lại. Tấm thẻ lạnh, cứng, hơi ẩm mồ hôi của người vừa giữ nó quá lâu. Cô không nói cảm ơn. Cũng không nhìn Trinh. Cô quay luôn về phía hàng xe đang chờ, giơ thẻ lên ngang máy đọc ở trụ B rồi chỉ thẳng chiếc Innova của bác Phúc đi trước.
“Xe số bảy, vào.”
Đèn trên trụ chuyển từ đỏ sang xanh. Chiếc Innova bò tới, mũi xe lọt qua khe barie đang nhấc lên. Bà Huyền ở ghế sau hạ kính nửa tấc, đưa mắt nhìn Linh một cái ngắn gọn rồi xe lăn qua.
Ngay sau đó, Trinh lao xéo sang như muốn cắt đầu chiếc xe số bốn để giành lại một câu lệnh cuối. “Xe này khách truyền thông của tôi—”
Bảo vệ chặn sầm trước ngực cô ta. Trinh khựng lại, gót giày trượt trên nền bóng. Tấm bảng tuyến trong tay cô ta va cạnh cột nghe cạch một tiếng khô. Linh không ngoảnh sang. Cô đã chỉ chiếc xe số bốn tiến lên, rồi vẫy chiếc sedan biển 98 bám theo, nhịp tay dứt khoát như người vẫn đứng ở đây từ đầu buổi, như việc cả dải đón nghe lệnh cô là trật tự vốn phải thế.
Một vị khách nam lớn tuổi vừa bước đến cửa xe lại quay đầu hỏi Linh, không hỏi ai khác: “Tôi đi cùng đoàn nhà máy Hưng Yên, xe nào?”
“Chiếc sau màu xám, bác lên luôn kẻo tắc đường vành đai.” Linh đáp, mắt vẫn dõi mũi xe số bốn đang ôm cua.
“Ừ.” Ông gật đầu, xách túi mẫu lên xe. Từ “nhà máy” thốt ra giữa tầng hầm sáng bóng làm Trinh tái mặt hơn cả lúc bị thu thẻ; thứ cô ta vừa gạt đi như chuyện bẩn tay lại là tuyến tiền của người đang trả cho cả buổi tối này.
Cửa kính chiếc SUV của ông Minh hạ xuống. “Linh, đóng làn A. Dồn hết qua B.”
Lệnh đó mới là nhát cắt sâu nhất. Đóng làn A nghĩa là chỗ Trinh vừa đứng làm chủ từ đầu buổi thành một vệt sơn chết. Linh giơ tay cho nhân viên điều xe kéo trụ chắn sang. Dây phân làn đỏ căng ngang trước mũi hai chiếc xe đang mon men theo phía Trinh. Cả hai cùng rà phanh, rồi đồng loạt đánh lái theo hướng Linh mở.
“Không được, bên này em đã nhận khách rồi!” Trinh bật lên, giọng mất hẳn lớp ngọt, bàn tay đập vào không khí như chộp thứ gì đã trượt qua. “Cho tôi qua, tôi còn thẻ dự phòng ở bàn—”
“Bàn nào?” anh Bảo hỏi cộc lốc, nhưng không nhìn cô ta; anh đang cúi người xác nhận danh sách với Linh.
Trinh tắc một nhịp. Cái nhịp trống đó lộ ra sự thật xấu nhất của kẻ giữ cửa mượn quyền: cô ta có chỗ đứng vì cầm thẻ, không phải vì ai sẽ đi theo khi thẻ rời tay.
Linh bước tới trụ quét ở ngay miệng cổng. Bên cạnh máy đọc là một mặt inox nhỏ xước mờ, phản lại tay áo cô nhăn cứng sau một ngày chạy việc, vai còn giữ độ nặng của ca dài chưa kịp thả. Cô đặt ngón cái lên mép thẻ, vết mực cũ ở ngón giữa hằn cạnh mép nhựa đen. Hàng xe phía sau nổ máy rền thấp như đang chờ một nhịp tim chung.
“Cho đoàn này ra trước.” Linh quẹt thẻ.
Máy kêu tít. Thanh barie ở làn B bật khóa, từ từ vung lên. Chiếc đầu tiên chồm bánh qua vạch, rồi chiếc thứ hai nối theo, đèn pha quét dài trên nền hầm khi cả hàng xe lăn qua cổng.