Fast Fiction

Chinh moi nham da nuot lay anh ta

“Dừng xe nâng lại.”

Linh vừa đẩy thùng đèn sân khấu qua mái tôn sau trung tâm sự kiện thì ông trưởng phòng Điệp chìa tờ lệnh có chữ ký còn ướt mực ra trước mặt cô. Tờ giấy bị kẹp trên bìa nhựa, góc quệt vào cạnh thẻ từ đã sờn của Linh. “Tuyến hàng khách mời cấp cao đi lối thang hàng số hai. Tổ của cô chuyển toàn bộ sang đường vòng kho lạnh. Không được chạm làn ưu tiên.”

Cả hàng người phía sau cô khựng lại. Xe đẩy chất loa, khung backdrop, hai thùng hoa tươi còn buộc dây nilon, một khay cà phê giấy đang nguội để trên ghế nhựa tạo thành vòng nước mỏng. Đồng hồ treo ở cửa hậu nhảy qua 4 giờ 18. Chỉ còn hơn nửa tiếng nữa đoàn tài trợ Nhật tới. Linh đã thức từ ca đêm, vai áo còn hằn nếp cứng, cổ tay mỏi như có dây thít, nhưng cô vẫn nhìn đúng vào chữ ký của Điệp ở cuối lệnh điều tuyến.

“Kho lạnh đang nhập đồ sản xuất cho hội chợ tầng B,” cô nói. “Cho em vòng qua đấy là nghẽn cả hai đầu.”

Điệp cười rất nhẹ, kiểu cười dành cho người thấp hơn mình một bậc mà vẫn muốn nói đúng. “Cô chỉ cần làm theo. Sai tôi chịu.”

Ông ta nói đủ to để mấy nhân viên kỹ thuật, chị Hạnh bên hoa tươi và bảo vệ Khoa ở chốt cùng nghe thấy. Rồi ông ta nghiêng đầu về phía chốt, bồi thêm một nhát: “Khoa, từ giờ ai đi làn ưu tiên phải có tên đúng trên lệnh điều tuyến, không có ngoại lệ. Ký rồi thì làm cho sạch.”

Câu cuối cùng làm mấy người đứng gần nhìn Linh như nhìn một người sắp bị lôi ra chịu tội thay. Điệp không hạ giọng. Ông ta muốn vậy. Hai tuần nay, từ lúc kế hoạch đón đoàn đổi ba lần, ông ta cứ đẩy việc bẩn xuống tổ hậu cần của Linh, rồi đứng ngoài nhặt công. Họ qua lại thường xuyên ở cửa hậu, ở thang hàng, ở quầy tiện lợi đầu ngõ mua mì ly lúc gần sáng; đủ gần để ai cũng biết cô là người nhớ từng tuyến xe, từng giờ giao, đủ gần để ông ta ghim cô càng đau càng tiện.

Linh giật bút khỏi bảng kê, ký nhận lệnh bằng nét thẳng. “Đã rõ.”

Cô xoay xe đẩy sang đường vòng kho lạnh ngay trước mắt mọi người. Bánh xe nghiến lên vệt xi măng ướt, quẹt sát ô gạch quay đầu sơn vàng ở đầu làn. Điệp đứng nép sang bên, tay chắp sau lưng, vẻ tự tin của người vừa cài cửa bẫy xong.

Đến cửa kho lạnh, bẫy lộ răng ngay. Một xe tải chở đá khô đang lùi, một tổ khác kéo pallet trái cây nhập vào, lối chỉ còn đúng một thân người lách. Linh còn chưa mở khóa dây buộc thì Điệp đã theo tới, điện thoại giơ cao như đang chỉ huy chiến dịch.

“Dừng hết,” ông ta quát. “Tổ Linh không được dỡ ở đây. Theo lệnh mới, hàng phải kiểm niêm từng kiện trước khi qua chốt phụ. Ai bóc dây trước mặt camera là tự chịu.”

Chị Hạnh quay phắt lại. “Hoa tươi mà anh bắt kiểm niêm từng kiện? Mười lăm phút nữa cắm bàn chính rồi.”

Điệp không thèm nhìn chị. “Không đúng quy trình thì để trống bàn. Đừng đổ cho tôi.”

Cái quá tay ấy hiện rõ đến mức cả Khoa cũng nhíu mày. Nhưng anh bảo vệ vẫn đứng yên ở vạch chốt, một tay giữ máy quét, một tay lật quyển sổ giao nhận. Anh là người quen mặt Linh nhất ở cửa hậu. Nhiều đêm tan ca, hai người còn đứng cạnh xe máy dưới chân dốc, nói dăm câu về phòng trọ chật ở Cầu Giấy hay về mẹ anh bán bún chả ở chợ đêm. Quen vậy thôi, đủ để biết nhau làm thật hay làm bộ, không đủ để anh bỏ chốt sai quy định cho cô.

Linh nhìn làn ưu tiên bên phải. Cổng cuốn hé lên, thang hàng số hai vừa hạ xuống, trong khoang phản chiếu một tấm gương thép mờ đầy vết lau cũ và dấu tay. Trên màn hình bộ đàm, bộ phận tiền sảnh dồn dập gọi hỏi vị trí xe trà tiếp khách. Đoàn tài trợ đã vào bãi.

Cô đặt bảng kê lên nắp thùng, rút tờ lệnh điều tuyến của Điệp ra. “Anh Khoa,” cô nói, giọng đều, “anh xác nhận giúp em. Theo chữ ký này, làn ưu tiên chỉ cho người có tên đúng trên lệnh.”

Khoa liếc. “Đúng.”

“Trong lệnh này ai được vào?”

Khoa đọc lướt. “Tổ điều phối trưởng phòng Điệp. Tổ hậu cần Linh bị chuyển hướng.”

Điệp nhếch môi. “Đấy. Nghe rõ chưa?”

Linh gật đầu, rồi không tranh nữa. Cô xoay hẳn xe đẩy của mình chắn ngang lối kho lạnh, quay sang chị Hạnh. “Chị, tách hoa bàn chính sang xe của em. Mấy thùng đèn để lại, khóa niêm phong nguyên. Anh Phúc tổ âm thanh đi đường dốc ngoài, đừng chen vào đây.” Cô nói nhanh, ngắn, không xin phép ai. Người ta nghe theo vì đó là phương án duy nhất còn chạy được.

Điệp sầm mặt. “Ai cho cô điều tuyến lại?”

“Anh vừa cấm em đi làn ưu tiên,” Linh đáp. “Em đang giải phóng điểm nghẽn để không kẹt cả kho lạnh.”

Đúng lúc ấy, bộ đàm của Khoa ré lên. Giọng từ ban giám sát an ninh cộc lốc: “Xe catering riêng cho đoàn tài trợ đang vào cửa hậu. Yêu cầu làn ưu tiên tuyệt đối sạch, không lẫn người không có tên trên lệnh. Giám đốc vận hành đang xuống.”

Sắc mặt Điệp đổi đi một nấc nhỏ. Chỉ một nấc, nhưng Linh thấy rõ.

Một xe tải nhỏ phủ bạt bạc cua vào con dốc phía sau. Trên thùng là ký hiệu đơn vị phục vụ tiệc. Điệp bước lên ngay, chỉ tay: “Cho xe này vào làn ưu tiên. Hàng tiếp khách của đoàn, chậm một phút là ai chịu?”

Khoa giơ tay chặn. “Tên người phụ trách xe?”

“Tôi.”

“Có tên trong lệnh?”

“Có.”

Khoa nhìn sang người tài xế, rồi nhìn pallet sau xe. “Người đi kèm?”

Điệp cau mặt. “Ba người bốc hàng của bên ngoài.”

“Không có tên trong lệnh thì không vào làn ưu tiên được.”

Điệp bật cười ngắn, khó chịu hiện ra hẳn. “Cậu máy móc vừa thôi. Lệnh này tôi ký.”

“Anh ký thì anh càng phải đúng,” Khoa nói. Giọng anh không lớn, nhưng tay vẫn đặt ngang barrie. “Anh vừa yêu cầu không có ngoại lệ.”

Mấy cái đầu phía sau chuyển hướng. Chị Hạnh ngừng hẳn động tác tước lá. Cậu kỹ thuật âm thanh đang khom lưng buộc dây cũng đứng thẳng dậy. Áp lực không còn đè một phía nữa.

Điệp bước sát chốt. “Tôi là người điều phối chung. Mở barrie.”

Linh không chen lời. Cô chỉ cầm tờ lệnh nâng ngang ngực, để đúng chỗ chữ ký của Điệp lộ ra dưới đèn trắng. Khoa nhìn vào tờ giấy ấy thêm một nhịp, rồi ấn nút khóa thanh chắn.

“Tôi không mở,” anh nói. “Muốn vào đủ người, anh làm lại lệnh điều tuyến có bổ sung danh sách và xác nhận từ giám sát an ninh.”

Đó là nhát bật ngược đầu tiên. Không ai reo, nhưng khoảng trống trước barrie đổi chủ ngay tại chỗ. Xe catering phải đứng chết máy giữa con dốc. Đằng sau nó, thêm hai xe đẩy hàng của tổ khác bị dồn lại, tiếng phanh két lên như xé bạt.

Điệp quay sang Linh, mắt lạnh hẳn. “Cô đang cố tình làm loạn.”

“Em đang làm đúng chữ ký của anh.”

Cô nói xong thì đẩy xe hoa của chị Hạnh lách qua mép trái, nơi không thuộc làn ưu tiên mà dẫn vào thang phụ cho hàng trang trí. Chị Hạnh cắn răng đi theo, hai tay ôm chậu lan. Khoa nhìn, đối chiếu bảng kê dán ngoài xe, rồi mở cánh cổng phụ hẹp chỉ vừa bánh xe lọt qua. Một proof nhỏ, nhưng thấy được: lối đi đổi chủ, ngay trước mặt Điệp.

Bộ đàm lại réo. “Ai đang giữ xe catering ở cửa hậu? Đoàn tới sảnh phụ trong bảy phút.”

Điệp chộp lấy máy của một cậu nhân viên. “Tôi đây. Mở làn ưu tiên cho xe tiệc ngay. Đây là chỉ đạo trực tiếp.”

Từ đầu dốc, một người đàn ông mặc vest xám xuống nhanh, phù hiệu giám đốc vận hành lấp dưới ve áo. Ông ta đi cùng một nữ trợ lý của đoàn tài trợ. Chưa tới nơi, họ đã nhìn thấy hàng xe bị chặn lại.

“Vì sao dừng?” giám đốc hỏi.

Điệp lập tức xoay người, giọng đổi sang mềm và nhanh. “Do tổ hậu cần xử lý chậm, tôi đang—”

“Do lệnh điều tuyến của anh,” Linh cắt ngang. Cô bước lên một bước vừa đủ, không xin chen. Tờ lệnh vẫn ở tay cô. “Anh yêu cầu làn ưu tiên chỉ cho người có tên đúng trên lệnh, không ngoại lệ. Bây giờ xe catering của anh có ba người bốc hàng ngoài danh sách. Bảo vệ đang làm đúng.”

Giám đốc chìa tay. Linh đưa giấy luôn, không giải thích thêm.

Ông ta đọc đến dòng chữ “không có ngoại lệ”, mắt ngẩng lên. Điệp còn định chen vào thì nữ trợ lý của đoàn tài trợ đã chỉ thẳng về phía xe đang chờ: “Nếu kiểm soát không nhất quán, đoàn tôi không dùng cửa này.”

Câu đó cắt sạch đường cứu mặt.

Điệp cứng người đúng một giây rồi gằn xuống: “Thế cho họ xuống xe, chuyển tay qua barrie. Xe vẫn vào.”

Khoa lắc đầu. “Không được. Quy định niêm phong tải hàng: xe vào làn nào, người đi kèm phải đúng danh sách từ điểm kiểm soát đầu tiên. Anh vừa thêm điều này ở kho lạnh cho tổ Linh.”

Lần này chính câu của Điệp ở đầu chốt quay lại siết cổ ông ta. Nói ra trước camera, trước người của đoàn, trước giám đốc, không còn rút được nữa.

Linh xoay hẳn về phía giám đốc vận hành. “Nếu cần sạch làn ưu tiên ngay, em có tuyến thay thế. Hoa bàn chính và trà tiếp khách đi thang phụ phía tây, không cắt qua dốc. Xe catering này phải lùi ra bãi ngoài, làm lại danh sách hoặc chuyển tải bằng xe nội bộ.”

Giám đốc không hỏi thêm một chữ. “Làm theo Linh.”

Mệnh lệnh rơi xuống lạnh và gọn. Quyền điều phối đổi tay ngay giữa cửa hậu. Chị Hạnh lập tức đẩy xe hoa vào cổng phụ. Hai cậu kỹ thuật nghe tên Linh thì chuyển hướng loa theo đường dốc ngoài. Khoa mở khóa cửa hẹp cho từng xe đủ chuẩn đi qua, đồng thời giữ nguyên barrie chính trước đầu xe catering. Điệp đứng ngay trong làn ông ta vừa giành, mà không đi tiếp được cũng không lùi ra được.

Ông ta vẫn cố cứu. “Tôi là người phụ trách khu này.”

“Hiện tại không,” giám đốc đáp, mắt vẫn nhìn dòng xe. “Giao bộ đàm.”

Tay Điệp siết cứng. Một nhịp sau, ông ta phải tháo bộ đàm khỏi thắt lưng đưa ra. Động tác nhỏ, nhưng mặt ông ta xám đi như vừa bị lột áo giữa sân. Nữ trợ lý đoàn tài trợ quay sang theo xe hoa của Linh, không thèm nhìn ông ta nữa.

Linh nhận bộ đàm từ giám đốc, nói ngắn: “Tuyến tây mở. Chỉ hàng đã đối chiếu bảng kê mới qua. Xe catering lùi ra ngoài dốc, chờ xe nội bộ sang tải.”

Tài xế xe catering ngó Điệp. Không có lệnh nào khác đến cứu nữa. Hắn đành vào số lùi. Bánh sau cán đúng ô gạch quay đầu sơn vàng ở miệng làn. Một thùng nước sốt trên pallet bị xóc lệch khi xe giật lùi, va vào thanh chắn bên hông rồi bật nắp. Chất nâu sẫm hắt xuống thành xe, nhỏ thành một đường dài lên nền.

Điệp quýnh lên, lao tới giữ mép pallet như thể còn có thể níu được cái gì. Nhưng xe vẫn phải lùi. Thanh barrie không nhúc nhích. Ba người bốc hàng bên ngoài bị kẹt ở mép chốt, đứng trơ tay.

Linh bước đến mép barrie, nâng tờ lệnh lên lần cuối cho Khoa đối chiếu, rồi gấp lại làm đôi thật gọn. “Giữ nguyên chốt,” cô nói.

Cô xoay cổ tay, đặt tờ lệnh vào túi nhựa hồ sơ bên cột kiểm soát. Dưới chân cô, vệt nước sốt đen loang qua ô gạch quay đầu, mỏng dần rồi chạy ngược vào chính làn ưu tiên mà Điệp vừa giành, thành một đường sẫm kéo dài về phía con dốc lùi xe.